Bài 336: Sự tha thứ cho ta biết rằng mọi tâm đều kết nối.

1. Sự tha thứ là phương tiện được chỉ định để kết thúc nhận thức. Cái biết được khôi phục sau khi nhận thức ban đầu được thay đổi, và sau đó nhường chỗ hoàn toàn cho những gì mãi mãi vượt ngoài tầm với cao nhất của nó. Vì hình ảnh và âm thanh, tốt nhất chỉ có thể dùng để gợi lại ký ức nằm ngoài tất cả chúng. Sự tha thứ quét sạch những méo mó, và mở ra bàn thờ ẩn giấu cho sự thật. Những bông hoa huệ của nó chiếu sáng vào tâm, và kêu gọi tâm quay trở lại và nhìn vào bên trong, để tìm thấy những gì nó đã tìm kiếm một cách vô ích bên ngoài. Vì ở đây, và chỉ ở đây sự bình yên trong tâm mới được phục hồi, vì đây là nơi ngự của chính Chúa.

2. Trong yên lặng, nguyện xin sự tha thứ xóa sạch những giấc mơ tách biệt và tội lỗi của con. Vậy thì, thưa Cha, xin cho con nhìn vào bên trong, và thấy lời hứa của Người về sự vô tội của con vẫn được giữ; Lời của Người vẫn không thay đổi trong tâm của con, Tình yêu thương của Người vẫn ngự trong trái tim của con.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Chúng ta hãy nhớ lại trong bài học trước sự tha thứ là câu trả lời của Chúa. Đó là phương tiện duy nhất, phương tiện thực sự để chúng ta có thể hóa giải nỗi sợ hãi trong tâm mình và hòa nhập lại với Ngã thánh của mình. Chúng ta chịu trách nhiệm về thế giới mà chúng ta đã tạo ra thông qua sự phóng chiếu. Chúng ta mang nó trở lại tâm mình với sự tha thứ thực sự, đó là việc chấp nhận sự chuộc lỗi rằng sự tách biệt chưa bao giờ xảy ra, điều mà các giác quan không hề ủng hộ.

-Sự tha thứ cho ta biết rằng mọi tâm được kết nối và khi sự ngăn cách giữa tâm chúng ta được dỡ bỏ, trải nghiệm mà chúng ta ngày càng có nhiều hơn, trạng thái cảm nhận mà chúng ta có được là trạng thái mà ở đây gọi là sự vô tội. Và khi chúng ta biết rằng chúng ta là ý muốn của Chúa trong trạng thái cảm nhận đó, chúng ta cũng có thể biết điều đó cho những người khác, bởi vì tâm của chúng ta thực sự đã hòa nhập với nhau. Tất cả chúng luôn được kết nối. Nhưng trong giấc mơ này, chúng ta tin chúng ta là những cái thân tách biệt, những cái tâm riêng biệt. Nhưng khi ký ức về Chúa trở lại, chúng ta trải nghiệm được sự hợp nhất với tất cả anh em khác.

Bài 335: Ta chọn nhìn thấy sự vô tội của anh em mình.

1. Tha thứ là một lựa chọn. Ta chưa bao giờ nhìn thấy anh em mình như anh ấy thực sự là, vì điều đó vượt xa nhận thức. Những gì ta nhìn thấy ở anh ấy chỉ là điều ta muốn thấy, bởi vì nó tượng trưng cho những gì ta muốn là sự thật. Chỉ có điều này mà ta phản ứng lại, dù ta có bị thúc đẩy bởi những sự kiện bên ngoài đến đâu. Ta chọn nhìn điều ta muốn nhìn, và điều này ta nhìn thấy, và chỉ điều này thôi. Sự vô tội của anh em của ta cho ta thấy rằng ta muốn nhìn vào sự vô tội của chính mình. Và ta sẽ nhìn thấy điều đó, vì đã chọn nhìn anh em mình trong ánh sáng thánh của nó.

2. Điều gì có thể giúp con nhớ lại Chúa, ngoại trừ việc nhìn thấy sự vô tội của anh em mình? Sự thánh khiết của anh ấy nhắc nhở con rằng anh ấy đã được tạo dựng nên một với con, và giống như con. Trong anh ấy con tìm thấy Ngã của mình, và trong Con của Người, con cũng tìm thấy ký ức về Người.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

____________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Khi ta sẵn sàng rút lại mọi phóng chiếu của mình và muốn nhìn thấy sự vô tội của anh em mình thì khuôn mặt của Đấng Christ sẽ hiện diện ở đó, và khi nhìn thấy vẻ đẹp đáng yêu của anh ấy, sự vô tội của anh ấy, ta tự động được nhắc nhở về sự vô tội của chính mình. Và đó là khoảnh khắc thánh phát sinh. đó là ký ức về Chúa trở lại. Đó chỉ là cách nhanh nhất để nhớ đến Chúa. Và nó được ban cho. Đó không phải là thứ mà chúng ta phải đạt tới. Để những ký ức quay trở lại nhận thức của chúng ta, điều kiện là khoảnh khắc kết hợp với anh em mình và nhận ra rằng chúng ta là một.

