Bài 94: Ta như chúa đã tạo nên ta.

1. Hôm nay chúng ta tiếp tục với một ý tưởng mang lại sự cứu rỗi trọn vẹn; một tuyên bố khiến mọi hình thức cám dỗ trở nên bất lực; một ý nghĩ khiến cái tôi im lặng và hoàn toàn bị xóa bỏ. Anh em như Chúa đã tạo nên anh em. Âm thanh của thế giới này lặng yên, cảnh tượng của thế giới này biến mất, và tất cả những suy nghĩ mà thế giới này từng có đều bị xóa sạch mãi mãi bởi một ý tưởng này. Đây là sự cứu rỗi đã hoàn thành. Đây là sự lành mạnh đã được phục hồi.

2. Ánh sáng thực sự là sức mạnh, và sức mạnh là sự vô tội. Nếu anh em vẫn như Chúa đã tạo nên anh em, anh em phải mạnh mẽ và ánh sáng phải ở trong anh em. Đấng đảm bảo cho sự vô tội của anh em cũng phải là sự đảm bảo cho sức mạnh và ánh sáng. Anh em như Chúa đã tạo nên anh em. Bóng tối không thể che khuất vinh quang của Con Chúa. Anh em đứng trong ánh sáng, mạnh mẽ trong sự vô tội mà anh em được tạo nên, và trong đó anh em sẽ ở lại mãi mãi.

3. Hôm nay chúng ta một lần nữa sẽ dành năm phút đầu tiên của mỗi giờ trong ngày để cố gắng cảm nhận sự thật trong anh em. Hãy bắt đầu những thời gian tìm kiếm này bằng những lời sau:

Ta như Chúa đã tạo nên ta.

Ta là con của Người mãi mãi.

Bây giờ hãy cố gắng đến với Con Chúa trong anh em. Đây là Ngã không bao giờ phạm tội, cũng không tạo ra một hình ảnh để thay thế thực tại. Đây là Ngã không bao giờ rời khỏi ngôi nhà của mình trong Chúa để bước đi trên thế gian một cách không chắc chắn. Đây là Ngã không biết sợ hãi, cũng không thể hình dung ra sự mất mát, khổ đau hay cái chết.

4. Anh em không cần phải làm gì để đạt được mục tiêu này ngoài việc đặt mọi thần tượng và hình ảnh bản thân qua một bên; vượt qua danh sách các thuộc tính, cả tốt và xấu mà anh em đã gán cho chính mình; và yên lặng mong đợi sự thật. Chính Chúa đã hứa rằng sự thật sẽ được tiết lộ cho tất cả những ai cầu xin. Anh em bây giờ đang hỏi. Anh em không thể thất bại vì Người không thể thất bại.

5. Nếu anh em không đáp ứng được yêu cầu thực tập trong năm phút đầu tiên của mỗi giờ, ít nhất hãy tự nhắc nhở mình hàng giờ:

Ta như Chúa đã tạo nên ta.

Ta là con của Người mãi mãi.

Hãy thường xuyên nói với bản thân ngày hôm nay rằng anh em như Chúa đã tạo nên anh em. Và hãy chăc chắn đáp lại bất kỳ ai có vẻ làm ta khó chịu bằng những lời này:

Bạn như Chúa đã tạo nên bạn.

Bạn là Con của Người mãi mãi.

Hãy cố gắng hết sức để thực hiện các bài tập hàng giờ ngày hôm nay. Mỗi bài tập anh em thực hiện sẽ là một bước tiến khổng lồ hướng tới sự giải thoát của anh em, và là một cột mốc trong việc tìm hiểu hệ thống suy nghĩ mà khóa học này đặt ra.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_______________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Ta chỉ chấp nhận bản thân như Chúa đã tạo nên. Điều này ngay lập tức sẽ tạo ra sự tách biệt tích cực trong tâm giữa ngã của cái tôi và Ngã mà Chúa đã tạo nên. Đó không phải là một ít của cái tôi và một ít của Ngã thánh vì như vậy ta sẽ không đi tới đâu. Có một phần trong tâm ta sẵn sàng chấp nhận ta như Chúa đã tạo nên, nhưng một phần khác tin rằng ta là một cái ngã riêng biệt. Ta cần khẳng định chỉ có sự thật là thật. Ta được tạo nên hoàn toàn bởi Chúa và ta mãi mãi vô tội và ta chia sẻ sự vô tội đó với tất cả mọi người không loại trừ một ai bao gồm những người trong quá khứ. Ta đứng trong ánh sáng và mạnh mẽ trong sự vô tội.

-Sư thật là thật và sự thật ở ngay tại đây. Khi ta đặt mọi thần tượng và hình ảnh bản thân sang một bên và vượt qua tất cả các thuộc tính, dù tốt hay xấu, mà ta gán cho mình, đó là sự tha thứ, thì sự thật sẽ đến khi các chướng ngại đã được gở bỏ.

-Nếu ta như Chúa đã tạo nên thì ta không thể là cái gì khác. Và vì Chúa là tình yêu thương, ta không thể khác với tình yêu thương. Đây là quyết định về việc ai là người đã tạo ra ta, Chúa hay cái tôi.

-Mỗi khi ta thực hiện một bài thực tập, ta sẽ đạt được một bước tiến lớn hướng tới sự giải thoát và một cột mốc quan trọng trong việc học hỏi hệ thống suy nghĩ mới này. Điều này thật lớn, đặc biệt khi ta đi từ trí năng vào trong trái tim, một sự cảm nhận hơn là cái hiểu tri thức. Điều đó không hoạt động theo dòng thời gian, vì vậy tất cả những gì chúng ta cần chỉ là một phần giây cho phép điều đó đi vào và đó là khoảnh khắc thánh cần thiết để làm sụp đổ hàng trăm năm giấc mơ khổ đau.

Bài 93: Ánh sáng, niềm vui và sự bình an ở trong ta.

1. Anh em nghĩ anh em là ngôi nhà của cái ác, bóng tối và tội lỗi. Anh em nghĩ nếu bất kỳ ai có thể nhìn thấy sự thật về anh em, anh ta sẽ ghê tởm, tránh xa anh em như tránh xa một con rắn độc. Anh em nghĩ nếu những gì là sự thật về anh em được tiết lộ cho anh em, anh em sẽ bị kinh hoàng đến mức anh em sẽ tự mình lao vào cái chết, sống tiếp sau khi thấy điều này là không thể.

2. Đây là những niềm tin khắc sâu đến mức khó có thể giúp anh em nhận ra rằng chúng chẳng dựa trên điều gì cả. Rằng anh em đã phạm sai lầm là rõ ràng. Rằng anh em đã tìm kiếm sự cứu rỗi theo những cách kỳ lạ; bị lừa dối, lừa dối và sợ hãi những ảo tưởng ngu ngốc, những giấc mơ man rợ; và cúi đầu trước những thần tượng làm từ cát bụi, -tất cả những điều này đều đúng với những gì anh em tin bây giờ.

3. Hôm nay chúng ta nghi ngờ điều này, không phải từ góc nhìn của những gì anh em nghĩ, nhưng từ một điểm tham chiếu rất khác, theo đó những suy nghĩ vu vơ như vậy là vô nghĩa. Những suy nghĩ này không theo Ý muốn của Chúa. Những niềm tin kỳ quặc này Người không chia sẻ với anh em. Điều này cũng đủ để chứng minh rằng chúng sai, nhưng anh em không nhận thấy như vậy.

