1. Ý tưởng của ngày hôm nay tiếp tục với suy nghĩ rằng niềm vui và sự bình yên không phải là những giấc mơ vu vơ. Chúng là quyền của anh em, vì anh em là gì. Chúng đến với anh em từ Chúa, Đấng không thể không ban cho anh em điều Người muốn. Tuy nhiên, phải có một nơi sẵn sàng đón nhận những món quà của Người. Chúng không được chào đón một cách vui vẻ bởi một tâm thay vào đó đã nhận những món quà mà nó tạo ra ở nơi thuộc về những món quà của Người, như những thứ thay thế cho chúng.
2. Hôm nay chúng ta sẽ loại bỏ tất cả những món quà vô nghĩa và tự tạo mà chúng ta đã đặt trên bàn thờ thánh, nơi chứa đựng những món quà của Chúa. Sự thật là những món quà của Người là của chúng ta. Của Người là những món quà mà chúng ta được thừa hưởng từ trước khi có thời gian, và nó vẫn sẽ là của chúng ta khi thời gian trôi qua vào cõi vĩnh hằng. Của Người là những món quà hiện đang ở bên trong chúng ta, vì chúng vượt thời gian. Và chúng ta không cần phải chờ đợi để có chúng. Chúng thuộc về chúng ta ngay hôm nay.
3. Vì vậy, chúng ta chọn có chúng ngay bây giờ và biết rằng, khi chọn chúng thay cho những gì ta đã tạo ra, chúng ta chỉ hợp nhất ý muốn của chúng ta với những gì Chúa muốn, và nhận ra điều giống nhau là một. Các buổi thực tập dài của chúng ta ngày hôm nay, năm phút mỗi giờ dành cho sự thật để cứu rỗi anh em, nên bắt đầu với điều này
Ta chỉ tìm kiếm những gì thuộc về ta trong sự thật,
và niềm vui và sự bình yên là gia tài của ta.
Sau đó hãy gạt bỏ những xung đột trên thế giới mang đến những món quà khác và những mục tiêu khác được tạo ra từ ảo tưởng, được chúng chứng kiến, và chỉ được tìm kiếm trong thế giới mộng tưởng.
4. Tất cả những điều này chúng ta bỏ qua một bên, và thay vào đó tìm kiếm những gì thực sự là của chúng ta, khi chúng ta cầu xin nhận ra những gì Chúa đã ban cho chúng ta. Chúng ta dọn dẹp một nơi thánh trong tâm mình trước bàn thờ của Người, nơi những món quà bình an và niềm vui của Người được chào đón, và nơi chúng ta đến để tìm thấy những gì Người đã ban cho chúng ta. Hôm nay chúng ta đến với lòng tin tưởng, nhận thức được rằng những gì thực sự thuộc về chúng ta là những gì Người ban cho. Và chúng ta không mong muốn điều gì khác, vì sự thật không có gì khác thuộc về chúng ta.
5. Vì vậy, hôm nay chúng ta dọn đường cho Người bằng cách đơn giản nhận ra rằng Ý muốn của Người đã được thực hiện rồi, và niềm vui và sự bình an thuộc về chúng ta như những món quà vĩnh cữu của Người. Chúng ta sẽ không để mình lạc mất chúng giữa những khoảng thời gian chúng ta đến để tìm kiếm chúng ở nơi Người đã đặt chúng. Lời nhắc nhở này chúng ta sẽ ghi nhớ thường xuyên nhất có thể:
Ta chỉ tìm kiếm những gì thuộc về ta trong sự thật.
Món quà niềm vui và bình an của Chúa là tất cả những gì ta muốn.
-Ý muốn của Chúa cho ta là hạnh phúc trọn vẹn nhưng khi ta nghĩ ta có ý muốn khác, muốn những thứ mà ta nghĩ sẽ đem lại những niềm vui thoáng qua, đây sẽ là những thứ thay thế cho món quà của Chúa. Cho đến khi ta nhận ra ý Chúa cũng là ý muốn của ta và tha thứ toàn bộ ý tưởng về sự tách biệt, ta sẽ nhận được những món quà của Chúa, vĩnh cữu, hoàn hảo, không bao giờ thay đổi, là niềm vui và sự bình an. Vì vậy điều đó phụ thuộc vào việc ta đang ở đâu, ta coi trọng điều gì, ta đang phục vụ ai.
