8. Thế giới thực là gì?

1. Thế giới thực là một biểu tượng, giống như tất cả những gì nhận thức mang lại. Tuy nhiên, nó đại diện cho những gì trái ngược với những gì anh em đã tạo ra. Thế giới của anh em được nhìn qua con mắt sợ hãi, và mang những nhân chứng của nỗi kinh hoàng đến với tâm của anh em. Thế giới thực không thể nhận thức được ngoại trừ qua đôi mắt được sự tha thứ ban phước, vì vậy chúng có thể nhìn thấy một thế giới mà nỗi kinh hoàng là điều không thể, và không thể tìm thấy nhân chứng của nỗi sợ hãi.

2. Thế giới thực chứa đựng một suy nghĩ đối trọng với mỗi suy nghĩ bất hạnh được phản chiếu trong thế giới của anh em; một sự điều chỉnh chắc chắn cho những hình ảnh sợ hãi và âm thanh chiến trận mà thế giới của anh em chứa đựng. Thế giới thực cho thấy một thế giới được nhìn khác đi, qua con mắt tĩnh lặng và với tâm bình an. Không có gì ngoài sự yên nghĩ ở đó. Không còn tiếng kêu đau đớn và nỗi buồn nào được nghe thấy, vì không còn gì ngoài sự tha thứ. Và cảnh tượng thật hiền hòa. Chỉ những hình ảnh và âm thanh hạnh phúc mới có thể chạm tới tâm đã tha thứ cho chính mình.

3. Một tâm như vậy cần gì đến những suy nghĩ về cái chết, tấn công và giết chóc? Nó có thể cảm nhận được gì xung quanh mình ngoài sự an toàn, tình yêu thương và niềm vui? Nó muốn lên án và phán xét điều gì? Thế giới mà nó nhìn thấy phát sinh từ một tâm bình yên trong chính nó. Không có mối nguy hiểm nào ẩn nấp trong bất kỳ điều gì nó nhìn thấy, vì nó tốt bụng, và chỉ có lòng tốt mới được nó nhìn đến.

4. Thế giới thực là biểu tượng cho thấy giấc mơ tội lỗi và mặc cảm tội lỗi đã kết thúc, và Con Chúa không còn ngủ nữa. Đôi mắt tĩnh thức của anh ấy cảm nhận được sự phản chiếu chắc chắn về Tình yêu thương của Cha mình; lời hứa chắc chắn rằng anh ấy được cứu chuộc. Thế giới thực báo hiệu sự kết thúc của thời gian, vì nhận thức của nó khiến thời gian trở nên vô nghĩa.

5. Thánh Linh không cần thời gian khi nó đã hoàn thành mục đích của Ngài. Giờ đây, Ngài chỉ còn chờ thêm một khoảnh khắc nữa để Chúa thực hiện bước cuối cùng của Người, và thời gian đã biến mất, mang nhận thức đi theo, và chỉ để lại sự thật là chính nó. Khoảnh khắc đó là mục tiêu của chúng ta, vì nó chứa đựng ký ức về Chúa. Và khi chúng ta nhìn vào một thế giới được tha thứ, chính Người kêu gọi chúng ta và đến đón chúng ta về nhà, nhắc nhở chúng ta về Bản sắc mà sự tha thứ đã phục hồi cho chúng ta.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

___________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Khi chúng ta xóa bỏ hoặc tha thứ cho mong muốn tách biệt của mình, mong muốn của chúng ta về việc có tâm riêng tư với những mục tiêu của cái tôi có thể xung đột với người khác. Ý tưởng về cái thân là một cái thân riêng biệt có tất cả những cái gọi là sự ham muốn. Ý tưởng về mối quan hệ đặc biệt mà tình yêu có thể là độc quyền. Và ý tưởng về cái chết là chúng ta sẽ về nhà với Chúa qua cái chết. Đây là những thứ lớn khiến chúng ta phải đầu tư rất nhiều vào ở đây trong giấc mơ này của cái tôi. Và khi chúng ta thực sự tha thứ cho mình vì đã mong muốn tất cả những điều đó ngay từ đầu, thì những gì chúng ta thấy khi đó và những gì chúng ta trải nghiệm nhiều hơn theo từng bước tăng dần chính là thế giới thực.