4. Tại sao anh em không vui mừng khôn xiết khi được đảm bảo rằng tất cả những điều xấu xa mà anh em nghĩ mình đã làm là chưa từng xảy ra, rằng mọi tội lỗi của anh em chẳng là gì cả, rằng anh em vẫn trong sạch và thánh khiết như anh em được tạo nên, và ánh sáng và niềm vui và sự bình an ở trong anh em? Hình ảnh của anh em về chính mình không thể chống lại Ý muốn của Chúa. Anh em nghĩ đây là cái chết, nhưng đó là sự sống. Anh em tưởng mình bị tiêu diệt, nhưng anh em được cứu.

5. Cái ngã anh em tạo ra không phải là Con Chúa. Vì vậy, cái ngã này không hề tồn tại. Và bất cứ điều gì nó dường như làm và nghĩ đều chẳng có ý nghĩa gì. Nó không xấu cũng không tốt. Nó không có thật, và không có gì hơn thế. Nó không chiến đấu với Con Chúa. Nó không làm tổn thương anh ấy, cũng không tấn công sự bình yên của anh ấy. Nó không thay đổi tạo phẩm, cũng không biến sự vô tội vĩnh viễn thành tội lỗi, và tình yêu thương thành sự thù hận. Sức mạnh nào mà cái ngã này do anh em tạo ra có thể sở hữu khi nó mâu thuẫn với Ý muốn của Chúa?

6. Sự vô tội của anh em được Chúa đảm bảo. Điều này cần lặp đi lặp lại nhiều lần, cho đến khi nó được chấp nhận. Đó là sự thật. Sự vô tội của anh em được Chúa đảm bảo. Không gì có thể chạm đến, hay thay đổi những gì Chúa đã tạo nên là vĩnh cữu. Cái ngã anh em tạo ra, xấu xa và đầy tội lỗi, là vô nghĩa. Sự vô tội của anh em được Chúa đảm bảo, và ánh sáng, niềm vui và sự bình an luôn ở trong anh em.

7. Sự cứu rỗi đòi hỏi phải chấp nhận chỉ một ý nghĩ;-anh em như Chúa đã tạo nên anh em, không phải những gì anh em tạo ra cho chính mình. Bất kể điều ác nào anh em có thể nghĩ mình đã làm, anh em vẫn như Chúa đã tạo nên anh em. Bất cứ sai lầm nào anh em đã phạm phải, sự thật về anh em vẫn không thay đổi. Tạo phẩm là vĩnh cữu và không thể thay đổi. Sự vô tội của anh em được Chúa đảm bảo. Anh em đang và sẽ mãi mãi giống hệt như anh em được tạo nên. Ánh sáng, niềm vui và sự bình an ở trong anh em vì Chúa đã đặt chúng ở đó.

8. Trong các buổi thực tập dài của chúng ta ngày hôm nay, sẽ có lợi nhất nếu được thực hiện trong năm phút đầu tiên của mỗi giờ trong ngày, bắt đầu bằng cách nêu sự thật về sự tạo dựng anh em.

Ánh sáng, niềm vui và sự bình an ở trong ta.

Sự vô tội của ta được Chúa đảm bảo.

Sau đó hãy bỏ đi những hình ảnh ngu ngốc về bản thân của anh em, và dành thời gian còn lại của buổi thực tập để cố gắng trải nghiệm những gì Chúa đã ban cho anh em, thay vì những gì anh em đã quyết định cho chính mình.

9. Anh em là những gì Chúa đã tạo nên hoặc là những gì anh em đã tạo ra. Một Ngã là thật; cái kia không có ở đó. Hãy cố gắng trải nghiệm sự duy nhất của một Ngã của anh em. Hãy cố gắng trân trọng sự Thánh khiết của Nó và tình yêu thương mà Nó được tạo nên từ đó. Cố gắng không can thiệp vào Ngã mà Chúa đã tạo nên là anh em, bằng cách che giấu vẻ uy nghi của Nó đằng sau những thần tượng nhỏ bé của cái ác và tội lỗi mà anh em đã tạo ra để thay thế Nó. Hãy để Nó trở thành của chính Nó. Anh em đây rồi; Đây là anh em. Và ánh sáng, niềm vui và sự bình an ở trong anh em vì điều này là như vậy.

10. Anh em có thể không sẵn sàng hay thậm chí không thể sử dụng năm phút đầu tiên của mỗi giờ cho những bài tập này. Tuy nhiên, hãy cố gắng thực tập như vậy khi anh em có thể. Ít nhất hãy nhớ lặp lại những ý nghỉ này mỗi giờ:

Ánh sáng và niềm vui và sự bình an ở trong ta.

Sự vô tội của ta được Chúa đảm bảo.

Sau đó, cố gắng dành ít nhất khoảng một phút để nhắm mắt lại và nhận ra rằng đây là lời tuyên bố sự thật về anh em.

11. Nếu một tình huống phát sinh có vẻ gây lo lắng, hãy nhanh chóng xua tan ảo tưởng sợ hãi bằng cách lặp lại những ý nghĩ này một lần nữa. Nếu anh em bị cám dỗ nổi giận với ai đó, hãy lặng lẽ nói với anh ta:

Ánh sáng và niềm vui và sự bình an ở trong bạn.

Sự vô tội của bạn được Chúa đảm bảo.

Anh em có thể làm nhiều điều cho sự cứu rỗi của thế giới ngày hôm nay. Hôm nay anh em có thể làm nhiều điều để mang anh em đến gần hơn với vai trò trong sự cứu rỗi mà Chúa đã giao phó cho anh em. Và hôm nay anh em có thể làm nhiều điều để mang lại niềm tin cho tâm của mình rằng ý tưởng của ngày này thực sự là đúng.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

______________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Hãy tưởng tượng nếu chúng ta thực sự tin điều này, nếu mỗi khoảnh khắc ta tin không chỉ là ánh sáng, niềm vui và sự bình an ở trong ta mà ta chính là ánh sáng, niềm vui và sự bình an đó. Ta sống từ tình yêu, niềm vui và sự bình yên đó mọi lúc và hoàn toàn vô hại và miễn nhiễm với bóng tối của hệ thống suy nghĩ của cái tôi.

-Khi ta yên lặng và nhìn sâu vào trong tâm, ta cảm thấy kinh hoàng về tội lỗi của mình, ta cảm thấy xấu hổ, tội lỗi và nghĩ rằng mình là hiện thân của cái ác. Ta sợ hãi vì nghĩ rằng nếu Chúa thấy những gì ta nghĩ ta đã làm, Chúa sẽ trừng phạt chúng ta. Ta vui mừng vì điều đó không tồn tại trong Chúa, không có tội lỗi trong Chúa, đó chỉ là suy nghĩ của cái tôi. Chúa chỉ biết sự thật về ta là vĩnh cữu và không bao giờ thay đổi. Những niềm tin sai lầm mà ta nắm giữ cần phải được nhìn vào nếu ta muốn từ bỏ chúng và tạo sự chuyển biến thực sự trong tâm.

-Hình ảnh bản thân mà ta tạo ra, cái ngã sai lầm không thể chống lại ý muốn của Chúa. Ta thực sự là gì thì không bao giờ có thể bị hủy diệt, hay thay đổi.

