Bài 75: Ánh sáng đã đến.

1. Ánh sáng đã đến. Anh em được chữa lành và anh em có thể chữa lành. Ánh sáng đã đến. Anh em được cứu và anh em có thể cứu. Anh em được bình yên, và anh em mang theo sự bình yên đến bất cứ nơi nào anh em đi. Bóng tối, hỗn loạn và cái chết đã biến mất. Ánh sáng đã đến.

2. Hôm nay chúng ta ăn mừng kết thúc tốt đẹp cho giấc mơ dài về thảm họa của anh em. Bây giờ không còn những giấc mơ đen tối nữa. Ánh sáng đã đến. Hôm nay bắt đầu thời kỳ ánh sáng cho anh em và cho mọi người. Đó là một thời đại mới trong đó một thế giới mới được sinh ra. Cái cũ không để lại dấu vết gì khi nó đi qua. Hôm nay chúng ta thấy một thế giới khác, vì ánh sáng đã đến.

3. Các bài tập của chúng ta hôm nay sẽ là những bài tập hạnh phúc, trong đó chúng ta tạ ơn vì cái cũ đã qua và cái mới bắt đầu. Không còn bóng dáng nào từ quá khứ làm mờ đi cái nhìn của chúng ta và che giấu thế giới mà sự tha thứ mang lại cho chúng ta. Hôm nay chúng ta sẽ chấp nhận thế giới mới như những gì chúng ta muốn thấy. Chúng ta sẽ được ban cho những gì chúng ta mong muốn. Chúng ta muốn thấy ánh sáng; ánh sáng đã đến.

4. Các buổi thực tập dài của chúng ta sẽ được dành để nhìn thấy thế giới mà sự tha thứ của chúng ta cho chúng ta thấy. Đây là những gì chúng ta muốn thấy, và chỉ có điều này. Mục đích duy nhất của chúng ta làm cho mục tiêu của chúng ta không thể tránh khỏi. Hôm nay thế giới thực hiện ra trước mắt chúng ta trong niềm hân hoan, cuối cùng cũng được nhìn thấy. Cái thấy được ban cho chúng ta, bây giờ ánh sáng đã đến.

5. Chúng ta không muốn nhìn thấy cái bóng của cái tôi trên thế giới ngày hôm nay. Chúng ta nhìn thấy ánh sáng, và trong đó chúng ta nhìn thấy sự phản chiếu của Thiên đường trải khắp thế giới. Bắt đầu buổi thực tập dài bằng cách nói với chính mình tin mừng về việc anh em được giải thoát.

Ánh sáng đã đến. Ta đã tha thứ cho thế giới.

6. Hôm nay đừng sống trong quá khứ. Hãy giữ tâm hoàn toàn cởi mở, được gột rửa mọi ý tưởng trong quá khứ và xóa sạch mọi khái niệm anh em đã tạo ra. Anh em đã tha thứ cho thế giới ngày hôm nay. Anh em có thể nhìn vào nó bây giờ như thể anh em chưa từng nhìn thấy nó trước đây. Anh em vẫn chưa biết nó trông như thế nào. Anh em chỉ cần chờ đợi để nó được hiển thị cho anh em thấy. Trong khi chờ đợi, hãy lặp lại nhiều lần, chậm rãi và hoàn toàn kiên nhẫn:

Ánh sáng đã đến. Ta đã tha thứ cho thế giới.

7. Nhận ra rằng sự tha thứ của anh em cho phép anh em có được nhãn quan. Hãy hiểu rằng Thánh Linh không bao giờ thất bại trong việc ban ơn sáng mắt cho người tha thứ. Hãy tin rằng bây giờ Ngài sẽ không làm anh em thất vọng. Anh em đã tha thứ cho thế giới. Ngài sẽ ở bên anh em khi anh em trông chờ. Ngài sẽ cho anh em thấy nhãn quan thực sự thấy những gì. Đó là Ý muốn của Ngài, và anh em đã tham gia với Ngài. Hãy kiên nhẫn chờ đợi Ngài. Ngài sẽ ở đó. Ánh sáng đã đến. Anh em đã tha thứ cho thế giới.

8. Hãy nói với Ngài rằng anh em biết anh em không thể thất bại vì anh em tin cậy vào Ngài. Và nói với chính mình anh em chờ đợi một cách chắc chắn để nhìn thấy thế giới mà Ngài đã hứa với anh em. Từ nay anh em sẽ thấy khác đi. Hôm nay ánh sáng đã đến. Và anh em sẽ nhìn thấy thế giới được hứa với anh em từ khi thời gian bắt đầu và trong thế giới đó sự kết thúc của thời gian là chắc chắn.

9. Những khoảng thời gian thực tập ngắn cũng sẽ là lời nhắc nhở vui vẻ về sự giải thoát của anh em. Hãy nhắc nhở bản thân khoảng mười lăm phút một lần rằng hôm nay là thời điểm để ăn mừng đặc biệt. Hãy tạ ơn lòng thương xót và Tình yêu thương của Chúa. Hãy vui mừng trước sức mạnh của sự tha thứ có thể chữa lành hoàn toàn cái nhìn của anh em. Hãy tự tin rằng vào ngày này sẽ có một khởi đầu mới. Không có bóng tối của quá khứ che phủ đôi mắt của anh em, anh em không thể không nhìn thấy ngày hôm nay. Và những gì anh em nhìn thấy sẽ được chào đón đến mức anh em sẽ vui lòng kéo dài ngày hôm nay mãi mãi.

10. Vậy thì, hãy nói:

Ánh sáng đã đến. Ta đã tha thứ cho thế giới.

Nếu anh em bị cám dỗ, hãy nói với bất kỳ ai dường như muốn kéo anh em trở lại bóng tối:

Ánh sáng đã đến. Tôi đã tha thứ cho anh em.

11. Chúng ta dành ngày này cho sự thanh thản mà Chúa muốn anh em có. Hãy giữ nó trong nhận thức của anh em về chính mình và nhìn thấy nó ở khắp mọi nơi ngày hôm nay, khi chúng ta ăn mừng sự khởi đầu của nhãn quan của anh em và cái thấy về thế giới thực, đã đến để thay thế thế giới không được tha thứ mà anh em nghĩ là có thật.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_______________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Ánh sáng đã đến. Ta đã tha thứ cho thế giới và cho chính mình như là tự ngã ảo tưởng. Những gì được tha thứ sẽ không còn nữa vì chúng không còn tác dụng. Mọi thứ như mới như chưa từng xảy ra và thế giới mới sẽ đến như được hứa từ khi bắt đầu có thời gian.

Bài 74: Không có ý muốn nào ngoài Ý muốn của Chúa

1. Ý tưởng của ngày hôm nay có thể được coi là ý tưởng trung tâm mà mọi bài tập của chúng ta đều hướng tới. Ý Chúa là Ý muốn duy nhất. Khi anh em đã nhận ra điều này, anh em cũng nhận ra rằng ý muốn của anh em là của Người. Niềm tin rằng xung đột là có thể xảy ra đã biến mất. Bình an đã thay thế ý tưởng kỳ lạ rằng anh em bị giằng xé bởi những mục tiêu xung đột nhau. Là sự thể hiện Ý muốn của Chúa, anh em không có mục tiêu nào khác ngoài mục tiêu của Người.

2. Có một sự bình yên lớn lao trong ý tưởng của ngày hôm nay, và các bài tập hôm nay đều hướng tới việc tìm ra nó. Bản thân ý tưởng này là hoàn toàn đúng. Vì vậy, nó không thể tạo ra ảo tưởng. Không có ảo tưởng thì không thể có xung đột. Chúng ta hãy cố gắng nhận ra điều này ngày hôm nay, và trải nghiệm sự bình yên mà sự công nhận này đem lại.

3. Bắt đầu buổi thực tập dài bằng cách lặp lại những ý nghĩ này vài lần, chậm rãi và với quyết tâm vững chắc để hiểu ý nghĩa của chúng, và ghi nhớ chúng trong tâm:

Không có ý muốn nào ngoài Ý Chúa. Ta không thể xung đột được.

Sau đó, dành vài phút để thêm một số suy nghĩ liên quan, chẳng hạn như:

Ta thấy bình yên.

Không có gì có thể làm ta lo lắng. Ý muốn của ta là của Chúa.

Ý muốn của ta và của Chúa là một.

Chúa muốn bình an cho Con của Người.

Trong giai đoạn mở đầu này, hãy chắc chắn xử lý nhanh bất kỳ ý nghĩ xung đột nào có thể xuất hiện trong tâm của anh em. Nói với chính mình ngay lập tức:

Không có ý muốn nào ngoài Ý muốn của Chúa. Những ý nghĩ xung đột này là vô nghĩa.

4. Nếu có một lĩnh vực xung đột có vẻ đặc biệt khó giải quyết, hãy chọn riêng nó ra để xem xét đặc biệt. Hãy suy nghĩ ngắn gọn về nó nhưng rất cụ thể, xác định một người hay nhiều người cụ thể cũng như tình huống hay nhiều tình huống liên quan, và nói với chính mình:

Không có ý muốn nào ngoài Ý muốn của Chúa. Ta chia sẻ nó với Người.

Xung đột của ta về _______không thể có thật.

5. Sau khi anh em đã giải tỏa tâm theo cách này, hãy nhắm mắt lại và cố gắng trải nghiệm sự bình yên mà thực tại của anh em mang lại cho anh em. Hãy chìm đắm vào đó và cảm thấy nó đang bao quanh anh em. Có thể có một số cám dỗ nhầm lẫn những nỗ lực này với sự rút lui, nhưng sự khác nhau là dễ thấy. Nếu anh em thành công, anh em sẽ cảm thấy một niềm vui sâu sắc và sự tỉnh táo tăng lên, thay vì cảm giác buồn ngủ và mệt mỏi.

6. Niềm vui đặc trưng cho sự bình an. Bằng trải nghiệm này anh em sẽ nhận ra mình đã đạt được nó. Nếu anh em cảm thấy mình đang rơi vào sự rút lui, hãy nhanh chóng lặp lại ý tưởng hôm nay và thử lại một lần nữa. Hãy thực hiện điều này thường xuyên khi cần thiết. Có lợi ích nhất định khi không để rơi vào sự rút lui, ngay cả khi anh em không trải nghiệm được sự bình an mà anh em tìm kiếm.

