1. Điều chúng con tha thứ trở thành một phần của chúng con, khi chúng con nhìn nhận bản thân. Con Chúa bao hàm mọi thứ trong chính mình như Người đã tạo nên anh ấy. Ký ức về Người phụ thuộc vào sự tha thứ của anh ấy.Anh ấy là gì, không bị ảnh hưởng bởi suy nghĩ của anh ấy. Nhưng những gì anh ấy nhìn thấy là kết quả trực tiếp của chúng. Vì vậy, Cha ơi, con muốn hướng về Người. Chỉ có ký ức về Người mới giải phóng con. Và chỉ sự tha thứ của con mới dạy con để ký ức về Người trở lại với con, và ban nó cho thế giới với lòng biết ơn.
2. Và khi chúng ta luôn đón nhận những phép lạ từ Người, chúng ta sẽ thực sự biết ơn. Vì khi chúng ta tưởng nhớ Người, Con của Người sẽ được phục hồi cho chúng ta trong thực tại của Tình yêu thương.
-Làm thế nào chúng ta thực sự nhận được những phép lạ và cống hiến chúng cho anh chị em của mình một cách rộng rãi hàng ngày. Chúng ta không thể ban tặng phép lạ nếu trước tiên chúng ta không có chúng và khi chúng ta ban tặng chúng, chúng ta sẽ nhận được chúng.
-Nó quay trở về với nguồn gốc của suy nghĩ, đó là cái ngã nào hiện diện trong thời điểm này, là ngã thánh và do đó ta đang nhìn qua nhãn quan của Christ hay ta đang tin vào các giác quan đang cho ta thấy và dựa vào kinh nghiệm trong quá khứ của ta, qua bộ lọc của cái tôi. Nhận dạng nào mà ta đang đồng nhất trong khoảnh khắc này. Ta là cái tôi đối lập với Chúa hay ta là Christ. Ta mong muốn điều gì, tách biệt với Chúa hay là một với Chúa.
1. Vì vậy con sẽ giải thoát mọi thứ mà con thấy, và ban cho chúng sự tự do mà con tìm kiếm. Như vậy, con tuân theo luật yêu thương, và cho đi những gì con muốn tìm thấy và biến thành của mình. Nó sẽ được ban cho con, bởi vì con đã chọn nó làm món quà con muốn ban tặng. Thưa Cha, những món quà của Người là của con. Mỗi món quà con chấp nhận mang lại cho con một phép lạ để ban tặng. Và khi cho đi như con muốn nhận, con học được rằng phép lạ chữa lành của Người thuộc về con.
2. Cha của chúng ta biết nhu cầu của chúng ta. Người ban cho chúng ta ân sủng để đáp ứng mọi nhu cầu đó. Và vì vậy, chúng ta tin tưởng vào Người sẽ ban cho chúng ta những phép lạ làm phước lành cho thế giới, và chữa lành tâm của chúng ta khi chúng ta trở về với Người.
-Điều này nhắc nhở ta rằng mọi cuộc gặp gỡ và mọi thứ chúng ta đang làm đều là thánh khi chúng ta loại bỏ những diễn giải của mình trong cái tâm ‘ta biết’ khỏi mọi khoảnh khắc hiện tại và chỉ hoàn toàn cởi mở như trẻ thơ, và với lòng biết ơn khi biết rằng có một phước lành ngay bây giờ, có một phép lạ ngay ở đây. Thánh Linh sẽ sửa chữa cho ta khi ta mong muốn điều đó thay vì chen vào một ý muốn ngoài Ngài như thể có thể có một ý muốn khác.
-Khi ta không đồng nhất với cái ngã ảo tưởng hoặc mong muốn có cảm giác tách biệt, sẽ có điều gì đó đáng yêu, kỳ diệu, tràn ngập ánh sáng, thánh khiết, điều gì đó sẽ khiến tâm ta quay trở lại ký ức về Chúa ngay tại đây, ngay bây giờ. Nó luôn có sẵn cho chúng ta. nhưng chúng ta có muốn nó không?
