Bài 60: Ôn (46-50)

Những ý tưởng này dùng để ôn tập ngày hôm nay:

1. Chúa là Tình yêu thương trong đó ta tha thứ.

Chúa không tha thứ vì Người không bao giờ lên án. Người vô tội không thể đổ lỗi, và những người đã chấp nhận sự vô tội của mình không thấy gì để tha thứ. Tuy nhiên, sự tha thứ là phương tiện để ta nhận ra sự vô tội của mình. Đó là sự phản ánh Tình yêu thương của Chúa trên trái đất. Nó sẽ đưa ta đến gần Thiên đường để Tình yêu thương của Chúa có thể chạm đến ta và nâng ta lên với Người.

2. Chúa là sức mạnh ta tin cậy.

Không phải nhờ sức mạnh của mình mà ta tha thứ. Đó là nhờ sức mạnh của Chúa trong ta, điều mà ta nhớ đên khi ta tha thứ. Khi ta bắt đầu nhìn thấy, ta nhận ra sự phản chiếu của Người trên trái đất. Ta tha thứ tất cả mọi thứ vì ta cảm nhận được sức mạnh của Người đang khuấy động trong ta. Và ta bắt đầu nhớ đến Tình yêu thương mà ta đã chọn để quên, nhưng nó vẫn không quên ta.

4. Không có gì để sợ.

Thế giới sẽ an toàn biết bao đối với ta khi ta có thể nhìn thấy nó! Nó sẽ không giống bất cứ thứ gì như ta tưởng tượng bây giờ. Mọi người và mọi thứ ta thấy sẽ nghiêng về phía ta để ban phước cho ta. Ta sẽ nhận ra ở mọi người Người bạn thân yêu nhất của ta. Có gì phải sợ hãi trong một thế giới mà ta đã tha thứ, và đã tha thứ cho ta?

4. Tiếng nói của Chúa nói với ta suốt cả ngày.

Không có giây phút nào mà Tiếng nói của Chúa ngừng kêu gọi sự tha thứ của ta để cứu ta. Không có khoảnh khắc nào mà Tiếng nói của Người không hướng dẫn suy nghĩ của ta, hướng dẫn hành động của ta và dẫn dắt bước chân của ta. Ta đang bước đi vững vàng hướng tới sự thật. Ta không thể đi nơi nào khác, vì Tiếng nói của Chúa là Tiếng nói duy nhất và Đấng dẫn đường duy nhất được ban cho Con của Người.

5. Ta được duy trì bởi Tình yêu thương của Chúa.

Khi ta lắng nghe Tiếng nói của Chúa, ta được duy trì bởi Tình yêu thương của Người. Khi ta mở mắt ra, Tình yêu thương của Người chiếu sáng thế giới cho ta nhìn thấy. Khi ta tha thứ, Tình yêu thương của Người nhắc nhở ta rằng Con của Người vô tội. Và khi ta nhìn thế giới bằng nhãn quan Người đã ban cho ta, ta nhớ rằng ta là Con của Người.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_____________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Chính tình yêu thương cũa Chúa trong ta tha thứ. Ta không biết tha thứ thực sự là gì. Cái tôi luôn nhìn thấy tội lỗi trước khi tha thứ, nhưng một khi ta đã nhìn thấy tội lỗi, ta không thể tha thứ vì ta tin tội lỗi là có thật. Tha thứ thực sự là để Tiếng nói của Chúa trong ta cho ta thấy sự thật rằng cái thấy của ta là sai lầm và đó là thứ ta cần tha thứ.

-Đó thực sự là việc muốn kết hợp với Chúa là tình yêu thương mang Thiên đường đến Trái đất thông qua sự tha thứ và chuộc lỗi cho ảo tưởng này. Đó là sự phản ánh tình yêu của Chúa trên Trái đất và đó là điều cao cả nhất chúng ta có thể làm trong giấc mơ.

-Khi chúng ta sử dụng sức mạnh của chính mình, khi chúng ta cố gắng nhìn và mong muốn mà không cần Chúa. tất cả những điều đó sẽ dẫn đến cảm giác tội lỗi và sợ hãi. Giờ đây khi chúng ta chọn không còn là một cái ngã tách biệt độc lập, mọi tội lỗi và sợ hãi đều tan biến.

-Tiếng nói của Chúa nói với ta suốt cả ngày nhưng khi ta lắng nghe tiếng nói của cái tôi ta không thể nghe thấy. Đó không phải là thứ âm thanh vật lý. Đó thường là một ý nghĩ, lời nhắc nhở hay sự gợi ý hay bất kỳ phương tiện nào của thế gian để liên lạc với ta mà ta có thể hiểu. Và Ngài chỉ nói với ta trong giây phút hiện tại vì đó là thời gian duy nhất tồn tại. Ta không thể nghe trong quá khứ hay tương lai. Điều này cũng có nghĩa nếu ta không có mặt trong giây phút hiện tại, nếu ta chỉ nghĩ về quá khứ hoặc tương lai hay có bất cứ ý nghĩ phân tâm nào, ta không thể nghe thấy.

-Ta được tạo ra bởi tình yêu thương của Chúa nhưng khi ta quên mất mình là gì thì ta tin ta được duy trì bởi rất nhiều thứ ngoài Tình yêu thương này. Trong khi ta vẫn tin vào giấc mơ ta tạo ra, ta sẽ được cung cấp các phương tiện của thế gian để tồn tại nhưng với mục đích duy nhất là giúp ta thức tỉnh khỏi giấc mơ đó.

Bài 59: Ôn (41-45)

Những ý tưởng sau đây để ôn tập ngày hôm nay:

1. Chúa đi cùng ta bất cứ nơi nào ta đi.

Làm thế nào ta có thể ở một mình khi Chúa luôn đi cùng ta? Làm thế nào ta có thể nghi ngờ và không chắc chắn về chính mình khi sự chắc chắn hoàn toàn ở trong Người? Làm thế nào ta có thể bị quấy rầy bởi bất kỳ điều gì khi Người ở trong ta trong sự bình an tuyệt đối? Làm thế nào ta có thể khổ đau khi tình yêu thương và niềm vui bao quanh ta qua Người? Đừng để ta nuôi dưỡng những ảo tưởng về bản thân mình. Ta hoàn hảo vì Chúa đi cùng ta bất cứ nơi nào ta đi.

2. Chúa là sức mạnh của ta. Nhãn quan là món quà của Người.

Đừng để ta trông cậy vào mắt mình để thấy ngày hôm nay. Hãy để ta sẵn sàng đánh đổi ảo tưởng đáng thương của ta về khả năng nhìn thấy của mình để lấy nhãn quan được Chúa ban cho. Nhãn quan của Christ là món quà của Người, và Người đã ban nó cho ta. Hãy để ta kêu cầu món quà này hôm nay, để ngày này có thể giúp ta hiểu được sự vĩnh cữu.

3. Chúa là Nguồn của ta. Ta không thể nhìn xa rời Người.

Ta có thể thấy những gì Chúa muốn ta thấy. Ta không thể thấy bất kỳ điều gì khác. Ngoài Ý muốn của Người chỉ là ảo tưởng. Đó là những điều ta chọn khi ta nghĩ ta có thể nhìn tách rời Người. Đó là những điều ta chọn khi ta cố gắng nhìn qua đôi mắt trần. Tuy nhiên, nhãn quan của Christ đã được ban cho ta để thay thế chúng. Ta chọn nhìn thông qua nhãn quan này.