7. Trong những khoảng thời gian thực tập ngắn, nên thực hiện một cách đều đặn và xác định trước ngày hôm nay, hãy nói với chính mình:

Không có ý muốn nào ngoài Ý muốn của Chúa. Ta tìm kiếm sự bình an của Người ngày hôm nay.

Sau đó, hãy cố gắng tìm thấy những gì anh em đang tìm kiếm. Một hay hai phút cứ sau nữa giờ, nhắm mắt lại nếu có thể, sẽ rất hữu ích cho việc này ngày hôm nay.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Sự xung đột ở đây là giữa những mục tiêu phản ánh Ý muốn của Chúa và mục tiêu đáp ứng nhu cầu riêng của chúng ta. Còn những suy nghĩ xung đột là về một tình huống mà ý muốn của chúng ta xung đột với ý muốn của người khác, cụ thể hơn đó là những suy nghĩ xem sự tranh chấp này là có thật và vì thế chúng mang cảm giác xung đột.

-Vậy thì sẽ có sự lôi kéo này từ cái tôi để chấp nhận rằng ý muốn của Chúa là đúng, nhưng những gì ta đang giải quyết như một vấn đề cũng đúng. Chúng ta làm điều này theo kiểu chúng ta đã nói về con lắc đi tới đi lui và mỗi người trong chúng ta phải đến một nơi mà chúng ta sẵn sàng tạo ra sự tách biệt tích cực, nơi mà chỉ có sự thật là đúng và không có gì khác là đúng và phải vững vàng trong niềm tin của mình rằng không có gì khác là đúng. Và do đó thừa nhận tôn vinh ý muốn của Chúa và nói rằng chỉ có ý muốn của Người là đúng.

-Ý tưởng này thực sự là sự kết thúc của mọi hình thức nhị nguyên hoặc mong muốn bất cứ thứ gì ngoài Chúa hoặc muốn nhìn thấy những thứ mà Chúa không tạo ra. Đó chỉ là một mong muốn duy nhất không thể chia cắt để biết Ý muốn của Chúa và nhận ra đó cũng là ý muốn của ta.

-Sự rút lui nói ở đây là sự từ bỏ những ý nghĩ xung đột trong lúc thực tập. Sự bình an mà ta trải nghiệm được là do thực tại của ta mang lại, nó luôn có ở đó. Nói cách khác không phải do nổ lực rút lui của tự ngã mà sinh ra sự bình an mà ngược lại có thể gây ra mệt mỏi hoặc buồn ngủ. Và một thuộc tính của sự bình an thực sự là niềm vui cảm nhận được và sự tỉnh táo tăng lên.

Bài 73: Ta muốn có ánh sáng.

1. Hôm nay chúng ta đang xem xét ý muốn mà anh em chia sẻ với Chúa. Điều này không giống với những mong muốn vu vơ của cái tôi từ đó bóng tối và hư không nảy sinh. Ý muốn mà anh em chia sẻ với Chúa có tất cả sức mạnh tạo dựng trong đó. Những mong muốn vu vơ của cái tôi không được chia sẻ, và vì thế không có sức mạnh nào cả. Mong muốn của nó không phải vu vơ theo nghĩa là chúng có thể tạo ra một thế giới ảo tưởng mà niềm tin của anh em vào đó có thể rất mạnh mẽ. Nhưng chúng thực sự vu vơ về mặt tạo dựng. Chúng không tạo ra bất cứ điều gì là có thật.

2. Những mong muốn vu vơ và những bất bình là đối tác hoặc đồng tác giả trong việc hình dung ra thế giới mà anh em nhìn thấy. Mong muốn của cái tôi đã sinh ra nó, và nhu cầu bất bình của cái tôi, vốn cần thiết để duy trì nó, tạo ra cho nó những nhân vật dường như tấn công anh em và kêu gọi sự phán xét “công bình”. Những nhân vật này trở thành trung gian mà cái tôi sử dụng để mua bán sự bất bình. Chúng đứng giữa nhận thức của anh em và thực tại của anh em mình. Thấy chúng, anh em không biết được anh em mình hay Ngã của mình.

3. Ý muốn của anh em bị mất trong sự đổi chác lạ lùng này, trong đó cảm giác tội lỗi được trao đổi qua lại, và sự bất bình tăng lên sau mỗi lần trao đổi. Một thế giới như vậy có thể được tạo ra bởi Ý muốn mà Con Chúa chia sẻ với Cha mình không? Chúa có tạo ra tai họa cho Con của Người không? Tạo dựng là Ý muốn của cả hai cùng nhau. Chúa có tạo ra một thế giới giết chết chính Người không?

4. Hôm nay, chúng ta sẽ cố gắng một lần nữa để đến được thế giới phù hợp với ý muốn của anh em. Ánh sáng ở trong đó vì nó không chống lại Ý Chúa. Đó không phải là Thiên đường, nhưng ánh sáng của Thiên đường chiếu sáng trên đó. Bóng tối biến mất. Những mong muốn vu vơ của cái tôi đã bị rút lại. Tuy nhiên, ánh sáng chiếu sáng trên thế giới này phản ánh ý muốn của anh em, và vì vậy chúng ta phải tìm kiếm nó ở trong anh em.

5. Bức tranh thế giới của anh em chỉ có thể phản ánh những gì bên trong. Nguồn của cả ánh sáng và bóng tối không thể tìm thấy bên ngoài. Sự bất bình làm đen tối tâm anh em, và anh em nhìn ra một thế giới tăm tối. Sự tha thứ xua tan bóng tối, khẳng định lại ý muốn của anh em, và cho phép anh em nhìn vào một thế giới ánh sáng. Chúng ta đã nhiều lần nhấn mạnh rằng rào cản bất bình có thể dễ dàng vượt qua, và không thể đứng giữa anh em và sự cứu rỗi của mình. Lý do rất đơn giản. Anh em có thực sự muốn ở trong địa ngục không? Anh em có thực sự muốn khóc, khổ đau và chết không?

6. Hãy quên đi những lý lẽ của cái tôi tìm cách chứng minh tất cả những điều này thực sự là Thiên Đường. Anh em biết là không phải vậy. Anh em không thể muốn điều này cho chính mình. Có một điểm mà ảo tưởng không thể vượt qua. Khổ đau không phải là hạnh phúc, và đó là hạnh phúc mà anh em thực sự mong muốn. Đó là ý muốn thực sự của anh em. Và vì vậy, sự cứu rỗi cũng là ý muốn của anh em. Anh em muốn thành công trong những gì chúng ta đang cố gắng làm ngày hôm nay. Chúng ta thực hiện nó với phước lành và sự đồng ý vui vẻ của anh em.

7. Hôm nay chúng ta sẽ thành công nếu anh em nhớ rằng anh em muốn được cứu rỗi cho chính mình. Anh em muốn chấp nhận kế hoạch của Chúa vì anh em tham gia vào kế hoạch đó. Anh em không có ý muốn nào có thể thực sự chống lại nó, và anh em không muốn làm như vậy. Sự cứu rỗi là dành cho anh em. Trên hết, anh em muốn được tự do để nhớ lại anh em thực sự là Ai. Hôm nay, chính cái tôi đứng bất lực trước ý muốn của anh em. Ý muốn của anh em là được tự do, và không gì có thể thắng được nó.

8. Vì vậy, chúng ta thực hiện các bài tập hôm nay với sự tự tin vui vẻ, tin chắc rằng chúng ta sẽ tìm thấy những gì anh em muốn tìm, và nhớ lại những gì anh em muốn nhớ. Không có ước muốn viễn vong nào có thể ngăn cản chúng ta, cũng không thể lừa dối chúng ta bằng ảo tưởng về sức mạnh. Hôm nay hãy để ý muốn của anh em được thực hiện, và chấm dứt mãi mãi niềm tin điên rồ rằng anh em chọn địa ngục thay vì Thiên đường.

9. Chúng ta sẽ bắt đầu buổi thực tập dài với nhận thức rằng kế hoạch cứu rỗi của Chúa, và chỉ của Người là hoàn toàn phù hợp với ý muốn của anh em. Đó không phải là mục đích của một quyền năng xa lạ, bắt anh em phải theo một cách miễn cưỡng. Đó là mục đích duy nhất ở đây mà anh em và Cha của mình hoàn toàn nhất trí với nhau. Anh em sẽ thành công hôm nay, thời điểm đã định để giải thoát Con Chúa khỏi địa ngục và khỏi mọi ước muốn viễn vông. Ý muốn của anh ấy bây giờ được khôi phục lại trong nhận thức của anh ấy. Anh ấy sẵn lòng ngay hôm nay để nhìn thấy ánh sáng trong mình và được cứu.

10. Sau khi nhắc nhở bản thân về điều này, và quyết tâm ghi nhớ rõ ràng ý muốn của anh em, hãy nói với chính mình bằng sự kiên quyết nhẹ nhàng và sự chắc chắn thầm lặng:

Ta muốn có ánh sáng. Hãy để ta nhìn thấy ánh sáng phản ánh Ý Chúa và của ta.

Sau đó, hãy để ý muốn của anh em tự khẳng định, kết hợp với sức mạnh của Chúa và hợp nhất với Ngã của anh em. Hãy để phần còn lại của buổi thực tập dưới sự hướng dẫn của Họ. Tham gia cùng Họ khi Họ dẫn đường.

11. Trong những khoảng thời gian thực tập ngắn, một lần nữa hãy tuyên bố điều anh em thực sự muốn. Nói:

Ta muốn có ánh sáng. Bóng tối không phải là ý muốn của ta.

Điều này nên được lặp lại vài lần một giờ. Tuy nhiên, điều quan trọng nhất là áp dụng ý tưởng của ngày hôm nay trong hình thức này ngay lập tức khi anh em bị cám dỗ có bất kỳ sự bất bình nào. Điều này sẽ giúp ta giải tỏa những bất bình của mình, thay vì trân trọng và giấu chúng trong bóng tối.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

___________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Ý muốn của ta chứa đựng tất cả sức mạnh của Chúa và sự tạo dựng trong đó bởi vì ý muốn của ta và Ý Chúa là một. Nên ta muốn có ánh sáng chính là tuyên bố về sự lựa chọn làm cho ý muốn của chúng ta phù hợp với ý Chúa, tất cả sức mạnh được ban cho chúng ta và ý muốn đó sẽ được thực hiện.