-Nhưng trước tiên chúng ta cần phải trải qua quá trình phá vở cấu trúc, xóa bỏ cái ta tưởng tượng và điều đó có thể mang lại sự sợ hãi.

-Vì vậy chúng ta có thể thấy rằng thế giới thực ở trong tâm ta, cũng như mọi thứ đều ở trong tâm ta. Thế giới thực không phải là một nơi để chúng ta đến. Nó thực sự là một trạng thái của tâm. Đó là một trạng thái của tâm được tha thứ.

-Đó là lý do tại sao sự chữa lành không thay đổi bất cứ điều gì ngoài kia. Sự chữa lành đang thay đổi cách ta nhìn một thứ gì đó, ta đang nhìn bằng con mắt sợ hãi hoặc nhãn quan của Đấng Christ. Đó là sự chữa lành thực sự, chữa lành nguyên nhân.

-Chúa thực sự yêu thương thế giới thực và những ai nhận thức được thực tại của nó sẽ không thể nhìn thấy thế giới của cái chết. ³Vì cái chết không thuộc về thế giới thực, trong đó mọi thứ đều phản ánh sự vĩnh cửu. Chúa đã ban cho ta thế giới thực để đổi lấy thế giới mà ta tạo ra từ tâm chia cắt của mình, và đó là biểu tượng của cái chết. ⁵Vì nếu ta thực sự có thể tách mình ra khỏi Tâm Chúa, ta sẽ chết.

Bài 290: Hạnh phúc hiện tại của ta là tất cả những gì ta thấy.

1. Trừ khi ta nhìn vào những gì không có ở đó, hạnh phúc hiện tại của ta là tất cả những gì ta thấy. Mắt bắt đầu mở ra cuối cùng cũng nhìn thấy được. Và ta muốn nhãn quan của Đấng Christ đến với ta ngay hôm nay. Những gì ta nhận thấy mà không có sự Sửa chữa của chính Chúa cho cái thấy ta đã tạo ra thì đáng sợ và đau đớn khi chứng kiến. Tuy nhiên, ta sẽ không để cho tâm của mình bị lừa dối bởi niềm tin rằng giấc mơ mà ta đã tạo ra là có thật thêm một khoảnh khắc nào nữa. Đây là ngày ta tìm kiếm hạnh phúc hiện tại của mình, và không nhìn vào bất cứ điều gì khác ngoài điều ta tìm kiếm.

2. Với quyết tâm này con đến với Cha, và cầu xin sức mạnh của Người nâng đỡ con hôm nay, trong khi con chỉ tìm cách làm theo Ý muốn của Người. Cha không thể không nghe thấy con nói, Cha ơi. Điều con xin, Người đã ban cho con. Và con tin chắc rằng con sẽ thấy được hạnh phúc của mình ngày hôm nay.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_____________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Nếu ta muốn biết hạnh phúc hiện tại của mình thì nguyên nhân thực sự của hạnh phúc hiện tại đó phải là ta đã thực sự chấp nhận trạng thái cảm giác vô tội hiện tại của mình. Và đó là nguyên nhân của cảm giác an toàn, cảm giác an ổn, cảm giác bình yên, và nhờ đó tôi có thể chấp nhận hạnh phúc hiện tại của mình.

-Sự vô tội của chúng ta luôn hiện diện và sẵn sàng để trải nghiệm, đó là trạng thái tuyệt đối và nếu chúng ta có trạng thái cảm nhận được nó, chúng ta sẽ bình yên, vui vẻ và yên nghỉ trong dòng chảy nơi mọi thứ đều được ban tặng, không cần tác động, không cần làm gì.