4. Chúa là ánh sáng trong đó ta thấy.

Ta không thể nhìn thấy trong bóng tối. Chúa là ánh sáng duy nhất. Vậy nên, nếu ta muốn thấy, thì phải qua Người. Ta đã cố gắng xác định cái nhìn là gì, và ta đã sai. Bây giờ nó được ban cho ta để hiểu rằng Chúa là ánh sáng trong đó ta nhìn thấy. Hãy để ta chào đón nhãn quan và thế giới hạnh phúc mà nó sẽ cho ta thấy.

5. Chúa là Tâm với nó ta suy nghĩ.

Ta không có suy nghĩ nào mà ta không chia sẻ với Chúa. Ta không có suy nghĩ nào ngoài Chúa, bởi vì ta không có tâm nào ngoài Người. Như là một phần trong Tâm của Người, suy nghĩ của ta là của Người và Suy nghĩ của Người là của ta.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_____________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Sự thừa nhận rằng Chúa ở trong tâm chúng ta và do đó, sự chắc chắn hoàn toàn, sự bình an tuyệt đối, tình yêu và niềm vui luôn sẵn có cho chúng ta và cảm giác cô đơn của ta không thể tồn tại khi chúng ta nhận ra rằng Vương quốc Thiên đường ở bên trong.

-Vì vậy khả năng và sự chắc chắn khi trải nghiệm những điều này luôn ở bên chúng ta, đó luôn là một sự lựa chọn. Nhưng nếu ta đang ấp ủ những ảo tưởng rằng ta là cái ta tưởng tượng thì ta sẽ trải nghiệm điều đối lập với Chúa hoặc ta tha thứ cho ý tưởng này và cầu xin Thánh Linh hiện diện trong tâm chúng ta rằng tất cả những điều này đều sẵn có với ta và ta sẽ trải nghiệm chúng khi đây là tất cả những gì ta muốn.

-Christ là danh tính thực sự của ta, là Ngã duy nhất mà tất cả chúng ta đều chia sẻ, là ánh sáng trong ta. Khi ta nhìn bằng mắt thường, ta chỉ thấy sự giới hạn, ảo tưởng, với nhãn quan Christ ta có thể thấy sự vĩnh cữu. Làm thế nào có thể tiếp cận nhãn quan Christ, ta cần tha thứ cho những gì ta tin là ta đang thấy bằng mắt thường. Đó là cái tôi đang cho ta thấy những dấu hiệu của sự tách biệt, tội lỗi và đáng bị trừng phạt.

-Chúa là tâm ta dùng để suy nghĩ. Do đó không những ta không thấy gì trừ khi ta nhìn với Chúa, ta cũng không có suy nghĩ nào mà ta không chia sẻ với Chúa. Những suy nghĩ riêng tư của ta không phải là suy nghĩ thực sự. Ta không có suy nghĩ riêng tư, không có tâm riêng tư và không có thế giới riêng tư.

-Những bài tập hôm nay đều liên quan đên Chúa. Chúa là tình yêu thương. Chúa là tất cả những gì tốt đẹp. Nếu ta có những niềm tin ẩn giấu, những nỗi sợ hãi vô thức về Chúa, đó là vì qua cái tôi ta đã phóng chiếu vị chúa độc ác của cái tôi lên Chúa thực sự mà ta nghĩ sẽ trừng phạt và phán xét con của Người. Nếu ta vẫn tin ta về với Chúa qua cái chết, hoặc Chúa có những bài học đau đớn dành cho con của Người, điều đó có nghĩa ta vẫn sợ Chúa. Những niềm tin này cần đưa ra ánh sáng và chúng sẽ tan biến.

-Chúa không tạo ra thế giới này, cái tôi đã tạo ra nó vì mong muốn tách biệt với Người. Và vì nó không muốn ta trở về, nó khiến ta tin rằng ta sẽ bị trừng phạt vì phạm tội rời bỏ Chúa. Đó là nguyên nhân sâu xa của nỗi sợ Chúa mà ta gặp phải. Nhưng đó là điều không có thật và là điều không thể. Những gì Chúa tạo ra là vĩnh cữu và không thể thay đổi. Do đó thế giới này chỉ tồn tại trong giấc mơ, chỉ là ảo tưởng và vì ta tin vào nó nên nó trở thành có thật đối với mình.

Bài 58: Ôn (36-40)

Những ý tưởng này là để ôn tập ngày hôm nay:

1.Sự thánh khiết của ta bao trùm mọi thứ ta nhìn thấy.

Nhận thức về thế giới thực đến từ sự thánh khiết của ta. Đã tha thứ, ta không còn thấy mình có tội nữa. Ta có thể chấp nhận sự vô tội là sự thật về ta. Nhìn qua con mắt thấu hiểu, sự thánh khiết của thế giới là tất cả những gì ta nhìn thấy, vì ta chỉ có thể hình dung những suy nghĩ ta giữ về chính mình.

2. Sự thánh khiết của ta ban phước cho thế giới.

Nhận thức về sự thánh khiết của ta không ban phước cho một mình ta. Mọi người và mọi thứ mà ta nhìn thấy dưới ánh sáng của nó đều chia sẻ niềm vui mà nó mang lại cho ta. Không có gì ngoài niềm vui này, vì không có gì không chia sẻ sự thánh khiết của ta. Khi ta nhận ra sự thánh khiết của mình, sự thánh khiết của thế giới cũng tỏa sáng cho mọi người nhìn thấy.

3. Không có gì sự thánh khiết của ta không làm được.

Sự thánh khiết của ta có sức mạnh vô hạn để chữa lành, bởi vì sức mạnh cứu rỗi của nó là vô hạn. Có gì để được cứu khỏi ngoại trừ ảo tưởng? Và tất cả ảo tưởng là gì ngoại trừ những ý tưởng sai lầm về chính ta? Sự thánh khiết của ta xóa bỏ tất cả chúng bằng cách khẳng định sự thật về ta. Trước sự thánh khiết của ta, điều mà ta chia sẻ với chính Chúa, mọi thần tượng đều biến mất.

4. Sự thánh khiết của ta là sự cứu rỗi của ta.

Vì sự thánh khiết của ta cứu ta khỏi mọi tội lỗi, nên nhận ra sự thánh khiết của ta là nhận ra sự cứu rỗi của ta. Đó cũng là nhận ra sự cứu rỗi của thế giới. Một khi ta đã chấp nhận sự thánh khiết của mình, không gì có thể làm ta sợ hãi. Và bởi vì ta không sợ hãi, tất cả mọi người phải chia sẻ sự hiểu biết của ta, đó là món quà Chúa ban cho ta và cho thế giới.