-Có một nơi trong tâm chúng ta mà những món quà này luôn có mặt và không bị đe dọa bởi bất cứ thứ gì. Nó đã được ban cho chúng ta và chờ đợi ta đón nhận. Ta không cần làm gì, chỉ cần từ bỏ những gì ta đã tạo ra và nhận ra rằng ý muốn của ta và của Chúa là một. Và khi ta đến được nơi đó thường xuyên, ta sẽ cảm nhận được Tình yêu thương, sự không sợ hãi, sự vô tội không thê hủy hoại và những gì ta cảm nhận được sẽ được phản chiếu ở bên ngoài, mọi thứ sẽ trở nên đẹp đẽ và hài hòa. Đó là giấc mơ hạnh phúc trước khi Chúa thực hiện bước cuối cùng, một sự thức tỉnh nhẹ nhàng khỏi giấc mơ.
-Ta không biết gì về sự thật. Ta không biết gì về thế giới này. Nó chỉ là sự phóng chiếu của niềm tin rằng sự tách biệt đã xảy ra. Hãy dọn dẹp tâm ta, hãy buông bỏ thế giới tưởng tượng này và hãy để tiếng nói của Chúa trong tâm ta cho ta biết sự thật.
1. Hạnh phúc là một thuộc tính của tình yêu thương. Nó không thể tách rời khỏi tình yêu thương. Nó cũng không thể được trải nghiệm nơi không có tình yêu thương. Tình yêu thương không có giới hạn, ở khắp mọi nơi. Và vì vậy niềm vui cũng ở khắp mọi nơi. Tuy nhiên, tâm có thể phủ nhận điều này là như vậy, tin rằng có những khoảng trống trong tình yêu thương nơi tội lỗi có thể xâm nhập, đem đến nỗi đau thay vì niềm vui. Niềm tin kỳ lạ này sẽ hạn chế hạnh phúc bằng cách xác định lại tình yêu thương là có giới hạn, và đưa vào sự đối lập trong những gì không có giới hạn và không có đối lập.
2. Khi ấy, nỗi sợ hãi được gắn liền với tình yêu thương, và kết quả của nó trở thành di sản của những cái tâm nghĩ rằng những gì chúng tạo ra đều có thật. Những hình ảnh này, không có thực tại trong sự thật, làm chứng cho nỗi sợ Chúa, quên rằng là Tình yêu thương, Người phải là niềm vui. Lỗi lầm cơ bản này chúng ta sẽ cố gắng đưa ra sự thật một lần nữa ngày hôm nay, và tự dạy mình:
Chúa là Tình yêu thương cũng là niềm hạnh phúc.
Sợ hãi Người là sợ hãi niềm vui.
Hãy bắt đầu các buổi thực tập của anh em ngày hôm nay với sự liên kết này, điều này sẽ sửa lại niềm tin sai lầm rằng Chúa là nỗi sợ hãi. Nó cũng nhấn mạnh hạnh phúc thuộc về anh em, vì Người là gì.
3. Hãy để sự sửa lỗi này được đặt trong tâm của anh em mỗi giờ trong ngày hôm nay. Sau đó, hãy chào đón tất cả niềm hạnh phúc mà nó mang lại khi sự thật thay thế nỗi sợ hãi, và niềm vui trở thành điều anh em mong đợi để thay thế nỗi đau. Chúa là Tình yêu thương, điều đó sẽ được ban cho anh em. Hãy củng cố sự mong đợi này thường xuyên suốt cả ngày và xoa dịu mọi nỗi sợ hãi của anh em bằng sự đảm bảo, tử tế và hoàn toàn đúng này:
-Tình yêu thương ở khắp mọi nơi và hạnh phúc cũng vậy. Tình yêu thương ở đâu, hạnh phúc ở đó. Nơi không có hạnh phúc, ở đó không có tình yêu thương. Và không có tình yêu thương nào ngoài tình yêu thương của Chúa. Đó là tình yêu thương không có đối lập, không có sợ hãi. Cái tôi đã thay thế tình yêu thương của Chúa bằng tình yêu gắn liền với nỗi sợ hãi và đòi hỏi sự hy sinh. Đó không phải là hạnh phúc tối thượng, nó không phải là niềm vui và nó có thể thay đổi.