-Mỗi anh em đều là một vị cứu tinh. Chúng ta phải sẵn sàng từ bỏ cách giải thích của riêng mình thông qua năm giác quan về những gì đang diễn ra. Điều đó có nghĩa là chúng ta phải hoàn toàn có mặt trong giây phút hiện tại và từ bỏ sự phán xét của mình và cầu xin Thánh Linh cho chúng ta biết những gì thực sự có ở đây. Không có lăng kính của cái tôi, mọi thứ sẽ là phép lạ. Đó là điều tự nhiên, Hãy để mọi thứ được tự nhiên. Đó là quy luật của yêu thương, để có tất cả hãy cho đi tất cả.
-Đó là món quà trực tiếp từ Chúa thông qua Ngã thánh của ta đến với Đoàn con. Hãy cảm nhận điều đó, khi ta nhận được nó, đó là trạng thái được cảm nhận, không phải là một thứ hiểu biết.
1. Thưa Cha, xin cho con nhớ rằng Người luôn ở đây, và con không hề cô đơn. Bao quanh con là tình yêu thương vĩnh cửu. Con không có lý do gì cho bất cứ điều gì ngoài sự bình an và niềm vui trọn vẹn mà con chia sẻ với Người. Con cần gì phải giận dữ hay sợ hãi? Bao quanh con là sự an toàn hoàn hảo. Con có thể sợ hãi khi lời hứa vĩnh cửu của Người luôn ở bên con? Bao quanh con là sự vô tội hoàn hảo. Con có thể sợ điều gì, khi Người đã tạo dựng con trong sự thánh khiết hoàn hảo như chính Người?
2. Ân điển của Chúa đủ cho chúng ta trong mọi việc mà Người muốn chúng ta làm. Và chỉ điều đó chúng ta chọn là ý muốn của chúng ta cũng như của Người.
-Hai câu đó trong chủ đề bài học thật hoàn hảo vì nó chứa đựng sự tha thứ và chuộc lỗi. Và đó là một tuyên bố lớn, trong mọi nhu cầu mà ta nhận thấy, có nghĩa trong mọi ý nghĩ về điều ta cần, ân điển của Chúa đủ cho chúng ta. Nhưng ta có biết điều đó không? Ta có nhận được nó không? Ta có chấp nhận nó không?
-Ta nhận ra rằng không có nguyên nhân nào cho bất cứ điều gì mà ta cảm nhận được bằng giác quan của mình, bởi vì sự thật chỉ có Chúa ở đây. Và vì vậy mọi nhu cầu mà ta nhận thấy đều đã được đáp ứng, bởi vì chỉ có Chúa và ân sủng của Người. Chúng ta ở trong Chúa và khi chúng ta định vị chính mình trong Chúa, đó là câu trả lời cho mọi nhu cầu.
-Ta nghĩ mình có nhiều vấn đề nhưng thực ra ta chỉ có một vấn đề duy nhất, đó là sự tách biệt khỏi Chúa. Sự sửa chữa cho điều đó là nhận ra rằng sự tách biệt là không thể xảy ra. Chỉ có Ý muốn của Chúa, Chúa là Nguyên nhân duy nhất. Không có gì khác ở đây.
-Ta thực sự cảm thấy mọi thứ gắn kết với nhau như thế nào trong sự từ bỏ ý muốn tưởng tượng tách rời khỏi Chúa. Và như chúng ta muốn với Chúa, điều đó có nghĩa là một trạng thái không được phòng thủ, chúng ta có được trải nghiệm trực tiếp về ân sủng của Chúa. Khi chúng ta chỉ nói vâng với Chúa là cách mà chúng ta hoàn thành chức năng của mình thì chúng ta đang ở trong dòng chảy và không gì có thể bị giảm bớt hoặc bớt đi khỏi sự trọn vẹn của chúng ta. Đó là ân sủng của Chúa.