5. Ta được phước là Con của Chúa.

Đây là lời tuyên bố của ta có tất cả những điều tốt đẹp và chỉ những điều tốt đẹp. Ta được phước là Con của Chúa. Mọi điều tốt lành là của ta, bởi vì Chúa có ý dành chúng cho ta. Ta không thể chịu bất kỳ mất mát, thiếu thốn hay nỗi đau nào bởi vì ta là Ai. Cha ta hổ trợ ta, bảo vệ ta, và hướng dẫn ta trong mọi việc. Sự quan tâm của Người dành cho ta là vô hạn, và ở bên ta mãi mãi. Ta vĩnh viễn được ban phước là Con của Người.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

__________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Sự thánh khiết của ta có nghĩa là sự vô tôi không thể hư hoại, không thể thay đổi của ta. Sự vô tội không thể hư hoại thì không thể phán xét hay lên án bất kỳ ai kể cả chính nó.

-Sự thánh khiết của ta đã khiến nhận thức về thế giới thực xuất hiện. Vì vậy thế giới thực không phải là thứ gì đó đang đến với chúng ta, thế giới thực là giấc mơ hoàn hảo, giấc mơ đã được sửa chữa. Nó ở ngay đây và cách duy nhất mà ta có thể nhìn thấy nó và tận hưởng nó và thực sự tham gia vào nó là thông qua sự tha thứ của chính ta đối với bản thân vì đã nhận thức rằng có sự tách biệt.

-Vì vậy ta vô tội hay là hiện thân tội lỗi, ta là Ngã thánh hay là cái tôi, cách ta xác định mình là gì sẽ bao trùm và báo cáo lại mọi thứ ta nhìn thấy bao gồm cả xác thân.

-Toàn bộ trải nghiệm của ta dựa trên việc ta nghĩ mình là gì bởi vì sự phóng chiếu tạo nên nhận thức. Tất cả bắt đầu trong tâm, chúng ta đã đưa ra quyết định về việc chúng ta là ai và điều đó sẽ bao trùm mọi thứ mà ta nhìn thấy. Như vậy, nó quay trở lại với việc ta là gì, một cái ngã tách biệt tội lỗi sợ hãi đang nhìn hay ngã thánh vô tội chỉ nhìn thấy hình ảnh của sự hợp nhất và thánh khiết.

-Ta đã là con của Chúa. Mãi mãi là như vậy, không thể thay đổi. Điều này chấm dứt ý nghĩ rằng ta cần phải làm điều gì để có được tình yêu thương của Người. Và ý nghĩ về việc ta phải căng thẳng, nổ lực, phấn đấu đế quay về với Chúa cũng không còn nữa. Đó là suy nghĩ của cái tôi cho rằng có một cái ngã tách biệt và nó biết cách trở về.

-Đây là hành trình không có khoảng cách, không có thời gian. Ta chưa từng rời xa Chúa và Người chưa từng bỏ rơi ta. Đó chỉ là sự thức tỉnh với việc ta đã là gì. Đó là sự sẵn sàng dù chỉ nhỏ bé trong từng khoảnh khắc để nhận ra ta đã là gì với sự hướng dẫn của tiếng nói của Chúa trong ta.

Bài 57: Ôn (31-35)

Hôm nay, chúng ta hãy ôn tập những ý tưởng sau:

1. Ta không phải là nạn nhân của thế giới mà ta nhìn thấy.

Làm thế nào ta có thể là nạn nhân của một thế giới có thể hoàn toàn bị xóa bỏ nếu ta chọn như vậy? Xiềng xích của ta được nới lỏng. Ta có thể bỏ chúng xuống chỉ bằng cách muốn làm như vậy. Cửa nhà tù đã mở. Ta có thể rời khỏi đơn giản bằng cách bước ra ngoài. Không có gì giữ ta trong thế giơi này. Chỉ có ước muốn ở lại của ta giữ ta làm tù nhân. Ta sẽ từ bỏ những mong ước điên rồ của mình và cuối cùng bước ra ánh sáng mặt trời.

2. Ta đã nghĩ ra thế giới mà ta nhìn thấy.

Ta đã tạo ra nhà tù nơi ta nhìn thấy chính mình. Tất cả những gì ta cần làm là nhận ra điều này và ta được tự do. Ta đã lừa dối chính mình khi tin rằng có thể giam giữ Con Chúa. Ta đã sai lầm một cách cay đắng trong niềm tin này, điều mà ta không còn muốn nữa. Con Chúa phải được tự do mãi mãi. Anh ấy như Chúa đã tạo nên anh ấy, chứ không phải là những gì ta muốn tạo ra cho anh ấy. Anh ấy ở nơi Chúa muốn anh ấy ở, chớ không phải nơi ta nghĩ sẽ giam giữ anh ấy.

3. Có một cách khác để nhìn thế giới.

Vì mục đích của thế giới không phải là mục đích mà ta gán cho nó, nên phải có một cách nhìn khác về nó. Ta thấy mọi thứ đảo lộn, và suy nghĩ của ta trái ngược với sự thật. Ta thấy thế giới như một nhà tù dành cho Con Chúa. Vậy thì, chắc chắn thế giới phải thực sự là một nơi mà anh ấy có thể được tự do. Ta sẽ nhìn thế giới như nó thực sự là, và thấy nó là nơi Con Chúa tìm thấy sự tự do của mình.

4. Ta có thể thấy bình yên thay vì thế này.

Khi ta nhìn thấy thế giới là một nơi tự do, ta nhận ra rằng nó phản ảnh luật của Chúa thay vì những quy tắc ta đặt ra để nó tuân theo. Ta sẽ hiểu rằng sự bình yên, không phải chiến tranh tồn tại trong đó. Và ta sẽ nhận thức rằng sự bình yên cũng ngự trị trong trái tim của tất cả những ai chia sẻ nơi này với ta.

5. Tâm ta là một phần của Chúa. Ta rất thánh khiết.

Khi ta chia sẻ sự bình yên của thế giới với anh em mình, ta bắt đầu hiểu rằng sự bình yên này đến từ sâu bên trong ta. Thế giới mà ta nhìn vào đã đón nhận ánh sáng của sự tha thứ của ta, và chiếu lại sự tha thứ cho ta. Trong ánh sáng này, ta bắt đầu nhìn thấy những gì ảo tưởng của ta về bản thân đã che giấu. Ta bắt đầu hiểu sự thánh khiết của mọi loài sống, kể cả bản thân ta, và sự đồng nhất của chúng với ta.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

___________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Tất cả sự giam cầm xảy ra vào thời điểm mà chúng ta nghĩ rằng bất kỳ người anh em nào kể cả chúng ta đều ràng buộc với cái thân và chúng ta nhốt họ vào nhà tù bằng những phán xét của mình. Đó là trạng thái giam cầm nhưng đó chỉ là niềm tin sai lầm. Nhận ra ta đã làm điều này, ta không muốn nó nũa, giao nó cho Thánh Linh và nhận lấy phép lạ.

-Mọi thứ chúng ta đang thấy đều bị đảo ngược và lộn ngược và có một cách chính xác để nhìn nó. Như chúng ta nghĩ rằng con Chúa bị giam cầm hoặc chúng ta bị giam cầm thì điều ngược lại với nó là sự tự do, hạnh phúc vô biên sẽ là sự thật. Vì vậy, nhiều khi ta không biết đâu là sự thật, những gì cái tôi đang khoe khoang, điều ngược lại với điều đó sẽ là những gì Chúa đang tuyên bố. Điều này rất hữu ích. Nơi chúng ta thấy sự thiếu thốn, có quy luật về sự dồi dào, nơi cái chết cố gắng xuất hiện, có quy luật của sự sống.