-Vậy thì thật tuyệt khi nhận ra rằng có một tình yêu, đó là Chúa. Vậy thì Chúa là tình yêu. Đó cũng là hạnh phúc. Nếu không có hạnh phúc, vậy thì Chúa không ở đó, tình yêu không ở đó. Theo kinh nghiệm cá nhân thì không có hạnh phúc cũng có nghĩa không có sự vô tội. Đó là trạng thái được cảm nhận, chấp nhận sự vô tội của chúng ta và tâm được giải thoát khỏi tội lỗi và sợ hãi.
-Và niềm vui đó không liên quan đến bất cứ điều gì bên ngoài. Chỉ có cảm giác khó chịu rằng mình không xứng đáng luôn theo đuổi chúng ta trong khi chúng ta tin rằng mình có tội, khi chúng ta xác định mình là cái ta tưởng tượng, chúng ta chính là hiện thân của tội lỗi, vậy thì ai có thể vui vẻ, phải không?
-Ở cấp độ áp dụng thực tế, khi chúng ta đang thực sự cống hiến cho việc này và đột nhiên một tình huống xảy ra trong ngày khi ta tin vào cái tôi, chúng ta có thể nhìn vượt qua các hiện tướng đang cố gắng cho thấy là có thật. Đó chỉ là sự lôi kéo ta từ bỏ quyền được hạnh phúc trọn vẹn của mình trong một tình yêu thương muốn ta hoàn toàn hạnh phúc và bình yên ở nơi mà ta không phải phấn đấu hoặc làm bất cứ điều gì. Điều duy nhất chúng ta được lựa chọn để làm đó là sự phủ nhận thực sự.
Hãy nhớ rằng Chúa là tình yêu cũng là hạnh phúc. Chúng ta không để rơi vào câu chuyện của cái tôi, đó chính là yếu tố kích hoạt quen thuộc để lôi kéo chúng ta xuống hố sâu của nó hay nói cách khác dính mắc quá sâu vào điều không có thật. Ta có quyền hưởng phép lạ, đằng sau các hiện tướng chính là phép lạ dành cho ta.
1. Anh em không muốn khổ đau. Anh em có thể nghĩ rằng nó mang lại cho anh em thứ gì đó, và vẫn có thể tin một chút rằng nó mang lại cho anh em thứ anh em muốn. Tuy nhiên, niềm tin này bây giờ chắc chắn đã bị lung lay, ít nhất cũng đủ để anh em đặt câu hỏi về nó, nghi ngờ rằng nó thực sự vô nghĩa. Nó vẫn chưa biến mất, nhưng đã thiếu đi những gốc rễ đã từng giữ chặt nó vào những nơi bí mật và tối tăm ẩn giấu trong tâm của anh em.
2. Hôm nay chúng ta cố gắng nới lỏng sự nắm giữ đã suy yếu của nó hơn nữa, và nhận ra rằng nỗi đau là không có mục đích, không có nguyên nhân và không có sức mạnh để hoàn thành bất cứ điều gì. Nó không thể mua bất cứ thứ gì cả. Nó không mang lại điều gì, và không tồn tại. Và mọi thứ anh em nghĩ nó mang lại cho anh em đều không tồn tại, giống như chính nó. Anh em không phải là nô lệ của bất cứ điều gì. Anh em hãy tự do ngày hôm nay để tham gia vào Ý muốn hạnh phúc của Chúa.