– Hãy để Chúa là chính Chúa. Hãy ngừng bảo vệ bằng một số hình ảnh sai lầm về bản thân nhưng với sự khiêm tốn sâu sắc, ta biết chấp nhận mình là ai và ánh sáng, sự bình an và niềm vui vẫn ở trong chúng ta bởi vì Chúa đã đặt nó ở đó.

-Chúng ta chấp nhận điều đó một cách sâu sắc trong trái tim mình. Chúng ta chấp nhận nó cho tất cả mọi người. Anh sáng này sẽ phát triển khi chúng ta chia sẻ và chúng ta sẵn lòng. Ta nhất định muốn trở thành nhân chứng cho ánh sáng và sự bình yên và niềm vui trong anh em mình vì nó ở đó để ta chứng kiến.

Bài 92: Phép lạ được nhìn thấy trong ánh sáng, và ánh sáng cùng sức mạnh là một.

1. Ý tưởng hôm nay là sự mở rộng của ý tưởng trước đó. Anh em không nghĩ ánh sáng theo nghĩa là sức mạnh, và bóng tối theo nghĩa là sự yếu đuối. Đó là bởi vì đối với anh em ý nghĩa của việc nhìn thấy gắn liền với cái thân, đôi mắt và não bộ của nó. Vì vậy, anh em tin rằng anh em có thể thay đổi những gì anh em nhìn thấy bằng cách đặt những mảnh kính nhỏ trước mắt. Đây là một trong nhiều niềm tin phép thuật xuất phát từ niềm tin rằng anh em là một cái thân, và mắt thường có thể nhìn thấy.

2. Anh em cũng tin rằng bộ não của cơ thể có thể suy nghĩ. Nếu anh em chỉ cần hiểu được bản chất của suy nghĩ, anh em chỉ có thể cười vào ý tưởng điên rồ này. Điều đó giống như anh em nghĩ rằng anh em cầm que diêm thắp sáng mặt trời và mang lại cho nó tất cả hơi ấm; hay anh em nắm giữ thế giới trong tay mình, trói chặt cho đến khi anh em buông nó ra. Tuy nhiên, điều này cũng ngớ ngẩn như việc tin rằng mắt có thể nhìn thấy; não có thể suy nghĩ.

3. Chính sức mạnh của Chúa trong anh em là ánh sáng cho anh em nhìn thấy, cũng như đó là Tâm của Người mà anh em dùng để suy nghĩ. Sức mạnh của Người phủ nhận sự yếu đuối của anh em. Đó là sự yếu đuối của anh em nhìn qua đôi mắt của cơ thể, nhìn quanh trong bóng tối để thấy hình ảnh giống như chính nó; những người nhỏ bé, yếu đuối, bệnh tật và sắp chết, những người thiếu thốn, bất lực và sợ hãi, những người buồn bã, nghèo khổ, đói khát và ưu phiền. Những điều này được nhìn thấy bằng mắt không thể thấy và không thể ban phước.

4. Sức mạnh bỏ qua những điều này bằng cách nhìn vượt qua những hiện tướng. Nó giữ cái nhìn kiên định vào ánh sáng nằm bên kia chúng. Nó hợp nhất với ánh sáng mà nó là một phần trong đó. Nó nhìn thấy chính nó. Nó mang lại ánh sáng trong đó Ngã của anh em xuất hiện. Trong bóng tối anh em nhận thức một cái ngã không có ở đó. Sức mạnh là sự thật về anh em; yếu đuối là một thần tượng được tôn thờ và tôn sùng một cách sai lầm để sức mạnh có thể bị xua tan, và bóng tối thống trị nơi Chúa chỉ định phải có ánh sáng.

5. Sức mạnh đến từ sự thật, và chiếu sáng với ánh sáng mà Nguồn của nó đã ban cho nó; sự yếu đuối phản ánh bóng tối của người tạo ra nó. Nó bị bệnh và nhìn vào bệnh tật, điều giống như chính nó. Sự thật là vị cứu tinh và chỉ có thể muốn hạnh phúc và bình an cho mọi người. Nó mang lại sức mạnh cho tất cả những ai cầu xin, một cách không giới hạn. Nó thấy rằng sự thiếu hụt của bất kỳ ai sẽ là sự thiếu hụt của tất cả. Và vì thế nó ban cho ánh sáng để mọi người có thể nhìn thấy và hưởng lợi như một. Sức mạnh của nó được chia sẻ để nó có thể mang đến cho mọi người phép lạ trong đó họ sẽ hợp nhất trong mục đích, sự tha thứ và trong tình yêu thương.

6. Sự yếu đuối, nhìn trong bóng tối, không thể nhìn thấy một mục đích trong sự tha thứ và trong tình yêu thương. Nó thấy tất cả những người khác đều khác với nó, và không có gì trên thế giới mà nó có thể chia sẻ. Nó phán xét và lên án, nhưng không yêu thương. Trong bóng tối nó vẫn ẩn mình, và mơ rằng nó mạnh mẽ và chinh phục, kẻ chiến thắng những giới hạn mà chỉ phát triển trong bóng tối thành kích thước khổng lồ.

7. Nó sợ hãi, tấn công và căm ghét chính mình, và bóng tối bao trùm mọi thứ nó nhìn thấy, để lại những giấc mơ của nó cũng đáng sợ như chính nó. Không có phép lạ nào ở đây, nhưng chỉ có sự hận thù. Nó tách mình ra khỏi những gì nó thấy, trong khi ánh sáng và sức mạnh tự coi mình là một. Ánh sáng của sức mạnh không phải là ánh sáng mà anh em nhìn thấy. Nó không thay đổi, nhấp nháy và tắt. Nó không chuyển từ đêm sang ngày, và trở về bóng tối cho đến khi bình minh trở lại.

8. Ánh sáng của sức mạnh là thường hằng, chắc chắn như tình yêu thương, mãi mãi vui vẻ cho đi chính nó, bởi vì nó chỉ có thể cho chính nó. Không ai có thể yêu cầu một cách vô ích để được chia sẻ cái nhìn của nó, và không ai bước vào nơi ở của nó có thể rời đi mà không có một phép lạ trước mắt mình, và sức mạnh và ánh sáng luôn ở trong trái tim anh ta.

9. Sức mạnh trong anh em sẽ mang đến cho anh em ánh sáng, và hướng dẫn cái nhìn của anh em để anh em không đắm chìm vào những cái bóng vu vơ mà mắt trần mang lại để tự lừa dối. Sức mạnh và ánh sáng hợp nhất trong anh em, và nơi chúng gặp nhau, Ngã của anh em sẵn sàng đón nhận anh em như của chính Nó. Đó là nơi gặp gỡ mà hôm nay chúng ta cố gắng tìm thấy và nghỉ ngơi, vì sự bình an của Chúa là nơi Ngã của anh em, Con của Người, đang chờ đợi để gặp lại chính nó, và trở thành Một.

10. Chúng ta hãy dành hai lần hai mươi phút ngày hôm nay để tham gia cuộc gặp này. Hãy để bản thân anh em được mang đến với Ngã của mình. Sức mạnh của nó sẽ là ánh sáng mang lại cho anh em món quà về cái thấy. Vậy thì, hãy rời xa bóng tối một chút ngày hôm nay, và chúng ta sẽ tập nhìn trong ánh sáng, nhắm mắt lại và cầu xin sự thật chỉ cho ta thấy cách tìm ra nơi gặp gỡ của tự ngã và Ngã, nơi ánh sáng và sức mạnh là một.