-Khi chúng ta có khoảnh khắc thánh chung đó thì không còn gì cả, không có điều gì trong giấc mơ vượt qua được điều đó ngoại trừ sự mặc khải trực tiếp với Chúa.

-Và thực tế là cái nhìn thực sự về người anh em của chúng ta luôn có thể xảy ra, bất kể thế nào đi nữa, bởi vì ta đang nhìn anh ấy như ta muốn nhìn thấy anh ấy. Vì vậy, sức mạnh của sự lựa chọn hay quyết định nằm ở chính ta, khi đó mỗi người anh em đều trở thành vị cứu tinh của ta. Mỗi anh em là một cơ hội để có được ký ức về Chúa và sự thánh khiết hay sự vô tội của mình.

Bài 334: Hôm nay, con xin những món quà mà sự tha thứ mang lại.

1. Ta sẽ không đợi một ngày nào nữa để tìm thấy kho báu mà Cha ta ban tặng cho ta. Mọi ảo tưởng đều phù phiếm, và những giấc mơ sẽ tan biến ngay cả trong khi chúng được dệt nên từ những suy nghĩ dựa trên nhận thức sai lầm. Đừng để ta nhận những món quà tầm thường như vậy nữa hôm nay. Tiếng nói của Chúa đang ban tặng sự bình an của Chúa cho tất cả những ai nghe thấy và chọn đi theo Ngài. Đây là lựa chọn của ta ngày hôm nay. Và vì thế ta đi tìm những kho báu mà Chúa đã ban cho ta.

2. Con chỉ tìm kiếm điều vĩnh cửu. Vì Con Chúa không thể bằng lòng với bất cứ điều gì ít hơn thế này. Vậy thì điều gì có thể an ủi anh ấy nếu không phải là điều Người đang ban cho cái tâm hoang mang và trái tim sợ hãi của anh ấy, để mang lại cho anh ấy sự chắc chắn và bình an? Hôm nay con muốn thấy anh em của mình vô tội. Đây là Ý muốn của Người dành cho con, vì như thế con sẽ thấy mình vô tội.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

____________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Hôm nay ta đòi những món quà mà sự tha thứ mang lại và chúng là vĩnh cữu. Và chỉ có những gì vĩnh cửu mới làm hài lòng Con Chúa. Vì vậy, bất cứ điều gì mà chúng ta cứ nghĩ rằng chúng ta sẽ thu thập hoặc đạt được trên thế giới sẽ luôn khiến chúng ta trống rỗng. Khi ta nổ lực đạt được điều gì đó, thế giới nói rằng bây giờ bạn sẽ hạnh phúc. Nó đã bao giờ như vậy chưa nếu chúng ta có thể thành thật về điều đó và thực sự xem xét thiết lập của cái tôi ‘tìm và không thấy’. Và chỉ những gì có thể được chia sẻ một cách chân thành mới là có thật.

-Món quà đầu tiên ta nghĩ đến của sự tha thứ thực sự là sự thánh khiết, đó là sự vô tội không thể hư hoại. Và ở trong sự thánh khiết đó, sự vô tội không thể thay đổi đó mà ta khẳng định mình không thể bị tổn thương trước mọi cuộc tấn công mà cái tôi phóng chiếu trong cơ thể, trên thế giới, trong quá khứ, bất cứ điều gì, đối với ta thì đó như một món quà vô cùng to lớn.

-Có thể nói đó là điều vĩ đại nhất, bởi vì cái tâm biết sự vô tội bất hoại của nó thì không có tội lỗi và do đó không sợ hãi, vì thế không có cuộc tấn công nào cả. Nó có thể nhìn thấy những hình ảnh mà trước đây nó từng coi là vấn đề, và bây giờ trong tâm không còn gì có thể liên quan đến cuộc tấn công. Đó là việc biết ta là người không gì có thể làm hại.

Bài 333: Sự tha thứ chấm dứt giấc mơ xung đột ở đây.