-Vì vậy, đó là việc ta đang ở trong tâm đúng đắn hoặc tâm sai lầm. Và chúng ta sẽ ở trong tâm đúng đắn của mình khi chúng ta bỏ đi sự phòng thủ, nghĩa là ta nghĩ rằng ta là cái ngã ảo tưởng vẫn còn khao khát hương vị hay cảm giác tách biệt. Vì vậy, đây là việc đạt được sự tha thứ đúng đắn để cho phép những gì có thật xuất hiện, sẵn sàng muốn sai về những gì chúng ta tin hoặc sai về những gì chúng ta nhận thức và rồi chấp nhận và tha thứ cho chúng. Đó là sự sửa lỗi thần thánh trong tâm ta.

Bài 289: Quá khứ đã qua. Nó không thể chạm đến ta.

1. Trừ khi quá khứ không còn trong tâm ta nữa, thế giới thực phải biến mất khỏi cái thấy của ta. Vì ta thực sự không nhìn vào đâu cả; chỉ thấy những gì không có ở đó. Vậy làm thế nào ta có thể cảm nhận được thế giới mà sự tha thứ mang lại? Điều này quá khứ được tạo ra để che giấu, vì thế giới này chỉ có thể được nhìn thấy ngay lúc này. Nó không có quá khứ. Vì điều gì có thể được tha thứ ngoài quá khứ, và nếu nó được tha thứ thì nó không còn nữa.

2. Thưa Cha, xin đừng để con nhìn vào một quá khứ không tồn tại. Vì Người đã ban cho con sự thay thế của chính Người, trong một thế giới hiện tại mà quá khứ đã để lại nguyên vẹn và không còn tội lỗi. Đây là sự kết thúc của cảm giác tội lỗi. Và đây con đã sẵn sàng cho bước cuối cùng của Người. Con có nên xin Người chờ đợi lâu hơn nữa để Con của Người tìm được vẻ đáng yêu mà Người đã định là sự kết thúc của mọi giấc mơ và mọi nỗi đau của anh ấy không?

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

______________________________________________________________________________________

Chú thích:

– Đây là lời nhắc nhở tuyệt vời rằng Nước Thiên Đàng đang có mặt ngay tại đây, ngay bây giờ cho chúng ta trải nghiệm. Và đó sẽ là môt giấc mơ hạnh phúc của chúng ta, một thế giới được tha thứ, một thế giới thực. Điều cản trở và ngăn cản chúng ta trải nghiệm điều đó một lần nữa chính là những yếu tố kích hoạt trong tâm chúng ta sinh ra trong quá khứ mà ta liên tục lôi ra và cho phép nó làm sai lệch nhận thức của chúng ta. Những kinh nghiệm trong quá khứ của chúng ta, những phán xét trong quá khứ, ý kiến ​​của chúng ta, tình trạng bị điều kiện hóa của chúng ta, những câu chuyện của cái ta không có thật, đó là tất cả các lớp không tha thứ mà chúng ta cần phải xóa bỏ và chấp nhận rằng nó không có trong sự thật.

-Vì vậy, tóm lại, về mặt thực tế là mỗi khi ta bị ai đó kích hoạt hoặc bởi cái thân hoặc ký ức về quá khứ hoặc tin tức của thế giới, đó là bởi vì ta đang áp đặt quá khứ của cái tôi lên giây phút hiện tại. Khi chúng ta bị kích hoạt, ta không nhận thức rằng chúng ta đã áp đặt quá khứ đó là nỗi sợ hãi lên hiện tại. Đó là lý do tại sao ta cần phải tha thứ.

Bài 288: Xin cho con quên đi quá khứ của anh em mình hôm nay.

1. Đây là ý nghĩ dẫn con đến với Người, và đưa con đến mục tiêu của mình. Con không thể đến với Người nếu không có anh em của con. Và để biết Nguồn của mình, trước tiên con phải nhận ra điều Người đã tạo dựng nên là một với con. Bàn tay của anh em con dẫn dắt con trên con đường đến với Người. Tội lỗi của anh ấy đã là quá khứ cùng với tội lỗi của con, và con được cứu vì quá khứ đã qua. Xin đừng để con ấp ủ điều đó trong lòng, nếu không con sẽ lạc lối đến với Người. Anh em của con là cứu tinh của con. Hãy để con không tấn công vị cứu tinh mà Người đã ban cho con. Nhưng xin cho con tôn vinh anh ấy là người mang Danh Người, và vì vậy nhớ lại Danh đó là của con.