11. Buổi sáng và tối chúng ta sẽ thực hành như vậy. Sau cuộc gặp buổi sáng, chúng ta sẽ sử dụng thời gian trong ngày để chuẩn bị cho thời gian buổi tối khi chúng ta sẽ gặp một lần nữa trong sự tin tưởng. Chúng ta hãy lặp lại thường xuyên nhất có thể ý tưởng cho ngày hôm nay, và nhận ra rằng chúng ta được làm quen với cái thấy, và được dẫn dắt xa khỏi bóng tối đến với ánh sáng nơi chỉ có thể cảm nhận được phép lạ.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

___________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Cái tôi đã tạo ra thế giới và cái thân như bức màn che giấu thực tại và những gì các giác quan cho ta thấy chỉ là vật chướng ngại đối với ánh sáng.

-Sức mạnh có sẵn trong ta nhìn vượt qua những hiện tướng đến ánh sáng nằm bên ngoài chúng và hợp nhất với ánh sáng mà nó là một phần trong đó. Nó hợp nhất với chính nó. Nó mang đến ánh sáng trong đó Ngã của ta, danh tính thực sự của ta xuất hiện. Trong bóng tối ta chỉ thấy cái ngã không có thực.

-Bước đầu tiên để có thể cho phép ánh sáng chiếu qua đó là sự sẵn lòng và sự tỉnh giác để nhìn vượt qua những hiện tướng vì nếu ta không nhìn vượt qua chúng, ta vẫn sẽ tin chúng có thật và sau đó chúng ta sẽ không cởi mở để thực sự nhìn thấy ánh sáng và hợp nhất với ánh sáng đó. Trong ánh sáng đó chúng ta nhận thấy có sự thay đổi về nhận thức và đó là phép lạ.

-Toàn bô hệ thống suy nghĩ của cái tôi muốn rằng ta cần phải yếu đuối, ta cần phải phủ nhận sức mạnh trong ta. Ta thực sự là gì là bản thể tinh thần đầy sức mạnh và không giới hạn, bây giờ bị thu nhỏ thành ý nghĩ về một cái thân bị giới hạn. Ta chỉ có thể làm những gì cái thân này cho phép chúng ta làm và nó sẽ già, mệt mõi, bệnh tật và chết, hoàn toàn trái ngược với trạng thái càm giác về sức mạnh và ánh sáng của thế giới mà chúng ta là. Đó là toàn bộ niềm tin mà chúng ta đang bảo vệ rằng ta yếu đuối, giới hạn, dễ tổn thương, và đơn độc.

-Chúng ta là ánh sáng, là sự mở rộng của chính Chúa, là phương tiện để Chúa biết chính Người và để Chúa mở rộng tình yêu thương của Người qua chúng ta. Người chỉ có thể biết chính mình bằng Cách mở rộng Người là gì và đó cũng là cách chúng ta hiểu rõ chính mình bằng cách mở rộng những gì chúng ta là. Và chức năng mở rộng đó trên Thiên đường ở đây trong giấc mơ này đó là sự tha thứ.

Bài 91: Phép lạ được nhìn thấy trong ánh sáng.

1. Điều quan trọng cần nhớ là phép lạ và nhãn quan nhất thiết phải đi cùng nhau. Điều này cần được lặp lại và lặp lại thường xuyên. Đó là ý tưởng trung tâm trong hệ thống suy nghĩ mới của anh em, và trong nhận thức mà nó tạo ra. Phép lạ luôn ở đó. Sự hiện diện của nó không phải do nhãn quan của anh em gây ra; sự vắng mặt của nó không phải là kết quả của việc anh em không nhìn thấy được. Chỉ có nhận thức của anh em về phép lạ bị ảnh hưởng. Anh em sẽ nhìn thấy chúng trong ánh sáng; anh em sẽ không nhìn thấy chúng trong bóng tối.

2. Vậy thì, đối với anh em ánh sáng là rất quan trọng. Trong khi anh em vẫn ở trong bóng tối, phép lạ vẫn chưa được nhìn thấy. Vì vậy, anh em tin chắc rằng nó không có ở đó. Điều này diễn ra từ tiền đề nơi bóng tối xuất hiện. Từ chối ánh sáng dẫn đến không nhận thức được nó. Không nhận thấy ánh sáng là nhận thấy bóng tối. Khi ấy, anh sáng dù có ở đó cũng vô dụng với anh em. Anh em không thể sử dụng nó vì sự hiện diện của nó anh em không biết. Và bóng tối dường như là thực tại làm cho ý tưởng về ánh sáng trở nên vô nghĩa.

3. Được bảo rằng những gì anh em không nhìn thấy lại có ở đó nghe có vẻ điên rồ. Rất khó để bị thuyết phục rằng thật điên rồ khi không nhìn thấy những gì có ở đó mà thay vào đó lại thấy những gì không có ở đó. Anh em không nghi ngờ rằng mắt thưởng có thể thấy. Anh em không nghi ngờ những hình ảnh mà chúng cho anh em thấy là sự thật. Niềm tin của anh em nằm trong bóng tối, không phải ánh sáng. Làm sao điều này có thể đảo ngược được? Đối với anh em điều này là không thể, nhưng anh em không đơn độc trong việc này.

4. Những nỗ lực của anh em có nhỏ đến đâu vẫn có được sự hỗ trợ mạnh mẽ. Nếu anh em nhận ra sức mạnh này lớn đến mức nào, những nghi ngờ của anh em sẽ tan biến. Hôm nay chúng ta sẽ cống hiến hết mình để cố gắng giúp anh em cảm nhận được sức mạnh này. Khi anh em đã cảm nhận được sức mạnh trong anh em, thứ khiến mọi phép lạ đều nằm trong tầm tay của anh em, anh em sẽ không còn nghi ngờ gì nữa. Phép lạ mà cảm giác yếu đuối của anh em che giấu sẽ được nhận biết ngay lập tức khi anh em cảm nhận được sức mạnh bên trong mình.

5. Ba lần hôm nay, hãy dành khoảng mười phút cho khoảng thời gian yên tĩnh để anh em cố gắng bỏ lại sự yếu đuối của mình. Điều này được thực hiện rất đơn giản, khi anh em tự dặn mình rằng anh em không phải là một cái thân. Đức tin hướng đến điều anh em muốn, và anh em hướng dẫn tâm mình theo đó. Ý muốn của anh em vẫn là người thầy của mình, và ý muốn của anh em có tất cả sức mạnh để làm những gì nó mong muốn. Anh em có thể thoát khỏi cái thân nếu anh em muốn. Anh em có thể trải nghiệm sức mạnh trong anh em.

6. Bắt đầu các buổi thực tập dài bằng tuyên bố về mối quan hệ nhân quả thực sự này:

Phép lạ được nhìn thấy trong ánh sáng.

Mắt trần không nhận biết được ánh sáng.

Nhưng ta không phải là một cái thân. Ta là gì?

Câu hỏi kết thúc tuyên bố này là cần thiết cho bài tập của chúng ta ngày hôm nay. Anh em nghĩ anh em là gì là một niềm tin cần được xóa bỏ. Nhưng anh em thực sự là gì phải được tiết lộ cho anh em. Niềm tin anh em là một cái thân cần được sửa chữa, đó là một sai lầm. Sự thật về anh em là gì đòi hỏi sức mạnh trong anh em để nhận ra những gì sự sai lầm che giấu.