-Thế giới mà ta nhìn thấy là thế giới tách biệt trong đó ta tách biệt với mọi thứ và tách biệt với Nguồn của mình. Thế giới này được ta tạo ra để phóng chiếu mặc cảm tội lỗi do niềm tin vào sự tách biệt gây ra để ta thấy tội lỗi là ở bên ngoài mà không phải trong tâm ta. Ta đổ lỗi cho nó cho mọi vấn đề mà ta gâp phải và ta cảm thấy ta là nạn nhân của nó.

-Nhận ra điều này ta rút lại mục đích mà ta gán cho nó và để một cách nhìn khác về nó được cho ta thấy. Khi ấy ta được tự do và thế giới cũng được tự do cùng ta. Nó trở thành một nơi bình yên hơn là xung đột, một nơi của yêu thương hơn là sợ hãi. Ta bắt đầu nhận thấy sự thánh khiết ở tất cả mọi người, mọi loài và ở trong ta, một sự vô tội vĩnh viễn và tất cả đều là một trong tâm của Chúa.

Bài 56: Ôn (26-30)

Ôn tập của chúng ta cho ngày hôm nay bao gồm những điều sau đây:

1. Suy nghĩ tấn công của ta đang tấn công sự không thể bị hại của ta.

Làm thế nào ta có thể biết mình là ai khi ta thấy mình liên tục bị tấn công? Đau đớn, bệnh tật, mất mát, tuổi tác và cái chết dường như đe dọa ta. Tất cả những hy vọng, mong muốn và kế hoạch của ta dường như phó mặc cho một thế giới mà ta không thể kiểm soát được. Tuy nhiên, sự yên ổn hoàn hảo và sự thỏa mãn trọn vẹn là di sản của ta. Ta đã cố gắng từ bỏ tài sản thừa kế của mình để đổi lấy thế giới mà ta nhìn thấy. Nhưng Chúa đã gìn giữ di sản của ta được an toàn. Những suy nghĩ thực sự của ta sẽ dạy cho ta biết nó là gì.

2. Trên hết tất cả, ta muốn thấy.

Nhận thức được rằng những gì ta nhìn thấy phản ảnh ta nghĩ mình là gì, ta nhận ra rằng nhãn quan là nhu cầu lớn nhất của ta. Thế giới mà ta nhìn thấy chứng thực bản chất sợ hãi của hình ảnh bản thân mà ta đã tạo ra. Nếu ta muốn nhớ ta là ai, điều cần thiết là ta phải buông bỏ hình ảnh này về mình. Khi nó được thay thế bằng sự thật, nhãn quan chắc chắn sẽ được ban cho ta. Và với nhãn quan này, ta sẽ nhìn thế giới và bản thân mình với lòng bác ái và tình yêu thương.

3. Trên hết tất cả, ta muốn nhìn khác đi.

Thế giới mà ta nhìn thấy giữ nguyên hình ảnh bản thân sợ hãi của ta, và bảo đảm cho sự tồn tại của nó. Trong khi ta nhìn thấy thế giới như ta thấy bây giờ, sự thật không thể đi vào nhận thức của ta. Ta sẽ để cánh cửa đằng sau thế giới này được mở ra cho ta, để ta có thể nhìn vượt qua nó đến với thế giới phản ánh Tình yêu thương của Chúa.

4. Chúa ở trong mọi thứ ta nhìn thấy.

Đằng sau mỗi hình ảnh ta đã tạo ra, sự thật vẫn không thay đổi. Đằng sau mỗi bức màn ta đã kéo che khuôn mặt của tình yêu thương, ánh sáng của nó vẫn không bị lu mờ. Vượt lên trên mọi ước muốn điên rồ của ta là ý muốn của ta, hợp nhất với Ý của Cha ta. Chúa vẫn ở khắp mọi nơi và trong mọi sự mãi mãi. Và chúng ta là một phần của Người, sẽ còn phải nhìn vượt qua mọi hiện tướng, và nhận ra sự thật vượt ra ngoài tất cả chúng.

5. Chúa ở trong mọi thứ ta thấy vì Chúa ở trong tâm ta.

Trong tâm của ta, đằng sau tất cả những suy nghĩ điên rồ của ta về sự tách biệt và tấn công, là cái biết rằng tất cả mãi mãi là một. Ta không đánh mất cái biết về ta là Ai bởi vì ta đã quên mất nó. Nó được giữ cho ta trong Tâm của Chúa, Người không rời bỏ những Ý nghĩ của Người. Và ta, một trong số họ, là một với họ và là một với Người.

*Ghi chú: Xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

____________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Ta thực sự là gì là vô hại, miễn nhiễm trước mọi sự tấn công. Nhưng khi ta lắng nghe cái tôi, ta thấy tấn công là có thật, bệnh tật, mất mát, khổ đau, tuổi già, cái chết… và ta đã ngăn chận khả năng vô hại của mình trước chúng. Và điều đó cũng chứng minh rằng cái ta ảo tưởng dường như đang bị tấn công không phải là ta thực sự. Ta phải thực hiện sự tách biệt tích cực đó.

-Những gì ta thấy trên thân thể của mình, những gì ta thấy ở người khác, trong các mối quan hệ của ta, những gì ta thấy trên thế giới, những gì ta vẫn thấy trong quá khứ, tất cả đều phản ánh ta nghĩ mình là gì và là đối thù của Chúa bởi vì chúng ta đã tạo ra cái tôi giả tạo này ngoài Chúa và do đó cảm thấy tội lỗi.

-Thế giới chúng ta đã tạo ra, cái ta tưởng tượng và các mối quan hệ của nó trong đó, cách ta nhìn chúng, đó là lăng kính của cái tôi ngăn cản ta trải nghiệm thế giới thực ngay tại đây, thế giới phản ánh tình yêu thương của Chúa. Ta không thể tự mình mở ra cánh cửa đó, cái tôi không thể là một phần của giải pháp nhưng ta sẵn lòng để Thánh Linh mở ra cánh cửa đó để ta có thể nhìn vượt qua những gì ta đã tạo ra và thấy được những gì thực sự có ở đó. Ta có thể cảm nhận được điều này và đắm mình trong sự an ổn và an toàn vô hạn của cảm giác đó.

-Chúa ở trong mọi thứ ta nhìn thấy bởi vì Chúa ở trong tâm ta, mọi thứ Chúa nhìn thấy qua tâm ta đều được chữa lành. Đó là cách sự chữa lành xảy ra, đó là khi chúng ta cho phép Đấng Christ bên trong nhìn qua ta vượt qua những hiện tướng, đó là sự tha thứ. Đó là lúc mà những phép lạ chỉ trở thành chuyện xảy ra hàng ngày. Đó là tất cả những phép lạ mà Chúa Giêsu đã thực hiện. Nó dường như vẫn xảy ra ở cõi mà con người đồng nhất với cái thân nhưng nỗi sợ hãi được thay thế bằng lý tưởng cao nhất hoặc hình ảnh yêu thương, nhưng vẫn ở cõi này.

