1. Sự tha thứ, sự phản chiếu của sự thật, cho con biết cách ban phép lạ, và nhờ đó thoát khỏi nhà tù mà con nghĩ mình đang sống. Con thánh của Người được chỉ ra cho con, trước hết là nơi anh em con; sau đó trong con. Tiếng nói của Người hướng dẫn con kiên nhẫn lắng nghe Lời của Người, và cho đi như con nhận được. Và khi con nhìn vào Con của Người hôm nay, con nghe thấy Tiếng nói của Người hướng dẫn con tìm đường đến với Người, như Người đã định sẵn con đường ấy sẽ là:
“Hãy nhìn thấy sự vô tội của anh ấy, và con được chữa lành.”
-Từ sự thật trong tiêu đề bài học rất trừu tượng. Vì vậy, hãy thay thế bằng từ tha thứ. Sự tha thứ đáp lại mọi lời kêu gọi của chúng ta với Chúa. Đầu tiên đáp lại bằng những phép lạ và sau đó trả lại cho chúng ta để là chính nó. Và bây giờ chúng ta có thể mang nó về nhà, đưa nó vào trong. Và bây giờ nó thực sự hạ cánh, nó không còn trừu tượng. Đó là điều chắc chắn, đó là sự tha thứ ở lại trong tâm chúng ta để chúng ta giống như một hiện thân sống động của nhãn quan Christ hoặc một trạng thái tha thứ, để ta không tin vào bất kỳ ảo tưởng nào, nhưng ta đang bước đi với sự chắc chắn vì Thánh Linh ở trong tâm ta.
-Ta không cần phải thực hiện một quá trình tha thứ kéo dài. Những gì chúng ta làm là theo cách này, nếu chúng ta bị kích động trong thời điểm đó, chúng ta sẽ đi nói đây là cái tôi, không phải ta như là Christ và thừa nhận rằng chúng ta chấp nhận tình yêu thương mà chúng ta là như con Chúa trong khoảnh khắc đó, và khi chúng ta chấp nhận điều đó, chúng ta cũng chấp nhận sự bình an của Chúa, vì vậy điều đó có thể xảy ra ngay lập tức.
–Hãy nhìn thấy sự vô tội trong anh em mình va ta được cứu. Hãy nhìn thấy Đấng Christ trong anh ấy và ta được chữa lành. Đó là quy luật cơ bản của nhận thức, nó nói lên mức độ mà ta coi trọng cảm giác tội lỗi ở mức độ đó ta sẽ nhận thức một thế giới trong đó tấn công và phòng thủ là chính đáng. Ở mức độ mà ta nhận ra tội lỗi là vô nghĩa, đổ lỗi là vô nghĩa, ở mức độ đó ta nhận thấy việc tấn công và phòng thủ là không thể biện minh được. Điều này hoàn toàn phù hợp với quy luật cơ bản của nhận thức là những gì ta tin đều ở đó và ta tin nó ở đó bởi vì ta muốn nó ở đó.
1. Chấm dứt khổ đau không thể là mất mát. Món quà của mọi thứ chỉ có thể là lợi ích. Cha chỉ cho đi. Cha không bao giờ lấy đi. Và Cha đã tạo dựng nên con để giống như Người, nên sự hy sinh là điều không thể đối với con cũng như với Người.Con cũng phải cho đi. Và vì vậy mọi thứ được ban cho con mãi mãi. Như con được tạo nên, con vẫn vậy. Con của Người không thể hy sinh, vì anh ấy phải trọn vẹn, có chức năng hoàn thiện Người. Con trọn vẹn bởi vì con là Con của Người. Con không thể mất mát, vì con chỉ có thể cho đi, và mọi thứ đều là của con mãi mãi.
2. Lòng thương xót và sự bình an của Chúa được ban tặng. Sự cứu rỗi không có giá. Đó là món quà phải được cho và nhận một cách tự do. Và đó là điều chúng ta sẽ học ngày hôm nay.
-Sự hy sinh là không thể đối với ta vì ta được tạo nên giống như Người, ta chỉ cho đi và mọi thứ vĩnh viễn là của ta vì cho và nhận là một. Con Chúa không thể hy sinh vì Con Chúa là toàn thể. Điều này trái ngược hoàn toàn với cái tôi nhận thức rằng khi ta cho, ta sẽ mất.