2. Vậy thì, hãy tha thứ cho ta (Jesus) hôm nay. Và anh em sẽ biết rằng anh em đã tha thứ cho ta nếu anh em nhìn anh em của mình dưới ánh sáng của sự thánh khiết. Anh ấy không thể kém thánh khiết hơn ta, và anh em không thể thánh khiết hơn anh ấy.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

____________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Tội lỗi không bao giờ có mặt ngay tại đây. Nếu ta chấp nhận ta như Chúa đã tạo nên chúng ta, như ta đang có mặt ngay bây giờ ngay tại đây trong Chúa thì tội lỗi không thể cùng tồn tại với ta, không thể cùng tồn tại với anh em của ta. Tội lỗi chỉ có trong quá khứ và quá khứ thì đã qua. Thời gian chỉ là ảo tưởng, tội lỗi và cái thân cũng vậy.

-Ta không thể đến Chúa mà không có anh em của mình. Nếu ta phán xét anh ấy, nếu ta phóng chiếu tội lỗi lên anh ấy, ta không nhìn thấy sự vô tội của anh ấy, ta sẽ không nhận ra ngã thánh của anh ấy và cũng không nhận ra ngã thánh của ta vì tất cả đều là một. Vì vậy ta thưc sự cần tha thứ.

Bài 287: Người là mục tiêu của con, Cha ơi. Chỉ có Người.

1. Ta sẽ đi đâu ngoài Thiên đường? Điều gì có thể thay thế hạnh phúc? Ta có thể thích món quà nào hơn sự bình an của Chúa? Kho báu nào ta muốn tìm kiếm và cất giữ có thể so sánh với Danh tính của mình. Và ta thà sống trong sợ hãi hơn là tình yêu thương sao?

2. Cha là mục tiêu của con, Cha ơi. Con có thể mong muốn có gì ngoài Cha? Con đường nào ngoài con đường dẫn đến Người mà con muốn đi? Và điều gì ngoài ký ức về Người có thể báo hiệu cho con sự kết thúc của những giấc mơ và những thay thế vô ích cho sự thật? Người là mục tiêu duy nhất của con. Con của Người sẽ giống như Người đã tạo dựng nên. Có cách nào khác ngoài cách này con có thể mong đợi nhận ra Ngã của con, và trở nên một với Danh tính của mình?

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

____________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Chúng ta sẽ ở trên thiên đường. Chúng ta sẽ biết mình đang ở trên thiên đường nếu chúng ta thực sự muốn như vậy.

-Bài học này gợi lên cho chúng ta câu hỏi có phải đang ở đâu đó ta vẫn nghĩ rằng có điều gì khác ngoài Chúa mà ta muốn. Nếu ta đang tìm kiếm bất cứ điều gì ngoại trừ ký ức về Chúa, thì ta vẫn tin rằng bằng cách nào đó cái tôi có giá trị và như vậy sẽ tiếp tục là cái ta huyễn ảo.

-Điều gì mà ta nghĩ rằng nó đang mang lại cho ta mà Chúa thì không có. Có một số niềm tin vào suy nghĩ của chúng ta vẫn đang vận hành nói rằng nhưng tin vào Chúa thì ta sẽ không thể có những thứ ta muốn. Hãy nhìn điều đó với Thánh Linh, hãy mang nó ra ánh sáng và cầu xin Ngài tiết lộ cho ta biết sự gian dối hay lừa dối hoặc dối trá trong niềm tin đó. Bởi vì chỉ có một nên chúng ta đang bị lừa bằng cách nào đó. Và khi chúng ta nhìn thấy điều đó, chúng ta sẵn sàng tha thứ cho nó. Vì vậy, chúng ta biết rằng Chúa là mục tiêu của chúng ta. Chúng ta biết rằng chỉ có một kế hoạch cứu rỗi thông qua sự tha thứ này.