-Và sau đó chính nhờ việc nói vâng theo ý muốn của Chúa mà ta nhận ra rằng ý muốn của Chúa cũng là ý muốn của ta. Có sự khép lại khoảng cách tưởng tượng giữa chúng ta nghĩ chúng ta là gì và chúng ta thực sự là gì khi ở trong Chúa, không bao giờ có cái ta hoang đường không thật. Ân điển của Chúa đủ cho chúng ta trong mọi việc mà Người muốn chúng ta làm, ngay bây giờ. Rất đẹp, phải không?
-Trong phần mở đầu của chương 10, Khóa học có nói, khi bất cứ điều gì đe dọa đến sự bình an của ta, hãy tự hỏi, ‘Chúa có thay đổi tâm của Người về chúng ta hay không?’ Chúa luôn muốn chúng ta bình an và hạnh phúc trọn vẹn và đó là điều không bao giờ thay đổi.
1. Thưa cha, con muốn điều trái với ý muốn của con, và không muốn điều con muốn có. Xin Cha hãy uốn nắn tâm con.Nó đang bệnh hoạn. Nhưng Cha đã ban cho con sự tự do, và con chọn đón nhận món qùa của Cha hôm nay. Và vì vậy, con giao phó mọi phán xét cho Đấng mà Cha đã ban cho con để phán xét thay con. Ngài thấy những gì con nhìn thấy, nhưng Ngài biết sự thật. Ngài nhìn vào nỗi đau, nhưng Ngài hiểu nó không có thật, và trong sự hiểu biết của Ngài, nó được chữa lành. Ngài ban những phép lạ mà những giấc mơ của con muốn che giấu khỏi nhận thức của con. Hãy để Ngài phán xét hôm nay. Con không biết ý muốn của con, nhưng Ngài chắc chắn đó là Ý muốn của Cha. Và Ngài sẽ nói thay cho con, và kêu gọi những phép lạ của Cha đến với con.
2. Hãy lắng nghe hôm nay. Hãy thật tĩnh lặng, và lắng nghe Tiếng nói nhẹ nhàng của Chúa, Đấng bảo đảm với anh em rằng Chúa đã phán xét anh em như là Con mà Người yêu thương.
-Cái ta ảo tưởng mà ta đồng nhất không biết ý muốn thực sự của ta là gì và do đó đi ngược với ý muốn của chúng ta.
-Thật thú vị khi phán xét được cho là một thứ bệnh, như một cái tâm bệnh hoạn cần được uốn nắn, chữa lành. Và những gì chúng ta đang phán xét chỉ là ảo tưởng. Tại sao chúng ta lại phán xét ảo tưởng vì ta muốn chúng là có thật và đánh giá chúng là đúng. Và sau đó chúng ta tiếp tục hành động như thể chúng đang thực sự xảy ra với chúng ta thay vì xảy ra từ chúng ta. Tất cả đều nằm trong tâm của chúng ta.
-Vì vậy sự tức giận là phương tiện để chúng ta bảo vệ sự phán xét của mình. Bất kỳ cảm xúc nào chúng ta thêm vào sự phán xét của mình rằng ảo tưởng giờ đây là sự thật đều là cách chúng ta giữ chúng. Tất cả cảm xúc đó, cơn thịnh nộ, tự biện minh, phẫn nộ, ghen tị …đều là cách để cho thấy ảo tưởng là có thật.
-Nhưng như bài học trước dưới cái nhìn của Thánh Linh, tất cả đều là hoặc biểu hiện của tình yêu thương hoặc tiếng kêu gọi yêu thương. Không có nơi nào mà tình yêu thương không có mặt. Nhưng trong khi chúng ta coi mình là cái tôi tưởng tượng, chúng ta muốn những ảo tưởng này là sự thật, vì vậy phán xét chúng và chúng ta muốn tự biện minh về những phán xét của mình.
