1. Ngày hôm nay, Cha ơi, con muốn dành trọn với Người, như Người đã chọn mọi ngày của con nên là như vậy. Và những gì con sẽ trải qua không hoàn toàn thuộc về thời gian. Niềm vui đến với con không phải là ngày hay giờ, vì nó đến từ Thiên đường đến với Con của Người. Ngày hôm nay sẽ là lời nhắc nhở ngọt ngào của Cha hãy nhớ đến Người, lời kêu gọi đầy ân sủng của Cha dành cho Con thánh của Người, dấu hiệu cho thấy ân sủng của Cha đã đến với con, và đó là Ý muốn của Người con được giải thoát hôm nay.
2. Chúng ta cùng nhau trải qua ngày hôm nay, anh em và ta. Và cả thế giới cùng chúng ta hát bài ca tạ ơn và hân hoan dâng lên Đấng đã ban ơn cứu rỗi và giải thoát chúng ta. Chúng ta được phục hồi sự bình an và thánh khiết. Trong chúng ta không còn chỗ cho sự sợ hãi ngày hôm nay, vì chúng ta đã chào đón tình yêu thương vào trong trái tim mình.
-Thể hiện mong muốn và cam kết của chúng ta muốn dành trọn ngày hôm nay để kết nối, nhận biết và hòa hợp với ý Chúa. Nhấn mạnh niềm tin rằng ý muốn của Chúa cho mỗi ngày của một người là sự bình an, tình yêu và sự hiệp nhất, chứ không phải là sự sợ hãi, xung đột hay đau khổ mà thế gian thường trải nghiệm.
-Đây là một lời nhắc nhở mạnh mẽ về việc lựa chọn nhận thức về sự hiện diện của Chúa trong mọi khoảnh khắc, thay vì bị cuốn vào những lo toan vật chất và ảo ảnh của thế giới.
1. Trong ta là sự vô tội vĩnh cửu, bởi vì Ý Chúa muốn nó ở đó mãi mãi. Ta, Con của Người, có ý muốn vô hạn như Người, không thể muốn thay đổi điều này. Vì chối bỏ Ý Cha ta là chối bỏ ý muốn của chính mình. Nhìn vào bên trong chỉ là tìm thấy ý muốn của ta như Người đã tạo ra, và như nó vốn là. Ta sợ nhìn vào bên trong vì ta nghĩ mình đã tạo ra một ý muốn khác không đúng sự thật, và biến nó thành hiện thực. Tuy nhiên, nó không có tác dụng. Trong ta là sự Thánh khiết của Chúa. Trong ta là ký ức về Người.
2. Bước đi của con hôm nay, Cha ơi, là sự giải thoát chắc chắn khỏi những giấc mơ tội lỗi hão huyền. Bàn thờ của Người đứng đó thanh tịnh và không bị ô uế. Đó là bàn thờ thánh thiêng cho Ngã của con, và ở đó con tìm thấy Danh tính thật sự của mình.
-Cái tôi rất sợ ta nhìn vào bên trong, vì thế nó tạo ra cả thế giới để làm ta xao lãng, bận rộn với những việc bên ngoài. Nó nói rằng nếu ta nhìn vào trong ta sẽ thấy mình là kẻ có tội. Nó không muốn chúng ta biết rằng mọi thứ đều xuất phát từ tâm chúng ta. Và nếu chúng ta nhìn vào trong và tha thứ cho những suy nghĩ sai lầm của chúng ta, chúng ta sẽ nhận ra ánh sáng ở trong ta, nhận ra nhân dạng thưc sự của ta là Christ, tâm Christ. Đây sẽ là sự xóa bỏ toàn bộ hệ thống suy nghĩ của cái tôi. Nó sẽ biết mất. Đó là điều nó sợ nhất.