1. Xung đột phải được giải quyết. Nó không thể bị né tránh, gạt sang một bên, phủ nhận, ngụy trang, nhìn thấy ở một nơi khác, gọi bằng một cái tên khác, hoặc che giấu bằng bất kỳ sự lừa dối nào, nếu muốn thoát khỏi nó. Nó phải được nhìn thấy chính xác như nó là, nơi nó được cho là, trong thực tại đã được trao cho nó, và với mục đích mà tâm đã định sẵn cho nó. Vì chỉ khi đó những lớp phòng thủ của nó mới được dỡ bỏ, và sự thật mới có thể soi sáng nó khi nó biến mất.

2. Thưa Cha, sự tha thứ là ánh sáng Cha đã chọn để xua tan mọi xung đột và nghi ngờ, và soi sáng con đường cho chúng con trở về với Người. Không có ánh sáng nào ngoài ánh sáng này có thể chấm dứt giấc mơ xấu xa của chúng con. Không có ánh sáng nào ngoài ánh sáng này có thể cứu rỗi thế giới. Vì chỉ có sự tha thứ này sẽ không bao giờ thất bại trong bất kỳ điều gì, là món quà Cha ban cho con yêu dấu của Người.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

__________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Xung đột phải được giải quyết nếu chúng ta muốn thức tỉnh. Xung đột phải được giải quyết nếu ta muốn được tự do khỏi xung đột. Và tha thứ là con đường để chấm dứt mọi xung đột.

-Và tâm phân hóa là một trạng thái xung đột. Đó là ta là một thân xác và ta là cái ngã riêng biệt hay ta là Đấng Christ là một với tất cả tạo phẩm và ở nhà trong Chúa. Ta không thể là cả hai. Vì thế tâm tin rằng. nó là cái tôi hoang đường và một cái thân thì bị phân hóa. Nó bị bệnh và đang xung đột. Thực ra nó đang trong cuộc chiến với chính nó, nên có xung đột. Và điều này phải được giải quyết nếu chúng ta mong muốn thức tỉnh, dừng lại và chấm dứt xung đột.

-Bài học đưa ra cho chúng ta một danh sách tuyệt vời về những cách chúng ta bảo vệ sự xung đột này. Đây là cách chúng ta bảo vệ ý tưởng rằng chúng ta là cái tôi không có thật, bởi vì nếu chúng ta biết rằng xung đột nằm ở bên trong tâm chúng ta, điều đó sẽ rất gần với nguồn chữa lành trong tâm, đó là Thánh Linh. Vì vậy, đây là cách chúng ta giải quyết xung đột không được ưa chuộng này. Nó nằm trong vô thức.

-Chúng ta giữ nó trong vô thức bằng cách làm chệch hướng nó, làm điều gì đó với nó, đẩy nó ra khỏi tâm, trốn tránh nó, gạt nó sang một bên, thẳng thừng phủ nhận sự xung đột trong tâm mình, ngụy trang nó. do COVID hay chính trị, hay kẻ ngốc ở nơi làm việc, hoặc thiếu tiền, phải không? Nhìn thấy ở một nơi khác, một người anh em, có thể là một thành viên trong gia đình, được gọi bằng tên khác, hãy gọi nó là bệnh tật, hay bị che giấu bởi sự lừa dối dưới bất kỳ hình thức nào.

-Vì vậy thật tuyệt vời khi nhìn vào cách chúng ta bảo vệ cái tôi tưởng tượng và bảo vệ nỗi sợ hãi cũng như tâm thúc đẩy cái tôi không có thật này. Vì vậy chúng ta được cho một số manh mối chắc chắn ở đây. Nó phải được nhìn thấy chính xác như nó là. ở nơi nó được cho là. Chỉ khi đó, chỉ bằng cách nhìn thấy nó thực sự ở đâu, chỉ khi đó các biện pháp phòng thủ của nó mới được dỡ bỏ. Và sự thật có thể chiếu sáng nó để nó biến mất.

-Đó là sự tha thứ cho những ảo tưởng của mình và chấp nhận sự chuộc lỗi rằng ta không phải là cái tôi tưởng tượng. Ta tha thứ cho mong muốn tách biệt. Ta chấp nhận mình như ta thực sự là một với anh em mình, một trong Chúa.

-Sự thật là thật và chỉ có sự thật là thật. Không có gì khác là thật. Sự thật là toàn thể. Những gì không phải là sự thật thì không tồn tại.

Bài 332: Nỗi sợ hãi trói buộc thế giới. Sự tha thứ giải phóng nó.