1. Thưa Cha, hôm nay con thức dậy với những phép lạ sửa đổi nhận thức của con về mọi sự. Và thế là bắt đầu ngày con chia sẻ với Người như con sẽ chia sẻ sự vĩnh cửu, vì thời gian đã lùi lại phía sau hôm nay. Con không tìm kiếm những thứ thuộc về thời gian, và vì vậy con sẽ không nhìn vào chúng. Những gì con tìm kiếm ngày hôm nay vượt lên trên mọi quy luật của thời gian và những điều được nhận thức trong thời gian. Con muốn quên hết mọi thứ ngoại trừ Tình yêu thương của Người. Con muốn ở trong Người, và không biết đến luật lệ nào khác ngoại trừ luật yêu thương của Người. Và con muốn tìm thấy sự bình an mà Người đã tạo ra cho Con của Người, quên đi tất cả những đồ chơi dại dột mà con đã tạo ra khi con chiêm ngưỡng vinh quang của Người và của chính con.
2. Và khi chiều tối đến hôm nay, chúng ta sẽ không nhớ gì ngoài sự bình an của Chúa. Vì hôm nay chúng ta sẽ học được sự bình an thuộc về mình là gì, khi chúng ta quên đi mọi thứ ngoại trừ Tình yêu thương của Chúa.
-Thả mình vào sự bình an của Chúa, ta có trải nghiệm ta là ý muốn của Chúa. Cả hai là một, sự bình an của Chúa và trải nghiệm hoặc biết rằng chúng ta là ý muốn của Chúa. Và chỉ trong sự chấp nhận đó, tất cả những món quà của Chúa được nhận. Trong sự chấp nhận đó, mọi vấn đề dường như chúng ta gặp phải đều đã được giải quyết. Trong sự chấp nhận sự bình an của Chúa, mọi quyết định đều đã được đưa ra theo ý muốn của Người. Mọi việc đều đã xong.
-Khi ta nhìn lại dòng thời gian tưởng tượng và nơi ta đã ở cũng như nơi ta thấy chính mình bây giờ, ngay cả khi ta mới đi trên con đường tâm linh một thời gian ngắn, ta nhận ra rằng khi ta dâng điều này cho Thánh Linh, sự sửa chữa sẽ được ban cho ta và sự binh an sẽ đến với tâm quá rối bời và đầy tuyệt vọng trước đây. Tình yêu của Chúa chỉ tuôn trào và có rất nhiều điều tốt đẹp xung quanh chúng ta ngay bây giờ.
-Nó mang lại cho ta cảm giác dịu dàng về sự kết nối, gần gũi và hợp nhất với Đấng tạo dựng. Nó rất hữu ích, bởi vì trong sự bình an đó của chúng ta, đó là ta đang ở trong dòng chảy, bất cứ điều gì ta cần làm, ta sẽ được cho biết, bất cứ điều gì ta cần có, nó sẽ được trao cho ta, bất kể chức năng của ta là gì, ta có thể làm điều đó mà không gây hại gì cho bản thân. Ta sẽ tràn đầy niềm vui và sức mạnh để làm điều đó cũng như sự sáng suốt về cách thực hiện nó. Sẽ không có căng thẳng gì vì tất cả chỉ là Chúa thôi. Đó là cách chúng ta biết chúng ta là ý muốn của Người.
1. Thưa Cha, phép lạ phản ánh những ân huệ của Cha dành cho con, Con của Người. Và mỗi phép lạ con ban tặng đều trở lại với con, nhắc nhở con rằng luật yêu thương là phổ quát.Ngay cả ở đây, nó cũng mang một hình thức có thể nhận ra và thấy được hiệu quả. Những phép lạ con ban tặng được trả lại đúng theo hình thức mà con cần để giúp con giải quyết những vấn đề mà con nhận thấy. Thưa Cha, trên Thiên đường thì khác, vì ở đó không có nhu cầu gì cả. Nhưng ở đây trên trái đất, phép lạ gần với những món quà của Cha hơn bất kỳ món quà nào khác mà con có thể ban tặng. Vậy xin cho con chỉ ban tặng món quà này hôm nay, món quà được sinh ra từ sự tha thứ chân thực, soi sáng con đường con phải đi để luôn nhớ đến Người.
