8. Thế giới thực là gì?

1. Thế giới thực là một biểu tượng, giống như tất cả những gì nhận thức mang lại. Tuy nhiên, nó đại diện cho những gì trái ngược với những gì anh em đã tạo ra. Thế giới của anh em được nhìn qua con mắt sợ hãi, và mang những nhân chứng của nỗi kinh hoàng đến với tâm của anh em. Thế giới thực không thể nhận thức được ngoại trừ qua đôi mắt được sự tha thứ ban phước, vì vậy chúng có thể nhìn thấy một thế giới mà nỗi kinh hoàng là điều không thể, và không thể tìm thấy nhân chứng của nỗi sợ hãi.

2. Thế giới thực chứa đựng một suy nghĩ đối trọng với mỗi suy nghĩ bất hạnh được phản chiếu trong thế giới của anh em; một sự điều chỉnh chắc chắn cho những hình ảnh sợ hãi và âm thanh chiến trận mà thế giới của anh em chứa đựng. Thế giới thực cho thấy một thế giới được nhìn khác đi, qua con mắt tĩnh lặng và với tâm bình an. Không có gì ngoài sự yên nghĩ ở đó. Không còn tiếng kêu đau đớn và nỗi buồn nào được nghe thấy, vì không còn gì ngoài sự tha thứ. Và cảnh tượng thật hiền hòa. Chỉ những hình ảnh và âm thanh hạnh phúc mới có thể chạm tới tâm đã tha thứ cho chính mình.

3. Một tâm như vậy cần gì đến những suy nghĩ về cái chết, tấn công và giết chóc? Nó có thể cảm nhận được gì xung quanh mình ngoài sự an toàn, tình yêu thương và niềm vui? Nó muốn lên án và phán xét điều gì? Thế giới mà nó nhìn thấy phát sinh từ một tâm bình yên trong chính nó. Không có mối nguy hiểm nào ẩn nấp trong bất kỳ điều gì nó nhìn thấy, vì nó tốt bụng, và chỉ có lòng tốt mới được nó nhìn đến.

4. Thế giới thực là biểu tượng cho thấy giấc mơ tội lỗi và mặc cảm tội lỗi đã kết thúc, và Con Chúa không còn ngủ nữa. Đôi mắt tĩnh thức của anh ấy cảm nhận được sự phản chiếu chắc chắn về Tình yêu thương của Cha mình; lời hứa chắc chắn rằng anh ấy được cứu chuộc. Thế giới thực báo hiệu sự kết thúc của thời gian, vì nhận thức của nó khiến thời gian trở nên vô nghĩa.

5. Thánh Linh không cần thời gian khi nó đã hoàn thành mục đích của Ngài. Giờ đây, Ngài chỉ còn chờ thêm một khoảnh khắc nữa để Chúa thực hiện bước cuối cùng của Người, và thời gian đã biến mất, mang nhận thức đi theo, và chỉ để lại sự thật là chính nó. Khoảnh khắc đó là mục tiêu của chúng ta, vì nó chứa đựng ký ức về Chúa. Và khi chúng ta nhìn vào một thế giới được tha thứ, chính Người kêu gọi chúng ta và đến đón chúng ta về nhà, nhắc nhở chúng ta về Bản sắc mà sự tha thứ đã phục hồi cho chúng ta.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

___________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Khi chúng ta xóa bỏ hoặc tha thứ cho mong muốn tách biệt của mình, mong muốn của chúng ta về việc có tâm riêng tư với những mục tiêu của cái tôi có thể xung đột với người khác. Ý tưởng về cái thân là một cái thân riêng biệt có tất cả những cái gọi là sự ham muốn. Ý tưởng về mối quan hệ đặc biệt mà tình yêu có thể là độc quyền. Và ý tưởng về cái chết là chúng ta sẽ về nhà với Chúa qua cái chết. Đây là những thứ lớn khiến chúng ta phải đầu tư rất nhiều vào ở đây trong giấc mơ này của cái tôi. Và khi chúng ta thực sự tha thứ cho mình vì đã mong muốn tất cả những điều đó ngay từ đầu, thì những gì chúng ta thấy khi đó và những gì chúng ta trải nghiệm nhiều hơn theo từng bước tăng dần chính là thế giới thực.

-Nhưng trước tiên chúng ta cần phải trải qua quá trình phá vở cấu trúc, xóa bỏ cái ta tưởng tượng và điều đó có thể mang lại sự sợ hãi.

-Vì vậy chúng ta có thể thấy rằng thế giới thực ở trong tâm ta, cũng như mọi thứ đều ở trong tâm ta. Thế giới thực không phải là một nơi để chúng ta đến. Nó thực sự là một trạng thái của tâm. Đó là một trạng thái của tâm được tha thứ.

-Đó là lý do tại sao sự chữa lành không thay đổi bất cứ điều gì ngoài kia. Sự chữa lành đang thay đổi cách ta nhìn một thứ gì đó, ta đang nhìn bằng con mắt sợ hãi hoặc nhãn quan của Đấng Christ. Đó là sự chữa lành thực sự, chữa lành nguyên nhân.

-Chúa thực sự yêu thương thế giới thực và những ai nhận thức được thực tại của nó sẽ không thể nhìn thấy thế giới của cái chết. ³Vì cái chết không thuộc về thế giới thực, trong đó mọi thứ đều phản ánh sự vĩnh cửu. Chúa đã ban cho ta thế giới thực để đổi lấy thế giới mà ta tạo ra từ tâm chia cắt của mình, và đó là biểu tượng của cái chết. ⁵Vì nếu ta thực sự có thể tách mình ra khỏi Tâm Chúa, ta sẽ chết.