1. Ta đã quan niệm về thời gian theo cách khiến ta đánh bại mục tiêu của mình. Nếu ta chọn vượt qua thời gian để đạt đến trạng thái vượt thời gian, ta phải thay đổi nhận thức của mình về việc thời gian dùng để làm gì. Mục đích của thời gian không thể là giữ cho quá khứ và tương lai hòa làm một. Khoảng thời gian duy nhất ta có thể thoát khỏi thời gian chính là hiện tại. Vì trong khoảnh khắc này sự tha thứ đã đến để giải thoát ta. Sự ra đời của Đấng Christ là hiện tại, không có quá khứ hay tương lai. Ngài đã đến để ban phước lành hiện tại của Ngài cho thế giới, khôi phục nó trở lại trạng thái vô tận và yêu thương. Và tình yêu thương luôn hiện hữu, ở đây và bây giờ.
2. Con cảm ơn vì khoảnh khắc này, thưa Cha. Chính là hiện tại con được cứu chuộc. Khoảnh khắc này là thời điểm Cha đã định để giải thoát Con của Người, và cứu rỗi thế giới trong anh ấy.
-Thời gian duy nhất tồn tại là bây giờ. Chừng nào ta còn tin vào sự liên tục của thời gian thì thời gian đó chỉ được trải nghiệm thông qua cái tôi đó là nỗi sợ hãi. Ta tin ta là cái thân và dường như nhân vật này đi theo dòng thời gian. Nhưng tình yêu thương luôn có mặt ngay bây giờ và ở đây. Nó không đổi và vĩnh cữu. Chúng ta đã áp đặt nỗi sợ hãi và thời gian lên nó.
-Khoảng thời gian duy nhất mà ta có thể được cứu khỏi thời gian là bây giờ, có nghĩa là khoảng thời gian duy nhất mà ta có thể được chữa lành là bây giờ. Vì ngay lúc này, sự tha thứ đến để giải phóng ta, tức là chấp nhận sự vô tội của chúng ta.
1. Thưa Cha, Ý Cha là ý của con, và chỉ có thế. Con không có ý muốn nào khác. Xin đừng để con cố gắng tạo ra một ý muốn khác, vì nó vô nghĩa và sẽ gây đau khổ cho con. Chỉ có ý muốn của Cha mới có thể đem lại hạnh phúc cho con, và chỉ Ý muốn của Người hiện hữu. Nếu con muốn có những gì chỉ mình Cha có thể ban cho, con phải chấp nhận Ý muốn của Người cho con, và bước vào sự bình an nơi không thể có xung đột. Con của Người là một với Người trong bản thể và ý muốn, và không có gì mâu thuẫn với sự thật thánh rằng con vẫn như Người đã tạo dựng nên con.
2. Và với lời cầu nguyện này chúng ta lặng lẽ bước vào trạng thái không thể xảy ra xung đột, bởi vì chúng ta kết hợp ý thánh của chúng ta với ý Chúa, khi nhận ra rằng chúng là một.
-Những mong muốn xung đột nhau không thể là ý muốn của ta trừ khi ta là hai thứ khác nhau nhưng điều đó cũng không thể được. Nếu ta là Christ và là một thứ gì khác thì ta có thể có những ý muốn mâu thuẫn nhau nhưng vì ta chỉ là một thứ như Chúa đã tạo dựng, nên ta không thể có những ý muốn trái ngược nhau được.
-Cái tôi chỉ có thể ước muốn, nó không thể có ý muốn. Và Ngã thánh hay Đấng Christ mà chúng ta là chỉ có thể ý muốn cùng Chúa. Và ý muốn là sức mạnh của tạo phẩm. Đó là lý do tại sao cái tôi không bao giờ thực sự tạo dưng, đó là lý do tại sao những gì chúng ta đang nhìn thấy ở đây chỉ là ảo ảnh, đó là lý do tại sao nó có thể thay đổi trong khoảnh khắc.
-Hãy dành một phút để thực sự đi sâu vào bên trong và chấp nhận sự thật rằng chúng ta là ý muốn của Chúa và không có đối thủ. Không có mong muốn nào của cái tôi có thể chống lại ý muốn của Chúa và chúng ta là như vậy. Chúng ta có thể thực sự cảm nhận được điều đó với lòng biết ơn không? Hãy nhớ rằng chúng ta là ý muốn của Chúa và không gì khác hơn là ý muốn của Chúa.