-Khi chúng ta cho đi, chúng ta chứng minh với bản thân rằng chúng ta có và duy trì ý tưởng rằng chúng ta dư dả. Đó là lý do tại sao chúng ta được ban cho mọi thứ từ Chúa. Chúng ta là suối nguồn bên trong chảy không ngừng nghỉ vì chúng ta được ban tặng một cách tự do.
-Vai trò của chúng ta là cho đi, là mở rộng tình yêu thương. Đó là cách Chúa tạo ra chúng ta. Đó chính xác là toàn bộ mục đích của sự hiện hữu của chúng ta. Và đó là lý do tại sao Ngài nói, hãy ban phát một cách hào phóng cho anh em của mình, đáp lại mọi lời kêu gọi yêu thương bởi vì ta là tình yêu thương. Và đó là cách mà cuối cùng chúng ta sẽ chấp nhận mình là tình yêu thương.
-Ta không phải là cái tôi là sự sợ hãi và tội lỗi. Cái tôi là cơ chế để có được mà không cho đi, dựa trên niềm tin vào sự thiếu thốn và tội lỗi. Ta có mọi thứ vì ta là mọi thứ. Cho đi là niềm vui lớn nhất của ta, vượt lên trên lợi ích của cái ngã. Đó là sự chuyển đổi từ việc nhận sang cho đi sự phụng sự của Chúa.
1. Thật ngu ngốc, thưa Cha, khi tin rằng Con của Người có thể tự gây ra khổ đau cho mình! Anh ấy có thể nào lập kế hoạch cho sự diệt vong của mình, và bị bỏ lại mà không có con đường nào chắc chắn để được giải thoát? Người yêu con, thưa Cha. Người không bao giờ có thể bỏ mặc con cô đơn, phải chết trong một thế giới đầy đau khổ và tàn nhẫn.Làm thế nào con có thể nghĩ rằng Tình yêu thương đã rời bỏ chính Nó? Không có ý muốn nào ngoài Ý muốn của Tình yêu thương. Sợ hãi là một giấc mơ, và không có ý muốn nào có thể xung đột với ý muốn của Người. Xung đột là giấc ngủ mê, và bình an là sự thức tỉnh. Cái chết là ảo tưởng; sự sống là sự thật vĩnh hằng. Không có điều gì chống lại Ý muốn của Người. Không có sự xung đột nào, vì ý muốn của con là của Người.
2. Sự tha thứ cho chúng ta thấy rằng Ý Chúa là Một, và chúng ta chia sẻ ý Chúa. Chúng ta hãy nhìn vào những hình ảnh thánh mà sự tha thứ cho thấy ngày hôm nay, để chúng ta có thể tìm thấy sự bình an của Chúa. Amen.
-Ý muốn được cho là ngoài Chúa này cố gắng khoe khoang về mục đích cuối cùng, trong sự kiêu ngạo của nó, còn nghĩ ra đủ loại câu chuyện và những thứ được gọi là cảm giác mà chúng ta nhìn bằng mắt, nghe bằng tai và cảm nhận bằng bàn tay của mình. Tất cả chỉ xảy ra trong giấc mơ, điều tự gọi là một ý muốn tách rời khỏi Chúa, nhưng chúng ta vẫn nhận ra cuối cùng không có ý muốn nào ngoài Chúa. Không có gì ngoài Chúa tồn tại,
-Vì vậy chúng ta có thể tha thứ cho nó ngay từ đầu với niềm tin rằng tâm muốn trải nghiệm bản thân nó như một thứ tách biệt, bất cứ điều gì vượt qua ranh giới đó đều là ao tưởng thuần túy.
-Chẳng có gì hơn ngoài những giấc mơ. Không có gì ở đây là có thật. Nhưng điều đẹp đẽ là khi chúng ta tiếp xúc được với những gì có thật thì chúng ta tạm thời sử dụng được giấc mơ. Chúng ta không chỉ tan biến vào hư vô mà còn là ánh sáng và tình yêu thương từ cội nguồn, sử dụng cái thân như một phương tiện để đưa ánh sáng Thiên đường vào giấc mơ, để những người anh em đang ngủ khác, những người thực sự tin vào ảo tưởng về nỗi đau và sự đau khổ của họ, có thể nhìn qua ta, lời nói, hoạt động và sự không phản ứng của ta trước các sự kiện trên thế giới. Và họ sẽ nhớ lại vì ta là sự hiện diện của Đấng Christ ở đây trong giấc mơ. Đẹp không? Thật là một câu trả lời đầy ân sủng cho nỗi kinh hoàng khi nghĩ rằng điều tách biệt thực sự đã xảy ra. Những phép lạ sẽ được thực hiện thông qua chúng ta và đó sẽ là sự phá hủy toàn bộ giấc mơ.
