Bài 220: Ôn (200)

Ta không phải là một cái thân. Ta tự do.

Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.

(200) Không có bình an nào ngoài bình an của Chúa.

Xin đừng để con rời xa con đường bình an, vì con bị lạc trên những con đường khác ngoài con đường này. Nhưng xin cho con theo Đấng dẫn dắt con về nhà, và sự bình an chắc chắn như Tình yêu thương của Chúa.

Ta không phải là một cái thân. Ta tự do.

Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

___________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Thánh Linh sẽ dẫn ta về nhà và bình an là điều chắc chắn như tình yêu thương của Chúa vì sự bình an của Chúa là tình yêu thương của Người. Khi ta để cho tâm trở về trạng thái bình yên thì ta cũng nhận thức được tình yêu thương luôn có mặt ở đó.

-Không có các loại bình an khác nhau. Cái tôi nói rằng có nhiều loại bình an khác nhau và có những lý do khác nhau và những nguyên nhân khác nhau cho bình an. Nhưng không có gì ở đây để ta tìm kiếm ngoài sự bình an của Chúa, trừ khi ta tìm kiếm sự khốn khổ và đau đớn.

-Mọi yếu tố kích động mà chúng tôi cảm thấy chỉ khiến chúng ta quay cuồng trong ảo tưởng. Mọi yếu tố kích hoạt đều là về cái ta tưởng tượng và điều đó sẽ khiến chúng ta bị giam cầm trong ảo tưởng không-thời gian này. Nhưng đây là nơi duy nhất có bình an. Đó là sự bình an của Chúa và cách mà chúng ta đạt được đó là thông qua sự tha thứ cho suy nghĩ rằng đây là điều đã từng xảy ra.

Bài 219: Ôn (199)

Ta không phải là một cái thân. Ta tự do.

Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.

(199) Ta không phải là một cái thân. Ta tự do.

Ta là Con Chúa. Hãy tĩnh lặng, hỡi tâm của ta, và suy nghĩ một chút về điều này. Và rồi hãy trở lại trần gian, không có nhầm lẫn về điều mà Cha ta yêu thương mãi mãi như là Con của Người.

Ta không phải là một cái thân. Ta tự do.

Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

__________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Ta nhớ lại ta là gì và khi trở lại thế gian không còn nhầm lẫn về tình yêu thương của Chúa dành cho con của Người và chia sẻ tình yêu đó. Đó không chỉ là nhớ lại và nghĩ rằng đó là tất cả. Điều quan trọng là nhận được, sau đó mở rộng bằng cách chia sẻ nó, củng cố bằng cách chia sẻ nó với anh em của mình.

-Đó không phải là sự thức tỉnh cá nhân nhưng rất nhiều con đường tâm linh thực sự tập trung vào sự tỉnh thức một cách cô lập này. Cho nên vẫn có một tâm riêng tư nghĩ rằng ta đã giác ngộ và vẫn có những người khác chưa giác ngộ, nhưng cho đến khi toàn thể đoàn con thức tỉnh, không ai thực sự về nhà.

-Vì vậy chúng ta cần phải phụng sự. Có cả một chức năng mà Thánh Linh giao cho mỗi chúng ta thực hiện và cho đến khi chúng ta hoàn thành chức năng đó, chúng ta vẫn ở trong chu kỳ sinh tử. Và nó mang lại cho chúng ta niềm vui lớn khi làm điều đó.

-Cái thân là phương tiện để con Chúa trở lại sự lành mạnh, trở về với toàn thể. Nếu tâm tin rằng cái thân là mục tiêu của nó, nó sẽ bóp méo nhận thức của nó về cái thân, và bằng cách ngăn cản sự mở rộng của chính nó ra ngoài thân xác, nó sẽ gây ra bệnh tật bằng cách thúc đẩy sự tách biệt. (T-8.VII.11:3).

-Đó là tất cả bệnh tật, những thôi thúc phép lạ hay sự mở rộng bị chặn lại. Mọi bệnh tật đều xuất phát từ việc chúng ta từ chối mở rộng thôi thúc phép lạ mà không bị cản trở.

Bài 218: Ôn (198)

Ta không phải là một cái thân. Ta tự do.

Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.

(198) Chỉ có sự lên án của ta mới làm ta tổn thương.

Sự lên án của ta giữ cho nhãn quan của ta tối tăm, và qua con mắt mù quáng của ta, ta không thể thấy được hình ảnh vinh quang của mình. Nhưng hôm nay ta có thể chiêm ngưởng vinh quang này và vui mừng.