-Tất cả những điều ta muốn ngoài Chúa, thay thế Chúa, thực sự là một hình thức sợ hãi. Thấy nó như vậy. rõ ràng thúc đẩy ta thay đổi suy nghĩ của mình một cách mạnh mẽ. Và đó là chìa khóa để thấy rằng những điều trong giấc mơ mà chúng ta vẫn coi là tích cực thực sự có nỗi sợ hãi tiềm ẩn trong đó. Và do đó, khi chúng ta sợ hãi điều gì đó, chúng ta đã biến nó thành có thật, điều này khiến chúng ta cảm thấy tội lỗi. Đó là điều chúng ta cần thấy với Thánh Linh.

Bài 286: Sự tĩnh lặng của Thiên đường chiếm trọn trái tim ta hôm nay.

1. Thưa Cha, hôm nay thật tĩnh lặng! Mọi sự đều yên bình đến lạ! Đây là ngày được chọn làm thời điểm để con hiểu ra bài học rằng con không cần phải làm gì cả. Trong Cha, mọi lựa chọn đều đã được thực hiện. Trong Cha, mọi xung đột đã được giải quyết. Trong Cha, mọi điều con hy vọng tìm thấy đã được ban cho con. Sự bình an của Người là của con. Lòng con tĩnh lặng, và tâm con thanh thản. Tình yêu thương của Người là Thiên đường, và Tình yêu thương của Người là của con.

2. Sự tĩnh lặng của ngày hôm nay sẽ mang lại cho chúng ta hy vọng rằng chúng ta đã tìm thấy con đường, và đã đi một chặng đường dài trên con đường đó đến một mục tiêu hoàn toàn chắc chắn. Hôm nay, chúng ta sẽ không còn nghi ngờ về kết cục mà chính Chúa đã hứa ban cho chúng ta. Chúng ta tin tưởng vào Người, và vào Ngã của mình, Đấng vẫn là một với Người.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

____________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Không có cách nào trên thế giới ta có thể bước vào không gian bình yên đó, không gian thiêng liêng đó thực sự mà không chấp nhận sự chuộc lỗi. Đó là chấp nhận sự sửa chữa không chỉ về lỗi lầm của tâm bản ngã mà còn chấp nhận nó. Điều đó thay đổi danh tính của chúng ta trong khoảnh khắc đó từ cái ta ảo tưởng đến Ngã thánh.

-Vì vậy, khi ta làm điều đó, tất nhiên ta đang thắp lên ngọn lửa cho mọi người bởi vì tâm của chúng ta được nối kết. Sự thật là chúng liên tục vì chúng là một. Và thực sự nghỉ ngơi trong sự bình yên đó là thành tựu cao nhất mà chúng ta có thể đạt được, một tâm bình yên và biết ơn để phục vụ ý muốn của chúng ta, cũng là ý muốn của Chúa.

-Vương quốc Thiên đường ngay tại đây và nếu Người đã hoàn thành mọi thứ và nếu chúng ta hoàn toàn chấp nhận sự chuôc lỗi rằng sự tách biệt là không thể xảy ra thì chúng ta còn lại gì để làm ngoài việc chấp nhận nó và đón nhận nó bất cứ lúc nào.

Bài 285: Sự thánh khiết của ta tỏa sáng rạng ngời ngày hôm nay.

1. Hôm nay, ta thức dậy với niềm vui, mong chờ chỉ những điều hạnh phúc của Chúa đến với ta. Ta chỉ cầu xin những điều này đến, và nhận ra rằng lời mời của ta sẽ được đáp lại bằng những suy nghĩ mà ta đã gởi đến. Ta sẽ chỉ cầu xin những điều vui tươi ngay khi ta chấp nhận sự thánh khiết của mình. Vì nỗi đau sẽ có ích gì cho ta, khổ đau của ta sẽ đạt được mục đích gì, và nỗi đau buồn và mất mát sẽ giúp ích gì cho ta nếu sự điên rồ biến mất khỏi ta ngày hôm nay, và thay vào đó ta chấp nhận sự thánh khiết của mình?