1. Hôm nay chúng ta hãy chấp nhận sự tha thứ là chức năng duy nhất của mình. Tại sao chúng ta lại tấn công tâm của mình, và gieo rắc cho chúng những hình ảnh đau đớn? Tại sao chúng ta lại dạy chúng rằng chúng bất lực, khi Chúa ban sức mạnh và Tình yêu thương của Người, và bảo chúng lấy đi những gì vốn thuộc về chúng? Tâm sẵn sàng chấp nhận những món quà của Chúa đã được phục hồi tinh thần, và mở rộng sự tự do và niềm vui của nó, cũng như Ý Chúa hợp nhất với ý muốn của nó. Ngã mà Chúa tạo dựng không thể phạm tội, và do đó không thể khổ đau. Hôm nay chúng ta hãy chọn Ngài là Bản thể của chúng ta, và nhờ đó thoát khỏi mãi mãi mọi thứ mà giấc mơ sợ hãi dường như mang đến cho chúng ta.
2. Thưa Cha, Con của Cha không thể bị tổn thương. Và nếu chúng con nghĩ rằng mình khổ đau thì chúng con không biết Danh tính duy nhất mà chúng con chia sẻ với Người.Chúng con muốn trở lại với Danh tính đó hôm nay, để được giải thoát mãi mãi khỏi mọi lỗi lầm của chúng con, và được cứu khỏi những gì chúng con nghĩ mình là.
-Ngã mà Chúa tạo dựng, đó là chúng ta, thì không thể phạm tội và do đó không thể khổ đau. Như vậy rõ ràng là cách duy nhất chúng ta có thể đau khổ là nếu chúng ta tin tưởng rằng chúng ta đã phạm tội vì chúng ta tin rằng chúng ta đã tách rời khỏi Nguồn của mình, với Cha và anh chị em của chúng ta.
-Vì vậy, trong áp dụng, chúng ta tin rằng mình đã phạm tội nếu chúng ta tin rằng chúng ta đã tạo ra cái ta huyễn ảo và coi đó chính là chúng ta. Vì vậy, nhân dạng như một cái ta không có thật là sự chấp nhận rằng sự tách biệt đã xảy ra, điều mà cái tôi gọi là tội lỗi, có thể bị trừng phạt bằng cái chết. Đó là lý do tại sao chức năng duy nhất của chúng ta là tha thứ? Bởi vì sự tách biệt đó chưa bao giờ xảy ra và dường như chỉ xảy ra trong tâm đang ngủ. Chỉ thế thôi. Vì vậy, khi chúng ta đồng nhất với Ngã thánh, chúng ta không thể nào chịu khổ đau được.
-Hãy để chúng ta lựa chọn ngày hôm nay. Đó luôn luôn là một sự lựa chọn. Chúng ta không bao giờ là nạn nhân, chúng ta luôn đưa ra quyết định để trả lời câu hỏi ta là gì? Ta sẽ không biết về chính mình nếu ta nghĩ rằng ta là cái ngã hoang đường. Đó là một sự lựa chọn để không biết chính mình như ta là. Điều đó dẫn đến niềm tin vào sự tách biệt và mọi đau khổ đều phải phát sinh, bởi vì sự tách biệt đó khỏi cái gì? Khỏi sự sống vĩnh cửu, khỏi tình yêu thương hoàn hảo, khỏi tất cả sự thật mạnh mẽ. Chỉ cần đến với nhau một lần nữa và với lòng biết ơn biết được câu trả lời của Chúa cho câu hỏi về sự tách biệt là điều không thể tưởng tượng được, không thể xảy ra được.
-Hãy biết chính mình. Đó là sự lựa chọn trong từng khoảnh khắc.
1. Ý tưởng của ngày hôm nay không mô tả cách anh em nhìn nhận bản thân hiện tại. Tuy nhiên, nó mô tả những gì nhãn quan sẽ cho anh em thấy. Thật khó cho bất kỳ ai nghĩ rằng mình đang ở trên thế gian này lại có thể tin vào điều này về chính mình. Tuy nhiên, lý do anh ta nghĩ mình có mặt trên thế giới này là vì anh ta không tin vào điều đó.