Ta không phải là một cái thân. Ta tự do.

Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_______________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Ta không phải là một cái thân. Ta có tin điều đó là sự thật không? Ngay khi ta bắt đầu nghĩ về cái thân, thì đây là thuốc giải độc. Ta hoàn toàn vô hạn và tự do bởi vì ta giống như Chúa đã tạo nên ta theo hình ảnh của Người và giống như Người. Đó là sự thật và không có gì khác là sự thật. Ta không quan tâm các giác quan đang nói gì, đó là những kẻ nói dối. Ta đang bám lấy sự thật. Ta kiên trì, cảnh giác nắm giữ sự thật rằng ta không phải là một cái thân.

-Cách mà chúng ta đang khai thác cái thân hoặc là những thú vui thể xác hoặc sử dụng nó như biện pháp phòng vệ chống lại sự thật thông qua bệnh tật, tuỗi già, coi thường hoặc phán xét nó, tất cả những điều đó phải ra đi bởi vì chúng đều giống nhau, đó là sự tôn thờ cái thân, dù ta ghét hay thích nó. Néu chúng ta vẫn đang nắm giữ những suy nghĩ về thân xác và nói đây là ta. thì đó là con đường cụt. và Thánh Linh sẽ giúp ta quay đầu lại.

-Sự lên án duy trì nhãn quan tăm tối của ta. Sự lên án đồng nhất ta với cái thân. Nó che khuất ánh sáng, nhớ rằng cái thân là chiếc hộp đóng kín làm át đi ánh sáng. Hôm nay chúng ta nhìn thấy vinh quang và vui mừng rằng có một cách nhìn vượt qua cái thân đến sự thật phía sau thông qua nhãn quan của Christ và điều đó mang lại niềm vui thực sự.

-Chúng ta không coi thường hay nói xấu cái thân. Thế giới này và cái thân chỉ là trung tính. Điều chúng ta đang nói ở đây là việc sử dụng của cái tôi đối với cái thân để củng cố sự tách biệt, điều duy nhất chúng ta từng biết trong giấc mơ của cái tôi. Chúng ta đang nói về quá trình chuyển niềm tin từ sợ hãi sang yêu thương và điều đó đòi hỏi chúng ta phải hoàn toàn cho phép Thánh Linh đặt lại và diễn giải lại mục đích của cái thân một cách yêu thương.

-Chúng ta không phải là cái thân. Chúng ta là Tâm và cái thân chỉ là một ý tưởng trong tâm của ta. Ta là ai, ta đang ở đâu và nguồn cảm hứng đều đến từ tâm của Chúa. Đó là ánh sáng mà chúng ta là đang sử dụng cái thân chứ không phải cái thân chứa ánh sáng.

Bài 217: (Ôn 197)

Ta không phải là một cái thân.

Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.

(197) Chỉ có thể là lòng biết ơn của ta mà ta nhận được.

Ai nên tạ ơn vì sự cứu rỗi của ta ngoài chính ta? Và làm thế nào nếu không phải qua sự cứu rỗi mà ta có thể tìm thấy Ngã mà ta phải tạ ơn?

Ta không phải là một cái thân.

Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

____________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Ý tường này rất phù hợp với bài học ngày hôm qua về ta chỉ có thể đóng đinh chính mình. Cùng một khái niệm dựa trên cùng một sự thật rằng chúng ta là một. Nhớ rằng có một ánh sáng trong người anh em của ta, đó thực sự là danh tính của ta và chỉ có những suy nghĩ về cái thân dường như đã phân mảnh và tách rời những gì chúng ta là một.

-Đó chỉ có thể là lòng biết ơn của ta mà ta có được. Đó là Ngã trong anh em của ta, cùng một cái Ngã là ánh sáng trong anh em của ta. Ngã đó chỉ là một. Sự thật chỉ có một ở đây mà thôi.

-Sự thôi thúc cho đi là sự thôi thúc yêu thương người khác. Và tình yêu không điều kiện đang được mở rộng từ ta đến anh em của mình bởi vì tình yêu đang làm những gì nó làm theo bản chất của nó. Đây là trạng thái không sợ hãi và đó là lý do tại sao cái thân không thể được nhận ra. Điều đó không quan trọng, nó không có ở đó, nó chỉ là thiết bị liên lạc. Vì vậy tình yêu đã dẫn đầu và đó là tất cả những gì đang diễn ra và chúng ta không ý thức về cái thân. Trạng thái được cảm nhận đó nơi ta bị tách rời giờ đây ta cảm thấy hợp nhất.