1. Cái tôi tạo ra ảo tưởng. Sự thật xóa bỏ những giấc mơ xấu xa của nó bằng cách chiếu sáng xua tan chúng. Sự thật không bao giờ tấn công. Nó chỉ đơn thuần hiện hữu. Và bởi sự hiện diện của nó, tâm được gọi ra khỏi những tưởng tượng, thức tỉnh với thực tại. Sự tha thứ mời gọi sự hiện diện này bước vào, và chiếm lấy vị trí xứng đáng của nó trong tâm. Không có sự tha thứ, tâm sẽ bị xiềng xích, tin vào sự vô ích của chính mình. Tuy nhiên với sự tha thứ, ánh sáng sẽ chiếu rọi xuyên qua giấc mơ tăm tối, mang đến cho nó hy vọng và cho nó phương tiện để nhận ra sự tự do mà nó được thừa hưởng.

2. Chúng con không muốn trói buộc thế gian này thêm lần nữa hôm nay. Nỗi sợ hãi giam cầm nó. Nhưng Tình yêu thương của Cha đã ban cho chúng con phương tiện để giải phóng nó. Thưa Cha, chúng con muốn giải thoát nó ngay bây giờ. Vì khi chúng con trao đi sự tự do, sự tự do sẽ được ban cho chúng con. Và chúng con không muốn ở lại làm tù nhân, trong khi Người đang ban sự tự do cho chúng con.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

__________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Sở dĩ chúng ta sợ hãi là vì chúng ta muốn nó. Đó là lý do tại sao chúng ta có nỗi sợ hãi. Và chúng ta không thể sợ hãi nếu không có niềm tin rằng có tội lỗi và cảm giác phạm tội. Và do đó sản phẩm phụ của tội lỗi và cảm giác có tội là sự sợ hãi. Sợ hãi chính là sợ bị trừng phạt vì niềm tin của chúng ta vào tội lỗi. Vì vậy, đó là cách chúng ta duy trì cái tôi hay cái ta tưởng tượng.

-Bốn bước để vô hiệu hóa cái tôi. Bốn bước này thực sự rất quan trọng trong việc xóa bỏ nó, tất nhiên đó là sự tha thứ, nhưng chúng ta hãy nhìn vào động lực và cách thức của chúng.

-Thứ nhất là chúng ta có niềm tin vào nó. Chúng ta có niềm tin vào tội lỗi, cảm giác tội lỗi và sợ hãi. Điều thứ hai là chúng ta mong muốn nó bằng cách muốn giữ lại cảm giác tội lỗi luôn ẩn giấu bên dưới nỗi sợ hãi. Và điều thứ ba là chúng ta coi trọng nó bằng cách phóng chiếu cảm giác tội lỗi và đổ lỗi. Chúng ta muốn nhìn thấy nó ở ngoài đó. Chúng ta muốn nhìn thấy nó ở những người khác, trên thế giới, trong quá khứ và chúng ta muốn nhìn thấy bằng chứng về nó trong cái thân của mình.

-Và chúng ta muốn làm điều đó thay vì xem nguyên nhân của mọi chuyện nằm ở đâu, vốn ở trong tâm chúng ta, và tha thứ ở đó. Đó là những gì chúng ta làm. Chúng ta làm vậy để duy trì cái tôi và bước cuối cùng là chúng ta bảo vệ nó bằng cách không tha thứ cho bản thân vì tất cả những phóng chiếu đau đớn đó. Đó là cách chúng ta duy trì cái tôi trong tâm mình. Chúng tôi có niềm tin vào nó. Chúng tôi mong muốn nó, chúng tôi coi trọng nó và chúng tôi bảo vệ nó.

-Và sau đó chúng ta xóa bỏ nỗi sợ hãi bằng cách sử dụng bốn bước đó. Chúng tôi có niềm tin vào điều ngược lại, tức là chúng ta có niềm tin, bất chấp hiện tướng đầy cám dỗ được kích hoạt bởi bên ngoài chúng ta, chúng ta có niềm tin vào sự thật. Chúng ta có niềm tin nơi tình yêu thương của Chúa, nơi Đấng Christ, Ngã thánh mà chúng ta chia sẻ với tất cả anh chị em mình. Chúng ta phải có đức tin đó, dù thế nào đi chăng nữa.

Bài 331: Không có xung đột nào cả, vì ý muốn của con là của Người.