2. Anh em sẽ tin rằng anh em là một phần của nơi anh em nghĩ mình đang ở. Đó là bởi vì anh em bao quanh mình với môi trường mà anh em muốn. Và anh em muốn nó bảo vệ hình ảnh của chính mình mà anh em đã tạo ra. Hình ảnh là một phần của môi trường này. Những gì anh em nhìn thấy trong khi anh em tin rằng mình đang ở trong đó được nhìn qua con mắt của hình ảnh. Đây không phải là nhãn quan. Hình ảnh không thể nhìn thấy.
3. Ý tưởng của ngày hôm nay đưa ra một cái nhìn rất khác về chính anh em. Bằng cách thiết lập Nguồn của anh em nó thiết lập Nhận dạng của anh em, và nó mô tả anh em như anh em thực sự phải là trong sự thật. Chúng ta sẽ sử dụng một loại áp dụng hơi khác cho ý tưởng của ngày hôm nay bởi vì sự nhấn mạnh cho ngày hôm nay là về người nhận thức, hơn là vào những gì anh ta nhận thức.
4. Đối với mỗi buổi trong số ba buổi thực tập năm phút ngày hôm nay, hãy bắt đầu bằng việc lặp lại ý tưởng của ngày hôm nay với chính mình, sau đó nhắm mắt lại và tìm kiếm trong tâm của anh em các loại thuật ngữ mô tả khác nhau mà anh em nhìn thấy chính mình. Bao gồm tất cả các thuộc tính dựa trên cái tôi mà anh em gán cho chính mình, tích cực hay tiêu cực, đáng mong muốn hoặc không mong muốn, vĩ đại hay thấp hèn. Tất cả chúng đều không có thật như nhau, bởi vì anh em không nhìn vào chính mình bằng con mắt thánh khiết.
5. Trong phần đầu của giai đoạn tìm kiếm trong tâm, có lẽ anh em sẽ nhấn mạnh những gì anh em cho là những khía cạnh tiêu cực hơn trong nhận thức của anh em về bản thân. Tuy nhiên, về phần sau của buổi thực tập, các thuật ngữ mang tính mô tả tự thổi phòng hơn có thể xuất hiện trong tâm của anh em. Cố gắng nhận ra rằng chiều hướng tưởng tượng của anh em về bản thân không quan trọng. Ảo tưởng không có phương hướng trong thực tại. Chúng chỉ đơn thuần là không đúng sự thật.
6. Một danh sách không chọn lọc phù hợp cho việc áp dụng ý tưởng cho ngày hôm nay có thể như sau:
Ta thấy mình như bị áp đặt.
Ta thấy mình như bị trầm cảm.
Ta thấy mình thất bại.
Ta thấy mình gặp nguy hiểm.
Ta thấy mình thật bất lực.
Ta thấy mình là người chiến thắng.
Ta thấy mình như bị thua cuộc.
Ta thấy mình là người giàu lòng bác ái.
Ta thấy mình có đạo đức.
7. Anh em không nên nghĩ về những thuật ngữ này một cách trừu tượng. Chúng sẽ xảy ra với anh em dưới dạng những tình huống, tính cách và sự kiện khác nhau mà anh em hình dung lướt qua tâm của anh em. Hãy chọn bất kỳ một tình huống cụ thể nào xảy ra với anh em, xác định một hay nhiều thuật ngữ mô tả mà anh em cảm thấy có thể áp dụng cho phản ứng của anh em đối với tình huống đó, và sử dụng chúng trong việc áp dụng ý tưởng của ngày hôm nay. Sau khi anh em đã gọi tên từng cái một, hãy thêm vào:
Nhưng tâm ta là một phần của Chúa. Ta rất thánh khiết.
8. Trong các buổi thực tập dài, có thể sẽ có những khoảng thời gian mà không có điều gì cụ thể xảy ra với anh em. Đừng căng thẳng nghĩ ra những điều cụ thể để lấp đầy khoảng trống, mà chỉ cần thư giãn và lặp lại ý tưởng của ngày hôm nay một cách chậm rãi cho đến khi một điều gì đó đến với anh em. Mặc dù không nên bỏ qua bất cứ điều gì xảy ra trong các bài tập, cũng không nên nổ lực đào bới bất cứ điều gì. Không nên ép buộc hay phân biệt.