-Ánh sáng ở bên trong vì Chúa ở trong tâm ta. Ánh sáng và bóng tối đều ở trong tâm ta. Thế giới mà ta thấy chỉ phản ánh những gì bên trong. Nếu ta giữ sự bất bình, ta sẽ nhìn thấy một thế giới đen tối, nhưng khi ta tha thứ ta sẽ nhìn thấy một thế giới thực, thế giới của ánh sáng. Đừng bị lôi cuốn vào các vấn đề bên ngoài và tìm cách giải quyết ở bên ngoài, giải pháp chỉ có ở bên trong. Những gì bên ngoài chỉ là hình ảnh của một tình trạng bên trong. Vì vậy, tất cả những gì ta cần làm là tha thứ vì chúng không có thực và sự bình an sẽ đến, ánh sáng sẽ đến, tình yêu thương sẽ đến.

Bài 72: Ôm giữ mối bất bình là một sự tấn công vào kế hoạch cứu rỗi của Chúa.

1. Trong khi chúng ta đã nhận ra rằng kế hoạch cứu rỗi của cái tôi trái ngược với kế hoạch của Chúa, chúng ta vẫn chưa nhấn mạnh rằng đó là một cuộc tấn công tích cực vào kế hoạch của Người, và là một nỗ lực cố ý để phá hủy nó. Trong cuộc tấn công, Chúa được gán cho những thuộc tính thực sự gắn liền với cái tôi, trong khi cái tôi dường như mang những thuộc tính của Chúa.

2. Ước muốn cơ bản của cái tôi là thay thế Chúa. Trên thực tế, cái tôi là hiện thân vật chất của mong muốn đó. Vì chính mong muốn đó dường như bao quanh tâm bằng một thể xác, giữ nó tách biệt và đơn độc, và không thể đến được những cái tâm khác ngoại trừ thông qua cái thân được tạo ra để giam giữ nó. Giới hạn về giao tiếp không thể là phương tiện tốt nhất để mở rộng giao tiếp. Tuy nhiên, cái tôi muốn ta tin điều này là có thể.

3. Mặc dù nỗ lực để duy trì những giới hạn mà cái thân muốn đặt ra là rõ ràng ở đây, nhưng có lẽ không rõ ràng lắm tại sao việc giữ những bất bình lại là một sự tấn công vào kế hoạch cứu rỗi của Chúa. Nhưng chúng ta hãy xem xét những điều mà anh em có xu hướng bất bình. Không phải chúng luôn gắn liền với điều gì đó mà một cái thân gây ra hay sao? Một người nói điều gì đó mà anh em không thích. Anh ta làm điều gì đó khiến anh em không hài lòng. Anh ta để lộ những ý nghĩ thù địch trong hành vi của mình.

4. Ở đây anh em không đề cập đến người này là gì. Trái lại, anh em chỉ quan tâm đến những gì anh ấy làm trong một thể xác. Anh em đang làm hơn cả việc không giúp giải thoát anh ấy khỏi những hạn chế của cái thân. Anh em đang tích cực cố gắng giữ anh ấy ở đó bằng cách nhầm lẫn anh ấy với nó, và xem chúng là một. Ở đây Chúa bị tấn công, vì nếu Con của Người chỉ là một thể xác thì Người cũng phải như vậy. Một đấng tạo dựng hoàn toàn không giống với tạo phẩm của mình là điều không thể tưởng tượng được.

5. Nếu Chúa là một thể xác, kế hoạch cứu rỗi của Người phải như thế nào? Nó có thể là gì ngoài cái chết? Trong khi cố gắng cho biết mình là Tác giả của sự sống và không phải của cái chết, Người là kẻ nói dối và lừa dối, đầy những hứa hẹn giả dối và đưa ra những ảo tưởng thay vì lẽ thật. Thực tại bề ngoài của thân xác làm cho cái nhìn này về Chúa khá thuyết phục. Thật ra, nếu cái thân là có thật thì quả thực khó mà tránh được kết luận này. Và mọi bất bình mà anh em ôm giữ khẳng định rằng thân xác là có thật. Nó hoàn toàn bỏ qua anh em mình là gì. Nó củng cố niềm tin của anh em rằng anh ấy là một thể xác, và lên án anh ấy vì điều này. Và nó khẳng định rằng sự cứu rỗi của anh ấy phải là cái chết, phóng chiếu sự tấn công này lên Chúa và buộc Người phải chịu trách nhiệm về điều đó.

6. Ở đấu trường được chuẩn bị kỹ lưỡng này, nơi những con thú giận dữ tìm kiếm con mồi và lòng thương xót không thể bước vào, cái tôi đến để cứu anh em. Chúa đã tạo ra anh em một thân xác. Rất tốt. Chúng ta hãy chấp nhận điều này và vui mừng. Là một thân xác, anh em đừng để bị tước đoạt những gì cái thân mang lại. Hãy lấy ít nhất có thể. Chúa không cho anh em điều gì cả. Cái thân là cứu tinh duy nhất của anh em. Đó là cái chết của Chúa và sự cứu rỗi của anh em.

7. Đây là niềm tin phổ quát của thế giới mà anh em nhìn thấy. Một số ghét bỏ cái thân và cố gắng làm tổn thương hay làm nhục nó. Những người khác lại yêu quý cái thân, và cố gắng tôn vinh và đề cao nó. Nhưng trong khi cái thân đứng ở trung tâm trong quan niệm của anh em về bản thân, anh em đang tấn công kế hoạch cứu rỗi của Chúa, đồng thời ôm giữ mối bất bình đối với Người và tạo phẩm của Người, khiến anh em không thể nghe thấy Tiếng nói của sự thật và chào đón Ngài như một Người bạn. Thay vào đó, vị cứu tinh mà anh em đã chọn sẽ thay thế vị trí của Ngài. Nó là bạn của anh em; Ngài là kẻ thù của anh em.

8. Hôm nay chúng ta sẽ cố gắng ngăn chặn những cuộc tấn công vô nghĩa này vào sự cứu rỗi. Thay vào đó, chúng ta sẽ cố gắng chào đón nó. Nhận thức lộn ngược của anh em đã hủy hoại sự bình yên trong tâm của anh em. Anh em đã thấy chính mình trong một thể xác và sự thật bên ngoài anh em, bị những giới hạn của thân xác ngăn cản không để anh em nhận thức được. Bây giờ chúng ta sẽ cố gắng nhìn thấy điều này theo cách khác.

9. Ánh sáng sự thật ở trong chúng ta, nơi nó được Chúa đặt để. Chính cái thân ở bên ngoài chúng ta, và không phải là mối quan tâm của chúng ta. Không có thân xác là ở trong trạng thái tự nhiên của chúng ta. Nhận ra ánh sáng của sự thật trong chúng ta là nhận ra chính mình như chúng ta thực sự là. Thấy Ngã của chúng ta tách biệt khỏi cái thân là chấm dứt sự tấn công vào kế hoạch cứu rỗi của Chúa, và thay vào đó là chấp nhận nó. Và bất cứ nơi nào kế hoạch của Người được chấp nhận, nó đã được hoàn thành.

10. Mục tiêu của chúng ta trong buổi thực tập dài ngày hôm nay là nhận thức được rằng kế hoạch cứu rỗi của Chúa đã được hoàn thành nơi chúng ta. Để đạt được mục tiêu này, chúng ta phải thay thế tấn công bằng chấp nhận. Chừng nào chúng ta còn tấn công nó, chúng ta không thể hiểu được kế hoạch của Chúa dành cho chúng ta là gì. Do đó, chúng ta đang tấn công những gì chúng ta không nhận ra. Bây giờ, chúng ta sẽ cố gắng gạt sự phán xét qua một bên, và hỏi kế hoạch của Chúa dành cho chúng ta là gì.

Sự cứu rỗi là gì, thưa Cha? Con không biết.

Hãy nói cho con biết để con có thể hiểu được.

Sau đó, chúng ta sẽ yên lặng chờ đợi câu trả lời của Người. Chúng ta đã tấn công kế hoạch cứu rỗi của Chúa mà không chờ để nghe kế hoạch đó là gì. Chúng ta đã kêu gào những lời bất bình lớn tiêng đến mức chúng ta không nghe được Tiếng nói của Người. Chúng ta đã dùng sự bất bình của mình để che mắt và bịt tai chúng ta.

11. Bây giờ, chúng ta sẽ thấy, nghe và học. “Sự cứu rỗi là gì, thưa Cha?” Hãy hỏi và anh em sẽ được trả lời. Hãy tìm và anh em sẽ thấy. Chúng ta sẽ không còn hỏi cái tôi sự cứu rỗi là gì và tìm nó ở đâu nữa. Chúng ta đang hỏi sự thật về điều đó. Vậy thì, hãy tin chắc rằng câu trả lời sẽ đúng vì Người mà anh em hỏi.

12. Bất cứ lúc nào anh em cảm thấy sự tự tin của mình suy yếu và hy vọng thành công của anh em chập chờn và vụt tắt, hãy lặp lại câu hỏi và yêu cầu của mình, nhớ rằng anh em đang hỏi Đấng tạo dựng vô hạn của sự vô hạn, Đấng đã tạo nên anh em giống với chính Người.

Sự cứu rỗi là gì, thưa Cha? Con không biết.

Xin nói cho con biết để con có thể hiểu được.

Người sẽ trả lời. Hãy quyết tâm lắng nghe.

13. Một hoặc có lẽ hai thời thực tập ngắn mỗi giờ là đủ cho ngày hôm nay, vì chúng có phần sẽ dài hơn bình thường một chút. Những bài tập này nên bắt đầu với điều này:

Giữ sự bất bình là một cuộc tấn công vào kế hoạch cứu rỗi của Chúa.

Thay vào đó, hãy để con chấp nhận nó. Sự cứu rỗi là gì, thưa Cha?

Sau đó, đợi khoảng một phút trong yên lặng, tốt nhất là mắt nhắm lại, và lắng nghe câu trả lời của Người.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_____________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Ước muốn được biết như là một cái ta ảo tưởng thực sự là ước muốn thay thế Chúa. Nếu ta nghĩ rằng ta có một cái thân riêng biệt và cái thân đó là ta và nếu ta cũng nghĩ rằng ta có tâm riêng tư chứa đựng tất cả những mục tiêu tư lợi riêng biệt mà điều đó có thể xung đột với mục tiêu của bất kỳ ai khác, ta chắc chắn đang chiếm đoạt quyền năng của Chúa. Ta đang tấn công vào Chúa. Thực tế ta đang nói rằng ta là Chúa.