-Tình yêu là bản chất của chúng ta và tình yêu mở rộng theo bản chất của nó và khi chúng ta không cho phép điều đó xảy ra bởi vì chúng ta lấy cái thân làm trung tâm hoặc chúng ta coi trọng cái thân thì cái thân sợ hãi sẽ đóng vai trò giống như một đường ống bị đóng lại và điều xảy ra là những thôi thúc phép lạ trở nên ứ đọng và chúng bị biến dạng và đó là nguyên nhân khiến cái thân bị bệnh, già đi, bệnh tật và chết.

Bài 216: Ôn (196)

Ta không phải là một cái thân. Ta tự do.

Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.

(196) Ta chỉ có thể đóng đinh chính mình.

Tất cả những gì ta làm là ta làm cho chính mình. Nếu ta tấn công, ta khổ đau. Nhưng nếu ta tha thứ, ta sẽ được cứu rỗi.

Ta không phải là một cái thân. Ta tự do.

Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_______________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Điều này thực sự lớn, ta chỉ có thể gây ra cho chính mình. Đó là bài học quan trọng bởi vì nó đảo ngược hoàn hoàn hệ thống suy nghĩ của cái tôi. Ta không phải là nạn nhân của thế giới, ta là nạn nhân của chính mình. Hiểu được điều này, những gì còn lại trở nên đơn giản hơn rất nhiều.

Bài 215: (Ôn 195)

Ta không phải là một cái thân. Ta tự do.

Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.

(195) Tình yêu thương là con đường ta đi trong sự biết ơn.

Thánh Linh là người Hướng dẫn duy nhất của ta. Ngài đi cùng ta trong tình yêu thương. Và ta tạ ơn Ngài đã chỉ cho ta con đường phải đi.

Ta không phải là một cái thân. Ta tự do.

Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Khi chúng ta cho phép Thánh Linh làm người hướng dẫn, đồng hành với chúng ta và đưa ra quyết định cho chúng ta, thì có sự biết ơn dựa trên những gì chúng ta được cho thấy. bởi vì chúng ta đang thực sự từ bỏ tâm sai lầm của mình hoặc cái ngả sai lầm, yêu cầu Ngài là người hướng dẫn duy nhất của chúng ta. Chỉ có vậy.

-Tình yêu là tất cả những gì Chúa là. Nếu chúng ta có thể cảm nhận được điều đó, thì như một hệ quả , tình yêu là tất cả những gì ta là. Hãy đón nhận điều đó, tình yêu là tất cả những gì ta là, và thực sự cảm nhận được điều đó. Ta không là gì khác. Cảm giác đó sẽ như thế nào. Hãy mở lòng để đón nhận cảm giác đó. Nhưng cũng không sao nếu ta không thể cảm nhận được, cứ cởi mở để đón nhận nó vì Chúa đã tạo nên ta trong tình yêu thương, như là tình yêu thương. Điều này không bao giờ thay đổi. Chúng ta đang tạm thời ngăn cản sư nhận biết của ta về nó.

-Chỉ là sự sẵn lòng để cho Thánh Linh tiết lộ cho ta biết bằng sự trải nghiệm trực tiếp rằng tình yêu thương là tất cả những gì ta là và từ đó đi đến lòng biết ơn. Nếu tình yêu thương là tất cả những gì ta là thì nó ở quanh ta, trong tất cả mọi người, mọi thứ mà ta nhìn thấy. Vấn đề là ta có nhận ra nó hay không. Nếu ta là cái gì khác hoặc phản ứng như là cái gì khác với tình yêu thương, thì ta đang nhìn thông qua cái tôi.

Bài 214: Ôn (194)

Ta không phải là một cái thân. Ta tự do.

Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.

(194) Ta đặt tương lai trong Tay Chúa.

Quá khứ đã qua; tương lai vẫn chưa đến. Ngay bây giờ ta được giải thoát khỏi cả hai. Vì những gì Chúa ban cho chỉ có thể là điều tốt đẹp. Và ta chỉ chấp nhận những gì Người ban cho là những gì thuộc về ta.

Ta không phải là một cái thân. Ta tự do.

Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Ta chỉ như Chúa đã tạo nên ta ngay lúc này. Điều này có nghĩa ta hoàn toàn vô tội. Và nếu ta chấp nhận sự vô tội này, ta phải hoàn toàn vô hại, ta miễn nhiễm với mọi thứ mà cái tôi phóng chiếu để tấn công ta. Chúa chỉ biết ta toàn vẹn và vô tội. Ta như Chúa đã tạo nên ta.