1. Điều gì ngoài nhãn quan của Christ ta sẽ sử dụng ngày hôm nay, khi nó có thể cho ta một ngày mà ta thấy một thế giới giống Thiên đường đến nỗi một ký ức xa xưa lại trở về với ta? Hôm nay ta có thể quên đi thế giới mà ta đã tạo ra. Hôm nay ta có thể vượt qua mọi sợ hãi, và được phục hồi tình yêu thương, sự thánh khiết và bình an. Hôm nay ta được cứu chuộc, và được sinh trở lại vào một thế giới của lòng thương xót và sự chăm sóc; của lòng nhân từ và bình an của Chúa.
2. Và như thế, thưa Cha, chúng con trở về với Người, nhớ lại chúng con chưa bao giờ rời xa; nhớ lại những món quà thánh của Người ban cho chúng con. Với lòng biết ơn và tạ ơn, chúng con đến với hai bàn tay trắng, trái tim và tâm rộng mở, chỉ cầu xin những gì Người ban cho. Chúng con không thể dâng đủ lễ với tư cách là Con của Người. Nhưng trong Tình yêu thương của Người, món quà của Đấng Christ là món quà của anh ấy.
-Món quà của Đấng Christ nói trong bài này chính là nhãn quan của Đấng Christ. Con của Người là tất cả chúng ta, mọi tạo phẩm.
-Món quà của Christ là tất cả những gì ta tìm kiếm vì đó là tất cả những gì ta muốn. Điều này gợi lên trong tâm sự cảnh giác vì những gì ta thấy là những gì ta muốn, do đó những gì xảy ra với ta là điều ta muốn, thân ta cảm thấy như thế nào là điều ta muốn. Đó là việc cái ta nào, là cái tôi hay Christ?
-Vì vậy, trước khi chúng ta có thể thực sự cảm nhận được nhãn quan của Đấng Christ, chúng ta phải cảnh giác nói không với năm giác quan, với những gì chúng đang báo cáo cho chúng ta, đồng thời không được bỏ qua.
-Năm giác quan phục vụ cái thân và những gì nó nhìn thấy chỉ là cái tôi và những ham muốn của nó và đó chỉ là ảo tưởng về giấc mơ tách biệt. Mọi thứ trong giấc mơ đều xuất phát từ mong muốn được tách biệt của chúng ta. Và vì vậy, đó là việc lùi lại và nhận ra rằng nó chưa bao giờ mang lại cho chúng ta bất cứ thứ gì chúng ta muốn. Vì tâm chúng ta không bao giờ được bình an nên chúng ta không bao giờ có thể nhận được những ân huệ của Chúa.
-Chúng ta đã nói về điều này ngày hôm qua. Vậy chỉ có nhãn quan của Đấng Christ mới cho ta thấy một thế giới mà ta mong muốn. Nó sẽ tiết lộ sự vô tội, hòa vào dòng chảy là một cách khác mà chúng ta đã nói. Vậy tại sao chúng ta lại không muốn điều đó khi nó có thể mang lại cho chúng ta một ngày mà chúng ta có thể nhìn thấy một thế giới rất gần hoặc giống thiên đường đến mức ký ức xa xưa về quê hương, về Chúa, về sự vô tội của chúng ta quay trở lại với chúng ta?
1. Ai chỉ sử dụng nhãn quan của Đấng Christ sẽ tìm thấy một sự bình an thật sâu sắc và tĩnh lặng, không thể xáo trộn và hoàn toàn không thay đổi, đến nỗi thế giới không có gì tương tự. Những so sánh yên lặng trước sự bình an này. Và cả thế giới ra đi trong im lặng khi sự bình an này bao bọc nó, và nhẹ nhàng đưa nó đến với sự thật, không còn là nơi trú ngụ của nỗi sợ hãi nữa. Vì tình yêu thương đã đến và chữa lành thế giới bằng cách ban cho nó sự bình an của Đấng Christ.
2. Thưa Cha, sự bình an của Đấng Christ được ban cho chúng con, vì Ý muốn của Người là chúng con được cứu rỗi. Xin giúp chúng con hôm nay chỉ đón nhận món quà của Người, và không phán xét nó. Vì nó đến để cứu chúng con khỏi sự phán xét của chính mình.
