Những ý tưởng này dùng để ôn tập ngày hôm nay:
1. Chúa là Tình yêu thương trong đó ta tha thứ.
Chúa không tha thứ vì Người không bao giờ lên án. Người vô tội không thể đổ lỗi, và những người đã chấp nhận sự vô tội của mình không thấy gì để tha thứ. Tuy nhiên, sự tha thứ là phương tiện để ta nhận ra sự vô tội của mình. Đó là sự phản ánh Tình yêu thương của Chúa trên trái đất. Nó sẽ đưa ta đến gần Thiên đường để Tình yêu thương của Chúa có thể chạm đến ta và nâng ta lên với Người.
2. Chúa là sức mạnh ta tin cậy.
Không phải nhờ sức mạnh của mình mà ta tha thứ. Đó là nhờ sức mạnh của Chúa trong ta, điều mà ta nhớ đên khi ta tha thứ. Khi ta bắt đầu nhìn thấy, ta nhận ra sự phản chiếu của Người trên trái đất. Ta tha thứ tất cả mọi thứ vì ta cảm nhận được sức mạnh của Người đang khuấy động trong ta. Và ta bắt đầu nhớ đến Tình yêu thương mà ta đã chọn để quên, nhưng nó vẫn không quên ta.
4. Không có gì để sợ.
Thế giới sẽ an toàn biết bao đối với ta khi ta có thể nhìn thấy nó! Nó sẽ không giống bất cứ thứ gì như ta tưởng tượng bây giờ. Mọi người và mọi thứ ta thấy sẽ nghiêng về phía ta để ban phước cho ta. Ta sẽ nhận ra ở mọi người Người bạn thân yêu nhất của ta. Có gì phải sợ hãi trong một thế giới mà ta đã tha thứ, và đã tha thứ cho ta?
4. Tiếng nói của Chúa nói với ta suốt cả ngày.
Không có giây phút nào mà Tiếng nói của Chúa ngừng kêu gọi sự tha thứ của ta để cứu ta. Không có khoảnh khắc nào mà Tiếng nói của Người không hướng dẫn suy nghĩ của ta, hướng dẫn hành động của ta và dẫn dắt bước chân của ta. Ta đang bước đi vững vàng hướng tới sự thật. Ta không thể đi nơi nào khác, vì Tiếng nói của Chúa là Tiếng nói duy nhất và Đấng dẫn đường duy nhất được ban cho Con của Người.
5. Ta được duy trì bởi Tình yêu thương của Chúa.
Khi ta lắng nghe Tiếng nói của Chúa, ta được duy trì bởi Tình yêu thương của Người. Khi ta mở mắt ra, Tình yêu thương của Người chiếu sáng thế giới cho ta nhìn thấy. Khi ta tha thứ, Tình yêu thương của Người nhắc nhở ta rằng Con của Người vô tội. Và khi ta nhìn thế giới bằng nhãn quan Người đã ban cho ta, ta nhớ rằng ta là Con của Người.
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
_____________________________________________________________________________________________
Chú thích:
-Chính tình yêu thương cũa Chúa trong ta tha thứ. Ta không biết tha thứ thực sự là gì. Cái tôi luôn nhìn thấy tội lỗi trước khi tha thứ, nhưng một khi ta đã nhìn thấy tội lỗi, ta không thể tha thứ vì ta tin tội lỗi là có thật. Tha thứ thực sự là để Tiếng nói của Chúa trong ta cho ta thấy sự thật rằng cái thấy của ta là sai lầm và đó là thứ ta cần tha thứ.
-Đó thực sự là việc muốn kết hợp với Chúa là tình yêu thương mang Thiên đường đến Trái đất thông qua sự tha thứ và chuộc lỗi cho ảo tưởng này. Đó là sự phản ánh tình yêu của Chúa trên Trái đất và đó là điều cao cả nhất chúng ta có thể làm trong giấc mơ.
-Khi chúng ta sử dụng sức mạnh của chính mình, khi chúng ta cố gắng nhìn và mong muốn mà không cần Chúa. tất cả những điều đó sẽ dẫn đến cảm giác tội lỗi và sợ hãi. Giờ đây khi chúng ta chọn không còn là một cái ngã tách biệt độc lập, mọi tội lỗi và sợ hãi đều tan biến.
-Tiếng nói của Chúa nói với ta suốt cả ngày nhưng khi ta lắng nghe tiếng nói của cái tôi ta không thể nghe thấy. Đó không phải là thứ âm thanh vật lý. Đó thường là một ý nghĩ, lời nhắc nhở hay sự gợi ý hay bất kỳ phương tiện nào của thế gian để liên lạc với ta mà ta có thể hiểu. Và Ngài chỉ nói với ta trong giây phút hiện tại vì đó là thời gian duy nhất tồn tại. Ta không thể nghe trong quá khứ hay tương lai. Điều này cũng có nghĩa nếu ta không có mặt trong giây phút hiện tại, nếu ta chỉ nghĩ về quá khứ hoặc tương lai hay có bất cứ ý nghĩ phân tâm nào, ta không thể nghe thấy.
-Ta được tạo ra bởi tình yêu thương của Chúa nhưng khi ta quên mất mình là gì thì ta tin ta được duy trì bởi rất nhiều thứ ngoài Tình yêu thương này. Trong khi ta vẫn tin vào giấc mơ ta tạo ra, ta sẽ được cung cấp các phương tiện của thế gian để tồn tại nhưng với mục đích duy nhất là giúp ta thức tỉnh khỏi giấc mơ đó.