1. Thật ngu ngốc, thưa Cha, khi tin rằng Con của Người có thể tự gây ra khổ đau cho mình! Anh ấy có thể nào lập kế hoạch cho sự diệt vong của mình, và bị bỏ lại mà không có con đường nào chắc chắn để được giải thoát? Người yêu con, thưa Cha. Người không bao giờ có thể bỏ mặc con cô đơn, phải chết trong một thế giới đầy đau khổ và tàn nhẫn. Làm thế nào con có thể nghĩ rằng Tình yêu thương đã rời bỏ chính Nó? Không có ý muốn nào ngoài Ý muốn của Tình yêu thương. Sợ hãi là một giấc mơ, và không có ý muốn nào có thể xung đột với ý muốn của Người. Xung đột là giấc ngủ mê, và bình an là sự thức tỉnh. Cái chết là ảo tưởng; sự sống là sự thật vĩnh hằng. Không có điều gì chống lại Ý muốn của Người. Không có sự xung đột nào, vì ý muốn của con là của Người.

2. Sự tha thứ cho chúng ta thấy rằng Ý Chúa là Một, và chúng ta chia sẻ ý Chúa. Chúng ta hãy nhìn vào những hình ảnh thánh mà sự tha thứ cho thấy ngày hôm nay, để chúng ta có thể tìm thấy sự bình an của Chúa. Amen.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_______________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Ý muốn được cho là ngoài Chúa này cố gắng khoe khoang về mục đích cuối cùng, trong sự kiêu ngạo của nó, còn nghĩ ra đủ loại câu chuyện và những thứ được gọi là cảm giác mà chúng ta nhìn bằng mắt, nghe bằng tai và cảm nhận bằng bàn tay của mình. Tất cả chỉ xảy ra trong giấc mơ, điều tự gọi là một ý muốn tách rời khỏi Chúa, nhưng chúng ta vẫn nhận ra cuối cùng không có ý muốn nào ngoài Chúa. Không có gì ngoài Chúa tồn tại,

-Vì vậy chúng ta có thể tha thứ cho nó ngay từ đầu với niềm tin rằng tâm muốn trải nghiệm bản thân nó như một thứ tách biệt, bất cứ điều gì vượt qua ranh giới đó đều là ao tưởng thuần túy.

-Chẳng có gì hơn ngoài những giấc mơ. Không có gì ở đây là có thật. Nhưng điều đẹp đẽ là khi chúng ta tiếp xúc được với những gì có thật thì chúng ta tạm thời sử dụng được giấc mơ. Chúng ta không chỉ tan biến vào hư vô mà còn là ánh sáng và tình yêu thương từ cội nguồn, sử dụng cái thân như một phương tiện để đưa ánh sáng Thiên đường vào giấc mơ, để những người anh em đang ngủ khác, những người thực sự tin vào ảo tưởng về nỗi đau và sự đau khổ của họ, có thể nhìn qua ta, lời nói, hoạt động và sự không phản ứng của ta trước các sự kiện trên thế giới. Và họ sẽ nhớ lại vì ta là sự hiện diện của Đấng Christ ở đây trong giấc mơ. Đẹp không? Thật là một câu trả lời đầy ân sủng cho nỗi kinh hoàng khi nghĩ rằng điều tách biệt thực sự đã xảy ra. Những phép lạ sẽ được thực hiện thông qua chúng ta và đó sẽ là sự phá hủy toàn bộ giấc mơ.

12. Cái tôi là gì?

1. Cái tôi là sự sùng bái thần tượng; dấu hiệu của cái ngã hạn hẹp và tách biệt, sinh ra trong một thân xác, phải chịu khổ đau và kết thúc cuộc đời bằng cái chết. Đó là “ý muốn“ coi Ý Chúa là kẻ thù, và mang hình thức phủ nhận Ý Chúa. Cái tôi là “bằng chứng“ cho thấy sức mạnh thì yếu đuối và tình yêu thương thì đáng sợ, sự sống thực sự là cái chết, và chỉ những gì chống lại Chúa mới là sự thật.

2. Cái tôi điên rồ. Trong sợ hãi nó đứng ngoài Mọi nơi, tách rời khỏi Tất cả, tách biệt khỏi Vô hạn. Trong sự điên rồ, nó nghĩ nó đã trở thành kẻ chiến thắng chính Chúa. Và trong sự tự chủ khủng khiếp của mình, nó “nhìn thấy“ Ý muốn của Chúa đã bị phá hủy. Nó mơ thấy sự trừng phạt, và run sợ trước những hình bóng trong giấc mơ; những kẻ thù của nó, những kẻ tìm cách giết nó trước khi nó có thể đảm bảo an toàn bằng cách tấn công chúng.