-Nếu ta tin ta là cái thân, thì Chúa phải là một cái thân vì Người tạo ra ta giống với Người. Và điều này là không thể hiểu được vì Chúa là tinh thần, Chúa là vĩnh cữu. Và nếu Người là cái thân thì kế hoạch cứu rỗi của Người sẽ là cái chết. Đó là lý do vì sao ta lại nghĩ rằng ta về với Chúa qua cái chết và sâu trong vô thức ta sợ Chúa là vì vậy. Đó có phải là Chúa thực sự không khi Người muốn chúng ta chết để về với Người.

-Không quan trọng là ta ghét hay yêu cái thân, miễn là ta muốn cái thân là danh tính của mình, ta sẽ có những bất bình với anh em mình để duy trì sự tách biệt. Và tất cả những điều đó là một cuộc tấn công vào Chúa. Bởi vì nếu chúng ta là cái thân, thì Chúa phải chịu trách nhiệm về cái chết, đúng không? Đó là sự điên rồ của tất cả những điều này.

-Cái thân ở bên ngoài ta và không có cái thân là trạng thái tự nhiên của ta, đó là tinh thần. Và không có giới hạn nào đối với tinh thần và nó không nằm dưới các quy luật của cái tôi như thời gian, trọng lực. Thật ra cái thân và thế giới chỉ là hình ảnh bên ngoài của những gì ở trong tâm ta. Ta không phải là cái tâm bị mắc kẹt trong một cái thân. Ta thực sự là gì vượt ra ngoài thế gian này.

-Ta sẽ gạt sang một bên cái tâm cho rằng nó biết sự cứu rỗi là gì, đó là tâm của cái tôi và hãy để tiếng nói của Chúa trong ta cho ta biết nó là gì. Và bất cứ nơi nào kế hoạch của Người được chấp nhận, thì nó đã được hoàn thành rồi vì Chúa không cần thời gian. Mọi sự chữa lành đã được hoàn thành và chúng ta là một với Ngươi. Vì vậy chúng ta chỉ cho phép bản thân mình hòa nhập với sự thật tuyệt đối thay vì với một cái ta tưởng tượng.

Bài 71: Chỉ có kế hoạch cứu rỗi của Chúa mới thành công.

1. Anh em có thể không nhận ra rằng cái tôi đã lập ra một kế hoạch cứu rỗi trái ngược với kế hoạch của Chúa. Đây là kế hoạch mà anh em tin tưởng. Vì nó đối lập với kế hoạch của Chúa, nên anh em cũng tin rằng chấp nhận kế hoạch của Chúa thay vì kế hoạch của cái tôi là đáng nguyền rủa. Tất nhiên, điều này nghe có vẻ vô lý. Tuy nhiên, sau khi chúng ta xem xét kế hoạch của cái tôi là gì, có lẽ anh em sẽ nhận ra rằng, dù nó có thể vô lý đến đâu, anh em vẫn tin vào nó.

2. Kế hoạch cứu rỗi của cái tôi xoay quanh việc ôm giữ những bất bình. Nó khẳng định rằng, nếu người khác nói hoặc hành động khác đi, nếu hoàn cảnh hoặc sự kiện bên ngoài nào đó thay đổi, anh em sẽ được cứu. Như vậy, nguồn cứu rỗi luôn luôn được coi là bên ngoài chính anh em. Mỗi bất bình mà anh em nắm giữ là một lời tuyên bố và một sự khẳng định mà anh em tin rằng, “Nếu điều này khác đi, ta sẽ được cứu.” Vì vậy, sự thay đổi của tâm cần thiết cho sự cứu rỗi được yêu cầu đối với mọi người và mọi thứ ngoại trừ chính anh em.

3. Vì vậy, vai trò được giao cho tâm của anh em trong kế hoạch này chỉ đơn giản là xác định xem điều gì, ngoài bản thân nó, phải thay đổi nếu anh em muốn được cứu. Theo kế hoạch điên rồ này, bất cứ nguồn cứu rỗi nào được nhận thấy đều có thể chấp nhận được miễn là nó không có kết quả. Điều này đảm bảo cuộc tìm kiếm vô ích sẽ tiếp tục, vì ảo tưởng vẫn cho rằng mặc dù hy vọng này luôn luôn thất bại, nhưng vẫn có cơ sở để hy vọng ở những nơi khác và những thứ khác. Một người khác sẽ phục vụ tốt hơn; một tình huống khác sẽ mang lại thành công.

4. Đó là kế hoạch của cái tôi để cứu rỗi anh em. Chắc chắn anh em có thể thấy nó phù hợp chặt chẻ như thế nào với học thuyết căn bản của cái tôi, “Tìm nhưng không thấy.” Vì điều gì có thể đảm bảo chắc chắn rằng anh em sẽ không tìm thấy sự cứu rỗi hơn là hướng mọi nổ lực của anh em vào việc tìm kiếm nó ở nơi không có.

5. Kế hoạch cứu rỗi của Chúa có kết quả đơn giản bởi vì, bằng cách làm theo sự hướng dẫn của Người, anh em tìm kiếm sự cứu rỗi nơi nó có. Nhưng nếu anh em muốn thành công, như Chúa hứa với anh em, anh em phải sẵn sàng tìm kiếm chỉ ở đó. Nếu không, mục đích của anh em bị phân chia và anh em sẽ cố gắng làm theo hai kế hoạch cứu rỗi hoàn toàn trái ngược nhau về mọi mặt. Kết quả chỉ có thể mang lại sự nhầm lẫn, đau khổ, cảm giác thất bại và tuyệt vọng sâu sắc.

6. Làm thế nào anh em có thể thoát khỏi tất cả những điều này? Rất đơn giản. Ý tưởng của ngày hôm nay chính là câu trả lời. Chỉ có kế hoạch cứu rỗi của Chúa mới thành công. Không thể có xung đột thực sự nào về điều này, bởi vì không thể có lựa chọn nào khác ngoài kế hoạch của Chúa sẽ cứu anh em. Chỉ có kế hoạch của Người là chắc chắn về kết quả của nó. Kế hoạch của Người là kế hoạch duy nhất phải thành công.

7. Chúng ta hãy thực tập nhận ra sự chắc chắn này ngày hôm nay. Và chúng ta hãy vui mừng rằng có câu trả lời cho điều dường như là một sự xung đột không thể giải quyết được. Mọi sự đều có thể đối với Chúa. Sự cưu rỗi phải thuộc về anh em vì kế hoạch của Người không thể thất bại.

8. Bắt đầu hai buổi thực tập dài bằng cách suy nghĩ về ý tưởng của ngày hôm nay, và nhận ra rằng nó bao gồm hai phần, mỗi phần đóng góp như nhau cho tổng thể. Kế hoạch cứu rỗi của Chúa dành anh em sẽ thành công, còn những kế hoạch khác thì không. Đừng để mình trở nên chán nãn hay tức giận với phần thứ hai; nó vốn có trong cái đầu tiên. Và trong cái đầu tiên là sự giải phóng hoàn toàn của anh em khỏi mọi nỗ lực điên rồ và những đề xuất điên dại của chính anh em để giải thoát bản thân. Chúng đã dẫn đến trầm cảm và tức giận; nhưng kế hoạch của Chúa sẽ thành công. Nó sẽ dẫn đến sự giải thoát và niềm vui.

9. Ghi nhớ điều này, chúng ta hãy dành phần còn lại của buổi thực tập dài để cầu xin Chúa tiết lộ kế hoạch của Người cho chúng ta. Hãy hỏi Người thật cụ thể:

Người muốn con làm gì?

Người muốn con đi đâu?

Người muốn con nói gì và nói với ai?

Hãy giao cho Người toàn bộ thời gian còn lại của buổi thực tập, và hãy để Người nói với anh em cần phải làm gì trong kế hoạch của Người để được cứu rỗi. Người sẽ trả lời tương ứng với sự sẵn lòng của anh em để nghe tiếng nói của Người. Đừng từ chối được nghe. Chính việc anh em đang thực hiện các bài tập cho thấy anh em sẵn sàng lắng nghe. Điều này đủ để khẳng định anh em có câu trả lời của Chúa.

10. Trong những khoảng thời gian thực tập ngắn, hãy thường xuyên nói với bản thân rằng kế hoạch cứu rỗi của Chúa, và chỉ của Người, mới có kết quả. Hãy tĩnh táo trước mọi cám dỗ để tiếp tục bất bình ngày hôm nay, và trả lời chúng với hình thức sau của ý tưởng hôm nay:

Giữ sự bất bình là đi ngược lại với kế hoạch cứu rỗi của Chúa. Và chỉ có kế hoạch của Người mới thành công.

Hãy cố gắng nhớ lại ý tưởng của ngày hôm nay sáu hay bảy lần một giờ. Không thể có cách nào tốt hơn để dành nửa phút hoặc ít hơn để nhớ đến Nguồn cứu rỗi của anh em, và thấy Nó nơi Nó có.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Chắc chắn là chúng ta không có manh mối nào rằng cái tôi hoàn toàn độc ác. Chúng ta không có manh mối nào rằng kế hoạch của cái tôi dành cho ta là cái chết về mặt thể xác và mọi thứ phản ánh về cái chết trong đau đớn, khổ đau, xung đột trong mối quan hệ, nghèo đói, buồn chán và những tai họa khác.

-Và chiến thuật của hệ thống suy nghĩ của cái tôi là nó dựa trên việc tìm kiếm và không tìm thấy vì nó biết rằng sự cứu rỗi của chúng ta, như chúng ta đã học trong bài học trước, thực sự là một sự quay vào bên trong. Nó ở bên trong, Chúa ở trong chúng ta. Nhưng đó là điều tàn bạo về toàn bộ sự sắp đặt của cái tôi. Chúng ta hãy thực sự trung thực và xem xét việc tìm kiếm và không tìm thấy này, tiếp tục tìm kiếm, tiếp tục tìm kiếm, tiếp tục tìm kiếm trong khi cơ thể vẫn nằm dưới các quy luật của cái tôi và đạt đến đỉnh cao ở giữa cuộc đời và sau đó bắt đầu suy thoái. Chúng ta vẫn đang tìm kiếm và không tìm thấy cho đến khi cơ thể phải chết. Và đó thực sự là điều nó muốn làm chúng ta thỏa mãn bằng sự xao lãng và tìm kiếm bên ngoài để cơ thể sẽ hết thời gian trước khi tâm thức tỉnh với danh tính thực sự của mình. Và mặc dù nghe có vẻ vô lý, nhưng nó là vậy. Đó là sự thật. Chúng ta phải trung thực và trở nên triệt để về điều này, cái tôi, cái chết của chúng ta, cái chết của cơ thể.