2. Bình an cho mọi trái tim tìm kiếm ngày hôm nay. Ánh sáng đã đến để ban phép lạ, ban phước lành cho thế giới mệt mỏi. Thế giới sẽ tìm thấy sự nghỉ ngơi hôm nay, vì chúng ta sẽ ban tặng những gì chúng ta đã nhận được.
-Không có gì là thật trừ khi nó được chia sẻ. Và như vậy thông qua bộ lọc cái tôi, chúng ta không biết gì về sự chia sẻ thực sự. Và bởi vì chúng tôi không thực sự hiểu sự chia sẻ thực sự là gì, chúng ta có xu hướng chống lại phép lạ mà không ý thức được việc mình đang làm.
-Điều quan trọng ở đây là phải biết quy luật của tình yêu thương hoạt động như thế nào? Nó chỉ thấy hoặc đó là biểu hiện của tình yêu thương hoặc đó là tiếng kêu cầu yêu thương bất kể điều gì dường như đang xảy ra. Nếu đó là sự thể hiện của tình yêu thương, chúng ta cảm thấy sự biết ơn. Nhưng khi ai đó khiến chúng ta tức giận, khi ai đó dường như tấn công chúng ta bằng lời, hay bất kể điều đó có thể là gì thì đó chỉ là tiếng kêu gọi yêu thương. Và như vậy chúng ta chỉ có thể đáp lại bằng tình yêu thương. Sự phán xét sẽ ngăn cản chúng ta nhận ra đó là lời kêu gọi yêu thương.
-Đó là tất cả những gì mà Thánh Linh sẽ nhìn thấy, hoặc đó là biểu hiện yêu thương, hoặc tiếng kêu gọi yêu thương. Nếu ta không nhìn thấy như vậy, đó là vì ta nhìn với cái tôi. Phán xét là cách mà cái tôi bảo vệ sự tự chủ của nó. Sự phán xét sẽ ngăn cản phép lạ xảy ra.
-Quy luật yêu thương là quy luật của Chúa nói rằng chỉ có một tạo phẩm bao gồm tất cả, được tạo ra trong tình yêu thương, bởi tình yêu thương và đó là tình yêu thương được cảm nhận và trải nghiệm bởi tất cả tạo phẩm. Khi có một mong muốn tách biệt, điều chỉ tồn tại trong tâm đang ngủ mê thì đó là tâm riêng tư hóa và nó đang tìm kiếm trải nghiệm riêng tư nơi nó có những suy nghĩ riêng tư không được chia sẻ. Vì vậy, trong khi chúng ta nhìn thấy điều đó và đánh giá nó, điều đó dường như sẽ khiến giấc mơ tách biệt này tiếp tục
1. Đây là luật của Cha, thưa Cha, không phải luật của con. Con không hiểu cho đi nghĩa là gì, và nghĩ rằng nên giữ lại những gì con mong muốn cho riêng mình.Và khi con nhìn vào kho báu mà con nghĩ mình có, con nhận ra đó chỉ là một khoảng trống, nơi không có gì từng tồn tại, đang tồn tại hoặc sẽ tồn tại. Ai có thể chia sẻ một giấc mơ? Và ảo tưởng có thể mang lại điều gì cho con? Tuy nhiên người mà con tha thứ sẽ cho con những món quà vượt xa giá trị của bất cứ thứ gì trên trái đất. Hãy để những người anh em được con tha thứ lấp đầy kho báu của con bằng những báu vật của Thiên đường, thứ duy nhất là có thật. Như thế luật yêu thương được hoàn thành. Và thế là Con Chúa thức dậy và trở về với Người.
2. Chúng ta gần gũi nhau biết bao khi chúng ta đến với Chúa. Người gần gũi với chúng ta biết bao. Sự kết thúc của giấc mơ tội lỗi và sự cứu chuộc của Con Chúa đã đến rất gần.