3. Con Chúa không có cái tôi. Anh ấy có thể biết gì về sự điên rồ và cái chết của Chúa, khi anh ấy ở trong Người? Anh ấy có thể biết gì về nỗi buồn và khổ đau, khi anh ấy sống trong niềm vui vĩnh cửu? Anh ấy có thể biết gì về nỗi sợ hãi và trừng phạt, về tội lỗi và mặc cảm tội lỗi, về hận thù và tấn công, khi tất cả những gì bao quanh anh ấy là sự bình an vĩnh cửu, mãi mãi không có xung đột và không bị xáo trộn, trong sự im lặng và tĩnh lặng sâu sắc nhất.

4. Biết thực tại là không nhìn thấy cái tôi và những ý nghĩ, việc làm, hành động, luật lệ, niềm tin, ước mơ, hy vọng, kế hoạch cứu rỗi của nó, và cái giá phải trả cho niềm tin vào nó. Trong khổ đau, cái giá phải trả cho đức tin vào nó quá lớn đến mức sự đóng đinh Con Chúa được dâng lên hàng ngày tại đền thờ tối tăm của nó, và máu phải chảy trước bàn thờ nơi những tín đồ bệnh hoạn của nó chuẩn bị chết.

5. Tuy nhiên một đóa huệ của sự tha thứ sẽ biến bóng tối thành ánh sáng; biến bàn thờ ảo tưởng thành đền thờ của chính Sự sống. Và sự bình an sẽ được lập lại mãi mãi cho những tâm thánh mà Chúa đã tạo dựng làm Con của Người, nơi ngự trị của Người, niềm vui của Người, tình yêu thương của Người, hoàn toàn thuộc về Người, hoàn toàn là một với Người.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

___________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Cái tôi là “ý muốn” coi Ý muốn của Chúa là kẻ thù và mang hình thức phủ nhận Ý Chúa. Đó chỉ là sự nhấn mạnh rằng ý muốn của Chúa và một cái gì đó khác. Chúng ta sẽ phủ nhận Ý Chúa và chúng ta sẽ áp đặt ý muốn của riêng mình. Vậy thì việc biết ý muốn của Chúa sẽ cho chúng ta biết ý muốn chống đối này bao gồm những gì?

-Ý muốn của Chúa cho ta sự bình yên, sự vô tội vô hạn hay bất hoại. Và đó là sự an toàn vô hạn, an ổn vô hạn, tất cả những điều mà chúng ta mong muốn ở đây trong giấc mơ của cái tôi. Nhưng chúng ta đang tích cực phủ nhận tất cả những điều đó, có nghĩa là bị cuốn vào tất cả những điều trái ngược với chúng, ý muốn thực sự của chúng ta, danh tính thực sự của chúng ta và cùng với đó là di sản thiêng liêng của chúng ta mà chúng ta đang phủ nhận.

-Một điều thực sự quan trọng khác là phải thực sự hiểu rằng Chúa đã tạo ra chúng ta theo hình ảnh và giống Người. Và vì Chúa không thay đổi, nên không có quyền năng và khả năng nào có thể thay đổi chúng ta là gì. Cách Chúa thiết lập chúng ta trong tâm của Người là cách chúng ta sống trong sự thật và biết chính mình là chỉ biết có vậy thôi.

-Vì vậy, bởi vì Chúa mở rộng chính mình ra chúng ta và tạo phẩm của Người, nên ý muốn của chúng ta phải là ý muốn của Chúa. Chúng ta không thể có ý muốn khác. Ý muốn của Chúa không thay đổi và không thể có tách biệt. Vì vậy, ý tưởng về việc có một trải nghiệm ngoài Chúa sẽ như thế nào, sẽ như thế nào khi trở thành nguyên nhân thay vì là kết quả tức thời của Chúa là Nguyên nhân duy nhất, đó chỉ là một ý tưởng điên rồ nhỏ bé và là điều không thể.

Bài 330: Ta sẽ không làm tổn thương chính mình nữa hôm nay.

1. Hôm nay chúng ta hãy chấp nhận sự tha thứ là chức năng duy nhất của mình. Tại sao chúng ta lại tấn công tâm của mình, và gieo rắc cho chúng những hình ảnh đau đớn? Tại sao chúng ta lại dạy chúng rằng chúng bất lực, khi Chúa ban sức mạnh và Tình yêu thương của Người, và bảo chúng lấy đi những gì vốn thuộc về chúng? Tâm sẵn sàng chấp nhận những món quà của Chúa đã được phục hồi tinh thần, và mở rộng sự tự do và niềm vui của nó, cũng như Ý Chúa hợp nhất với ý muốn của nó. Ngã mà Chúa tạo dựng không thể phạm tội, và do đó không thể khổ đau. Hôm nay chúng ta hãy chọn Ngài là Bản thể của chúng ta, và nhờ đó thoát khỏi mãi mãi mọi thứ mà giấc mơ sợ hãi dường như mang đến cho chúng ta.