-Tương lai của ta chỉ phản chiếu những gì ta sẵn sàng chấp nhận về bản thân mình ngay lúc này. Chúng ta luôn nhìn vào trong trước khi nhìn ra ngoài, dù ta có nhận thức được điều này hay không. Nếu ta là cái ngã ảo tưởng, tội lỗi và thế giới cho ta thấy một thế giới đáng sợ. Nhưng nếu ta vô tội, thế giới sẽ phản chiếu lại cho ta sự vô hại, sự an toàn của ta. Nó tỏa sáng tình yêu thương đi kèm với trạng thái vô tội được cảm nhận. Cả thế giới sẽ là bạn của ta.

-Tương lai của ta phụ thuộc vào sự bình yên hiện tại của ta. Như vậy ta có thể đảm bảo rằng tương lai của ta sẽ giống như sự bình yên hiện tại mà ta đang trải nghiệm bây giờ. Không có gì phải sợ hãi trong tương lai, vì chỉ có Ngã thánh mới yên nghỉ trong sự bình an của Chúa trong mọi khoảnh khắc.

-Chỉ có cái tôi mới lo lắng cho tương lai của nó bởi vì nó tin rằng nó có tội đáng bị trừng phạt, vì vậy nó dự đoán một tương lai rất giống với quá khứ của nó. Vì vậy, bất kỳ nỗi sợ hãi nào chúng ta có đều đến từ cái tôi. Chúng ta nhìn vào bên trong và nếu chúng ta đồng nhất với cái tôi thì chúng ta sẽ lo lắng về tương lai của mình bởi vì chúng ta tin rằng chúng ta có tội và do đó đáng bị trừng phạt.

Bài 213: Ôn (193)

Ta không phải là một cái thân. Ta tự do.

Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.

(193) Mọi sự đều là bài học mà Chúa muốn ta học.

Một bài học là một phép lạ mà Chúa ban cho ta, thay cho những suy nghĩ ta đã tạo ra làm tổn thương ta. Những gì ta học được từ Người trở thành cách ta được giải thoát. Và vì vậy ta chọn học những bài học của Người và quên đi những bài học của chính mình.

Ta không phải là một cái thân. Ta tự do.

Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

___________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Một bài học là một phép lạ mà Chúa ban cho ta, thay cho những suy nghĩ ta đã có khiến ta đau đớn. Điều đó trái ngược với cách cái tôi nhìn nhận bài học vì nó tin rằng bài học là đau đớn, rằng Chúa cho chúng ta những bài học đau đớn. Vì vậy khi một điều gì đó xuất hiện khiến chúng ta cảm thấy bị kích động, một ý nghĩ dao động rằng có điều gì đó không ổn, ngay cả điều này thực sự đang mời gọi chúng ta nhận ra rằng nó đang đến với chúng ta vì lợi ích lớn nhất của chúng ta.

-Và nếu chúng ta có mặt trong hiện tại và sẵn sàng hỏi Thánh Linh thì những gì cái tôi sẽ sử dụng để làm hại và tách biệt, Thánh Linh sẽ sử dụng để đang mang lại phước lành và hợp nhất. Vì vậy đó là lời kêu gọi về việc chúng ta sử dụng mỗi trải nghiệm của chúng ta để làm gì và nó có thể hoàn toàn là hạnh phúc. Chúng ta tiến đến việc thực sự yêu quý những người kích hoạt chúng ta bởi vì khi chúng ta sẵn sàng coi đó là cơ hội để nhận được phép lạ và sau đó chúng ta sẽ nhận được phép lạ giống như sự chữa lành tâm của chúng ta thành nhận thức thống nhất, nơi nỗi sợ hãi được chuyển thành tình yêu thương. Vậy thì chúng ta chẳng có gì ngoài sự biết ơn về kịch bản hoặc hoàn cảnh hoặc người anh em dường như đã kích hoạt chúng ta.