-Chúa ở cùng với ý nghĩ của mình. Chúng ta là những ý nghĩ đó và tất cả những ý nghĩ này đều nằm trong tâm của Chúa và chia sẻ tâm đó. Đó chính là tạo phẩm của Người. Vì vậy, điều đó có nghĩa là Chúa hiện diện trong mọi thứ ta nhìn thấy, bởi vì Chúa ở ngay trong tâm chúng ta và sẵn sàng cho chúng ta ngay lúc chúng ta mong muốn điều gì khác, chúng ta mong muốn sự thật, chúng ta mong muốn nhãn quan của Đấng Christ.

Bài 55: Ôn (21-25)

Ôn tập của ngày hôm nay bao gồm những điều sau đây:

1. Ta quyết tâm nhìn mọi thứ khác đi.

Những gì ta nhìn thấy bây giờ chỉ là dấu hiệu của bệnh tật, thảm họa và cái chết. Đây không thể là những gì Chúa đã tạo ra cho Con yêu dấu của Người. Chính việc ta thấy những điều như vậy là bằng chứng cho thấy ta không hiểu Chúa. Vì vậy, ta cũng không hiểu Con của Người. Những gì ta nhìn thấy cho ta biết rằng ta không biết mình là ai. Ta quyết tâm nhìn thấy những nhân chứng cho sự thật trong ta, hơn là những nhân chứng cho ta thấy ảo tưởng về mình.

2. Những gì ta thấy là một hình thức trả thù.

Thế giới ta nhìn thấy khó có thể là sự thể hiện của những suy nghĩ yêu thương. Đó là một bức tranh về sự tấn công vào mọi thứ bởi mọi thứ. Nó là bất cứ điều gì ngoại trừ sự phản ánh Tình yêu thương của Chúa và Tình yêu thương của Con của Người. Chính những suy nghĩ tấn công của ta đã tạo ra bức tranh này. Những suy nghĩ yêu thương của ta sẽ cứu ta khỏi nhận thức này về thế giới, và mang lại cho ta sự bình an mà Chúa muốn ta có.

3. Ta có thể thoát khỏi thế giới này bằng cách từ bỏ ý nghĩ tấn công.

Đây là sự cứu rỗi, và không nơi nào khác. Không có ý nghĩ tấn công ta không thể nhìn thấy một thế giới tấn công. Khi sự tha thứ cho phép tình yêu thương trở lại với nhận thức của ta, ta sẽ thấy một thế giới bình an, an toàn và niềm vui. Và đây là điều ta chọn để thấy, thay cho những gì ta nhìn thấy bây giờ.

4. Ta không nhận thức được lợi ích tốt nhất của chính mình.

Làm thế nào ta có thể nhận ra những điều tốt đẹp nhật cho ta khi ta không biết mình là ai? Những gì ta nghĩ là lợi ích tốt nhất của ta sẽ chỉ ràng buộc ta gần hơn với thế giới ảo tưởng. Ta sẵn sàng nghe theo Đấng hướng dẫn mà Chúa đã ban cho ta để tìm ra lợi ích tốt nhất của ta là gì, nhận ra rằng ta không thể tự mình nhận thức được chúng.

5. Ta không biết bất cứ thứ gì dùng để làm gì.

Đối với ta, mục đích của mọi thứ là để chứng minh rằng những ảo tưởng của ta về bản thân là có thật. Chính vì mục đích này mà ta cố gắng sử dụng mọi người và mọi thứ. Ta tin thế giới là dành cho điều này. Do đó, ta không nhận ra mục đích thực sự của nó. Mục đích mà ta đã trao cho thế giới đã dẫn đến một bức tranh đáng sợ về nó. Hãy để ta mở rộng tâm mình về mục đích thực sự của thế giới bằng cách rút lại mục đích mà ta đã đưa ra cho nó, và tìm hiểu sự thật về nó.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

___________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Chúa không tạo ra thê giới này, Chúa không tạo ra bệnh tật, thảm họa và cái chết nhưng thông qua cái tôi, ta cố gắng dung hòa cái tôi và tất cả sự hỗn loạn trong giấc mơ này. Ta đưa Chúa vào trong đó và cố gắng dung hòa Chúa và bệnh tật, Chúa và cái chết. Ở đây chúng ta cần học sự tách biệt tích cực rằng Chúa không tạo ra tất cả những điều đó và chúng không có thật.

-Chừng nào chúng ta nghĩ chúng ta tách biệt, chúng ta tin rằng chúng ta có tội, cảm giác tội lỗi này làm nảy sinh nỗi sợ hãi và sau đó điều đó được phóng chiếu lên thế giới và cái thân của ta rồi nó quay trở lại tấn công chúng ta và sau đó chúng ta tự vệ trước những cuộc tấn công tưởng tượng đó. Và đó là những gì ta thấy ở thế giới này.

-Chính những suy nghĩ tấn công của ta cho ta thấy một thế giới đang tấn công. Vì vậy nếu ta muốn thoát khỏi một thế giới tấn công thì ta phải từ bỏ những suy nghĩ tấn công của mình thông qua tha thứ. Sự cứu rỗi của ta nằm ở việc từ bỏ những suy nghĩ tấn công, không ở đâu khác. Nó không có ở thế giới bên ngoài vì điều kiện bên ngoài chỉ là kết quả của suy nghĩ của ta.

-Đối với ta mục đích của mọi thứ là để duy trì ảo tưởng về bản thân. Ta không hiêu mục đích thực sự của thê giới và của cái thân là gì. Nhớ rằng thế giới và cái thân là một, đều là hình ảnh trong tâm được phóng chiếu từ tâm. Ta đang đặt lại mục đích và chữa lành cho mọi thứ ta nhìn thấy nhưng nếu ta không sẵn sàng bao gồm cái thân trong đó, thì đó cách tuyệt vời để bảo vệ sự đồng nhất với cái thân. Ta cầu xin Thánh Linh giải thích lại cho ta biết mục đích của thế giới là gì và mục đích của cái thân là gì, không phải là để tấn công.

-Ngay cả khi chúng ta đang tìm kiếm niềm vui thông qua cái thân, ta đang tìm kiếm nỗi đau một cách vô thức. vì niềm vui và nỗi đau là một. Và tất cả đều là tấn công, dùng nó để tách rời khỏi Chúa, khỏi anh chị em của chúng ta, khỏi Ngã thánh của chúng ta. Vì vậy chúng ta cầu xin Thánh Linh giải thích lại mục đích của cái thân. Đây là vấn đề lớn.

-Ta có thể nghĩ có nhiều mục đích trên thế giới này nhưng tất cả chỉ nhằm cho ta thấy một thế giới tách biệt. Mục đích thực sự của thế giới là tha thứ. Nó giúp tình yêu thương trở lại với nhận thức của ta và ta sẽ nhìn thấy một thế giơi bình yên, an toàn và hạnh phúc.

Bài 54: Ôn (16-20)

Đây là những ý tưởng ôn tập cho ngày hôm nay.

1. Ta không có suy nghĩ trung lập.

Suy nghĩ trung lập là không thể vì mọi suy nghĩ đều có sức mạnh. Chúng sẽ tạo ra một thế giới giả hoặc dẫn ta đến thế giới thực. Nhưng suy nghĩ không thể không có kết quả. Như thế giới mà ta nhìn thấy phát sinh từ những sai lầm trong suy nghĩ của ta, thế giới thực cũng sẽ hiện ra trước mắt ta khi ta để những sai lầm của mình được sửa chữa. Suy nghĩ của ta không thể không đúng cũng không sai. Chúng phải là cái này hay cái kia. Những gì ta thấy cho ta biết chúng là cái nào.