-Vì vậy, kế hoạch của cái tôi là nếu điều này khác đi, ta đã được cứu, và mọi lúc mà chúng ta tự nhủ điều này, ngay lập tức nhận ra rằng đó là một báo động vang lên trong tâm chúng ta và thay vào đó hãy thực hiện một sự chuyển đổi thần thánh và áp dụng sự tha thứ cho điều đó, nhận ra toàn bộ sự sắp đặt này của cái tôi đều là ảo tưởng và không thuộc về Chúa. Và ta không muốn điều này nữa và trao nó cho Thánh Linh với sự chắc chắn tuyệt đối rằng Ngài sẽ sửa chữa nhận thức của ta để chúng ta có thể đi từ tâm sai lầm sang tâm đúng đắn và có một cuộc trao đổi tuyệt đẹp được thực hiện, nơi thế giới thực hoặc giấc mơ hạnh phúc trở thành trải nghiệm trực tiếp của chúng ta trong một thời gian.

-Vậy thì, đó là kế hoạch cứu rỗi của Chúa và nó sẽ luôn hiệu quả. Và đối với những ai đã đi trên con đường này trong một thời gian, ta biết rằng trong sự tha thứ của mình ánh sáng sẽ ló dạng, ánh sáng đang chiếu vào tâm chúng ta và những gì từng là gánh nặng trước đây đã được gỡ bỏ. Và ta biết rằng ta không phải là một phần của sự sửa chữa, người tạo ra vấn đề không thể sửa chữa. Nhưng nó đã được thực hiện một cách tuyệt đẹp cho ta. Một hành động của ân sủng. Đó là kế hoạch của Chúa.

Bài 70: Sự cứu rỗi của ta đến từ ta.

1. Mọi cám dỗ không gì khác hơn là một dạng cám dỗ cơ bản nào đó để không tin vào ý tưởng của ngày hôm nay. Sự cứu rỗi dường như đến từ bất cứ đâu ngoại trừ anh em. Vì thế, nguồn gốc của tội lỗi cũng vậy. Anh em không thấy tội lỗi hay sự cứu rỗi là ở trong tâm của chính mình và không ở đâu khác. Khi anh em nhận ra rằng tội lỗi chỉ là sự bịa đặt của tâm anh em, anh em cũng nhận ra rằng tội lỗi và sự cứu rỗi phải ở cùng một nơi. Khi hiểu được điều này, anh em đã được cứu.

2. Cái giá dường như phải trả cho việc chấp nhận ý tưởng của ngày hôm nay là thế này: Điều đó có nghĩa là không có gì bên ngoài anh em có thể cứu anh em; không có gì bên ngoài anh em có thể mang lại cho anh em sự bình yên. Nhưng điều đó cũng có nghĩa rằng không có gì bên ngoài anh em có thể làm tổn thương anh em, làm xáo trộn sự bình yên của anh em hay làm anh em khó chịu theo bất kỳ cách nào. Ý tưởng của ngày hôm nay đặt anh em vào vị trí chịu trách nhiệm về vũ trụ, nơi anh em thuộc về bởi vì anh em là gì. Đây không phải là một vai trò có thể được chấp nhận một phần. Và anh em chắc chắn phải bắt đầu thấy rằng chấp nhận nó là sự cứu rỗi.

3. Tuy nhiên, anh em có thể không hiểu rõ tại sao việc thừa nhận tội lỗi ở trong tâm của chính anh em lại đưa đến việc nhận ra rằng sự cứu rỗi cũng phải ở đó. Chúa sẽ không đặt phương thuốc cho căn bệnh nơi nó không thể giúp được gì. Đó là cách tâm của anh em đã hoạt động, nhưng khó có thể là của Người. Người muốn anh em được chữa lành, vì thế Người đã giữ Nguồn chữa lành ở nơi cần được chữa lành.

4. Anh em đã cố gắng làm điều ngược lại, thực hiện mọi nỗ lực, dù nó có thể bị bóp méo và không tưởng đến đâu, để tách việc chữa lành khỏi căn bệnh mà nó nhằm đến, và do đó duy trì căn bệnh. Mục đích của anh em là để đảm bảo rằng việc chữa lành không xảy ra. Mục đích của Chúa là đảm bảo điều đó đã xảy ra.

5. Hôm nay chúng ta thực tập nhận ra rằng Ý muốn của Chúa và của chúng ta thực sự giống nhau ở điều này. Chúa muốn chúng ta được chữa lành, và chúng ta thực sự không muốn bị bệnh, vì điều đó làm cho chúng ta không vui. Do đó, khi chấp nhận ý tưởng của ngày hôm nay, chúng ta thực sự đồng ý với Chúa. Người không muốn chúng ta bị bệnh. Chúng ta cũng vậy. Người muốn chúng ta được chữa lành. Chúng ta cũng vậy.

6. Chúng ta đã sẵn sàng cho hai buổi thực tập dài ngày hôm nay, mỗi buổi nên kéo dài khoảng mười đến mười lăm phút. Tuy nhiên, chúng ta sẽ vẫn để anh em quyết định khi nào thực hiện chúng. Chúng ta sẽ làm theo cách thực tập này trong một số bài học, và một lần nữa anh em nên quyết định trước khi nào là thời gian tốt nhất để dành riêng cho mỗi buổi thực tập, và sau đó tuân thủ các quyết định của chính mình một cách chặt chẽ nhất có thể.

7. Bắt đầu những buổi thực tập này bằng cách lặp lại ý tưởng cho ngày hôm nay, thêm một câu biểu thị sự công nhận của anh em rằng sự cứu rỗi không đến từ điều gì bên ngoài anh em. Anh em có thể nói theo cách này:

Sự cứu rỗi của ta đến từ ta. Nó không thể đến từ bất cứ nơi nào khác.

Sau đó, nhắm mắt lại, dành một vài phút để xem lại một số nơi bên ngoài mà anh em đã tìm kiếm sự cứu rỗi trong quá khứ;— ở  những người khác, trong của cải, trong các tình huống và sự kiện khác nhau, và trong các quan niệm về bản thân mà anh em tìm cách biến nó thành có thật. Nhận ra rằng nó không có ở đó, và nói với mình:

Sự cứu rỗi của ta không đến từ bất cứ điều gì trong số này. Sự cứu rỗi của ta đến từ ta và chỉ từ ta.

8. Bây giờ chúng ta sẽ cố gắng một lần nữa để chạm đến ánh sáng trong anh em, đó là nơi cứu rỗi của anh em. Anh em không thể tìm thấy nó trong những đám mây bao quanh ánh sáng, và chính trong chúng mà anh em đã tìm kiếm. Nó không có ở đó. Nó vượt qua đám mây và ở trong ánh sáng phía bên kia. Hãy nhớ rằng anh em sẽ phải vượt qua đám mây trước khi có thể chạm tới ánh sáng. Nhưng cũng phải nhớ rằng anh em chưa bao giờ tìm thấy bất cứ điều gì trong các hình thù đám mây mà anh em tưởng tượng sẽ tồn tại lâu dài, hoặc anh em muốn.

10. Vì mọi ảo tưởng về sự cứu rỗi đã làm anh em thất vọng, nên chắc chắn anh em không muốn ở lại trong các đám mây, tìm kiếm thần tượng một cách vô vọng ở đó, khi anh em có thể dễ dàng bước tiếp đi vào ánh sáng của sự cứu rỗi thực sự. Cố gắng vượt qua những đám mây bằng bất cứ cách nào thu hút anh em. Nếu điều đó có ích cho anh em, hãy nghĩ đến việc ta [Jesus] nắm tay anh em và dẫn dắt anh em. Và ta đảm bảo với anh em rằng đây sẽ không phải là chuyện tưởng tượng vớ vẫn.

10. Đối với những khoảng thời gian thực tập ngắn và thường xuyên ngày hôm nay, hãy nhắc nhở bản thân rằng sự cứu rỗi của anh em đến từ anh em, và không có gì ngoài những suy nghĩ của chính anh em có thể cản trở sự tiến bộ của anh em. Anh em không bị ảnh hưởng bởi mọi sự can thiệp từ bên ngoài. Anh em chịu trách nhiệm về sự cứu rỗi của mình. Anh em chịu trách nhiệm về sự cứu rỗi của thế giới. Vậy hãy nói:

Sự cứu rỗi của ta đến từ ta. Không có gì bên ngoài ta có thể ngăn cản ta. Trong ta là sự cứu rỗi của thế giới và của chính ta.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Các bài học trước có nói rằng ánh sáng của thế giới ở trong ta, đó là sự cứu rỗi của ta. Sự cứu rỗi ở trong tâm ta mà cả thế giới đều hướng đến. Ta đã được huấn luyện bởi hệ thống suy nghĩ của cái tôi từ khi được sinh ra để nghĩ rằng sự bình yên, sự cứu rỗi, hạnh phúc của ta, mọi thứ ta muốn đều nằm ngoài ta. Cái tôi chính là trò chơi giành giật luôn bị thúc đẩy bởi mong muốn được xác nhận, sở hữu hoặc công nhận từ bên ngoài. Đó là trò chơi cải tiến, nó luôn bảo ta phải cải tiến bản thân để có được điều ta muốn, nhưng điều này cũng không đem lại cho ta hạnh phúc thực sự.

-Hãy nhớ rằng sự cứu rỗi đến từ bên trong vì khi chúng ta nhận ra rằng tất cả các vấn đề của chúng ta đều là tội lỗi và tội lỗi chỉ được tâm tạo ra. Nếu nguyên nhân xảy ra trong tâm thì giải pháp cũng phải ở đó. Chúng ta không thể chữa lành nguyên nhân từ bên ngoài và đó là lý do tại sao toàn bộ thế giới này, câu thần chú của cái tôi là tìm nhưng không bao giờ thấy. Nó không muốn ta biết rằng nguồn gốc của tất cả vấn đề của ta là cảm giác tội lỗi trong tâm đang được phóng chiếu ra ngoài.

