Bài 9: Ta không thấy bất cứ điều gì như nó đang hiện hữu

1. Ý tưởng này rõ ràng nối tiếp hai ý tưởng trước. Nhưng trong khi anh em có thể chấp nhận điều đó về mặt trí năng, có lẽ nó vẫn chưa có ý nghĩa gì với anh em vào lúc này. Tuy nhiên, sự hiểu biết là không cần thiết ở thời điểm này. Thực tế, nhận ra rằng anh em không hiểu là điều kiện tiên quyết để xóa bỏ những ý tưởng sai lầm của anh em. Các bài tập này liên quan đến thực tập, chứ không phải sự hiểu biết. Anh em không cần thực tập những gì anh em đã hiểu. Thực sự sẽ là vòng luẩn quẩn nếu nhằm mục đích hiểu biết, mà lại cho rằng mình đã hiểu rồi.

2. Thật khó cho tâm chưa được rèn luyện có thể tin rằng những gì nó hình dung ra lại không hề tồn tại. Ý tưởng này có thể khá đáng lo ngại, và có thể gặp phải sự phản kháng mạnh mẽ dưới nhiều hình thức khác nhau. Tuy nhiên, điều đó không ngăn cản việc áp dụng nó. Không yêu cầu gì hơn cho những bài tập này hay bất kỳ bài tập nào khác. Mỗi bước nhỏ sẽ xua tan đi một chút tăm tối, và cuối cùng sự hiểu biết sẽ đến soi sáng mọi ngóc ngách trong tâm đã được dọn sạch những mãnh vụn làm tối tăm nó.

3. Những bài tập này, mà ba hay bốn lần thực tập là đủ, liên quan đến việc nhìn xung quanh anh em và áp dụng ý tưởng trong ngày cho bất cứ thứ gì anh em nhìn thấy, ghi nhớ sự cần thiết áp dụng không phân biệt, và quy luật cơ bản là không loại trừ điều gì. Ví dụ:

Ta không thấy máy đánh chữ này như nó vốn là.

Ta không thấy chiếc điện thoại này như nó vốn là.

Ta không thấy cánh tay này như nó vốn là.

4. Bắt đầu với những thứ gần anh em nhất, và sau đó mở rộng phạm vi ra bên ngoài:

Ta không thấy giá áo đó như nó vốn là.

Ta không thấy cánh cửa đó như vốn nó là.

Ta không thấy gương mặt đó như nó vốn là.

5. Cần nhấn mạnh một lần nữa rằng trong khi không nên cố gắng bao gồm mọi thứ, nhưng cũng phải tránh việc loại trừ cụ thể. Hãy chắc chắn rằng anh em thành thật với chính mình khi phân biệt điều này. Anh em có thể bị cám dỗ để che giấu nó.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

__________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Việc ta không hiểu đó là điều quan trọng, đó là điều tất cả chúng ta thực sự cần hướng tới. Nếu ta bận tâm với những suy nghĩ trong quá khứ và ta nghĩ rằng ta là cái ngã riêng biệt thì tất cả chúng ta đều phải tiến tới việc ta thực sự không hiểu mọi thứ dùng để làm gì, ta còn không biết mình là gì. Ánh sáng sẽ tới, chúng ta sẽ hiểu khi ta dọn dẹp những mảnh vụn che khuất ánh sáng trong tâm.

-Chúng ta sẵn lòng cởi mở tâm ta với ý tưởng rằng có lẽ những điều đó và cách ta đang nhìn thấy chúng bây giờ không phải như chúng thực sự là. Đặc biệt là những điều mà chúng ta có xu hướng muốn che giấu hoặc chống lại việc áp dụng cho điều gì đó mà chúng ta thực sự tin rằng chúng ta biết nó là gì, điều gì đó có giá trị với chúng ta.

-Những gì ta nghĩ ta thấy thực sự chỉ là ảo tưởng, không phải thực tại. Cái có thực lại nằm bên ngoài cái thấy bằng mắt thường. Nhận ra rằng ta thực sự không thấy gì là mở ra để sự thật được chỉ cho ta thấy.

Bài 4: Những suy nghĩ này không có ý nghĩa gì cả

Những suy nghĩ này không có ý nghĩa gì cả. Chúng giống như những thứ ta thấy trong căn phòng này [trên con đường này, từ cửa sổ này, ở nơi này].

1. Không giống những bài tập trước, những bài tập này không bắt đầu bằng  ý tưởng trong ngày. Trong những buổi thực hành này, hãy bắt đầu bằng việc để ý những suy nghĩ đang lướt qua tâm của anh em khoảng một phút. Sau đó áp dụng ý tưởng này cho chúng. Nếu anh em nhận biết những suy nghĩ không vui, hãy sử dụng chúng làm chủ đề cho ý tưởng. Tuy nhiên, đừng chỉ chọn những suy nghĩ mà anh em nghĩ là “xấu.” Anh em sẽ thấy, nếu anh em rèn luyện bản thân để nhìn vào những suy nghĩ của mình, chúng đại diện cho một sự pha trộn đến mức theo một nghĩa nào đó, không cái nào trong số chúng có thể được gọi là “xấu”  hay “tốt.” Đó là lý do tại sao chúng không có ý nghĩa gì cả.