-Chúng ta có suy nghĩ cho rằng bản thân mình chưa trọn vẹn và rằng chúng ta sẽ tìm thấy hạnh phúc và bình an của mình khi chúng ta hoàn thành được điều này hay điều kia. Nhưng tất cả mọi thứ mà chúng ta nghĩ rằng sẽ hoàn thành ở đây trong giấc mơ này, chúng ta đừng quên rằng đó là một hệ thống suy nghĩ hoàn toàn ảo tưởng.
-Sự bình an của Chúa là sự bình an duy nhất. Vì vậy, cõi hợp nhất của chúng ta với Chúa là nơi chúng ta trải nghiệm sự bình an bất biến. Tất nhiên cái tôi có lời hứa về sự bình an. Nó có bản sao của mọi thứ thuộc về Chúa. Nó cố gắng thuyết phục chúng ta về sự bình an của nó, nhưng chúng ta tìm mà không thấy. Đơn giản vì không thể có bình an mà không có sự tha thứ hoàn toàn.
-Sự bình an của Chúa là nguyên nhân và kết quả tự nhiên của viêc chấp nhận và cảm nhận được sự vô tội không đổi của chúng ta. Kết quả của việc đó là sự bình an của Chúa, sự vô tội không đổi đó tất nhiên được chia sẻ với tất cả anh chị em của ta. Vì vậy sự bình an là điều kiện để từ đó có câu trả lời và sự bình an là kết quả của sự chấp nhận rằng ta vô tội.
-Khi ta thực sự nhận ra và đón nhận sự bình an của Chúa, điều ta đang làm là ta chấp nhận ta là sự bình an của Chúa trong khoảnh khắc đó. Chúng ta không phải là một thực thể độc lập được bao quanh bởi sự bình an của Chúa vì đó vẫn là cái tôi tâm linh đang thực hiện sự bình an của Chúa. Nó thực sự không vững vàng cho đến khi chúng ta có cảm nghiệm chấp nhận và tiếp nhận rằng chúng ta là sự bình an của Chúa bởi vì tại thời điểm chúng ta chấp nhận và nhận được điều đó, chúng ta là sự bình an của Chúa.
-Điều đó phù hợp với tuyên bố có sự bình an mà Đấng Christ ban cho chúng ta. Vì vậy, một lần nữa, không phải là cái ta ảo tưởng đạt được một mức độ bình an, không phải là cái ta ảo tưởng đang làm bất cứ điều gì để đến được nơi bình yên mà Đấng Christ ban tặng, chỉ có trong sự đầu hàng hoàn toàn của cái tôi và giấc mơ của nó. Và đó là lúc sự thật bừng sáng trong tâm chúng ta.
-Sự bình an của Chúa sẽ không thể đến khi vẫn còn cái tôi và các vấn đề của nó, cho đến khi nhận ra rằng cái tôi đó không phải là ta. Đó là sự thanh lọc của tâm, loại bỏ tất cả những vấn đề, quá khứ, tất cả những điều mà chúng ta nghĩ là chúng ta muốn, ý thức về ta như một con người riêng biệt.
1. Ta có thể che khuất cái thấy thánh của ta, nếu ta để thế giới của mình xâm phạm vào đó. Ta cũng không thể ngắm nhìn những hình ảnh thánh mà Đấng Christ nhìn tháy, trừ khi ta sử dụng chính nhãn quan của Ngài. Nhận thức là một chiếc gương, không phải là sự thật. Và những gì ta nhìn vào là trạng thái tâm của ta, được phản ánh ra bên ngoài. Ta sẽ ban phước cho thế giới bằng cách nhìn vào nó qua con mắt của Đấng Christ. Và ta sẽ nhìn vào những dấu hiệu chắc chắn cho thấy mọi tội lỗi của ta đã được tha thứ.
2. Người dẫn con từ bóng tối đến ánh sáng; từ tội lỗi đến sự thánh khiết. Xin cho con tha thứ, và nhờ đó nhận được sự cứu rỗi cho thế gian. Thua Cha, đó là món quà của Cha đã ban cho con để trao cho Con thánh của Người, để anh ấy có thể tìm lại được ký ức về Người, và về Con của Người như Người đã tạo dựng nên.