7. Nếu anh em không phải là một cái thân thì anh em là gì? Anh em cần biết Thánh Linh sử dụng điều gì để thay thế hình ảnh về một cái thân trong tâm của anh em. Anh em cần cảm nhận được điều gì đó để đặt niềm tin của mình vào đó, khi anh em vượt ra khỏi cái thân. Anh em cần trải nghiệm thực sự về một điều gì khác, một điều gì đó vững chắc hơn và chắc chắn hơn; xứng đáng hơn với niềm tin của anh em hơn, và thực sự có ở đó.

8. Nếu anh em không phải là một cái thân thì anh em là gì? Hãy hỏi điều này một cách trung thực và sau đó dành vài phút để cho phép những suy nghĩ sai lầm của anh em về các thuộc tính của mình được sửa chữa, và để những suy nghĩ ngược lại với chúng thay thế chúng. Hãy nói, ví dụ:

Ta không yếu đuối mà mạnh mẽ.

Ta không bất lực, nhưng đầy sức mạnh.

Ta không bị giới hạn, nhưng vô hạn.

Ta không nghi ngờ, nhưng chắc chắn.

Ta không phải là một ảo tưởng mà là một thực tại.

Ta không thể nhìn thấy trong bóng tối, nhưng trong ánh sáng.

9. Trong giai đoạn hai của buổi thực tập, cố gắng trải nghiệm những sự thật này về chính mình. Tập trung đặc biệt vào trải nghiệm về sức mạnh. Hãy nhớ rằng mọi cảm giác yếu đuối đều gắn liền với niềm tin rằng anh em là một cái thân, một niềm tin sai lầm và không đáng tin. Cố gắng loại bỏ niềm tin của anh em khỏi nó, dù chỉ trong giây lát. Anh em sẽ quen với việc giữ niềm tin vào những gì xứng đáng hơn trong anh em khi chúng ta đi cùng.

10. Hãy thư giãn trong thời gian còn lại của buổi thực tập, tự tin rằng những nỗ lực của anh em dù ít ỏi đến đâu cũng được hỗ trợ hoàn toàn bởi sức mạnh của Chúa và tất cả Ý nghĩ của Người. Sức mạnh của anh em sẽ đến từ Họ. Chính nhờ sự hỗ trợ mạnh mẽ của Họ mà anh em sẽ cảm nhận được sức mạnh trong mình. Họ hợp nhất với anh em trong thời gian thực tập này, trong đó anh em có chung mục đích giống như mục đích của Họ. Ánh sáng của họ là ánh sáng trong đó anh em sẽ nhìn thấy phép lạ, bởi vì sức mạnh của họ là của anh em. Sức mạnh của Họ trở thành đôi mắt của anh em để anh em có thể nhìn thấy.

11. Năm hay sáu lần một giờ, vào những khoảng thời gian đều đặn hợp lý, hãy nhắc nhở mình rằng phép lạ được nhìn thấy trong ánh sáng. Ngoài ra, hãy chắc chắn đáp ứng sự cám dỗ bằng ý tưởng của ngày hôm nay. Hình thức sau sẽ hữu ích cho mục đích đặc biệt này:

Phép lạ được nhìn thấy trong ánh sáng. Hãy để ta không nhắm mắt vì điều này.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_______________________________________________________________________________________________

Chú thich:

-Cho đến khi chúng ta bắt đầu con đường này, chúng ta sẽ nhìn vào bóng tối hoặc khoảng trống đen tối và cố gắng hiểu những điều vô nghĩa và tự nhủ rằng chúng ta hiểu và có thể nhìn thấy những thứ không có ở đó, nhưng đằng sau tất cả là ánh sáng. Và ánh sáng, chúng là những suy nghĩ của Chúa, chúng là sự hiểu biết, chúng là sự thật về những gì luôn ẩn giấu và đằng sau bức màn mà chúng ta đã tạo ra thông qua hệ thống suy nghĩ của cái tôi. Chúng luôn sẵn có với chúng ta bất cứ lúc nào chúng ta thực sự muốn.

-Ta không bất lực. Ta không ở trong bóng tối. Ta không bị giới hạn. Ta không nghi ngờ. Ta là ai, và những gì ta sẽ biết gì về mình qua ánh sáng là những suy nghĩ của Chúa là toàn năng, vô hạn, chắc chắn, là một thực tại. Bây giờ ta sẽ thay đổi từ ta muốn bóng tối vì nó bảo vệ cái ngã ảo tưởng sang ta không muốn. Ta từ bỏ cái ta ảo tưởng. Ta tha thứ cho nó. Và thông qua việc chấp nhận sự chuộc lỗi, ta có cùng ý muốn với Chúa, ta nghĩ những suy nghĩ với Chúa là phép lạ trong tâm ta. Ta muốn có ánh sáng vì ta muốn biết điều gì thực sự ở đây đó là Vương quốc Thiên đường.

Bài 90: Ôn (79-80)

Đối với ôn tập này, chúng ta sẽ sử dụng những ý tượng sau:

1. (79) Hãy để ta nhận ra vấn đề để nó có thể được giải quyết.

Hôm nay hãy để ta nhận ra rằng vấn đề luôn là một dạng bất bình nào đó mà ta muốn giữ. Hãy để ta cũng hiểu rằng giải pháp luôn là một phép lạ mà ta để cho nó thay thế sự bất bình. Hôm nay ta sẽ ghi nhớ tính đơn giản của sự cứu rỗi bằng cách củng cố bài học rằng có một vấn đề và một giải pháp. Vấn đê là sự bất bình; giải pháp là một phép lạ. Và ta mời gọi giải pháp đến với ta thông qua sự tha thứ của ta về nỗi bất bình, và sự chào đón của ta đối với phép lạ thay thế nó.

2. Những áp dụng cụ thể của ý tưởng này có thể ở những dạng sau:

Điều này đưa ra cho ta một vấn đề mà lẽ ra ta đã giải quyết.

Phép lạ đằng sau sự bất bình này sẽ giải quyết nó cho ta.

Câu trả lời cho vấn đề này chính là phép lạ mà nó che giấu.

3. (80) Hãy để ta nhận ra vấn đề của mình đã được giải quyết.

Dường như ta có vấn đề chỉ vì ta đang sử dụng sai thời gian. Ta tin rằng vấn đề phải xảy ra trước, và thời gian phải trôi qua trước khi nó có thể được giải quyết. Ta không thấy vấn đề và câu trả lời xảy ra đồng thời. Đó là bởi vì ta chưa nhận ra rằng Chúa đã đặt vấn đề cùng với câu trả lời, để chúng không thể bị tách rời bởi thời gian. Thánh Linh sẽ dạy ta điều này, nếu ta để cho Ngài giúp ta. Và ta sẽ hiểu rằng không thể nào ta có một vấn đề mà chưa được giải quyết.

4. Các dạng dưới đây của ý tưởng sẽ hữu ích cho những áp dụng cụ thể:

Ta không cần phải đợi điều này được giải quyết.

Câu trả lời cho vấn đề này đã được đưa cho ta, nếu ta chấp nhận nó.

