Bài 348: Con không có lý do để giận dữ hay sợ hãi, vì Người luôn bao quanh con. Và trong mọi nhu cầu mà con cảm nhận được, ân sủng của Người là đủ cho con.

1. Thưa Cha, xin cho con nhớ rằng Người luôn ở đây, và con không hề cô đơn. Bao quanh con là tình yêu thương vĩnh cửu. Con không có lý do gì cho bất cứ điều gì ngoài sự bình an và niềm vui trọn vẹn mà con chia sẻ với Người. Con cần gì phải giận dữ hay sợ hãi? Bao quanh con là sự an toàn hoàn hảo. Con có thể sợ hãi khi lời hứa vĩnh cửu của Người luôn ở bên con? Bao quanh con là sự vô tội hoàn hảo. Con có thể sợ điều gì, khi Người đã tạo dựng con trong sự thánh khiết hoàn hảo như chính Người?

2. Ân điển của Chúa đủ cho chúng ta trong mọi việc mà Người muốn chúng ta làm. Và chỉ điều đó chúng ta chọn là ý muốn của chúng ta cũng như của Người.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Hai câu đó trong chủ đề bài học thật hoàn hảo vì nó chứa đựng sự tha thứ và chuộc lỗi. Và đó là một tuyên bố lớn, trong mọi nhu cầu mà ta nhận thấy, có nghĩa trong mọi ý nghĩ về điều ta cần, ân điển của Chúa đủ cho chúng ta. Nhưng ta có biết điều đó không? Ta có nhận được nó không? Ta có chấp nhận nó không?

-Ta nhận ra rằng không có nguyên nhân nào cho bất cứ điều gì mà ta cảm nhận được bằng giác quan của mình, bởi vì sự thật chỉ có Chúa ở đây. Và vì vậy mọi nhu cầu mà ta nhận thấy đều đã được đáp ứng, bởi vì chỉ có Chúa và ân sủng của Người. Chúng ta ở trong Chúa và khi chúng ta định vị chính mình trong Chúa, đó là câu trả lời cho mọi nhu cầu.

-Ta nghĩ mình có nhiều vấn đề nhưng thực ra ta chỉ có một vấn đề duy nhất, đó là sự tách biệt khỏi Chúa. Sự sửa chữa cho điều đó là nhận ra rằng sự tách biệt là không thể xảy ra. Chỉ có Ý muốn của Chúa, Chúa là Nguyên nhân duy nhất. Không có gì khác ở đây.

-Ta thực sự cảm thấy mọi thứ gắn kết với nhau như thế nào trong sự từ bỏ ý muốn tưởng tượng tách rời khỏi Chúa. Và như chúng ta muốn với Chúa, điều đó có nghĩa là một trạng thái không được phòng thủ, chúng ta có được trải nghiệm trực tiếp về ân sủng của Chúa. Khi chúng ta chỉ nói vâng với Chúa là cách mà chúng ta hoàn thành chức năng của mình thì chúng ta đang ở trong dòng chảy và không gì có thể bị giảm bớt hoặc bớt đi khỏi sự trọn vẹn của chúng ta. Đó là ân sủng của Chúa.

-Và sau đó chính nhờ việc nói vâng theo ý muốn của Chúa mà ta nhận ra rằng ý muốn của Chúa cũng là ý muốn của ta. Có sự khép lại khoảng cách tưởng tượng giữa chúng ta nghĩ chúng ta là gì và chúng ta thực sự là gì khi ở trong Chúa, không bao giờ có cái ta hoang đường không thật. Ân điển của Chúa đủ cho chúng ta trong mọi việc mà Người muốn chúng ta làm, ngay bây giờ. Rất đẹp, phải không?

-Trong phần mở đầu của chương 10, Khóa học có nói, khi bất cứ điều gì đe dọa đến sự bình an của ta, hãy tự hỏi, ‘Chúa có thay đổi tâm của Người về chúng ta hay không?’ Chúa luôn muốn chúng ta bình an và hạnh phúc trọn vẹn và đó là điều không bao giờ thay đổi.

Bài 328: Ta chọn vị trí thứ hai để đạt được vị trí thứ nhất.

1. Điều dường như là vị trí thứ hai lại là thứ nhất, vì mọi thứ chúng ta cảm nhận đều bị đảo lộn cho đến khi chúng ta lắng nghe Tiếng nói của Chúa. Dường như chúng ta sẽ đạt được sự tự chủ chỉ bằng cách nỗ lực tách biệt, và sự độc lập của chúng ta khỏi phần còn lại của tạo phẩm của Chúa là con đường để đạt được sự cứu rỗi. Nhưng tất cả những gì chúng ta tìm thấy chỉ là bệnh tật, khổ đau, mất mát và cái chết. Đây không phải là điều Cha của chúng ta muốn cho chúng ta, cũng không có điều gì khác ngoài Ý muốn của Người. Kết hợp với Ý muốn của Người chỉ là tìm ra ý muốn của chính mình. Và vì ý muốn của chúng ta là của Người, nên chính Chúa là người chúng ta phải đến để nhận ra ý muốn của mình.

2. Không có ý muốn nào khác ngoài Ý muốn của Người. Và con vui mừng vì không có điều gì con tưởng tượng lại mâu thuẫn với điều Người muốn con trở thành. Ý muốn của Người là con được an toàn tuyệt đối, bình an mãi mãi. Và con vui mừng chia sẻ Ý muốn đó mà Người, là Cha của con, đã ban cho con như một phần của con.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

______________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Toàn bộ giấc mơ của sự tách biệt là để bước ra, tách biệt, thiết lập, phấn đấu và đạt được, thêm vào một cái ta tưởng tượng và thiết lập một cái tâm ‘tôi biết’. Bây giờ tất cả chúng ta đều quen với điều này. Nhưng tất nhiên, mọi thứ ở đây đều đảo lộn và đảo ngược. Cái tôi đã lấy đi những gì Chúa đã làm và đảo lộn nó. Và bây giờ chúng ta biết điều này. Chúng ta quay trở lại con đường mà chúng ta đã đi, tức là chúng ta cần lật ngược nó lại. Chúng ta chọn vị trí thứ hai và lúc đầu cái tôi nhìn thấy chúng ta rất bị xúc phạm.

-Cái tôi bị xúc phạm bởi vì nó trở nên thừa thãi, nó không có vai trò gì, nó không có gì để làm. Vì vậy, khi chúng ta nói ta chọn vị trí thứ hai, đó là vị trí khiêm tốn mà chúng ta đã nói đến vài tuần trước. Đó là việc dọn sạch, đó là sự trống rỗng, đó là việc đến với Chúa với hai bàn tay trắng thánh khiết và nói rằng, con không biết mình là gì. Con không biết mình đang làm gì. Con đã tha thứ cho quá khứ. Và ở đây trong khoảnh khắc hiện tại này, con không có manh mối gì. Nhưng thưa Cha, Người biết rõ tạo phẩm của mình. Và với sự khiêm tốn của mình, ta sẽ được cho biết bởi Đấng biết mọi sự.

-Và rồi cuộc sống có thể bắt đầu. Ngay bây giờ, một cái gì đó có thật đang thực sự xuất hiện. Vì vậy, sự khiêm tốn, trống rỗng và một niềm tin sâu sắc, và phúc cho những ai tin mà không thấy. Đó là bước đi của chúng ta, đó là niềm tin và sự tin cậy của chúng ta ngay bây giờ.