-Thế giới nói ở đây là thế giới sai lầm, thế giới tội lỗi không được tha thứ đầy sợ hãi với những hình ảnh đen tối, thế giới mà chúng ta tin rằng chúng ta đã tạo ra để thay thế vương quốc Thiên đường.
-Ta không thể nhìn thấy bất kỳ cảnh tượng thánh nào mà nhãn quan của Đấng Christ sẽ ban cho ta, ta không thể nhìn thấy hoặc trải nghiệm thế giới thực và ta không thể nhìn thấy khuôn mặt của anh em ta như là Đấng Christ trong khi có bất kỳ sự sợ hãi nào đang diễn ra trong tâm của ta. Nó quay về cái gốc là chúng ta đang nhìn với cái ngã nào, cái tôi hay chúng ta đang nhìn từ ánh sáng của Đấng Christ trong tâm chúng ta đó là nhãn quan của Christ.
– Và một điều tuyệt vời khác về tất cả những điều này là khi tay ta không còn điều khiển và sự kiểm soát đã được giao phó cho Chúa, để xem trí tuệ lo liệu những việc mà chúng ta đánh giá là khó khăn hoặc không thể thực hiện được. hoặc cái tâm ‘tôi biết’ đang suy sụp và tuyệt vọng. Khi ta từ bỏ tất cả những điều đó và để sự thật là sự thật thì mọi thứ được sắp xếp như thế nào, mọi người xuất hiện, cánh cửa mở ra, câu trả lời đến, sự mặc khải, sự tải xuống đến. Nó thật tuyệt đẹp và lòng biết ơn nảy sinh. Và sau đó là một sự chắc chắn lớn hơn trong ân sủng của Chúa và tình yêu của Người dành cho chúng ta, và dòng chảy dễ dàng biết bao, chúng ta được nâng đỡ đẹp đẽ biết bao. Điều đó có nghĩa trạng thái cảm nhận được về mối quan hệ yêu thương của Người dành cho chúng ta, đó là phần thưởng của việc buông bỏ.
1. Hãy canh cùng ta, hỡi các thiên thần, hãy canh cùng ta hôm nay. Hãy để tất cả những Ý nghĩ thánh của Chúa bao quanh ta, và hãy tĩnh lặng cùng ta trong khi Con của Thiên đường ra đời. Hãy để những âm thanh trần thế im lặng, và những hình ảnh quen thuộc của ta biến mất. Hãy để Đấng Christ được chào đón nơi Ngài ở nhà.. Và hãy để Ngài nghe những âm thanh mà Ngài hiểu, và chỉ nhìn thấy những hình ảnh thể hiện Tình yêu thương của Cha Ngài. Hãy để Ngài không còn là người xa lạ ở đây nữa, vì Ngài đã được tái sinh trong ta ngày hôm nay.
Con của Cha được chào đón, thưa Cha. Ngài đã đến để cứu con khỏi cái ngã xấu xa mà con đã tạo ra. Ngài là Ngã mà Người đã ban cho con. Ngài chính là con là trong sự thật.Ngài là Con mà Người yêu thương hơn tất cả mọi thứ. Ngài là Ngã của con như Người đã tạo nên con. Đó không phải là Đấng Christ có thể bị đóng đinh. An toàn trong vòng tay của Người, xin cho con đón nhận Con của Người.
-Chúng ta có thể dành quá nhiều thời gian xem xét chúng ta là ai khi nói ta là con Chúa hay ta và Cha là một, với tư cách là người học chúng ta nói rất nhiều và chúng ta có những câu chú và bài học trong sách bài tập để chúng tôi lặp lại. Nhưng để thực sự đi vào trái tim chúng ta và cảm nhận được trải nghiệm về danh tính thực sự của chúng ta như Chúa ban cho chúng ta rằng ta là con mà Chúa yêu thương trên hết mọi sự, không thể bị đóng đinh hay thay đổi hay bị biến thành tội lỗi hay tội lỗi hay sợ hãi hay tách biệt, chúng ta cần phải để hoặc cho phép Thánh Linh giúp đỡ để đưa chúng ta qua bên kia từ hệ thống suy nghĩ của cái tôi đến với Ngã thánh là Christ.