2. Ta không thấy những điều trung lập.

Những gì ta thấy là nhân chứng cho những gì ta nghĩ. Nếu ta không suy nghĩ thì ta sẽ không tồn tại, bởi vì cuộc sống là suy nghĩ. Hãy để ta nhìn vào thế giới mà ta thấy như là đại diện cho trạng thái tâm của chính ta. Ta biết rằng trạng thái tâm của ta có thể thay đổi. Và vì vậy ta cũng biết thế giới mà ta thấy cũng có thể thay đổi.

3. Ta không một mình trải nghiệm tác động của việc nhìn thấy của ta.

Nếu ta không có những suy nghĩ riêng tư, ta không thể nhìn thấy một thế giới riêng tư. Ngay cả ý tưởng điên rồ về sự tách biệt cũng phải được chia sẻ trước khi nó có thể hình thành nên nền tảng của thế giới mà ta nhìn thấy. Tuy nhiên, sự chia sẻ đó là sự chia sẻ điều không có thật. Ta cũng có thể kêu gọi những suy nghĩ thực sự của ta, chia sẻ mọi thứ với mọi người. Như những suy nghĩ tách biệt của ta kêu gọi những suy nghĩ tách biệt của người khác, suy nghĩ thực sự của ta đánh thức suy nghĩ thực sự trong họ. Và thế giới mà những suy nghĩ thực sự của ta chỉ cho ta thấy sẽ hiện ra trong cái thấy của họ cũng như của ta.

4. Ta không một mình trải nghiệm những ảnh hưởng của suy nghĩ của ta.

Ta không đơn độc trong việc gì. Tất cả mọi điều ta nghĩ hoặc nói hoặc làm đều dạy cho cả vũ trụ. Con Chúa không thể nghĩ hoặc nói hoặc hành động vô ích. Anh ấy không thể đơn độc trong bất cứ điều gì. Do đó, ta có quyền năng thay đổi mọi tâm cùng với tâm ta, vì quyền năng của ta là của Chúa.

5. Ta quyết tâm nhìn thấy.

Nhận ra bản chất được chia sẻ của suy nghĩ của ta, ta quyết tâm nhìn thấy. Ta sẽ nhìn vào các nhân chứng cho ta thấy suy nghĩ về thế giới đã thay đổi. Ta sẽ nhìn thấy bằng chứng rằng những gì đã được thực hiện thông qua ta đã giúp tình yêu thương thay thế nỗi sợ hãi, tiếng cười thay thế nước mắt, và sự dồi dào thay thế sự mất mát. Ta sẽ nhìn vào thế giới thực, và để nó dạy ta rằng ý muốn của ta và Ý muốn của Chúa là một.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Suy nghĩ của ta không trung lập, nó đúng hoặc sai. Những gì ta nhìn thấy cho ta thấy ta tin vào điều gì, ta đang nhìn qua lăng kính của cái tôi hay với Thánh Linh trong ta. Ta đang chấp nhận gợi ý của cái tôi như suy nghĩ của mình hoặc ta đang cho phép suy nghĩ của Chúa là của ta, suy nghĩ này là hoàn toàn đúng hoặc hoàn toàn sai.

-Nên không bao giờ có lúc mà không có gì cả, hoặc có thật hoặc không có thật. Suy nghĩ của chúng ta và những gì chúng ta đang trải qua thực sự là một. Đây là hình ảnh bên ngoài của tình trạng bên trong. Do đó chúng ta có động lực để thực sự cảnh giác với những gì chúng ta đang nghĩ với tâm nào, cái tôi hoặc Thánh Linh.

-Vì vậy, ngay khi chúng ta có một suy nghĩ sợ hãi hay kích động hay suy nghĩ về sự thiếu hụt, hay bất kỳ suy nghĩ nào về nỗi đau thì chúng ta đang ở trong tâm sai trái. Ngay lúc đó chúng ta phải sáng suốt, nhận ra những gì ta đang thấy không có thật, và đó là khi chúng ta chọn lại, chúng ta cầu xin Thánh Linh ngự vào và diễn giải lại một cách thần thánh đó là gì, rằng chúng ta đã nhầm lẫn thông qua tâm sai lầm, tâm của cái tôi. Nhưng ta không cảm thấy tội lỗi về điều đó vì những gì chúng ta nghĩ mình đã làm chưa bao giờ thực sự xảy ra.

-Khi ta lắng nghe cái tôi, khi ta nghĩ với tâm sai lầm, ta sẽ thấy một thế giới không có thực. Khi ta lắng nghe tiếng nói của sự thật, khi ta nghĩ với tâm đúng đắn, thế giới mà ta thấy là thế giới thực.

-Mọi tâm đều kết nối với nhau trong tâm của Chúa. Mọi suy nghĩ đều được chia sẻ. Ta không có suy nghĩ riêng tư. Khi ta suy nghĩ yêu thương đối với người khác, ta nhận được tình yêu thương đó.

Bài 53: Ôn (11-15)

Hôm nay chúng ta sẽ ôn những điều sau:

1. Những suy nghĩ vô nghĩa của ta đang cho ta thấy một thế giới vô nghĩa.

Vì những suy nghĩ mà ta nhận thức được không có ý nghĩa gì, nên thế giới minh họa chúng không thể có ý nghĩa. Những gì đang tạo ra thế giới này là điên rồ, và những gì nó tạo ra cũng vậy. Thực tại không điên rồ, và ta có những suy nghĩ thật cũng như những suy nghĩ điên rồ. Do đó, ta có thể nhìn thấy một thế giới thực, nếu ta coi những suy nghĩ thực sự của mình là người hướng dẫn của ta để nhìn thấy.

2. Ta lo lắng vì ta thấy một thế giới vô nghĩa.

Những suy nghĩ điên rồ gây lo lắng. Chúng tạo ra một thế giới không có trật tự ở bất cứ đâu. Chỉ có sự hỗn loạn thống trị một thế giới đại diện cho cách suy nghĩ hỗn loạn, và sự hỗn loạn không có luật nào. Ta không thể sống bình yên trong một thế giới như vậy. Ta biết ơn vì thế giới này không có thật, và ta không cần phải nhìn thấy nó trừ khi ta chọn coi trọng nó. Và ta không chọn coi trọng những gì hoàn toàn điên rồ và vô nghĩa.

3. Một thế giới vô nghĩa sinh ra sợ hãi.

Điều hoàn toàn điên rồ sinh ra nỗi sợ hãi bởi vì nó hoàn toàn không đáng tin cậy, và không có cơ sở để tin tưởng. Không có gì trong sự điên rồ là đáng tin cậy. Nó không mang lại an toàn và không có hy vọng. Nhưng một thế giới như vậy là không có thật. Ta đã cho nó ảo tưởng về thực tại, và phải chịu đựng vì niềm tin của mình vào nó. Bây giờ ta chọn rút lại niềm tin này, và đặt lòng tin của ta vào thực tại. Khi chọn điều này, ta sẽ thoát khỏi mọi ảnh hưởng của thế giới sợ hãi bởi vì ta đang thừa nhận rằng nó không tồn tại.