9. Trong ngày, thường xuyên nhất có thể, hãy chọn một hay nhiều thuộc tính cụ thể mà anh em gán cho chính mình lúc đó và áp dụng ý tưởng của ngày hôm nay cho chúng, thêm ý tưởng dưới dạng được nêu ở trên cho mỗi thuộc tính. Nếu không có gì đặc biệt xảy ra với anh em, chỉ cần lặp lại ý tưởng đó với chính mình với mắt nhắm lại.
-Ý tưởng hôm nay đề cập đến việc chúng ta đang suy nghĩ với cái tâm nào, đó có phải là hệ thống suy nghĩ của cái tôi hay chúng ta đang nhận ra sự hợp nhất của chúng ta với tâm của Chúa. Và điều đó thực sự phụ thuộc vào cách mà chúng ta xác định chính mình là cái thân tách biệt, tội lỗi và phải chết hay là đứa con vô tội của Chúa, là ý tưởng trong tâm của Chúa.
-Tâm ta về bản chất là một với Tâm Chúa, là một tâm thống nhất nhưng chỉ khi có sự chia tách, ta nhìn với tâm bị chia tách và ta thấy tất cả những khía cạnh tiêu tực và tích cực về cái ngã tách biệt như cái tôi muốn, tất cả những phát xét về cái ta tách biệt đó. Nhưng tất cả những điều này đều không tồn tại, cái tâm nói những điều này là phần của tâm tách biệt điên rồ và không liên quan gì đến sự thật.
-Tâm ta là một phần của Chúa. Khi ta chia sẻ với tâm của Chúa, ta cảm nhận và biết được sự thánh khiết của ta. Khi ta suy nghĩ về mình với tâm sai lầm, tâm cái tôi, ta sẽ thấy mình khác với những gì thực sự là mình. Ta sẽ thấy mình là nạn nhân của thế giới, mặc cảm tội lỗi, yếu kém, không xứng đáng ngay cả những điều có vẻ là tích cực như là người tốt, có nghĩa là có những người khác xấu. Tất cả những điều này đều thuộc về hệ thống suy nghĩ của cái tôi và không phải là ta.
1. Ý tưởng của ngày hôm nay dĩ nhiên là lý do tại sao không thể có một thế giới vô nghĩa. Những gì Chúa không tạo ra thì không tồn tại. Và mọi thứ tồn tại đều tồn tại như Người đã tạo ra nó. Thế giới anh em nhìn thấy không liên quan gì đến thực tại. Nó do chính anh em tạo ra, và nó không tồn tại.
2. Các bài tập hôm nay cần được thực tập với mắt nhắm trong suốt thời gian thực tập. Thời gian tìm kiếm trong tâm nên ngắn, nhiều nhất là một phút. Không quá ba buổi thực tập với ý tưởng của ngày hôm nay trừ khi anh em cảm thấy thoải mái. Nếu anh em làm được, đó là vì anh em thực sự hiểu chúng dùng để làm gì.
3. Ý tưởng của ngày hôm nay là một bước nữa trong việc học cách buông bỏ những suy nghĩ mà anh em đã viết lên thế giới, và nhìn thấy Lời Chúa ở vị trí của chúng. Những bước đầu tiên trong sự trao đổi này, mà thực sự có thể được gọi là sự cứu rỗi, có thể khá khó khăn và thậm chí khá đau đớn. Một số trong đó sẽ dẫn anh em trực tiếp vào nỗi sợ hãi. Anh em sẽ không bị bỏ lại ở đó. Anh em sẽ vượt xa nó. Hướng đi của chúng ta là hướng tới sự an toàn và bình an tuyệt đối.
4. Nhắm mắt lại, hãy nghĩ về tất cả những điều kinh hoàng trên thế giới hiện ra trong tâm của anh em. Gọi tên từng cái một khi nó xuất hiện trong tâm của anh em, và sau đó phủ nhận tính thực tại của nó. Chúa không tạo ra nó, và vì vậy nó không có thật. Ví dụ hãy nói:
Chúa không tạo ra cuộc chiến tranh đó, và vì thế nó không có thật.
Chúa không tạo ra vụ tai nạn máy bay đó, và vì thế nó không có thật.
Chúa không tạo ra thảm họa đó [nêu rõ], và vì thế nó không có thật.