Thời gian không thể tách vấn đề này ra khỏi giải pháp của nó.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

__________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Một bài học trước có nói chỉ có một vấn đề và một giải pháp. Vấn đề đó sự tách biệt, và giải pháp chính là câu trả lời của Chúa. Bài học hôm nay nói rằng vấn đề là một sự bất bình và giải pháp chính là phép lạ vì mọi bất bình đều liên quan đến cái thân là biểu tượng của sự tách biệt với Nguồn của mình, tách biệt với mọi người và giải pháp là câu trả lời của Chúa, đó là phép lạ có ngay tại đó đằng sau sự bất bình, là cảm nhận tiếng kêu gọi yêu thương và đáp lại bằng tình yêu thương.

-Vấn đề và câu trả lời được đặt cùng nhau và ta có cơ hội quyết định điều ta muốn, một cái đem lại hạnh phúc và bình yên còn cái kia thì không. Như vậy phép lạ đằng sau sự bất bình sẽ giải quyết nó, câu trả lời cho vấn đề đã đưa cho ta nếu ta chấp nhận nó. Và để chấp nhận nó, trước hết ta phải từ bỏ sự bất bình, chấp nhận rằng ý muốn của Chúa hay câu trả lời của Người đã được thực hiện và cuối cùng là đón nhận nó.

-Đây không phải là cách ta thường làm, Ta sẽ sử dụng thời gian để duy trì vấn đề. Ta không chấp nhận rằng vấn đề của ta đã được giải quyết. Ta muốn tìm ra sự cứu rỗi cho chính mình, ta muốn làm việc độc lập với Chúa. Ta muốn là giải pháp của vấn đề. Đó là cái tôi, cái ngã sai lầm.

-Thời gian không thể tách vấn đề ra khỏi giải pháp của nó. nên không thể ​​cho rằng mọi vấn đề đều cần có thời gian hoặc việc chữa lành cần có thời gian hoặc nó vẫn chưa được giải quyết.

Bài 89: Ôn (77-78)

Đây là những ý tưởng ôn tập của chúng ta cho ngày hôm nay:

1. (77) Ta có quyền được phép lạ

Ta có quyền được phép lạ bởi vì ta không tuân theo bất cứ luật nào ngoài luật của Chúa. Luật của Người giải phóng ta khỏi mọi bất bình, và thay thế chúng bằng những phép lạ. Và ta sẽ chấp nhận phép lạ thay cho sự bất bình, đó chỉ là những ảo tưởng che giấu phép lạ ở phía sau. Bây giờ ta sẽ chỉ chấp nhận những gì luật của Chúa cho phép ta có, để ta có thể sử dụng nó thay mặt cho chức năng mà Người đã ban cho ta.

2. Anh em có thể sử dụng những gợi ý sau cho những áp dụng cụ thể của ý tưởng này:

Đằng sau điều này là một phép lạ mà ta có quyền được hưởng.

Hãy để tôi không giữ sự bất bình với bạn, [tên],

mà thay vào đó trao cho bạn phép lạ vốn thuộc về bạn.

Khi được thực sự nhìn thấy, điều này mang lại cho ta một phép lạ. 

3. (78) Hãy để phép lạ thay thế mọi bất bình.

Bằng ý tưởng này, ta hợp nhất ý muốn của ta với ý muốn của Thánh Linh, và coi chúng là một. Bằng ý tưởng này, ta chấp nhận sự giải thoát khỏi địa ngục. Bằng ý tưởng này, ta thể hiện sự sẵn sàng để mọi ảo tưởng của ta được thay thế bằng sự thật, theo kế hoạch cứu rỗi của Chúa dành cho ta. Ta sẽ không đưa ra bất kỳ ngoại lệ hay sự thay thế nào. Ta muốn tất cả Thiên đường và chỉ Thiên đường, như Chúa muốn ta có.

4. Những dạng cụ thể hữu ích để áp dụng ý tưởng này sẽ là:

Ta sẽ không tách rời mối bất bình này với sự cứu rỗi của ta.

Hãy để những bất bình của chúng ta được thay thế bằng phép lạ, [tên].

Phía sau điều này là phép lạ thay thế mọi bất bình của ta.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Chỉ có môt tạo phẩm ở đây. Sự bất bình che giấu những gì thực sự có ở phía bên kia. Những gì ta thấy bằng các giác quan là cơ sở cho những bất bình. Ta có thể trải nghiêm phép lạ nếu ta chọn nhìn thấy bằng ánh sáng. Ta có thể chọn hoặc phép lạ hoặc sự bất bình.

-Điều luôn xảy ra một cách tự nhiên chỉ là tình yêu của Chúa dành cho tạo phẩm của mình và tất cả chúng ta đang cùng nhau trải nghiệm nhưng khi sự bất bình xen vào, nó dựng lên các bức tường ở giữa các phép lạ chỉ là sự chuyển động của tình yêu thương của Chúa.

-Hãy nhớ áp dụng bài học này cho cả sự bất bình đối với bản thân hay còn gọi là sự tự phán xét.

Bài 88: Ôn (75-76)

Hôm nay chúng ta sẽ ôn tập những ý tưởng sau:

1. (75) Ánh sáng đã đến.

Khi chọn sự cứu rỗi thay vì tấn công, ta chỉ đơn thuần chọn nhận ra những gì đã có ở đó. Sự cứu rỗi là một quyết định đã được đưa ra. Tấn công và bất bình không có ở đó để lựa chọn. Đó là lý do tại sao ta luôn chọn giữa sự thật và ảo tưởng; giữa những gì có ở đó và những gì không. Ánh sáng đã tới. Ta chỉ có thể chọn ánh sáng, vì nó không có lựa chọn nào khác. Nó đã thay thế bóng tối, và bóng tối đã biến mất.

2. Đây sẽ là những dạng hữu ích để áp dụng cụ thể ý tưởng này:

Điều này không thể cho ta thấy bóng tối, vì ánh sáng đã tới.

Ánh sáng trong bạn là tất cả những gì tôi muốn thấy, [tên].

Ta chỉ muốn nhìn thấy trong điều này những gì có ở đó.

3. (76) Ta không chịu bất cứ luật nào ngoài luật của Chúa.

Đây là lời tuyên bố hoàn hảo về sự tự do của ta. Ta không theo bất cứ luật nào ngoài luật của Chúa. Ta liên tục bị cám dỗ đặt ra các luật khác và trao cho chúng quyền lực đối với ta. Ta khổ đau chỉ vì niềm tin của ta vào chúng. Chúng không có tác động thực sự nào đến ta. Ta hoàn toàn thoát khỏi tác động của mọi thứ luật ngoại trừ luật của Chúa. Và Người là luật của tự do.

4. Đối với những hình thức cụ thể để áp dụng ý tưởng này, những dạng sau sẽ hữu ích:

Nhận thức của ta về điều này cho ta thấy ta tin vào những luật không tồn tại.

Ta chỉ thấy luật của Chúa đang hoạt động trong điều này.

Hãy để ta cho phép luật của Chúa hoạt động trong điều này, chứ không phải luật của ta.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

____________________________________________________________________________________________

Chú thich:

-Ánh sáng đã tới thay thế bóng tối. Ta muốn nhìn thấy cái luôn có ngay tại đây, ngay bây giờ và không bao giờ thay đổi. Ta không thấy nó vì ta đã chọn cố gắng nhìn thấy một cái gì khác không có ở đó, không có thật. Nhưng nay ta nhận ra cái không có ở đó không có bất cứ thứ gì ta muốn, ta rút lại niềm tin váo nó. Ta muốn nhìn thấy ý muốn của Chúa mà không phải những gì cái tôi cố gắng áp đặt lên đó.