-Sau đó chúng ta đạt đến trạng thái mong đợi về phép lạ đằng sau hiện tướng. Chúng ta biết rằng nếu có một kích hoạt, thì phải có điều ngược lại đằng sau nó. Nhưng cái tôi sẽ nhảy vào nếu phép lạ không được trải nghiệm ngay lập tức, nó có thể nói cách này không hiệu quả và Chúa không có mặt cho việc này, hoặc những lời tương tự như vậy. Chúng ta được khuyến khích nhận ra rằng khi sự chữa lành hoặc sự sửa lỗi không đủ nhanh hoặc không tức thời, thì đang có sự tịnh hóa đang diễn ra trong tâm. Một điều gì đó xảy ra hoàn toàn được hướng dẫn bởi Thánh Linh, Ngài biết được bức tranh lớn hơn. Mọi thứ được điều khiển dưới trí tuệ hoàn hảo của Ngài.

-Vì vậy đó là việc tin tưởng và nhận ra với lòng biết ơn rằng ta được chuẩn bị sẵn sàng và ta không cần phải hiểu bằng cách nào hoặc cái gì đang xảy ta, nhưng ta biết ơn về từng lớp vọng tưởng được mang lên cho ta nhận thức để ta buông bỏ. Ta đang được thay đổi vì mức độ sẵn sàng của ta.

Bài 212: Ôn (192)

Ta không phải là một cái thân. Ta tự do.

Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.

(192) Ta có một chức năng Chúa muốn ta thực hiện.

Ta tìm kiếm chức năng sẽ giải thoát ta khỏi mọi ảo tưởng viễn vông của thế gian. Chỉ có chức năng mà Chúa ban cho ta mới có thể mang lại tự do. Chỉ có điều này ta tìm kiếm, và chỉ có điều này ta sẽ chấp nhận là của mình.

Ta không phải là một cái thân. Ta tự do.

Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Tha thứ là gì ngoài việc sẵn sàng chấp nhận sự thật là sự thật và không có gì khác là sự thật.

-Tha thứ đại diện cho chức năng của chúng ta ở đây. Nó là phương tiện để từ bỏ ảo tưởng và trở về với thực tại luôn có mặt ở đây nhưng bị ngăn che bởi những chướng ngại chúng ta đặt giựa nhận thức của chúng ta về nó và những gì chúng ta dường như trải nghiệm.

-Tha thứ nhẹ nhàng nhìn những thứ không đươc biết đến trên Thiên đường và thấy chúng biến mất. Tha thứ để cho cái thân được nhìn nhận như nó vốn là, một trợ cụ giảng dạy đơn giản sẽ được bỏ qua khi việc học chấm dứt. Và tâm mà không có cái thân thì không thể phạm sai lầm, thậm chí không thể tin vào cái chết. Nó không thể trải nghiệm sợ hãi hay tức giận vì nguồn của mọi cuộc tấn công không còn nữa.

Bài 211: Ôn (191)

Ta không phải là một cái thân. Ta tự do.

Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.

(191) Ta là Con thánh của chính Chúa.

Trong im lặng và trong sự khiêm nhường thực sự, ta tìm kiếm vinh quang của Chúa, để nhìn thấy vinh quang đó trong Con mà Người đã tạo dựng nên là Ngã của ta.

Ta không phải là một cái thân. Ta tự do.

Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Đó thật là một lời tuyên bồ, sự thể hiện lòng biết ơn và là sự thật rằng ta là con thánh của Chúa. Đây là sự phân biệt tích cực rằng ta không phải là những gì do ta tạo ra, ta không phải là cái ngã sai lầm hay cái tôi ảo tưởng.

-Bao nhiêu người trong chúng ta thực sự nhìn thấy điều này và bao nhiêu người hội nhập điều đó hoàn toàn vào trong cuộc sống. Điều này cần có sự sẵn lòng, mong muốn được tĩnh lặng, xa lánh những câu chuyện của chúng ta và những gì dường như đang xảy ra trong giấc mơ này. Tất cả đều là ảo tưởng, không có gì thứ gì mà ta muốn. Hãy quay vào trong và tìm kiếm sự vinh quang của Chúa và nhìn thấy Ngã của ta và nhận ra rằng Ngã được chia sẻ đó và Chúa là một.

-Đó là một quá trình của cái thấy phân biệt tích cực. Nó giống như là ta không phải là cái này nhưng ta muốn biết sự thật. Và ta sẽ dừng lại và tĩnh lặng và tìm kiếm sự bình an bên trong nơi ký ức về sự thật ta là gì có thể xảy ra trong nhận thức của chúng ta, để trở thành cái biết rằng ta không phải là cái thân này, ta tự do và ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta. Điều này sẽ không xảy ra từ bên ngoài, thế giới không bao giờ nói với ta điều đó. Nhưng đó là món quà của tiếng nói cho Chúa trong ta khi ta lắng nghe Ngài.