-Chúa biết rằng vấn đề nằm ở tâm, cái tâm muốn trải nghiệm bản thân nó tách biệt và do đó chìm vào giấc ngủ, câu trả lời của Người là Thánh Linh trong tâm chúng ta, người thầy và người hướng dẫn của ta. Vì vậy Người đã đưa ra giải pháp ngay tại chỗ có vấn đề. Cách mà cái tôi hoạt động là nếu tôi đang cảm thấy ốm thì đó là cơ thể bị bệnh, nó là thứ hoạt động độc lập và sự cứu rỗi của ta nằm ở những viên thuốc. Nó không bao giờ muốn chúng ta nhận ra rằng bệnh tật chỉ là sự phóng chiếu của tâm tội lỗi.

-Gỉải pháp là chấp nhận sự vô tội của ta. Chỉ mất một giây để trao nhận thức sai lầm của chúng ta cho Thánh Linh để đổi lấy phép lạ chữa lành nhận thức của chúng ta. Trong khoảnh khắc thánh đó, chính sự vô tội của chúng ta khôi phục lại sự vô tội trong nhận thức của chúng ta bởi vì sự vô tội của chúng ta luôn ở đó hoàn toàn không bị gián đoạn và không thể thay đổi, nhưng chính nhận thức thông qua cái tôi đã cản trở điều đó.

-Chúa muốn chúng ta được chữa lành và chúng ta không thực sự muốn bị bệnh vì chúng ta muốn được hạnh phúc, do đó ý muốn của ta và ý muốn của Người là một. Đây là vấn đề lớn vì cái tôi cứ nghĩ rằng Chúa muốn chúng ta chết vì Chúa muốn trừng phạt chúng ta. Và điều đó không phải vậy.

-Trong thực tập chúng ta khẳng định lại sự cứu rỗi của ta không đến từ điều gì bên ngoài ta. Chúng ta dành vài phút để xem xét những gì bên ngoài mà chúng ta tìm kiếm sự cứu rỗi và giao hết các thần tượng này cho Thánh Linh vì chúng chính là sự thay thế của ta đối với Chúa. Khi làm điều này chúng ta không phải hy sinh gì cả, Thánh Linh chỉ nhẹ nhàng đặt lại mục đích của nó để cái tôi không dùng chúng để tấn công chúng ta, Ngài không lấy đi điều gì từ chúng ta. Ngài sẽ chỉ ra nơi ta tự giới hạn mình và ta sẽ buông bỏ điều đó.

Bài 69: Sự bất bình của ta che giấu ánh sáng của thế giới trong ta.

1. Không ai có thể nhìn thấy sự bất bình của anh em che giấu điều gì. Bởi vì sự bất bình của anh em đang che giấu ánh sáng của thế giới trong anh em, mọi người đều đứng trong bóng tối, và anh em ở bên cạnh họ. Nhưng khi bức màn bất bình của anh em được vén lên, anh em được giải thoát cùng với họ. Hãy chia sẻ sự cứu rỗi của anh em ngay bây giờ với người đã đứng bên cạnh anh em khi anh em ở trong địa ngục. Anh ấy là anh em của anh em trong ánh sáng của thế giới cứu rỗi cả hai.

2. Hôm nay, chúng ta hãy thực hiện một nỗ lực thực sự khác để đến được ánh sáng trong anh em. Trước khi chúng ta thực hiện điều này trong buổi thực tập dài hơn, chúng ta hãy dành vài phút suy nghĩ về những gì chúng ta đang cố gắng làm. Chúng ta thực sự đang cố gắng tiếp xúc với sự cứu rỗi của thế giới. Chúng ta đang cố gắng nhìn xuyên qua bức màn bóng tối đã che giấu nó. Chúng ta đang cố gắng để cho bức màn được vén lên, và nhìn thấy những giọt nước mắt của Con Chúa biến mất dưới ánh sáng mặt trời.

3. Hôm nay chúng ta hãy bắt đầu buổi thực tập dài với nhận thức đầy đủ rằng điều này là như vậy, và với quyết tâm thực sự để đạt được điều mà chúng ta trân quý hơn tất cả mọi thứ khác. Sự cứu rỗi là nhu cầu duy nhất của chúng ta. Không có mục đích nào khác ở đây, và không có chức năng nào khác để hoàn thành. Học sự cứu rỗi là mục tiêu duy nhất của ta. Chúng ta hãy kết thúc sự tìm kiếm cổ xưa ngày hôm nay bằng cách tìm thấy ánh sáng trong chúng ta, và giơ nó lên để mọi người cùng tìm kiếm với chúng ta nhìn vào và vui mừng.

4. Bây giờ rất lặng lẽ, với mắt nhắm lại, hãy cố gắng buông bỏ mọi nội dung thường chiếm giữ tâm thức của anh em. Hãy tưởng tượng tâm của anh em như một vòng tròn rộng lớn, bao quanh bởi một lớp mây đen nặng nề. Anh em chỉ có thể nhìn thấy những đám mây vì anh em dường như đang đứng bên ngoài vòng tròn và hoàn toàn tách biệt với nó.

5. Từ nơi anh em đứng, anh em không thể thấy có lý do gì để tin rằng có một ánh sáng rực rỡ bị những đám mây che giấu. Những đám mây dường như là thực tại duy nhất. Chúng dường như là tất cả những gì có thể nhìn thấy. Vì vậy, anh em không cố gắng đi qua và vượt qua chúng, đó là cách duy nhất để anh em thực sự tin rằng chúng không có thực chất. Chúng ta sẽ thực hiện nỗ lực này ngày hôm nay.

6. Sau khi anh em đã nghĩ về tầm quan trọng của những gì anh em đang cố gắng làm cho mình và cho thế giới, cố gắng ngồi yên trong sự tĩnh lặng hoàn toàn, chỉ nhớ rằng hôm nay anh em muốn đạt tới ánh sáng trong anh em đến mức nào—ngay bây giờ! Quyết tâm vượt qua mây mù. Vươn tay ra và chạm vào chúng trong tâm của anh em. Dùng tay gạt chúng sang một bên; cảm nhận chúng còn vương trên má, trán và mí mắt của anh em khi anh em đi qua chúng. Hãy đi tiếp; đám mây không thể ngăn cản anh em.

7. Nếu anh em đang thực hiện bài tập đúng cách, anh em sẽ bắt đầu cảm thấy được nâng lên và mang về phía trước. Sự nỗ lực và quyết tâm nhỏ bé của anh em kêu gọi sức mạnh của vũ trụ để giúp đỡ anh em, và chính Chúa sẽ nâng anh em từ bóng tối ra ánh sáng. Anh em phù hợp với ý muốn của Người. Anh em không thể thất bại bởi vì ý muốn của anh em là của Người.

8. Hãy tin tưởng vào Cha của anh em ngày hôm nay, và chắc chắn rằng Người đã nghe và đã trả lời anh em. Anh em có thể chưa nhận ra câu trả lời của Người, nhưng anh em có thể thực sự chắc chắn rằng nó đã được ban cho anh em và anh em sẽ nhận được. Hãy cố gắng, khi anh em nỗ lực đi qua đám mây để đến với ánh sáng, giữ vững niềm tin này trong tâm. Hãy cố gắng nhớ rằng cuối cùng anh em đang hợp nhất ý muốn của mình với Ý Chúa. Cố gắng ghi nhớ rõ ràng rằng những gì anh em thực hiện với Chúa phải thành công. Sau đó, hãy để sức mạnh của Chúa hoạt động trong anh em và qua anh em, để Ý muốn của Người và của anh em được thực hiện.

9. Trong những khoảng thời gian thực tập ngắn, điều mà anh em muốn thực hiện thường xuyên nhất có thể vì tầm quan trọng của ý tưởng ngày hôm nay đối với anh em và hạnh phúc của anh em, hãy nhắc nhở bản thân rằng sự bất bình của anh em đang che giấu ánh sáng của thế giới khỏi nhận thức của anh em. Cũng nhắc nhở mình rằng anh em không tìm kiếm nó một mình, và anh em biết phải tìm nó ở đâu. Sau đó hãy nói:

Những bất bình của ta che giấu ánh sáng của thế giới trong ta. Ta không thể thấy những gì ta đã che giấu. Tuy nhiên, ta muốn để điều đó được tiết lộ cho ta, vì sự cứu rỗi của ta và của thế giới.

Cũng vậy, hãy chắc chắn nói với chính mình:

Nếu ta giữ mối bất bình này, ánh sáng của thế giới sẽ bị che giấu khỏi ta,

nếu anh em bị cám dỗ có bất kỳ điều gì chống lại bất kỳ ai ngày hôm nay.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

__________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Có một sự đảo ngược về mục tiêu ở đây, chúng ta không còn nhìn ra bên ngoài nữa, chúng ta không còn phấn đấu nữa, chúng ta không còn quan tâm đến cái ta ảo tưởng. nhưng chúng ta đang nhận ra ánh sáng của thế giới trong tâm chúng ta, Chúa ở trong tâm ta, sự cứu rỗi của thế giới trong ta.

-Hôm nay ta sẽ từ bỏ mọi cách mà ta dùng để bảo vệ chống lại ánh sáng đó và ta muốn biết điều đó bởi vì bây giờ ta nhận ra đó là lối thoát duy nhất của ta, đó là chức năng duy nhất của ta, đó là điều duy nhất có liên quan ở đây trong giấc mơ tách biệt.

-Sự cứu rỗi là mục tiêu duy nhất ở đây và nó ở trong ta. Ta không có mục tiêu hay chức năng nào khác. Ta sẽ chấm dứt sự tìm kiếm sự cứu rỗi ở bên ngoài ta, sự tìm kiếm cổ xưa, tìm nhưng không bao giờ thấy, đó là mục tiêu của cái tôi.

-Thật ra, ta không phải làm gì cả, ta không thể tự mình vượt qua đám mây đó mà chính ta đã tạo ra. Ta cần có niềm tin rằng mong muốn của ta đã được trả lời. Điều đó rất rất quan trọng, nếu không chúng ta sẽ chuyển sang cái tôi và nghĩ rằng chúng ta cần phải đủ điều kiện, chúng ta cần phải làm gì đó để hoàn thành bài tập này.

-Chúa đang ở ngay đây ngay bây giờ. nên cứ để lẽ thật đó ló dạng trong nhận thức của chúng ta, sẵn lòng với Chúa thay vì cố gắng có ý muốn riêng tư. Đây không phải là một việc làm mà là sư thừa nhận những gì đã có ngay tại đây, là sự từ bỏ mọi phòng thủ và chọn lựa trở lại cùng với Thánh Linh, đó là tâm mà ta chia sẻ với Chúa.