2. Thưa Cha, sự thánh khiết của con là của Người. Xin cho con được vui mừng về điều đó, và nhờ sự tha thứ mà con được phục hồi sự sáng suốt. Con của Cha vẫn như Người đã tạo dựng nên. Sự thánh khiết của con là một phần của con, và cũng là một phần của Người. Và điều gì có thể thay đổi chính Sự Thánh Khiết ấy?

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

____________________________________________________________________________________

Chú thich:

-Vì thế bài học hôm nay nói rằng chúng ta thực sự rất tuyệt vời và hoàn hảo và chúng ta hoàn toàn được chăm sóc mọi lúc. Đó là sự thật. Chỉ khi chúng ta rơi vào cám dỗ để tin rằng chúng ta là cái tôi, chúng ta là cái thân thì chúng ta mới có thể lạc đường và cảm thấy như thể chúng ta không còn phù hợp với sự thật.

-Nhưng khi chúng ta nhớ rằng Chúa chưa bao giờ thay đổi cái biết của Người về chúng ta là gì, khi nhớ rằng chúng ta là con yêu quý nhất của Người, chúng ta là Christ thì chúng ta cũng nhớ rằng chúng ta không có gì khác hơn thế. Và chúng ta cần cầu nguyện để cảm nhận được những điều này hơn chỉ là cái hiểu biết bằng trí năng.

-Sự thành khiết của ta là sự vô tội không thay đổi của ta, là nhận thức của ta và sự chấp nhận của ta về sự vô tội không thay đổi của ta. Khi ta cảm nhận được điều đó, ta có thể giải tỏa mọi căng thẳng, ta có thể giải phóng mọi cám dỗ để tin rằng ta không thánh khiết.

-Vậy là chúng ta thực sự chấp nhận và đón nhận sự vô tội của mình là sự bình an của Chúa. Bởi vì khi chúng ta chấp nhận sự vô tội không thay đổi của chúng ta, không chỉ về mặt trí năng mà còn về mặt trải nghiệm, kết quả của việc đó phải là sự bình an của Chúa. Nó không thể là bất cứ điều gì khác, và chính trong sự bình an của Chúa mà mọi sự hướng dẫn đều đến từ Người.

-Tại sao ta lại cần đau buồn? Tại sao tôi lại cần nỗi đau? Tại sao tôi lại cần xung đột? Tại sao tôi lại cần phải cảm thấy không xứng đáng? Đây là tất cả những biện pháp phòng vệ chống lại Đấng Christ mà ta là. Vì vậy, nếu chúng ta chấp nhận sự thánh khiết của mình, điều đó sẽ làm nảy sinh lòng mong đợi những điều tốt lành mà Chúa dành cho chúng ta. Và nếu chúng ta nhìn vào bên trong và tìm ra tội lỗi, một kẻ tách biệt có thể chết và cảm thấy tội lỗi, thì chúng ta sẽ gọi cho chúng ta những hình ảnh để xác nhận sự nhận dạng bản thân đó.

Bài 284: Ta có thể lựa chọn thay đổi mọi suy nghĩ gây tổn thương.

1. Mất mát không còn là mất mát khi được nhận thức đúng đắn. Nỗi đau là điều không thể. Không có nỗi đau buồn nào có nguyên nhân cả. Và khổ đau dưới bất kỳ hình thức nào cũng chỉ là một giấc mơ. Đây là sự thật, lúc đầu chỉ được nói ra rồi lặp lại nhiều lần; và sau đó được chấp nhận chỉ là đúng một phần, với nhiều nghi ngại. Rồi được xem xét nghiêm túc hơn, và cuối cùng được chấp nhận là sự thật. Ta có thể lựa chọn thay đổi mọi suy nghĩ gây tổn thương. Và ta sẽ vượt lên trên những lời này hôm nay, vượt qua mọi nghi ngại và đi đến sự chấp nhận hoàn toàn sự thật trong đó.