5. Những chủ đề thích hợp để áp dụng ý tưởng của ngày hôm nay cũng bao gồm bất cứ điều gì anh em lo sợ có thể xảy ra với mình, hoặc với bất kỳ người nào mà anh em quan tâm. Trong từng trường hợp, hãy gọi tên khá cụ thể cho “thảm họa”. Không sử dụng các thuật ngữ chung chung. Ví dụ, đừng nói, “Chúa không tạo ra bệnh tật,” mà nói, “Chúa không tạo ra bệnh ung thư,” hoặc cơn đau tim, hay bất kỳ điều gì có thể gợi lên sự sợ hãi trong anh em.
6. Đây là kho tàng cá nhân về những điều kinh hoàng mà anh em đang nhìn thấy. Những điều này là một phần của thế giới anh em nhìn thấy. Một số trong đó là những ảo tưởng chung, và những cái khác là một phần địa ngục cá nhân của anh em. Điều đó không quan trọng. Những gì Chúa không tạo ra chỉ có thể ở trong tâm của riêng anh em tách rời khỏi Người. Vì vậy, nó không có nghĩa. Để thừa nhận sự thật này, hãy kết thúc buổi thực tập bằng cách lặp lại ý tưởng của ngày hôm nay:
Chúa không tạo ra một thế giới vô nghĩa.
7. Ý tưởng cho ngày hôm nay tất nhiên cũng có thể được áp dụng cho bất cứ điều gì làm anh em lo lắng trong ngày, bên cạnh các buổi thực tập. Hãy thật cụ thể trong việc áp dụng nó. Hãy nói:
Chúa không tạo ra một thế giới vô nghĩa. Người không tạo ra [nêu rõ tình huống làm anh em lo lắng], nên nó không có thật.
-Mọi thứ tồn tại đều tồn tại như Chúa đã tạo ra nó. Điều đó cũng có nghĩa là nó bất biến, không thể bị phá vỡ, không thể bị mất. Vì vậy bất cứ thứ gì ở đây mà chúng ta thấy dường như thay đổi hoặc có thể bị mất, bị hỏng hoặc chết, đều không có thật. Thân xác thay đổi, tuổi già, bệnh tật là điều không có thật, không tồn tại trong sự thật. Đó thật là một sự nhẹ nhõm.
-Và mặc dù có nhiều thứ dường như xảy ra ở đây trên thế giới này, tất cả đều là những điều vô nghĩa của một thế giới vô nghĩa. Và không có thứ tự trong sự vô nghĩa, tất cả đều vô nghĩa như nhau dù chúng là gì. Chúa không tạo ra bất kỳ thứ gì trong số đó.
-Khi bắt đầu cuộc hành trình tâm linh của chúng ta, khi chúng ta đang cố gắng hấp thu những nguyên tắc đảo ngược thực tại này, nó có thể rất khó khăn đặc biệt là khi chúng ta bị kích động về mặt cảm xúc bởi điều gì đó và không thể xem là không có thật.
– Những gì được nói ở đây không phải là phủ nhận bất cứ điều gì ta đang cảm thấy về mặt cảm xúc. Chúng ta đang được giới thiệu cái có thể gọi là sự tách biệt tích cực để chúng ta có thể bắt đầu về mặt trí năng tách biệt sự thật khỏi ảo tưởng. Đồng thời chúng ta vẫn phải biết tôn trọng bất kỳ cảm xúc nào xuất hiện, nhưng những gì chúng ta sẽ học được và có được trải nghiệm thực tế trong cuộc sống là chúng ta sẽ học được cách không lọt xuống hố sâu với cảm xúc của mình và tin vào câu chuyện của cái tôi.
-Chúa không tạo ra thế giới này hay cả vũ trụ vật chất này. Những gì Chúa tạo nên tồn tại như Người đã tạo dựng, đó là tinh thần và không có gì khác tồn tại. Chúa không tạo ra thế giới này nên nó không có thật và không tồn tại. Nó dường như chỉ tồn tại trong ảo tưởng, trong suy nghĩ hay trong giấc mơ của chúng ta.
-Cái ý tưởng điên rồ nhỏ bé rằng ta có thể tách biệt khỏi nguồn gốc của mình và niềm tin vào sự tách biệt, đó là cái tôi, đã tạo ra thế giới của khổ đau, sợ hãi, hận thù, tội lỗi, bệnh tật. Và khi ta trải qua khổ đau, đó là bởi vì ta tin vào cái tôi và do đó con đường dân đến hạnh phúc thực sự là từ bỏ nó.