4. Chúa không tạo ra một thế giới vô nghĩa.

Làm thế nào một thế giới vô nghĩa có thể tồn tại nếu Chúa không tạo ra nó? Người là Nguồn của mọi ý nghĩa, và mọi thứ có thật đều ở trong Tâm của Người. Nó cũng ở trong tâm ta, bởi vì Người đã tạo ra nó cùng với ta. Tại sao ta phải tiếp tục chịu đựng hậu quả của những suy nghĩ điên rồ của chính mình, khi sự hoàn hảo của tạo phẩm chính là nhà của ta? Hãy để ta nhớ lại sức mạnh của quyết định của mình và nhận ra nơi ta thực sự trú ngụ.

5. Suy nghĩ của ta là những hình ảnh do ta tạo ra.

Bất cứ điều gì ta nhìn thấy đều phản ảnh những suy nghĩ của ta. Chính suy nghĩ của ta cho ta biết ta đang ở đâu và ta là gì. Việc ta nhìn thấy một thế giới trong đó có khổ đau, mất mát và cái chết cho ta thấy rằng ta chỉ đang nhìn thấy hình ảnh đại diện cho những suy nghĩ điên rồ của mình, và không cho phép những suy nghĩ thực sự của ta chiếu ánh sáng lợi lạc lên những gì ta nhìn thấy. Tuy nhiên, con đường của Chúa là chắc chắn. Những hình ảnh ta tạo ra không thể thắng được Người bởi vì chúng không phải là ý muốn của ta. Ý muốn của ta là của Người, và ta sẽ không đặt vị thần nào khác trước Người.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_____________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Chỉ những suy nghĩ yêu thương thực sự mới có thể được chia sẻ và là suy nghĩ có thật. Nhớ rằng qua cái tôi, ta không hiểu tình yêu thương thực sự là gì. Suy nghĩ thực sự đến từ Chúa, là suy nghĩ của Chúa. Đó không thể là suy nghĩ do ta nghĩ ra, nhưng khi ta nhận được dù đó là một ý nghĩ hay lời ta nghe được từ Tiếng nói của Chúa, ta sẽ biết vì nó không thuộc về thế gian, nó sẽ tràn ngập ta với cảm giác yêu thương của Cha và sau đó ta cảm thấy biết ơn. Đó là sự hiệp thông, sự giao tiếp không ngừng giữa Chúa và tạo phẩm của Người. Khi tâm tách biệt khỏi Chúa và chìm vào giấc ngủ, nó chỉ có những suy nghĩ điên rồ và thấy những hình ảnh điên rồ.

-Suy nghĩ của riêng ta và thế giới mà nó nhìn thấy đều vô nghĩa. Nhưng một thế giới vô nghĩa không tồn tại vì Chúa không tạo ra nó.

-Bên cạnh những suy nghĩ sai lầm của ta còn có những suy nghĩ thực sự mà ta chia sẻ cùng Chúa. Những suy nghĩ thực sự đến từ Tiếng nói cho Chúa trong ta sẽ cho ta thấy môt thế giới có thât. Nhưng ta không thể thấy thế giới thật và thế giới của riêng ta vì ta không thể biết được cái nào là thật. Thế giới thật luôn có mặt tại đây nhưng nó bị che khuất bởi những gì ta tạo ra. Đó là thực tại duy nhất.

-Ta sẽ không đặt vị thần nào khác trước Người. Điều đó có nghĩa là không có sự sống nào khác ngoài Người, không có tình yêu nào khác ngoài Người, không có tâm nào khác ngoài Người. Tôn vinh và làm chứng, thừa nhận và sống trong Người là điều tối thiểu ta có thể làm để đổi lấy chính món quà sự sống.

-Ý nghĩ rằng chúng ta là cái ta ảo tưởng và những cái thân, mọi câu chuyện, mọi suy nghĩ độc lập, mọi ý muốn ngoài Chúa đều có một vị thần trước mặt mình. Rất may, sự thật là ý muôn của chúng ta là của Người. Chúng ta nhận ra rằng ta sẽ không đặt vị thần nào khác trước Người.

Bài 52: Ôn (6-10)

1. Ta khó chịu vì thấy những gì không có ở đó.

Thực tại không bao giờ đáng sợ. Không thể nào nó có thể làm ta khó chịu. Thực tại chỉ mang đến sự bình an hoàn hảo. Khi ta buồn bã, đó luôn là vì ta đã thay thế thực tại bằng những ảo tưởng do ta tạo ra. Những Ảo tưởng thật khó chịu bởi vì ta đã cho chúng thực tại, và do đó coi thực tại là ảo tưởng. Không có gì trong tạo phẩm của Chúa bị ảnh hưởng dưới bất kỳ hình thức nào bởi sự nhầm lẫn này của ta. Ta luôn khó chịu bởi điều không có thật.

2. Ta chỉ thấy quá khứ.

Khi ta nhìn xung quanh, ta lên án thế giới mà ta nhìn vào. Ta gọi đây là sự nhìn thấy. Ta giữ quá khứ chống lại mọi người và mọi thứ, biến họ thành kẻ thù của ta. Khi ta đã tha thứ cho bản thân và nhớ lại mình là Ai, ta sẽ ban phước cho mọi người và mọi thứ ta nhìn thấy. Sẽ không có quá khứ, và do đó không có kẻ thù. Và ta sẽ nhìn bằng tình yêu thương tất cả những gì ta đã không nhìn thấy trước đây.

3. Tâm ta bận rộn với những suy nghĩ trong quá khứ.

Ta chỉ thấy những suy nghĩ của riêng mình, và tâm ta bận tâm đến quá khứ. Vậy thì, ta có thể nhìn thấy gì như nó là? Hãy để ta nhớ rằng ta nhìn về quá khứ để ngăn chặn hiện tại hiện lên trong tâm ta. Hãy để ta hiểu rằng ta đang cố gắng sử dụng thời gian để chống lại Chúa. Hãy để ta học cách từ bỏ quá khứ, nhận ra rằng khi làm như vậy ta không từ bỏ điều gì cả.

4. Ta không thấy gì như nó là bây giờ.

Nếu ta không thấy gì như nó là bây giờ, thật sự có thể nói rằng ta không thấy gì cả. Ta chỉ có thể nhìn thấy những gì bây giờ. Sự lưa chọn không phải là nhìn thấy quá khứ hoặc hiện tại; sự lưa chọn chỉ đơn thuần là thấy hoặc không thấy. Những gì ta đã chọn để thấy đã lấy đi của ta nhãn quan. Bây giờ ta sẽ chọn lại, để ta có thể nhìn thấy.

5. Suy nghĩ của ta không có nghĩa gì cả.

Ta không có suy nghĩ riêng tư. Tuy nhiên, ta chỉ nhận thức được những suy nghĩ riêng tư. Những suy nghĩ này có thể có ý nghĩa gì? Chúng không tồn tại nên chúng chẳng có ý nghĩa gì cả. Tuy nhiên, tâm ta là một phần của tạo phẩm và một phần của Đấng tạo ra nó. Ta thà không tham gia vào suy nghĩ của vũ trụ còn hơn là che khuất tất cả những gì thực sự là của ta bằng những suy nghĩ “riêng tư” đáng thương và vô nghĩa của mình?