2. Thưa Cha, những gì Cha đã ban cho không thể làm tổn thương, nên sự đau buồn và đau đớn phải là điều không thể. Xin cho con không mất lòng tin cậy nơi Người hôm nay, chỉ chấp nhận những điều vui mừng như những món quà của Người; chỉ chấp nhận những điều vui mừng là sự thật.

*Ghi chú: Xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

______________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Tất cả chỉ là sự lựa chọn. Suy nghĩ của chúng ta dựa vào người thầy mà chúng ta chọn và điều này lại dựa vào việc ta đồng nhất với cái gì. Vì vậy nếu ta là cái ngã ảo tưởng, ta sẽ nghe theo hệ thống suy nghĩ của cái tôi và nó chỉ kéo theo những suy nghĩ phản ánh sự sợ hãi, tội lỗi dằn vặt, hận thù, nỗi đau thể xác, bệnh tật, cái chết và tất cả những hình thức khổ đau khác. Hoặc ta có thể chọn nhận ra mình là Con Chúa và cho phép Thánh Linh, tâm đúng đắn của ta dẫn dắt, soi sáng, chỉ lối cho chúng ta và gợi lên những suy nghĩ về sự thật và bình an.

– Và thực sự chúng ta có thể yên nghỉ trong Chúa vì Chúa sống trong ta và rằng không có người thực hiện chỉ có người cho phép đang diễn ra. Chúng ta không phải là người thực hiện theo nghĩa tự quyết định và hành động theo cái tôi, chúng ta là người cho phép Thánh Linh dẫn dắt. Chúng ta nhận được sự nhắc nhở, gợi ý, hướng dẫn từ Thánh Linh, tất cả sẽ trở nên dễ dàng, không mất sức, tất cả hòa vào trong dòng chảy yêu thương tự nhiên.

-Chúng ta đã đến được nơi này trong cuộc hành trình và nhận ra rằng thế giới tách biệt này hoạt động như thế nào, và rằng nó không xảy ra với chúng ta mà nó lại đến từ chúng ta. Ta muốn nhìn nhận mình hoặc trải nghiệm mình như thế nào là những suy nghĩ mà ta sẽ nghĩ và những suy nghĩ mà ta nghĩ và tin tưởng sẽ là trải nghiệm của ta trong cõi này.

-Và ta có thể tha thứ cho thế giới bên ngoài, bởi vì tất cả đang diễn ra trong tâm ta. Và nhận ra rằng ta luôn có sự lựa chọn. Ta sẽ làm theo ý Chúa hoặc bất chấp Chúa.

Bài 283: Danh tính thực sự của con ở trong Cha.

1. Thưa Cha, con đã tạo ra hình ảnh của chính mình, và con gọi đây là Con Chúa. Tuy nhiên, tạo phẩm vẫn như vậy, vì tạo phẩm của Người là không thể thay đổi. Xin đừng để con tôn thờ thần tượng. Con là người mà Cha yêu thương. Sự thánh khiết của con vẫn là ánh sáng của Thiên đường và Tình yêu thương của Chúa. Không phải những gì Người yêu thương đều được an toàn sao? Không phải ánh sáng của Thiên đường là vô hạn sao? Không phải Con của Người là Danh tính thực sự của con, khi Người tạo dựng nên mọi thứ sao?

2. Bây giờ chúng ta là một trong Danh tính chung, với Chúa Cha chúng ta là Nguồn mạch duy nhất của chúng ta, và mọi thứ được tạo nên đều là một phần của chúng ta. Và như thế chúng ta ban phước lành cho muôn vật, hợp nhất một cách yêu thương với toàn thế giới, mà sự tha thứ của chúng ta đã làm nên một với chúng ta.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_____________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Danh tính thực sự của chúng ta ở trong Chúa và chỉ ở trong Chúa. Danh tính của chúng ta là sự bình an của Chúa và đó là điều chúng ta được yêu cầu làm bất cứ khi nào chúng ta bị cám dỗ, bởi vì đó là một phần của việc khẳng định danh tính thực sự của chúng ta là sự bình an của Chúa.