-Hôm nay ta đã học được quy luật của tình yêu thương rằng những gì ta cho anh em mình đều là món quà ta dành cho ta. Không thể rõ ràng hơn, phải không? Ta tặng anh ấy món quà của ta dành cho ta vì chúng ta là một. Trong một thời gian, chúng ta thực sự nghĩ rằng chúng ta đã tách biệt và chúng ta muốn tách biệt để ta có thể đổ lỗi cho anh em mình và giữ chúng ta tách biệt.
-Vì vậy, ta không nhận ra rằng niềm tin vào tội lỗi có trong ta mà ở trong anh ấy bởi vì ta đã đặt thứ của ta vào trong họ. Bây giờ chúng ta nhận ra rằng những gì ta đã làm với anh em ta, ta thực sự đã làm với chính mình. Vì vậy, khi ta tha thứ cho anh ấy, ta đang tha thứ cho chính mình. Tha thứ cho những gì ta đã đặt vào anh ấy và bản thân, hay đúng hơn đã đặt vào chính mình. Chúng ta đang xóa bỏ niềm tin vào sự tách biệt thông qua việc này.
-Vậy chúng ta đang cố gắng lấp đầy kho chứa của mình bằng thứ gì trong khi chúng ta nghĩ rằng chúng ta tách biệt nên trống rỗng và cố gắng hướng tới bên ngoài để lấp đầy sự trống rỗng bên trong. Nhưng tất cả những điều đó chỉ là ảo ảnh bởi vì ngoài kia chẳng có gì và chúng ta không phải là người tin rằng mình trống rỗng và rồi nhận ra không có gì đang xảy ra và chúng ta là tất cả. Và cái tôi luôn cho đi để có được mọi thứ nó cho đi, nghĩ ra một chuỗi kỳ vọng kèm theo các điều kiện, sự oán giận nếu nó không được đáp lại. Một thiết lập tổng thể, nhưng đó là cho đi và có được theo quy luật của cái tôi.
-Vì vậy, chúng ta không bao giờ biết cho đi là gì trong khi chúng ta bị ràng buộc như một cái tôi hoang đường. Nhưng bây giờ chúng ta quay lại và nhận ra ta và anh em ta là một. Những gì ta trao cho anh ấy là ta đang trao cho chính mình, những gì ta đang từ chối cho anh ấy, ta đang từ chối cho chính mình. Những gì ta lầm tưởng ta đã đặt vào anh ấy khi ta lấy lại điều đó cho chính mình và tha thứ cho nó, vì vậy chấp nhận sự vô tội của chính mình và rồi món quà vô tội đó đã được chia sẻ với một người anh em, sự kết nối, sự hợp nhất, sự vô tội từ đó được nhớ lại.
-Đó là một minh chứng tuyệt vời cho bài học này, quy luật của tình yêu thương. Ta chỉ có thể trao cho anh em mình những gì ta chấp nhận đầu tiên ở bản thân mình. Ta có phải là cái tôi không? Sau đó ta sẽ đưa ra phán xét tương tự cho anh ấy. Nếu ta thực sự là Christ và muốn biết rõ sự vô tội của mình thì đó là món quà ta tặng.
1. Chấm dứt khổ đau không thể là mất mát. Món quà của mọi thứ chỉ có thể là lợi ích. Cha chỉ cho đi. Cha không bao giờ lấy đi. Và Cha đã tạo dựng nên con để giống như Người, nên sự hy sinh là điều không thể đối với con cũng như với Người.Con cũng phải cho đi. Và vì vậy mọi thứ được ban cho con mãi mãi. Như con được tạo nên, con vẫn vậy. Con của Người không thể hy sinh, vì anh ấy phải trọn vẹn, có chức năng hoàn thiện Người. Con trọn vẹn bởi vì con là Con của Người. Con không thể mất mát, vì con chỉ có thể cho đi, và mọi thứ đều là của con mãi mãi.
2. Lòng thương xót và sự bình an của Chúa được ban tặng. Sự cứu rỗi không có giá. Đó là món quà phải được cho và nhận một cách tự do. Và đó là điều chúng ta sẽ học ngày hôm nay.