-Không có xung đột trong ý muốn của Chúa, không có vấn đề, không có bệnh tật. Mọi sự đều biến mất trong Ý Chúa. Ta không phải đợi trong thời gian để điều đó xảy ra vì chúng chưa bao giờ có ở đó. Đây là những điều mà chúng ta dường như đang chứng kiến nhưng nó chưa bao giờ xảy ra, Chúa không biết điều đó. Chúa chỉ biết những gì Người tạo ra và nó luôn có mặt ngay bây giờ ngay tại đây.

-Một số quy luật mà ta tự nguyện ở trong vòng kiểm soát của chúng như quy luật sức khỏe, quy luật kinh tế, quy luật tự nhiên, quy luật sinh lão bệnh tử của cái thân và những thứ như vậy nhưng chỉ có quy luật của Chúa là quy luật của tự do. Khi ta nhìn thấy sự xung đột, bệnh tật, khó khăn về tài chính và những điều tương tự, ta đang tin vào các quy luật thực sự không tồn tại vì Chúa không tạo ra xung đột, Chúa không tạo ra bệnh tật, Chúa không tạo ra sự thiếu hụt.

Bài 87: Ôn (73-74)

Bài ôn tập của chúng ta ngày hôm nay sẽ đề cập những ý tưởng sau:

1. (73) Ta muốn có ánh sáng.

Ta sẽ sử dụng sức mạnh của ý muốn của ta ngày hôm nay. Ta không muốn dò dẫm trong bóng tối, sợ những cái bóng và sợ những thứ vô hình và không có thật. Ánh sáng sẽ là người dẫn đường cho ta ngày hôm nay. Ta sẽ đi theo nó đến nơi nó dẫn ta đến, và sẽ chỉ nhìn vào những gì nó cho ta thấy. Hôm nay ta sẽ trải qua sự bình yên của nhận thức thực sự.

2. Những dạng sau của ý tưởng này sẽ hữu ích cho những áp dụng cụ thể:

Điều này không thể che giấu ánh sáng mà ta muốn nhìn thấy.

Bạn đứng cùng tôi trong ánh sáng, [tên].

Trong ánh sáng, điều này sẽ trông khác. 

3. (74) Không có ý muốn nào khác ngoài ý muốn của Chúa.

Hôm nay ta được an toàn vì không có ý muốn nào khác ngoài ý muốn của Chúa. Ta chỉ có thể trở nên sợ hãi khi ta tin rằng có một ý muốn khác. Ta cố gắng tấn công chỉ khi ta sợ hãi, và chỉ khi ta cố gắng tấn công, ta mới có thể tin rằng sự an toàn vĩnh viễn của mình đang bị đe dọa. Hôm nay ta sẽ nhận ra rằng tất cả những điều này đã không xảy ra. Ta được an toàn vì không có ý muốn nào khác ngoài ý muốn của Chúa.

4. Đây là một số dạng hữu ích của ý tưởng này cho những áp dụng cụ thể:

Hãy để ta nhận thức điều này phù hợp với Ý muốn của Chúa.

Ý Chúa là bạn là Con của Người, [tên], và ý muốn của tôi cũng vậy.

Đây là một phần trong Ý Chúa dành cho ta, dù ta có thể thấy nó như thế nào đi nữa.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Khi chúng ta nhìn qua bộ lọc của cái tôi, chúng ta đang nhìn xung quanh trong bóng tối, nhưng khi chúng ta muốn với Chúa hay ở trong ý muốn thực sự, đó là ánh sáng trong đó chúng ta nhìn thấy, ánh sáng đó sẽ xua tan bóng tối của hệ thống suy nghĩ của cái tôi.

-Khi ta nhìn với cái tôi, ta ở trong bóng tối và chỉ thấy những cái bóng và sợ những thứ không có thật. Ta tin những gì ta thấy trong bóng tối, con người, các hiện tượng bao gồm cái thân có sức mạnh gây hại cho ta hoặc là sự cứu rỗi sai lầm của ta. Nhưng chúng không có sức mạnh nào vì chúng không tồn tại.

-Khi ta thực sự nhìn với ánh sáng, ta sẽ bắt đầu nhìn vượt qua hình tướng. Khi ta nhận ra sự thật thì không có gì liên quan đến thế giới vật chất hay thế giới của hình tướng. Tất cả những gì không vĩnh cữu đều không có thật. Những gì ta nghĩ là có thật thì thực sự không phải như vậy. Ánh sáng là người hướng dẫn của ta đi đến sự thật.

-Khi ta tin có một ý muốn khác với Chúa, ta sẽ ở trong trạng thái xung đột và sợ hãi vì ta tin ý muốn của ta đối nghịch với ý muốn của Chúa và xung đột với ý muốn của Người, điều này khiến ta sợ hãi. Không có ý muốn nào khác ngoài Chúa vì Chúa và con của Người là một.

Bài 86: Ôn (71-72)

Những ý tưởng dưới đây dùng để ôn tập ngày hôm nay:

 1. (71) Chỉ có kế hoạch cứu rỗi của Chúa mới thành công.

Thật vô nghĩa khi ta điên cuồng tìm kiếm sự cứu rỗi. Ta đã nhìn thấy nó ở nhiều người và ở nhiều thứ, nhưng khi ta với tới nó thì nó không có ở đó. Ta đã nhầm lẫn về việc nó ở đâu. Ta đã nhầm lẫn về việc nó là gì. Ta sẽ không tìm kiếm một cách vô ích nữa. Chỉ có kế hoạch cứu rỗi của Chúa mới thành công. Và ta sẽ vui mừng vì kế hoạch của Người không bao giờ có thể thất bại.

2. Đây là một số dạng gợi ý để áp dụng cụ thể ý tưởng này:

Kế hoạch cứu rỗi của Chúa sẽ cứu ta khỏi nhận thức của ta về điều này.

Đây không phải là ngoại lệ trong kế hoạch cứu rỗi của Chúa dành cho ta.

Hãy để ta nhận thức điều này chỉ dưới ánh sáng của kế hoạch cứu rỗi của Chúa. 

2. (72) Giữ bất bình là tấn công vào kế hoạch cứu rỗi của Chúa.

Giữ mối bất bình là một nỗ lực để chứng minh rằng kế hoạch cứu rỗi của Chúa sẽ không thành công. Tuy nhiên, chỉ kế hoạch của Người mới thành công. Vì vậy bằng cách ôm giữ những bất bình, ta đang loại bỏ niềm hy vọng cứu rỗi duy nhất của ta khỏi nhận thức của mình. Ta không muốn làm tiêu tan lợi ích tốt nhất của chính mình theo cách điên rồ này nữa. Ta sẽ chấp nhận kế hoạch cứu rỗi của Chúa, và được hạnh phúc.

4. Những áp dụng cụ thể cho ý tưởng này có thể ở những dạng sau:

Ta đang lựa chọn giữa nhận thức sai lầm và sự cứu rỗi khi nhìn vào điều này.

Nếu ta thấy lý do để bất bình trong việc này, ta sẽ không thấy lý do để ta được cứu rỗi.