-Đó là việc để cho Ngài là chính Ngài. Điều đó không có nghĩa là làm hoặc phấn đấu hoặc nỗ lực. Điều đó không có nghĩa là tìm ra nó. Nó có nghĩa là bỏ đi mọi sự phòng thủ và sẵn lòng cho phép. Hãy để nó được thực hiện. Hãy để Chúa là Chúa. Hãy để sự thật là sự thật. Hãy để Đấng Christ là Đấng Christ.
-Đó không phải là ý muốn của riêng ta, mà là ý muốn của Chúa và sau đó là niềm vui khi nhận ra đó cũng là ý muốn của chính ta. Khép lại giấc mơ này này về sự tách biệt giữa chúng ta và Chúa. Chúng ta đạt được mọi thứ khi bỏ đi sự phòng thủ và để mặc. Đó là lý do tại sao Chúa Giêsu nói rằng cái tôi rất bị xúc phạm bởi vai trò của nó trong việc thức tỉnh rất nhỏ bé.
1. Thưa Cha, mắt chúng con cuối cùng cũng đã mở ra. Thế giới thánh của Người đang chờ đợi chúng con, khi cái thấy của chúng con cuối cùng đã được phục hồi và chúng con có thể nhìn thấy. Chúng con tưởng rằng chúng con đã chịu khổ đau. Nhưng chúng con đã quên mất người Con mà Cha đã tạo dựng. Giờ đây, chúng con thấy rằng bóng tối là do chính chúng con tưởng tượng ra, và ánh sáng ở đó để chúng con nhìn thấy. Nhãn quan của Đấng Christ biến bóng tối thành ánh sáng, vì nỗi sợ phải tan biến khi tình yêu thương đến. Xin cho con tha thứ thế giới thánh của Người hôm nay, để con có thể nhìn vào sự thánh khiết của nó và hiểu rằng nó chỉ phản ánh sự thánh khiết của chính con.
2. Tình yêu thương của chúng ta luôn chờ đợi khi chúng ta đến với Người, và đồng hành bên cạnh chỉ đường cho chúng ta. Người không thất bại trong việc gì. Người là Mục đích mà chúng ta tìm kiếm, và Người là Phương tiện để chúng ta đến với Người.
-Trong bài có nói đến chúng ta cần phải tha thứ cho Thế giới thánh của Chúa, nhưng điều này chỉ muốn nói rằng chúng ta cần tha thứ cho chính mình vì những gì chúng ta đã áp đặt lên Thế giới thực đang có mặt ngay tại đây,
-Bất kỳ bóng tối nào ta nhìn thấy đều đến từ bóng tối mà ta đã chọn trong tâm mình. Bóng tối mà ta từng tin tưởng ở trong tâm giờ chỉ còn là ánh sáng, vì vậy mọi thứ ta nhìn vào, ta nhìn từ ánh sáng đó trong tâm.
-Những gì chúng ta thấy ở ngoài kia thực sự là một tấm gương hoàn hảo phản chiếu tâm chúng ta. Và vì vậy, trong khi tâm tối tăm vì sợ hãi, ta sẽ nhìn thấy hình ảnh chính xác của nó ở bên ngoài thế giới. Nhưng khi tâm được chữa lành, nỗi sợ hãi sẽ bị loại bỏ. Không có gì ngăn cản, nỗi sợ hãi không còn, chúng ta bắt đầu nhìn thấy những hình ảnh về thế giới thực của thế giới được tha thứ.
-Thật tuyệt vời khi được yên nghỉ và biết rằng vấn đề sẽ không còn ở ngoài kia khi tâm ta được chữa lành. Khi ánh sáng ở trong tâm, ta sẽ cảm nhận được ánh sáng trong mọi hoàn cảnh, trong các mối quan hệ, trong công việc hay chức năng của mình. Chúng thực sự giống nhau. Đó là lý do tại sao nó không bao giờ liên quan đến anh em mình hay vấn đề gì cả. Đó là về việc ta cần chữa lành tâm mình. Hãy tha thứ cho cho bất cứ điều gì vẫn là một đốm đen trong tâm ta.