3. Trong vài ngày tới, chúng ta sẽ tiếp tục dành những buổi thực tập của mình cho các bài tập được lên kế hoạch để giúp anh em đạt được hạnh phúc mà Ý Chúa đã đặt vào anh em. Đây là nhà của anh em, và đây là sự an toàn của anh em. Đây là sự bình an của anh em, và ở đây không có sự sợ hãi. Đây là sự cứu rỗi. Cuối cùng đây là sự yên nghỉ.
4. Hãy bắt đầu buổi thực tập của anh em ngày hôm nay với việc chấp nhận Ý muốn của Chúa dành cho anh em:
Ta chia sẻ Ý Chúa muốn mang lại hạnh phúc cho ta, và
Ta chấp nhận nó như là chức năng của ta bây giờ.
Sau đó, tìm kiếm chức năng này sâu trong tâm của anh em, vì nó ở đó, chỉ chờ đợi sự lựa chọn của anh em. Anh em không thể không tìm thấy nó khi anh em biết rằng đó là sự lựa chọn của anh em, và rằng anh em chia sẻ Ý muốn của Chúa.
5. Hãy hạnh phúc, vì chức năng duy nhất của anh em ở đây là hạnh phúc. Anh em không cần yêu thương Con Chúa ít hơn Người mà Tình yêu thương của Người đã tạo nên anh ấy cũng yêu thương như chính Người. Bên cạnh những khoảng thời gian yên nghỉ năm phút mỗi giờ này, hãy thường xuyên tạm dừng trong ngày hôm nay để nói với chính mình rằng giờ đây anh em đã chấp nhận hạnh phúc là chức năng duy nhất của anh em. Và hãy chắc chắn rằng anh em đang hợp nhất với Ý Chúa trong việc này.
-Hãy dành một chút thời gian và thực sự cho phép bản thân cảm nhận điều đó sẽ như thế nào khi có một tâm thoát khỏi mọi ý nghĩ quấy rầy, mọi câu chuyện, mọi nỗi sợ hãi, mọi tội lỗi, chỉ để được nghỉ ngơi, chắc chắn về bản thân mình như Chúa đã tạo ra, và rằng ý muốn duy nhất, yêu cầu duy nhất là ta phải thật hạnh phúc. Đó là sự cứu rỗi của chúng ta. Đó là sự nghỉ ngơi an tâm tin cậy vào Chúa.
-Rằng chúng ta phải chấp nhận sự chuộc lỗi. Điều đó có nghĩa là chúng ta cần phải tiếp nhận nó, không chỉ về mặt trí năng, nhưng thực sự tiếp nhận nó trong trái tim. Và trong sự tiếp nhận đó là sự nghỉ ngơi. Đó là trạng thái không sợ hãi.
-Đối với tâm của cái tôi mà chúng ta nghĩ là tâm của chúng ta, điều đó thật không thể tưởng tượng được khi nghĩ rằng có một trạng thái như vậy mà chúng ta có thể đạt được bởi vì nó không có khái niệm về ý muốn của Chúa hay một tình yêu thương hoàn hảo hay một kế hoạch hoàn hảo về sự cứu rỗi. Đối với nó, sự cứu rỗi có nghĩa là hy sinh và trừng phạt.
-Ta chỉ cần bỏ đi toàn bộ hệ thống suy nghĩ của cái tôi và những suy nghĩ của nó về sự cứu rỗi của chúng ta là gì và cho phép bản thân thực sự cảm nhận được sự thật về sự cứu rỗi, rằng ý muốn của Người dành cho chúng ta chỉ là niềm hạnh phúc hoàn hảo. Và chúng ta không cần phải làm bất cứ điều gì hoặc phấn đấu tốt, chúng ta không cần phải giành được tình yêu của Chúa, chúng ta không cần phải đủ điều kiện để có được điều đó, chúng ta không phải hy sinh vì điều đó. Không phải vậy. Chỉ cần chấp nhận điều đó, chấp nhận tình yêu thương hoàn hảo, cảm nhận được nó là gì và cho phép mình chấp nhận rằng nó đã là của mình.
-Khi ta không phải là cái ngã ảo tưởng, ý muốn của ta và ý muốn của Chúa là một và đó là hạnh phúc trọn vẹn. Và đó là hạnh phúc cho tất cả. chỉ có hạnh phúc đích thực mới có thể chia sẻ bình đẳng với mọi người.