-Sự hy sinh là không thể đối với ta vì ta được tạo nên giống như Người, ta chỉ cho đi và mọi thứ vĩnh viễn là của ta vì cho và nhận là một. Con Chúa không thể hy sinh vì Con Chúa là toàn thể. Điều này trái ngược hoàn toàn với cái tôi nhận thức rằng khi ta cho, ta sẽ mất.
-Khi chúng ta cho đi, chúng ta chứng minh với bản thân rằng chúng ta có và duy trì ý tưởng rằng chúng ta dư dả. Đó là lý do tại sao chúng ta được ban cho mọi thứ từ Chúa. Chúng ta là suối nguồn bên trong chảy không ngừng nghỉ vì chúng ta được ban tặng một cách tự do.
-Vai trò của chúng ta là cho đi, là mở rộng tình yêu thương. Đó là cách Chúa tạo ra chúng ta. Đó chính xác là toàn bộ mục đích của sự hiện hữu của chúng ta. Và đó là lý do tại sao Ngài nói, hãy ban phát một cách hào phóng cho anh em của mình, đáp lại mọi lời kêu gọi yêu thương bởi vì ta là tình yêu thương. Và đó là cách mà cuối cùng chúng ta sẽ chấp nhận mình là tình yêu thương.
-Ta không phải là cái tôi là sự sợ hãi và tội lỗi. Cái tôi là cơ chế để có được mà không cho đi, dựa trên niềm tin vào sự thiếu thốn và tội lỗi. Ta có mọi thứ vì ta là mọi thứ. Cho đi là niềm vui lớn nhất của ta, vượt lên trên lợi ích của cái ngã. Đó là sự chuyển đổi từ việc nhận sang cho đi sự phụng sự của Chúa.
1. Thưa Cha, con cảm ơn Cha vì kế hoạch của Cha cứu con khỏi địa ngục mà con đã tạo ra. Nó không có thật. Và Người đã cho con phương tiện để chứng minh rằng nó không có thật. Chìa khóa nằm trong tay con, và con đã đến được cánh cửa bên kia là sự kết thúc của những giấc mơ.Con đứng trước cổng Thiên đường, tự hỏi liệu mình có nên bước vào và về nhà hay không. Xin đừng để con chờ đợi thêm nữa hôm nay. Xin cho con tha thứ mọi sự, và xin để tạo phẩm được như Người muốn và như nó vốn là. Xin cho con nhớ rằng con là con của Người, và khi cánh cửa cuối cùng mở ra, xin cho con quên đi những ảo tưởng trong ánh sáng rực rỡ của sự thật, khi ký ức về Người trở về với con.
2. Người anh em, hãy tha thứ cho ta bây giờ. Ta đến để đưa anh em về nhà với ta. Và khi chúng ta đi, thế gian cũng đi cùng chúng ta trên con đường đến với Chúa.
-Bài học mang mọi thứ trở về nhà rằng câu trả lời của Chúa là kế hoạch cứu rỗi duy nhất sẽ có kết quả. Và bây giờ đây là lời bày tỏ lòng biết ơn rằng kế hoạch, tức là sự tha thứ, sẽ cho chúng ta thấy rằng những gì chúng ta đã thực hiện để tách khỏi Chúa nhằm bảo vệ mình khỏi ký ức về những gì chúng ta thực sự là, tất cả sẽ bị hủy bỏ.
-Nhưng chúng ta phải muốn buông bỏ và nhìn thấy sự không thật của những gì chúng ta đã tạo ra. Và đây là lúc chúng ta ngần ngại khi đứng đó tự hỏi liệu tôi có muốn tha thứ cho những gì tôi đã tạo ra hay tôi vẫn nghĩ rằng có điều gì đó có giá trị trong những gì chúng ta đã tạo ra. Hãy để ta không chờ đợi nữa ngày hôm nay. Hãy để ta tha thứ tất cả mọi thứ. Và hãy để tạo phẩm được như Người mong muốn và như nó là vậy.