2. Thưa Cha, Con của Cha không thể bị tổn thương. Và nếu chúng con nghĩ rằng mình khổ đau thì chúng con không biết Danh tính duy nhất mà chúng con chia sẻ với Người. Chúng con muốn trở lại với Danh tính đó hôm nay, để được giải thoát mãi mãi khỏi mọi lỗi lầm của chúng con, và được cứu khỏi những gì chúng con nghĩ mình là.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_____________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Ngã mà Chúa tạo dựng, đó là chúng ta, thì không thể phạm tội và do đó không thể khổ đau. Như vậy rõ ràng là cách duy nhất chúng ta có thể đau khổ là nếu chúng ta tin tưởng rằng chúng ta đã phạm tội vì chúng ta tin rằng chúng ta đã tách rời khỏi Nguồn của mình, với Cha và anh chị em của chúng ta.

-Vì vậy, trong áp dụng, chúng ta tin rằng mình đã phạm tội nếu chúng ta tin rằng chúng ta đã tạo ra cái ta huyễn ảo và coi đó chính là chúng ta. Vì vậy, nhân dạng như một cái ta không có thật là sự chấp nhận rằng sự tách biệt đã xảy ra, điều mà cái tôi gọi là tội lỗi, có thể bị trừng phạt bằng cái chết. Đó là lý do tại sao chức năng duy nhất của chúng ta là tha thứ? Bởi vì sự tách biệt đó chưa bao giờ xảy ra và dường như chỉ xảy ra trong tâm đang ngủ. Chỉ thế thôi. Vì vậy, khi chúng ta đồng nhất với Ngã thánh, chúng ta không thể nào chịu khổ đau được.

-Hãy để chúng ta lựa chọn ngày hôm nay. Đó luôn luôn là một sự lựa chọn. Chúng ta không bao giờ là nạn nhân, chúng ta luôn đưa ra quyết định để trả lời câu hỏi ta là gì? Ta sẽ không biết về chính mình nếu ta nghĩ rằng ta là cái ngã hoang đường. Đó là một sự lựa chọn để không biết chính mình như ta là. Điều đó dẫn đến niềm tin vào sự tách biệt và mọi đau khổ đều phải phát sinh, bởi vì sự tách biệt đó khỏi cái gì? Khỏi sự sống vĩnh cửu, khỏi tình yêu thương hoàn hảo, khỏi tất cả sự thật mạnh mẽ. Chỉ cần đến với nhau một lần nữa và với lòng biết ơn biết được câu trả lời của Chúa cho câu hỏi về sự tách biệt là điều không thể tưởng tượng được, không thể xảy ra được.

-Hãy biết chính mình. Đó là sự lựa chọn trong từng khoảnh khắc.

Bài 329: Con đã chọn điều Người muốn.

1. Thưa Cha, con nghĩ con đã đi lạc khỏi Ý muốn của Cha, bất chấp nó, phả vỡ luật lệ của nó, và xen vào ý muốn thứ hai mạnh mẽ hơn Ý của Người. Tuy nhiên, sự thật thì con chỉ là Ý muốn của Cha, được mở rộng và đang mở rộng. Đây là con, và điều này sẽ không bao giờ thay đổi. Như Cha là một, nên con cũng là một với Người. Và điều này con đã chọn trong sự tạo dựng của mình, nơi ý muốn của con mãi mãi trở thành một với Ý muốn của Cha. Sự lưa chọn đó đã được thực hiện cho đến muôn đời. Nó không thể thay đổi, và đối lập với chính nó. Thưa Cha, ý muốn của con là của Cha. Và con được an toàn, không lo lắng và thanh thản, trong niềm vui bất tận, vì đó là Ý muốn của Người.

2. Hôm nay chúng ta sẽ chấp nhận sự hợp nhất với nhau và với Nguồn của chúng ta. Chúng ta không có ý muốn nào ngoài ý muốn Người, và tất cả chúng ta là một vì Ý muốn của Người được tất cả chúng ta chia sẻ. Nhờ đó, chúng ta nhận ra rằng chúng ta là một. Nhờ đó, cuối cùng chúng ta tìm được đường đến với Chúa.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

____________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Ta chỉ được an ủi khi biết rằng khi thức tỉnh, chúng ta đang thức tỉnh với sự thật rằng ý muốn của chúng ta là ý muốn của Chúa và chúng ta biết rằng tạo phẩm đó là một. Đó là việc từ bỏ mọi ý nghĩ tách biệt, mà đạt đến nhận thức đó trong niềm vui và trong sự biết ơn. Trạng thái cảm giác đó nảy sinh khi chúng ta không còn phòng thủ nữa, không cố gắng thay đổi tạo phẩm từ bản chất của nó.

