1. Sự tha thứ chỉ nhìn vào sự vô tội và không phán xét. Qua đó con đến với Người. Sự phán xét sẽ bịt mắt con và làm con mù quáng. Tuy nhiên, tình yêu thương, được phản ánh trong sự tha thứ ở đây, nhắc nhở con rằng Cha đã cho con một con đường để tìm lại sự bình an của Người. Con được cứu chuộc khi chọn đi theo con đường này. Người không bỏ mặc con bơ vơ. Trong con có cả ký ức về Người và Đấng dẫn dắt con đến với điều đó. Cha ơi, con muốn nghe Tiếng nói của Người và tìm thấy sự bình an của Người hôm nay. Vì con muốn yêu thương Bản thể của chính mình, và tìm thấy trong đó ký ức về Người.
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
__________________________________________________________________________________________
Chú thích:
-Sự phán xét và tình yêu thương là đối lập nhau. Vì vậy, điều đó có nghĩa là bất kỳ phán xét nào chúng ta đưa ra đều trái ngược với Chúa vì Chúa là tình yêu thương, và nếu danh tính thực sự của chúng ta là Christ, thì chúng ta đang phán xét chống lại danh tính của mình.
-Vì vậy, khi chúng ta chọn phán xét, chúng ta đang chọn thực hiện một tâm ‘Tôi biết’ tức là sự nhấn mạnh rằng chúng ta có thể biết điều gì đó, nhìn thấy điều gì đó, phán xét điều gì đó ngoài ý muốn của Chúa. Vì vậy, đó là lời tuyên bố của chúng ta rằng ý muốn của ta sẽ được thực hiện chứ không phải ý muốn của Chúa.
-Vì vậy, nó đang gán sự thật cho những ảo tưởng. Và đó chính là sự kiêu ngạo của cái tôi khi cho rằng ý muốn của nó cũng đúng và đó là sự chống đối Chúa. Khi chúng ta sử dụng sự phán xét, kết quả trong tâm luôn là cảm giác tội lỗi, bởi vì tâm đúng đắn của chúng ta, tâm mà chúng ta chia sẻ, Thánh Linh biết rằng chỉ có một ý muốn, chỉ có một sự thật và không có gì khác là đúng.
-Sự giải phóng tội lỗi khỏi tâm, bóng tối khỏi tâm, đó là sự hủy bỏ hoàn toàn cái tôi. Nếu tâm không có cảm giác tội lỗi, chúng ta không thể biết mình hoặc cảm thấy mình tách biệt khỏi Chúa. Vì vậy, huyết mạch của cái tôi thực sự nằm ở khả năng phán xét những gì không có ở đó là có thật.