1. Hôm nay chúng ta sẽ tiếp tục với chủ đề hạnh phúc. Đây là một ý tưởng quan trọng để hiểu sự cứu rỗi có nghĩa là gì. Anh em vẫn tin nó yêu cầu khổ đau như một sự đền tội cho “tội lỗi” của mình. Không phải như vậy. Tuy nhiên, anh em phải nghĩ như vậy khi anh em tin tội lỗi là có thật và Con Chúa có thể phạm tội.
2. Nếu tội lỗi là có thật thì sự trừng phạt là chính đáng và không thể tránh được. Vì vậy, sự cứu rỗi không thể mua được bằng cách nào khác ngoài sự khổ đau. Nếu tội lỗi là có thật, thì hạnh phúc phải là ảo tưởng, vì cả hai đều không thể là sự thật. Những kẻ tội lỗi chỉ đáng chết và đau khổ, và đó là điều họ cầu xin. Vì họ biết điều đó đang chờ đợi họ, và nó sẽ tìm kiếm họ và tìm thấy họ ở đâu đó, một lúc nào đó, dưới hình thức nào đó để trả món nợ mà họ nợ Chúa. Họ muốn thoát khỏi Người trong nỗi sợ hãi. Tuy nhiên Người sẽ đuổi theo, và họ không thể trốn thoát.
3. Nếu tội lỗi là có thật, sự cứu rỗi phải là nỗi đau. Nỗi đau là cái giá phải trả của tội lỗi, và khổ đau không bao giờ có thể thoát khỏi nếu tội lỗi là có thật. Sự cứu rỗi phải đáng sợ, vì nó sẽ giết chết, nhưng từ từ, lấy đi mọi thứ trước khi ban ân huệ được chào đón là cái chết cho những nạn nhân chỉ còn da bọc xương trước khi sự cứu rỗi được xoa dịu. Cơn thịnh nộ của nó là vô biên, tàn nhẫn, nhưng hoàn toàn công bằng.
4. Ai lại muốn tìm kiếm hình phạt tàn bạo như vậy? Ai lại không chạy trốn sự cứu rỗi, và cố gắng bằng mọi cách có thể để để nhấn chìm Tiếng nói ban điều đó cho họ? Tại sao anh ta lại cố gắng lắng nghe và chấp nhận món quà của Tiếng nói đó? Nếu tội lỗi là có thật, món quà của Nó là cái chết, và được thực hiện dưới hình thức tàn nhẫn tương ứng với những mong muốn xấu xa mà tội lỗi được sinh ra. Nếu tội lỗi là có thật, sự cứu rỗi đã trở thành kẻ thù cay đắng của anh em, lời nguyền của Chúa dành cho anh em, kẻ đã đóng đinh Con của Người.
5. Anh em cần các buổi thực tập ngày hôm nay. Các bài tập dạy rằng tội lỗi là không có thật, và tất cả những gì anh em tin là phải đến từ tội lỗi sẽ không bao giờ xảy ra, vì nó không có nguyên nhân. Hãy chấp nhận sự Chuộc lỗi với một tâm cởi mở, không nuôi dưỡng niềm tin dai dẵng rằng anh em đã biến Con Chúa thành ác quỷ. Không có tội lỗi. Chúng ta thực tập với ý nghĩ này thường xuyên nhất có thể ngày hôm nay, vì nó là nền tảng cho ý tưởng hôm nay.
6. Ý muốn của Chúa dành cho anh em là hạnh phúc trọn vẹn vì không có tội lỗi, và khổ đau là vô cớ. Niềm vui là chính đáng, và nỗi đau chỉ là dấu hiệu anh em đã hiểu sai về chính mình. Đừng sợ Ý Chúa. Nhưng hãy hướng về nó với niềm tin chắc rằng nó sẽ giải thoát anh em khỏi mọi hậu quả mà tội lỗi đã gây ra trong trí tưởng tượng cuồng nhiệt. Hãy nói:
Ý muốn của Chúa dành cho ta là hạnh phúc trọn vẹn.