2. Trong việc lưa chọn những chủ đề để áp dụng ý tưởng của ngày hôm nay đòi hỏi có tính cụ thể thông thường. Đừng sợ sử dụng những suy nghĩ “tốt” cũng như “xấu”. Không có suy nghĩ nào trong số đó đại diện cho những suy nghĩ thực sự của anh em, điều đang bị chúng che đậy. Những suy nghĩ “tốt” chỉ là cái bóng của những gì nằm ngoài cái thấy, và cái bóng khiến cho cái thấy trở nên khó khăn. Những suy nghĩ ‘xấu’ là những vật cản cái nhìn và khiến việc nhìn thấy trở nên không thể. Anh em không muốn cả hai.

3. Đây là một bài tập quan trọng, và thỉnh thoảng sẽ được lặp lại dưới một hình thức hơi khác. Mục đích ở đây là rèn luyện anh em những bước đi đầu tiên hướng đến mục tiêu tách biệt những điều vô nghĩa khỏi cái có nghĩa. Đó là nỗ lực đầu tiên trong mục đích lâu dài của việc học cách nhìn thấy điều vô nghĩa bên ngoài anh em, và điều có nghĩa bên trong anh em. Đó cũng là bước đầu trong việc rèn luyện tâm của anh em để nhận ra cái gì giống và cái gì khác.

4. Khi sử dụng những suy nghĩ của anh em để áp dụng ý tưởng cho ngày hôm nay, hãy xác định từng ý nghĩ theo nhân vật hay sự kiện trung tâm mà nó chứa đựng; ví dụ:

Suy nghĩ này về _________ không có nghĩa gì cả.

Nó giống như những thứ ta nhìn thấy trong căn phòng này [trên con đường này, v.v.].

5. Anh em cũng có thể sử dụng ý tưởng này cho một suy nghĩ cụ thể mà anh em cho là có hại. Cách thực tập này là hữu ích, nhưng không thể thay thế cho các quy trình ngẫu nhiên hơn cần tuân theo trong các bài tập. Tuy vậy, không nên xem xét tâm của anh em lâu hơn một phút. Anh em còn quá thiếu kinh nghiệm để tránh xu hướng trở nên bận tâm một cách vô nghĩa.

6. Hơn nữa, vì đây là những bài tập đầu tiên thuộc loại này, anh em có thể nhận thấy việc ngừng phán xét liên quan đến những suy nghĩ là đặc biệt khó khăn. Đừng lặp lại sự luyện tập này nhiều hơn ba hoặc bốn lần trong ngày. Chúng ta sẽ trở lại với chúng sau này.

*Ghi chú: xem bài gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_______________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Tâm tách biệt hay tâm sai lầm là hệ thống suy nghĩ của cái tôi mà chúng ta dường như đã tạo ra từ một tâm duy nhất, thường xuyên xáo trộn và bất định. Nó liên tục gửi suy nghĩ đến nhận thức của ta và khi chúng ta bị cuốn vào thế giới, chúng ta thậm chí không nhận ra điều này.

-Và đây là cách thực hành chú ý đến những suy nghĩ đó đang lướt qua nhận thức của ta mà không cố gắng kiểm soát hay phán xét chúng. Chỉ cần chú ý đến những gì chúng đang nói, chúng ta sẽ nhận thấy chúng như một thứ hỗn hợp. Một số sẽ trung tính, một số có thể mô tả là một ý nghĩ tốt hoặc một ý nghĩ xấu, nhưng điều chúng ta muốn thấy là bất kỳ ý nghĩ nào phát sinh từ hệ thống suy nghĩ của cái tôi thực ra không phải là một ý nghĩ thực sự.

-Đây là bài học khởi đầu cho việc học trở thành người quan sát những suy nghĩ của mình. Sau này chúng ta sẽ học cách trở thành người quan sát những niềm tin của chúng ta, cảm xúc của chúng ta. Chúng ta sẽ chỉ quan sát mọi thứ đi qua tâm thông qua hệ thống suy nghĩ của cái tôi.

-Điều này thực sự hữu ích ở chỗ nó bắt đầu tạo ra sự tách biệt tích cực giữa những gì cái tôi đang suy nghĩ và tin tưởng trong tâm sai lầm về chúng ta là ai. Vì bất kỳ suy nghĩ nào xảy ra trong tâm, đặc biệt nếu đó là tác nhân kích động hoặc bất kỳ cảm xúc nào lướt qua tâm, đột nhiên ta sẽ nói rằng ta là cái đó. Vì vậy nếu nỗi buồn nổi lên, nếu sự tức giận nổi lên, ta sẽ nhầm lẫn bản thân với những suy nghĩ của của cái tôi và rồi nó thực sự đưa chúng ta xuống tận hố sâu của cái tôi, rất khó để thoát khỏi. Đó là sự dính mắc quá sâu.

-Những suy nghỉ của ta hoặc là suy nghĩ với tâm sai lầm hoặc với tâm đúng đắn. Tất cả những suy nghĩ với tâm sai lầm đều giống nhau, đều thuộc về hệ thống suy nghĩ của cái tôi và không có thực. Đừng xem chúng là nghiêm trọng và đừng phản ứng với chúng. Khi ta phản ứng, chắc chắn rằng ta đang nghe theo cái tôi.