-Chúng ta chỉ nói rằng hãy để Chúa là Chúa thay vì lựa chọn nhìn thấy điều gì đó khác và Chúa đang ở ngay đây ngay lúc này. Sau đó hãy để quyền năng của Chúa hoạt động trong ta và thông qua ta để ý muốn của Ngài và của ta được thực hiện.

Bài 68: Tình yêu thương không giữ sự bất bình.

1. Anh em, người được tạo nên bởi tình yêu thương giống như chính nó, không thể giữ bất kỳ sự bất bình nào và biết Ngã của mình. Nuôi giữ nỗi bất bình là quên mất anh em là ai. Nuôi giữ nỗi bất bình là coi mình như một cái thân. Ôm giữ nỗi bất bình là để cho cái tôi chi phối tâm của anh em và kết án cái thân phải chết. Có lẽ anh em vẫn chưa nhận ra đầy đủ tác hại của việc ôm giữ nỗi bất bình gây ra cho tâm mình như thế nào. Nó dường như tách anh em ra khỏi Nguồn của mình và khiến anh em không giống như Người. Nó làm cho anh em tin rằng Người giống với những gì anh em nghĩ anh em đã trở thành, vì không ai có thể hình dung ra Đấng tạo dựng của mình không giống như chính mình.

2. Tách khỏi Ngã của mình, vốn vẫn nhận thức được sự giống nhau của Nó với Đấng tạo dựng ra Nó, Ngã của anh em dường như đang ngủ, trong khi phần tâm của anh em tạo ra những ảo tưởng trong giấc ngủ lại dường như đang thức. Tất cả những điều này có thể phát sinh từ việc ôm giữ sự bất bình không? Ồ, vâng! Vì kẻ ôm giữ sự bất bình phủ nhận mình được tạo ra bởi tình yêu thương, và Đấng tạo dựng đã trở nên đáng sợ đối với anh ta trong giấc mơ hận thù của mình. Ai có thể mơ thấy hận thù mà không sợ Chúa?

3. Chắc chắn rằng những người ôm mối bất bình sẽ định nghĩa lại Chúa theo hình ảnh của chính họ, cũng như chắc chắn rằng Chúa đã tạo nên họ giống như chính Người, và xác định họ là một phần của Người. Chắc chắc rằng những người ôm mối bất bình sẽ chịu cảm giác tội lỗi, cũng như chắc chắn rằng những người tha thứ sẽ được bình an. Chắc chắn rằng những người ôm mối bất bình sẽ quên mất họ là ai, cũng như chắc chắn rằng những người tha thứ sẽ ghi nhớ.

4. Anh em sẽ không sẵn lòng từ bỏ những bất bình của mình nếu anh em tin rằng tất cả điều này là như vậy? Có lẽ anh em không nghĩ rằng anh em có thể buông bỏ những bất bình của mình. Tuy nhiên, đó đơn giản chỉ là vấn đề động lực. Hôm nay, chúng ta sẽ cố gắng tìm hiểu xem anh em sẽ cảm thấy như thế nào nếu không có chúng. Nếu anh em thành công dù chỉ rất ít, sẽ không bao giờ có vấn đề gì về động lực nữa.

5. Bắt đầu buổi thực tập dài của ngày hôm nay bằng cách tìm kiếm trong tâm của anh em những người mà anh em coi là mối bất bình lớn. Một số trong số này sẽ khá dễ tìm. Sau đó, hãy nghĩ về những bất bình có vẻ nhỏ mà anh em có với những người anh em thích và thậm chí nghĩ rằng anh em yêu thương. Anh em sẽ nhanh chóng nhận ra rằng không có ai mà anh em không giữ trong lòng sự bất bình nào đó. Điều này đã khiến anh em trở nên đơn độc trong toàn bộ vũ trụ trong nhận thức của anh em về mình.

6. Bây giờ hãy xác định coi tất cả những người này là bạn. Hãy nói với tất cả họ, lần lượt nghĩ đến từng người một khi anh em làm như vậy:

Tôi muốn xem anh em như một người bạn của tôi, để tôi có thể nhớ rằng anh em là một phần của tôi và biết được chính mình.

Dành phần còn lại của buổi thực tập cố gắng nghĩ về chính mình hoàn toàn hòa thuận với mọi người và mọi thứ, an toàn trong một thế giới bảo vệ anh em và yêu thương anh em, và anh em yêu thương trở lại. Cố gắng cảm thấy sự an toàn bao quanh anh em, lơ lửng trên anh em và nâng đỡ anh em. Cố gắng tin, dù chỉ một lúc ngắn ngủi, rằng không gì có thể làm hại anh em theo bất kỳ cách nào. Vào cuối buổi tập, hãy nói với chính mình:

Tình yêu thương không giữ sự bất bình. Khi ta buông bỏ mọi bất bình, ta sẽ biết mình hoàn toàn an toàn.

7. Thời gian thực tập ngắn nên bao gồm việc áp dụng nhanh chóng ý tưởng của ngày hôm nay dưới hình thức này, bất cứ khi nào có bất kỳ ý nghĩ bất bình nào phát sinh chống lại bất kỳ ai, dù có mặt hay không:

Tình yêu thương không giữ sự bất bình. Hãy để ta không phản bội Ngã của mình.

Ngoài ra, hãy lặp lại ý tưởng này nhiều lần trong một giờ dưới hình thức sau:

Tình yêu thương không giữ sự bất bình. Ta sẽ thức tỉnh với Ngã của ta bằng cách gạt bỏ mọi bất bình sang một bên và thức tỉnh trong Ngài.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

______________________________________________________________________________________________

Chú thich:

-Sự bất bình là sự phẩn nộ về điều gì đó được tin là sai trái hoặc không công bằng như thể ta bị đối xử không công bằng, thế giới đã gây ra điều gì đó cho ta, ai đó hoặc cái thân của ta đã gây ra điều gì đó cho ta. Và nếu những điều này không xảy ra, ta sẽ được bình an.

-Thế giới được sinh ra dể ta phóng chiếu tội lỗi lên đó, tội lỗi mà ta tin đã phạm phải khi ta nghĩ ta có thể tách biệt khỏi Nguồn của mình để ta có được cảm giác vô tội và tội lỗi là ở bên ngoài ta. Ta luôn thấy mình là nạn nhân của thế giới. Ta luôn cho rằng thế giới, những người khác hoặc cái thân của ta đã gây ra điều gì đó đối với ta, hoặc đối xử không công bằng đối với ta và ta bất bình về điều đó. Đó là hệ thống suy nghĩ của cái tôi.

-Khi ta có sự bất bình, ta đã xem mình là cái thân và quên mình được tạo ra bởi tình yêu thương hoàn hảo và do đó không biết được Ngã thực sự của mình.

Bài 67: Tình yêu thương đã tạo nên ta giống như chính nó.

1. Ý tưởng của ngày hôm nay là một tuyên bố đầy đủ và chính xác về anh em là gì. Đây là lý do tại sao anh em là ánh sáng của thế giới. Đây là lý do tại sao Chúa chỉ định anh em là cứu tinh của thế giới. Đây là lý do tại sao Con Chúa trông chờ anh em để được cứu độ. Anh ấy được cứu bởi anh em là gì. Hôm nay chúng ta sẽ cố gắng hết sức để đến được sự thật này về anh em, và nhận ra một cách trọn vẹn, dù chỉ trong một khoảnh khắc, rằng đó là sự thật.

2. Trong buổi thực tập dài, chúng ta sẽ suy nghĩ về thực tại của anh em và bản chất hoàn toàn không đổi và không thể thay đổi của nó. Chúng ta sẽ bắt đầu bằng cách lặp lại sự thật này về anh em, và sau đó dành một vài phút để thêm một số suy nghĩ có liên quan, như là:

Sự thánh khiết đã tạo nên ta thánh khiết.

Lòng tốt đã tạo nên ta tử tế.

Sự hữu ích đã tạo nên ta hữu ích.

Sự hoàn hảo đã tạo nên ta hoàn hảo.

Bất cứ thuộc tính nào phù hợp với Chúa như chính Người xác định đều thích hợp để sử dụng. Hôm nay, chúng ta cố gắng xóa bỏ định nghĩa của anh em về Chúa và thay thế nó bằng định nghĩa của Người. Chúng ta cũng đang nhấn mạnh rằng anh em là một phần trong định nghĩa của Người về chính Người.

3. Sau khi anh em đã xem qua một số suy nghĩ liên quan như vậy, cố gắng để mọi suy nghĩ trôi qua trong một khoảng thời gian chuẩn bị ngắn gọn, và sau đó cố gắng vượt qua mọi hình ảnh và định kiến của anh em về chính mình để đến với sự thật trong anh em. Nếu tình yêu thương đã tạo nên anh em giống như chính nó, thì Ngã này phải ở trong anh em. Và đâu đó trong tâm của anh em, Nó ở đó để anh em tìm thấy.

4. Thỉnh thoảng anh em có thể thấy cần phải lặp lại ý tưởng của ngày hôm nay để thay thế những suy nghĩ khiến anh em mất tập trung. Anh em cũng có thể thấy rằng điều này là không đủ, và anh em cần tiếp tục thêm vào những ý nghĩ khác liên quan đến sự thật về mình. Tuy nhiên, có lẽ anh em sẽ thành công trong việc vượt qua điều đó, và vượt qua khoảng thời gian không suy nghĩ đi đến nhận thức về một ánh sáng rực rỡ trong đó anh em nhận ra mình là tình yêu thương đã tạo nên. Hãy tự tin rằng hôm nay anh em sẽ thực tập được nhiều điều để mang nhận thức đó đến gần hơn, dù anh em có cảm thấy mình đã thành công hay không.

5. Hôm nay sẽ đặc biệt hữu ích khi anh em thực tập ý tưởng trong ngày thường xuyên nhất có thể. Anh em cần phải nghe sự thật về chính mình càng nhiều càng tốt, bởi vì tâm của anh em quá bận tâm với những hình ảnh sai lầm về bản thân. Bốn hay năm lần một giờ, và có thể nhiều hơn, sẽ có lợi nhất khi anh em nhắc nhở bản thân rằng tình yêu thương đã tạo nên anh em giống như chính nó. Hãy nghe sự thật về mình trong điều này.