-Sự thật ta chỉ là ý muốn của Chúa được mở rộng và đang mở rộng. Đây là ta và điều này sẽ không bao giờ thay đổi. Chúa mở rộng đến ta để tạo dựng nên ta (được mở rộng) và qua ta mở rộng đến các tạo phẩm của ta (mở rộng).

-Vì vậy, ý muốn của Người dành cho chúng ta không gì khác hơn là hoàn toàn bình yên, an toàn, an ổn, vô hạn, niềm vui. Điều đó không thay đổi dù chúng ta có nhận thức được điều đó hay không. Cũng là hạnh phúc trọn vẹn của chúng ta trong mọi khoảnh khắc ở đây trong giấc mơ này bao gồm cả sức khỏe hoàn hảo, phải không?

Bài 328: Ta chọn vị trí thứ hai để đạt được vị trí thứ nhất.

1. Điều dường như là vị trí thứ hai lại là thứ nhất, vì mọi thứ chúng ta cảm nhận đều bị đảo lộn cho đến khi chúng ta lắng nghe Tiếng nói của Chúa. Dường như chúng ta sẽ đạt được sự tự chủ chỉ bằng cách nỗ lực tách biệt, và sự độc lập của chúng ta khỏi phần còn lại của tạo phẩm của Chúa là con đường để đạt được sự cứu rỗi. Nhưng tất cả những gì chúng ta tìm thấy chỉ là bệnh tật, khổ đau, mất mát và cái chết. Đây không phải là điều Cha của chúng ta muốn cho chúng ta, cũng không có điều gì khác ngoài Ý muốn của Người. Kết hợp với Ý muốn của Người chỉ là tìm ra ý muốn của chính mình. Và vì ý muốn của chúng ta là của Người, nên chính Chúa là người chúng ta phải đến để nhận ra ý muốn của mình.

2. Không có ý muốn nào khác ngoài Ý muốn của Người. Và con vui mừng vì không có điều gì con tưởng tượng lại mâu thuẫn với điều Người muốn con trở thành. Ý muốn của Người là con được an toàn tuyệt đối, bình an mãi mãi. Và con vui mừng chia sẻ Ý muốn đó mà Người, là Cha của con, đã ban cho con như một phần của con.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

______________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Toàn bộ giấc mơ của sự tách biệt là để bước ra, tách biệt, thiết lập, phấn đấu và đạt được, thêm vào một cái ta tưởng tượng và thiết lập một cái tâm ‘tôi biết’. Bây giờ tất cả chúng ta đều quen với điều này. Nhưng tất nhiên, mọi thứ ở đây đều đảo lộn và đảo ngược. Cái tôi đã lấy đi những gì Chúa đã làm và đảo lộn nó. Và bây giờ chúng ta biết điều này. Chúng ta quay trở lại con đường mà chúng ta đã đi, tức là chúng ta cần lật ngược nó lại. Chúng ta chọn vị trí thứ hai và lúc đầu cái tôi nhìn thấy chúng ta rất bị xúc phạm.

-Cái tôi bị xúc phạm bởi vì nó trở nên thừa thãi, nó không có vai trò gì, nó không có gì để làm. Vì vậy, khi chúng ta nói ta chọn vị trí thứ hai, đó là vị trí khiêm tốn mà chúng ta đã nói đến vài tuần trước. Đó là việc dọn sạch, đó là sự trống rỗng, đó là việc đến với Chúa với hai bàn tay trắng thánh khiết và nói rằng, con không biết mình là gì. Con không biết mình đang làm gì. Con đã tha thứ cho quá khứ. Và ở đây trong khoảnh khắc hiện tại này, con không có manh mối gì. Nhưng thưa Cha, Người biết rõ tạo phẩm của mình. Và với sự khiêm tốn của mình, ta sẽ được cho biết bởi Đấng biết mọi sự.

-Và rồi cuộc sống có thể bắt đầu. Ngay bây giờ, một cái gì đó có thật đang thực sự xuất hiện. Vì vậy, sự khiêm tốn, trống rỗng và một niềm tin sâu sắc, và phúc cho những ai tin mà không thấy. Đó là bước đi của chúng ta, đó là niềm tin và sự tin cậy của chúng ta ngay bây giờ.