-Cho nên khi một người anh em bị mê hoặc như thế họ nghĩ rằng họ có điều gì đó không ổn và sau đó là lời kêu gọi giúp đỡ thì đây chỉ là ảo tưởng vì nó không xảy ra trong Chúa và ai đó đã mang điều đó đến nhận thức của chúng ta. Nếu ta yêu họ và ta lo lắng cùng họ thì chỉ thêm vào vấn đề, giải pháp thực sự là thoát khỏi hệ thống suy nghĩ đó hoàn toàn.

-Chúng ta phải đến được sự thật là danh tính của ta ở trong Chúa. Đó là Ngã thánh của ta ở trong anh em mình và trong Chúa. Đó là danh tính mà chúng ta cùng chia sẻ. Ta có thể tìm thấy nó trong anh em mình nếu ta sẵn lòng nhìn họ như họ là mà không phải thông qua lăng kính của cái tôi.

-Chúng ta phải đến được nơi bình yên trong tâm. Hãy để tình yêu cho tâm ta biết Chúa đang nhìn hoàn cảnh này như thế nào và bất cứ điều gì ta nhận được trong khoảnh khắc đó từ Thánh Linh hoặc sau này, ta có thể chia sẻ, truyền đạt hoặc chuyển động như ta được hướng dẫn làm. Ta chỉ có thể giúp đỡ khi sự sửa lỗi đến với tâm ta.

Bài 282: Ta sẽ không sợ tình yêu thương hôm nay.

1. Nếu ta có thể nhận ra chỉ điều này ngày hôm nay, sự cứu rỗi sẽ đến với toàn thế giới. Đây là quyết định không điên rồ và chấp nhận mình như chính Chúa, Cha ta và Nguồn cội của ta, đã tạo nên ta. Đây là quyết tâm không ngủ quên trong giấc mơ về cái chết, trong khi sự thật vẫn mãi sống trong niềm vui của tình yêu thương. Và đây là sự lựa chọn để nhận ra Ngã mà Chúa đã tạo dựng là Con mà Người yêu thương, và vẫn là Danh tính duy nhất của ta.

2. Thưa Cha, Danh Cha là Tình yêu thương và danh con cũng vậy. Sự thật là như vậy. Và sự thật có thể thay đổi chỉ bằng cách đặt cho nó một cái tên khác không? Tên gọi của nỗi sợ hãi chỉ đơn giản là một sai lầm. Xin đừng để con sợ sự thật hôm nay.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_______________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Không ai trong chúng ta sẽ thừa nhận hoặc có ý thức rằng chúng ta sợ tình yêu thương. Chúng ta không nghĩ rằng chúng ta sợ tình yêu thương. Chúng ta muốn tình yêu thương. Đó chính là điều chúng ta đang tìm kiếm trong giấc mơ này. Chúng ta đang tìm kiếm tình yêu thương ở những nơi không phù hợp và chúng ta không nhận ra nó. Đó là lý do tại sao chúng tôi sợ nó.

-Nhưng trước hết hãy xem tình yêu thương trên thế giới này là gì? Nó rất độc quyền và dựa trên cái thân. Nó có nhiều loại và tin vào sự thiếu thốn nên tìm cách có được điều gì từ người khác. Khóa học này gọi đó là mối quan hệ đặc biệt và nó có thể thay đổi liên tục rất nhanh chóng. Nếu người kia làm ta nổi giận, ta sẽ rút lại tình yêu thương.

-Thế còn tình yêu thực sự là gì? Đó là những gì chúng ta thực sự đang học trong suốt khóa học. Tình yêu thực sự này là cái đối lập trực tiếp với tình yêu đặc biệt. Đó là mối quan hệ thánh, là tình yêu thương của Chúa tỏa sáng một cách tự do và hoàn hảo trên tất cả mọi người. Nó bao gồm tất cả, không loại trừ ai, không thay đổi và không sợ hãi. Không có cái ta ảo tưởng trong đó vì cái ngã phân biệt là trạng thái sợ hãi do tách rời khỏi tình yêu thương. Đó là tình yêu duy nhất thực sự tồn tại.