6. Hãy cố gắng nhận ra trong những lần thực tập ngắn rằng đây không phải là tiếng nói nhỏ bé, đơn độc của anh em nói với anh em điều này. Đây là Tiếng nói của Chúa, nhắc nhở anh em về Cha và Ngã của anh em. Đây là Tiếng nói của sự thật, thay thế mọi điều mà cái tôi nói với anh em về chính anh em bằng sự thật đơn giản về Con Chúa. Anh em được tạo nên bởi tình yêu thương giống như chính nó.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

____________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Chúng ta rất sợ Chúa vì cái tôi phóng chiếu những hình ảnh sợ hãi của nó lên Chúa. Chúa là tình yêu thương hoàn hảo nên chúng ta phải là tình yêu thương hoàn hảo giống như Người.

-Tình yêu thương hoàn hảo là gì? Tình yêu duy nhất mà chúng ta biết ở đây trong giấc mơ là tình yêu đặc biệt, đó là tình yêu có thể thay đổi, có thể đánh mất hoặc chuyển sang căm ghét. Vì vậy thông qua bộ lọc của cái tôi, chúng ta không biết tình yêu thực sự là gì. Tình yêu hoàn hảo là sự vắng mặt của nỗi sợ hãi hoặc các thuộc tính của sự sợ hãi như tội lỗi, phán xét, xung đột. Đó là sự vắng mặt của bất kỳ nỗi đau hay bệnh tật.

-Tình yêu thương đã tạo nên ta như chính nó. Đây là tình yêu thương hoàn hảo không bao giờ thay đổi. Tình yêu này luôn có mặt trong tâm ta để có thể chạm tới. Những thuộc tính của nó cũng luôn sẵn có trong tâm ta, sự tử tế, sự nhẹ nhàng, lòng từ bi, sự bình an, niềm vui, sự vô tội, sự vô hại, sự dôi dào, sự an ổn, sức khỏe.

-Khi ta từ bỏ những hình ảnh sai lầm về chính mình bằng cách không lắng nghe tiếng nói của cái tôi, tiếng nói của sự thật sẽ cho ta biết ta chính là tình yêu đó.

Bài 66: Hạnh phúc của ta và chức năng của ta là một.

1. Anh em chắc chắn đã nhận thấy sự nhấn mạnh trong suốt các bài học gần đây của chúng ta về mối liên hệ giữa việc hoàn thành chức năng của anh em và đạt được hạnh phúc. Điều này là do anh em không thực sự nhìn thấy mối liên hệ đó. Tuy nhiên, không phải chỉ có sự liên hệ giữa chúng; chúng giống nhau. Hình thức của chúng khác nhau, nhưng nội dung của chúng hoàn toàn là một.

2. Cái tôi không ngừng đấu tranh với Thánh Linh về vấn đề cơ bản là chức năng của anh em là gì. Tương tự như vậy, nó cũng liên tục đấu tranh với Thánh Linh về hạnh phúc của anh em là gì. Đó không phải là một cuộc chiến hai chiều. Cái tôi tấn công và Thánh Linh không đáp lại. Ngài biết chức năng của anh em là gì. Ngài biết rằng đó là hạnh phúc của anh em.

3. Hôm nay, chúng ta sẽ cố gắng vượt qua cuộc chiến hoàn toàn vô nghĩa này và đi đến sự thật về chức năng của anh em. Chúng ta sẽ không tham gia vào các tranh luận vô nghĩa về nó là gì. Chúng ta sẽ không can dự một cách vô vọng vào việc định nghĩa hạnh phúc và xác định phương tiện để đạt được nó. Chúng ta sẽ không chiều theo cái tôi bằng cách lắng nghe những cuộc tấn công của nó vào sự thật. Chúng ta sẽ chỉ vui mừng vì chúng ta có thể tìm ra sự thật là gì.

4. Buổi thực tập dài của chúng ta hôm nay có mục đích là để anh em chấp nhận thực tế rằng không chỉ có một mối liên hệ rất thực giữa chức năng mà Chúa ban cho anh em và hạnh phúc của anh em, mà chúng còn thực sự giống nhau. Chúa chỉ ban cho anh em hạnh phúc. Vì vậy, chức năng mà Người ban cho anh em phải là hạnh phúc, ngay cả khi nó có vẻ khác biệt. Các bài tập hôm nay là một nổ lực để vượt qua những khác biệt về vẻ bề ngoài, và nhận ra một nội dung chung nơi nó tồn tại trong sự thật.

5. Bắt đầu buổi thực tập mười đến mười lăm phút bằng cách xem lại những ý nghĩ sau:

Chúa chỉ ban cho ta hạnh phúc.

Người đã giao chức năng của ta cho ta.

Do đó, chức năng của ta phải là hạnh phúc.

Hãy thử nhìn tính logic trong trình tự này, ngay cả khi anh em chưa chấp nhận kết luận. Chỉ khi hai ý nghĩ đầu tiên sai, kết luận mới có thể sai. Vậy thì, chúng ta hãy nghĩ về những tiền đề một lúc, khi chúng ta thực tập.

6. Tiền đề đầu tiên là Chúa chỉ ban cho anh em hạnh phúc. Tất nhiên, điều này có thể sai, nhưng để sai, cần thiết phải định nghĩa Chúa là điều gì đó không phải là Người. Tình yêu thương không thể mang lại điều ác, và điều gì không phải là hạnh phúc thì điều đó là điều ác. Chúa không thể ban cho những gì Người không có, và Người không thể có những gì không phải là Người. Trừ khi Chúa chỉ ban cho anh em hạnh phúc, Người phải là cái ác. Và đó là định nghĩa về Người mà anh em đang tin nếu anh em không chấp nhận tiền đề đầu tiên.

7. Tiền đề thứ hai là Chúa đã ban cho anh em chức năng của anh em. Chúng ta đã thấy rằng tâm của anh em chỉ có hai phần. Một bị kiểm soát bởi cái tôi, và được tạo thành từ ảo tưởng. Cái kia là nhà của Thánh Linh, nơi sự thật ngự trị. Không có hướng dẫn nào khác ngoài những hướng dẫn này để anh em lựa chọn, và không có kết quả nào khác có thể là kết quả của sự lựa chọn của anh em ngoài nỗi sợ hãi mà cái tôi luôn gây ra, và tình yêu thương mà Thánh Linh luôn ban tặng để thay thế nó.

8. Như vậy, chức năng của anh em phải được Chúa thiết lập qua Tiếng nói của Người, hoặc do cái tôi mà anh em đã tạo ra để thay thế Người. Điều nào đúng? Trừ khi Chúa đã trao chức năng của anh em cho anh em, đó phải là món quà của cái tôi. Cái tôi có thực sự có những món quà để cho không, vì chính nó là ảo tưởng và chỉ mang đến ảo tưởng về những món quà?

9. Hãy nghĩ về điều này trong thời gian thực tập dài ngày hôm nay. Cũng hãy nghĩ về nhiều hình thức mà ảo tưởng về chức năng của anh em đã có trong tâm của anh em, và nhiều cách mà anh em đã cố gắng tìm kiếm sự cứu rỗi dưới sự hướng dẫn của cái tôi. Anh em có tìm thấy nó không? Anh em có hạnh phúc không? Chúng có mang đến cho anh em sự bình yên không? Chúng ta cần nhiều sự trung thực ngày hôm nay. Hãy nhớ lại các kết quả một cách ngay thẳng, và cũng xem xét liệu có bao giờ hợp lý khi mong đợi hạnh phúc từ bất kỳ điều gì mà cái tôi đã từng đề xuất hay không. Tuy nhiên, cái tôi là sự thay thế duy nhất cho Tiếng nói của Thánh Linh.

10. Anh em sẽ lắng nghe sự điên rồ hay nghe sự thật. Hãy cố gắng đưa ra lựa chọn này khi anh em nghĩ về những tiền đề mà kết luận của chúng ta dựa vào. Chúng ta có thể có chung kết luận này, nhưng không có kết luận nào khác. Vì chính Chúa chia sẻ điều đó với chúng ta. Ý tưởng của ngày hôm nay là một bước tiến khổng lồ khác trong việc nhận thức điều gì giống nhau là giống nhau, và cái gì khác nhau là khác nhau. Một bên là mọi ảo tưởng. Bên kia là tất cả sự thật. Hôm nay, chúng ta hãy cố gắng nhận ra rằng chỉ có sự thật là đúng.

11. Trong những khoảng thời gian thực tập ngắn, sẽ hữu ích nhất hôm nay nếu được thực hiện hai lần một giờ, hình thức áp dụng sau được gợi ý:

Hạnh phúc và chức năng của ta là một, vì Chúa đã ban cho ta cả hai.

Sẽ không mất quá một phút, và có lẽ ít hơn, để lặp lại những lời này một cách chậm rãi và suy nghĩ về chúng một lúc khi anh em nói chúng.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_______________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Đây là một bài học lớn, rất nhiều điều trong đó. Sự tha thứ là chức năng của ta và chỉ ở đây ta mới có thể được hạnh phúc. Cái tôi có những thứ thay thế cho hạnh phúc nhưng tất nhiên hạnh phúc đó chỉ là thoáng qua và nó không có thật, nó không kéo dài và tất cả đều là những hình thức khác nhau của nỗi sợ hãi tự cho mình là tốt nhưng nó chỉ thoáng qua, ta có thể đánh mất nó. Nhưng những gì Chúa ban cho là thực sự được ban tặng.

-Cái tôi tin rằng hoàn thành mục tiêu của nó là hạnh phúc. Cái tôi chỉ là ảo tưởng, những gì nó dẫn dắt không thể đem lại hạnh phúc. Cái kết mà nó mang lại là khổ đau, bệnh tật, xung đột và cái chết. Chỉ khi thực hiện chức năng mà Chúa trao cho, ta mới thực sự được hạnh phúc.

-Chức năng của ta và hạnh phúc của ta là một vì chúng đều là của Chúa và Chúa muốn chúng ta được hạnh phúc hoàn hảo.

-Sự thật là thật, những gì ảo là ảo. Chỉ là cái này hoặc cái kia, không có gì ở giữa. Không thể tình yêu thương mang lại điều ác. Những gì không phải là hạnh phúc phải là điều xấu. Chúa không thể tạo ra cả hai, điều tốt đẹp và điều xấu. –