-Hãy nhớ rằng Chúa Giêsu là hiện thân hoàn hảo của một tình yêu hoàn hảo. Và vì vậy thế giới hoặc những người xung quanh muốn đóng đinh Ngài, không phải vì Ngài đã làm bất cứ điều gì đáng bị như vậy, mà bởi vì ánh sáng từ Ngài quá đe dọa đến hệ thống suy nghĩ của họ, quyền lực của họ, cách mà mọi thứ phải diễn ra theo thế giới. Và điều thực sự đáng chú ý là những gì Ngài đã làm trên thập tự giá trước khi từ bỏ thân xác là tha thứ cho họ, thưa Cha, vì họ không biết họ làm gì. Vì vậy, để đáp lại sự hận thù hoàn toàn, Ngài cầu nguyện cho sự cứu rỗi của chúng ta.
-Tâm mong muốn tách biệt khỏi Chúa là tình yêu thương hoàn hảo đã nuôi dưởng sự sợ hãi và hận thù trong đó lần đầu tiên nó được đưa vào trong suy nghĩ của chúng ta và thế giới được sinh ra để chúng ta có thể phóng chiếu điều đó ở đâu đó, lên ai đó ở ngoài kia để chúng ta có thể cho rằng đó không phải là quyết định của chúng ta, nó xảy ra với chúng ta. Va đó là cách chúng ta phóng chiếu sự hận thù.
-Thế giới mà chúng ta tạo ra để chống lại Chúa giờ đây được tha thứ sẽ để cho tình yêu thương tràn ngập nó và tình yêu thương chỉ phản ứng bằng tình yêu thương.
1.Thưa Cha, Con của Người là thánh. Con là con thánh mà Cha mĩm cười trong tình yêu thương và sự dịu dàng thân yêu, sâu sắc và tĩnh lặng đến mức vũ trụ mĩm cười lại với Người, và chia sẻ sự Thánh khiết của Người.Vậy thì, chúng con thật trong sáng, an toàn, thánh khiết biết bao, khi ở trong Nụ cười của Người, với tất cả Tình yêu thương Người ban cho chúng con, sống hiệp nhất với Người, trong tình anh em và tình Cha con trọn vẹn; trong sự vô tội hoàn hảo đến mức Chúa Vô Tội hình thành chúng con là Con của Người, một vũ trụ Ý tưởng hoàn thiện Người.
2. Vậy, chúng ta đừng tấn công sự vô tội của mình, vì nó chứa đựng Lời Chúa dành cho chúng ta. Và trong sự phản chiếu tốt đẹp của nó, chúng ta được cứu rỗi.
-Nhận ra rằng mọi thứ ta đang nhìn thấy, tất cả những gì ta đang trải qua đều ở trong tâm ta, vì phóng chiếu tạo nên nhận thức.
-Bất cứ nơi nào ta thấy cuộc tấn công, bất cứ khi nào ta đang tấn công một người anh em, bất cứ khi nào ta nghĩ rằng một người anh em đang tấn công ta, tất cả đều ở trong tâm ta. Vì vậy, tất cả các cuộc tấn công là tự tấn công. Nếu ta thấy một người đối xử không tốt với anh em khác. Đó là cuộc tấn công trong tâm của ta. Nếu ta bị đối xử bất công, người đó ở trong tâm ta và ta đang diễn giải những gì anh ấy nói và làm thông qua bộ lọc của ta, thì đó là sự tự tấn công của ta.
-Đây là chìa khóa, đây là điều cơ bản trong nền tảng của những lời dạy về phép lạ, nhưng phải mất một thời gian để thực sự đạt được mức độ chấp nhận điều này. Và một cách khác để nói tiêu đề bài học này là tất cả các cuộc tấn công đều là tự tấn công. Nhưng chính trong sự vô tội của chúng ta là lối thoát khỏi tâm bệnh hoạn phóng chiếu tất cả những điều này ra thế giới bên ngoài hoặc lên thân xác của ta. Đó là tâm chia cắt hay phân hóa cần được chữa lành.