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_______________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Trạng thái tự nhiên của tâm chia sẻ với Chúa luôn bình an nhưng khi tâm tách biệt nó sẽ ở trong trạng thái sợ hãi. Không quan trọng vấn đề ta nhìn thấy là gì, đó có phải là vấn đề về cái thân như bệnh tật hay không, đó có phải là vấn đề về mối quan hệ hay tài chính hay cái chết, bất cứ điều nào trong số đó chỉ là những hình ảnh đáng sợ trong tâm khi ta nhìn với cái tôi. Và những điều này đều không có thật.

-Khi ta lắng nghe tiếng nói cho Chúa, ta đang ở trong tâm đúng đắn là tâm bình yên, yêu thương, khi ấy ta chỉ thấy bình an. Khi ta lắng nghe cái tôi là tâm sai lầm, tâm xung đột, sợ hãi, ta luôn nhìn thấy xung đột và sợ hãi.

-Nhìn với cái tôi, ta chỉ thấy quá khứ, do đó ta thực sự không thấy gì cả. Ta hãy để tiếng nói cho Chúa cho ta thấy sự thật bằng nhãn quan của Ngài, khi ấy ta sẽ chỉ nhìn thấy tình yêu thương.

-Ta không có tâm riêng tư, tâm ta là một với tất cả và với Chúa. Do đó ta không có suy nghĩ riêng tư, chúng không có thật và không có ý nghĩa gì cả. Hãy từ bỏ những suy nghĩ về quá khứ hoặc tương lai. Hãy để tâm ta trống rỗng và chỉ chia sẻ những gì ta nghĩ cùng Chúa.

Bài 51: Ôn (1-5)

Ôn tập cho ngày hôm nay bao gồm các ý tưởng sau:

1. Không có gì ta thấy có ý nghĩa gì cả.

Sở dĩ như vậy là vì ta không thấy gì cả, và không có gì có ý nghĩa cả. Điều cần thiết là ta phải nhận ra điều này, để ta có thể học cách nhìn thấy. Những gì mà ta nghĩ ta nhìn thấy bây giờ đang thay thế cho nhãn quan. Ta phải từ bỏ nó bằng cách nhận ra nó chẳng có ý nghĩa gì, để cho nhãn quan có thể thay thế nó.

2. Ta đã cho những gì ta thấy tất cả ý nghĩa nó có đối với ta.

Ta đã đánh giá mọi thứ ta nhìn vào, và chính điều này và chỉ điều này ta nhìn thấy. Đây không phải là nhãn quan. Nó chỉ là ảo tưởng về thực tại, bởi vì những đánh giá của ta hoàn toàn khác với thực tại. Ta sẵn sàng thừa nhận sự thiếu giá trị trong những phán xét của mình, bởi vì ta muốn nhìn thấy. Những phán xét của ta đã làm tổn thương ta và ta không muốn nhìn theo chúng.

3. Ta không hiểu bất cứ điều gì ta thấy.

Làm thế nào ta có thể hiểu được những gì ta nhìn thấy khi ta đánh giá nó một cách sai lầm? Những gì ta thấy là sự phóng chiếu những sai lầm trong suy nghĩ của chính ta. Ta không hiểu những gì ta nhìn thấy bởi vì nó không thể hiểu được. Không có ý nghĩa gì trong việc cố gắng để hiểu nó. Nhưng có mọi lý do để buông bỏ nó, và nhường chổ cho những gì có thể nhìn thấy, hiểu biết và yêu thương. Ta có thể đánh đổi những gì ta thấy bây giờ để lấy điều này chỉ bằng cách sẵn sàng làm như vậy. Đây không phải là sự lựa chọn tốt hơn so với lựa chọn ta đã đưa ra trước đây sao?

4. Những suy nghĩ này không có ý nghĩa gì cả.

Những suy nghĩ mà ta nhận thức được không có ý nghĩa gì cả vì ta đang cố gắng suy nghĩ mà không có Chúa. Những gì mà ta gọi là suy nghĩ “của ta” không phải là những suy nghĩ thực sự của ta. Suy nghĩ thực sự của ta là những suy nghĩ ta nghĩ với Chúa. Ta không nhận biết được chúng bởi vì ta đã tạo ra những suy nghĩ của mình để thay thế chúng. Ta sẵn sàng thừa nhận rằng suy nghĩ của ta không có ý nghĩa gì cả và từ bỏ chúng. Ta chọn để chúng được thay thế bằng những gì mà chúng dự định thay thế. Suy nghĩ của ta là vô nghĩa, nhưng mọi tạo phẩm đều nằm trong suy nghĩ ta nghĩ với Chúa.

5. Ta không bao giờ buồn phiền vì lý do ta nghĩ.

Ta không bao giờ khó chịu vì lý do ta nghĩ bởi vì ta không ngừng cố gắng biện minh cho suy nghĩ của mình. Ta không ngừng cố gắng biến chúng thành sự thật. Ta biến mọi thứ thành kẻ thù của mình, để cho sự tức giận của ta là chính đáng và sự tấn công của ta được đảm bảo. Ta không nhận ra ta đã lạm dụng mọi thứ mà ta thấy bằng cách giao vai trò này cho nó đến mức nào. Ta đã làm điều này để bảo vệ một hệ thống suy nghĩ đã làm tổn thương ta, và ta không còn muốn nữa. Ta sẵn sàng để nó đi.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

___________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Có một sự khác biệt rất lớn giữa cái mà chúng ta gọi là cái nhìn qua mắt trần và nhãn quan Christ, tức là nhãn quan thực sự của chúng ta. Đó là việc xóa bỏ những rào cản đối với nhận thức về sự hiện diện của tình yêu thương, là việc xóa bỏ cái tôi hoặc tâm tách biệt, là việc xóa bỏ việc chúng ta tin tưởng vào năm giác quan của cơ thể để nhìn thấy hoặc cảm thấy, đó là việc xóa bỏ hệ thống suy nghĩ của cái tôi.

-Vì vậy trong khi chúng ta khẳng định rằng chúng ta biết thứ gì đó là gì, chúng ta đang sử dụng mắt trần và chúng ta tuyên bố rằng tôi nhìn thấy và tôi biết nó là gì. Nhưng những gì ta nghĩ ta đang nhìn thấy hoàn toàn không là gì cả bởi vì ta đang nhìn với cái tôi không biết gì là gì.

-Vì vậy chúng ta phải sẵn sàng từ bỏ những gì chúng ta nghĩ là mình thấy và thay vào đó nhận được sự thay thế từ Thánh Linh, một nhãn quan rằng có thứ gì đó ở đó để thấy. Nhưng ta không thể thấy, ta không thể có nhãn quan trong khi ta cho rằng mình biết đó là gì.

-Đây là sự khiêm nhường, sự thành thật nhận ra rằng ta không biết gì cả. Nó mở ra cánh cửa cho sự hướng dẫn từ nguồn sáng trong ta, Những gì ta thấy bằng mắt thường chỉ là ảo tưởng. Những suy nghĩ của riêng ta chỉ là tưởng tượng.