Điều này kêu gọi sự cứu rỗi, không phải tấn công.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Thế giới được sinh ra từ niềm tin vào sự tách biệt, đó là vấn đề duy nhất và đã được trả lời. Ta không thể tìm thấy câu trả lời cho những gì dường như là vấn đề của ta trên thế giới vì nó không có ở đó. Câu trả lời chỉ có nơi phát sinh vấn đề đó là trong tâm của ta. Chúa đã trả lời cho vấn đề duy nhất của thế gian. Người ở trong tâm ta, ánh sáng ở trong tâm ta. Những vấn đề mà ta nhìn thấy chính là biểu tượng của sự tách biệt, chúng đã được giải quyết, nhưng khi ta vẫn còn tin vào sự tách biệt, tin rằng các vấn đề là có thật thì ta dường như có vấn đề và phải tìm cách giải quyết. Và khi ta hướng vào trong, cầu xin được nhìn thấy sự thật và lắng nghe, câu trả lời sẽ được đưa ra. Đó là kế hoạch cứu rỗi của Chúa.

-Nếu ta vẫn còn ôm chút bất bình để khiến người khác trở nên sai trái như là một phần của giải pháp cho vấn đề, thì ta đã loại bỏ mình ra khỏi niềm hy vọng duy nhất được cứu rỗi và hạnh phúc. Vì chỉ có kế hoạch cứu rỗi của Người sẽ thành công. Tất cả quy về sự lựa chọn, anh em thực sự muốn điều gì, cạnh tranh với Chúa hay giao phó hoàn toàn cho ý muốn của Người và được hạnh phúc.

-Nếu ta thấy lý do để bất bình thì ta sẽ không thấy lý do để được cứu rỗi. Chúng loại trừ nhau, hoặc là cái này hoặc cái kia, không có cái thứ ba. Có một thế giới mà ta đang trải nghiệm hoặc thông qua lăng kính của cái tôi hoặc thông qua tha thứ hay nhận thức thực sự. Bất bình là một lăng kính đó.

Bài 85: Ôn (69-70)

Bài ôn tập hôm nay sẽ đề cập những ý tưởng sau:

1. (69) Sự bất bình của ta che giấu ánh sáng của thế giới trong ta.

Sự bất bình của ta cho ta thấy những gì không có ở đó, và che giấu khỏi ta những gì ta muốn nhìn thấy. Nhận ra điều này, ta muốn bất bình để làm gì? Chúng giữ ta trong bóng tối và che giấu ánh sáng. Sự bất bình và ánh sáng không thể đi cùng nhau, nhưng ánh sáng và nhãn quan phải kết hợp để ta nhìn thấy. Để thấy, ta phải gạt những bất bình qua một bên. Ta muốn thấy, và đây sẽ là phương tiện để ta thành công.

2. Các áp dụng cụ thể cho ý tưởng này có thể được thực hiện dưới những hình thức sau:

Đừng để ta sử dụng điều này như một trở ngại cho cái thấy.

Ánh sáng của thế giới sẽ xua tan sáng tất cả những điều này.

Ta không cần điều này. Ta muốn nhìn thấy.

3. (70) Sự cứu rỗi của ta đến từ ta.

Hôm nay ta sẽ nhận ra sự cứu rỗi của ta ở đâu. Nó ở trong ta vì Nguồn của nó ở đó. Nó không rời khỏi Nguồn của nó, và vì vậy nó không thể rời khỏi tâm ta. Ta sẽ không tự mình tìm kiếm nó bên ngoài. Nó không được tìm thấy bên ngoài rồi đem vào trong. Nhưng từ bên trong ta, nó sẽ vươn ra ngoài, và mọi thứ ta thấy sẽ chỉ phản chiếu ánh sáng chiếu sáng trong ta và trong chính nó.

4. Những dạng dưới đây của ý tưởng phù hợp cho những áp dụng cụ thể hơn:

Đừng để điều này cám dỗ ta rời mắt khỏi ta để tìm sự cứu rỗi.

Ta sẽ không để điều này cản trở ta nhận biết Nguồn cứu rỗi của ta.

Điều này không có sức mạnh loại bỏ sự cứu rỗi khỏi ta.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

___________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Sự bất bình chính là quá khứ chưa được tha thứ được mang đến hiện tại. Khi ta bất bình, ta chỉ thấy quá khứ và không thấy mọi thứ như nó là. Chúng ta đang thấy trong bóng tối. Sẽ không có ánh sáng cho đến khi ta tha thứ cho nó và muốn nhìn thấy sự thật. Nó ngăn cản tình yêu thương mà ta muốn chia sẽ với mọi người, nó giữ ta trong sợ hãi. Nhận ra điều này, ta muốn giữ nó để làm gì.

-Cái ta ảo tưởng dường như đang có một trải nghiệm tách biệt. Bây giờ ta không muốn rơi xuống tầng sâu của cái tôi bằng cách ôm giữ sự bất bình và nuôi dưỡng bất kỳ hình ảnh hoặc câu chuyện sai lầm nào và chứng kiến ​​những gì không có ở đó. Bây giờ ta thực sự muốn nhìn thấy. Ta muốn từ bỏ tất cả các lời phàn nàn hay phán xét. Ta nhận ra rằng tất cả chúng đều giống nhau, chúng đều là ảo tưởng và ngăn cản cái nhìn của ta. Bây giờ ta muốn có lưa chọn khác. Mong muốn của ta sẽ quyết định trải nghiệm của ta. Ta muốn nhìn thấy sự thật.

-Trong mối quan hệ lãng mạn đặc biệt, ta đặt toàn bộ giá trị của mình và sự thánh khiết của ta, tình yêu mà ta là, ta đã đặt nó vào người khác, vì vậy sự cứu rỗi của ta bây giờ nằm ​​trong mối quan hệ của ta với người đó để làm cho ta được trọn vẹn, dể cảm thấy ổn. Và mối quan hệ đó dựa trên nỗi sợ hãi, nó thất thường, nó có thể thay đổi, nó hỗn loạn và rất đau đớn và chúng ta được chỉ cho chúng ta phải quay lại, và hướng vào bên trong.

-Chúa ở trong tâm ta, Chúa ở ngay đây với ta. Chúa là tình yêu thương vì vậy nếu ta đang tìm kiếm tình yêu thì đó là sự quay vào bên trong. Và một khi ta tìm thấy nó ở đó, ta nhận ra rằng ta và Chúa là một thông qua việc chấp nhận sự chuộc lỗi, tha thứ cho bản thân vì suy nghĩ rằng sự cứu rỗi của ta đã từng nằm ngoài chính ta. Đó là nơi ta tiếp xúc với tình yêu tràn đầy, đó là Nguồn nước từ bên trong luôn tuôn chảy nó sẽ không bao giờ khô cạn, nó sẽ không bao giờ thay đổi, nó sẽ không bao giờ từ bỏ ta, nó không thể rời bỏ ta và từ sự tràn đầy phong phú đó sau đó ta chỉ cần mở rộng một cách hào phóng cho mọi người mà ta tiếp xúc. Đó là tình yêu thương.

-Nguồn cứu rỗi không nằm ở bên ngoài ta vì ánh sáng ở bên trong ta, Vương quốc Thiên đường ở trong ta. Điều đó không bao giờ thay đổi. Đừng tìm kiếm sự cứu rỗi ở bên ngoài vì nó không có ở đó.