-Điều này có vẻ khó khăn hơn khi áp dụng cho cái thân nhưng không có thứ bậc trong ảo tưởng. Mọi ảo tưởng đều như nhau. Cái thân là một trong nhiều nơi mà ta phóng chiếu bóng tối trong tâm và vì nó có vẻ cá nhân hơn nên nó có vẻ tồi tệ hơn nhưng thực ra nó là nơi cuối cùng ra đi. Nếu cái thân mang tính cá nhân hơn đối với ta thì điều đó có nghĩa là ta coi trọng nó hơn bất kỳ ảo tưởng nào khác.
-Khi tâm chúng ta được chữa lành và trở nên toàn vẹn và biết rằng ta và Cha ta là một và đó là tất cả sự tạo dựng thì cái thân tràn ngập ánh sáng và đó là cách cái thân chúng ta hoạt động khi nó phục vụ ý muốn của Chúa, khi nó được cho một mục đích khác bởi Thánh Linh và nó chỉ là phương tiện cho sự chuyển động của Đấng Christ ở đây trong giấc mơ này.
-Chúng ta càng nghĩ rằng cái thân là chính mình thì chúng ta sẽ bắt đầu coi đó là vị thần của mình, nó sẽ trở nên dày đặc hơn, tuân theo quy luật bản ngã nhiều hơn và bệnh tật, già đi hoặc chết nhanh hơn thay vì giữ cho suy nghĩ của chúng ta hoàn toàn nâng cao và chỉ tập trung vào Chúa. Cái thân sẽ khỏe mạnh hơn ở mức độ chúng ta không còn bận tâm đến nó. Đó là sự thật.
1. Thưa Cha, trừ khi con phán xét, con không thể khóc. Con cũng không thể chịu đau đớn hay cảm thấy mình bị bỏ rơi hay không cần thiết trên thế gian này. Đây là nhà của con vì con không phán xét nó, và do đó nó chỉ là những gì Người muốn.Xin cho con hôm nay ngắm nhìn nó không bị lên án, qua đôi mắt hạnh phúc mà sự tha thứ đã giải thoát khỏi mọi sự bóp méo. Xin cho con nhìn thấy thế giới của Người thay vì của con. Và tất cả những giọt nước mắt con đã khóc sẽ bị lãng quên, vì nguồn của chúng không còn nữa. Thưa Cha, con sẽ không phán xét thế giới của Người hôm nay.
2. Thế giới của Chúa thật hạnh phúc. Những ai nhìn vào thế giới đó chỉ có thể thêm niềm vui của họ vào đó, và ban phước cho nó như là nguyên nhân mang lại niềm vui hơn nữa cho họ. Chúng ta khóc vì chúng ta không hiểu. Nhưng chúng ta đã học được rằng thế giới mà chúng ta thấy là giả dối, và chúng ta sẽ nhìn vào thế giới của Chúa ngày hôm nay.
-Điều kiện để chúng ta có thể nhìn vào thế giới hạnh phúc của Chúa là gì, đó là không có sự phán xét. Hãy để ta không áp đặt bất kỳ phán xét nào, điều đó có nghĩa là ta không nhìn qua các giác quan và tin vào những gì chúng đang nói với ta. Ta không tin tưởng vào việc học, vào kinh nghiệm trong quá khứ hoặc những gì ta nghĩ mình biết để phủ lên những gì hiện có ngay tại đây mà ta sẽ trải qua nếu không có sự phán xét của mình. Những ý kiến được yêu quý nhất, có học thức nhất của chúng ta đã ngăn cản chúng ta trải nghiệm thế giới hạnh phúc này. Chúng ta muốn đúng hay chúng ta muốn được hạnh phúc. Hãy chọn hạnh phúc, đừng để bị lừa. Người muốn đúng còn không thể biết được mọi thứ dùng để làm gì. huống chi là đúng sai.
-Đến thời điểm này, ta thực sự nên đọc lại 10 hoặc 20 bài học đầu tiên tưởng chừng rất là đơn giản này vì bây giờ chúng sẽ có ý nghĩa hơn rất nhiều so với khi chúng ta mới bắt đầu.