Không có tội lỗi; nó không có hậu quả.
Anh em nên bắt đầu thời gian thực tập như vậy, và sau đó cố gắng tìm lại niềm vui mà những ý nghĩ này sẽ mang lại trong tâm anh em.
7. Hãy vui vẻ dành năm phút này để trút bỏ gánh nặng mà anh em đặt lên chính mình với niềm tin điên rồ rằng tội lỗi là có thật. Hôm nay hãy thoát khỏi sự điên rồ. Anh em đang trên con đường của tự do, và bây giờ ý tưởng của ngày hôm nay sẽ chấp cánh để giúp anh em tăng tốc và hy vọng sẽ tiến nhanh hơn đến mục tiêu bình an đang chờ đợi. Không có tội lỗi. Hãy ghi nhớ điều này ngay hôm nay, và nói với chính mình thường xuyên nhất có thể:
Ý muốn của Chúa dành cho ta là hạnh phúc trọn vẹn.
-Ta tin tội lỗi là có thật vì ta nghĩ ta đã tách rời khỏi Chúa, rằng sự tách biệt đã xảy ra. Và cái tôi nói rằng vì ta đã rời bỏ Chúa, ta đã phạm tội và phải chịu sự trừng phạt đó là cái chết và trước đó là rất nhiều khổ đau. Ta tin điều này nên rất sợ hãi và trên hết mọi sự sợ hãi đó là nỗi sợ Chúa. Nhưng đây là điều không thể xảy ra, nó chỉ có thể trong giấc mơ của phần trong tâm đã chìm vào giấc ngủ và tin sự tách biệt là có thật.
-Tội lỗi là không có thật vì sự tách biệt không thể xảy ra trong sự thật. Con Chúa không thể khổ đau vì Ý Chúa là con của Người được hạnh phúc trọn vẹn nhưng khi ta tin vào cái tôi thì đây dường như là những gì ta đã trải qua.
-Tội lỗi là sai lầm cần được sửa chữa mà không phải sự trừng phạt. Khi ta nói không có tội lỗi, điều này có nghĩa sai lầm về sự tách biệt đã được Chúa trả lời và được Thánh Linh sửa chữa trong tâm ta. Nhưng khi ta vẫn tin sự tách biệt đã xảy ra thì tội lỗi dường như có thật và khổ đau và cái chết dường như có thật.
-Bài học có nói tội lỗi là không có thật vì nó không có nguyên nhân. Nếu chúa là Nguyên nhân duy nhất và Chúa là tình yêu thương thì tất cả những gì đến từ Chúa đều là tình yêu thương. Mọi tạo phẩm của Chúa về mặt tinh thần chỉ là sự mở rộng tinh thần, tinh thần tạo ra tinh thần và tinh thần mãi mãi là tình yêu thương, mãi mãi là niềm vui, mãi mãi là niềm hạnh phúc, mải mãi là sự thánh khiết, mãi mãi là sự bình an, mãi mãi vô tội và do đó ta vui mừng vì tội lỗi là không có thật. Nếu ta tin có một ý muốn khác với Chúa, nếu ta tin vào cái tôi thì dường như ta có tội, nhưng vì không có cái tôi nên cũng không có tội lỗi.
-Ý Chúa dành cho ta là hạnh phúc trọn vẹn và không có gì có thể chiến thắng được Ý Chúa. Và nếu ta trải qua điều gì đó không thực sự là niềm vui, không thực sự là hạnh phúc thì nên biết rằng đó là một lỗi lầm cần được sửa chữa.
1. Giống như Con Chúa hoàn thiện Cha của mình, vai trò của anh em trong đó cũng hoàn thành kế hoạch của Cha anh em. Sự cứu rỗi phải đảo ngược niềm tin điên rồ vào những suy nghĩ riêng biệt và những cái thân riêng biệt, dẫn dắt những cuộc sống riêng biệt và đi theo những con đường riêng biệt. Một chức năng được chia sẻ bởi những tâm riêng biệt sẽ hợp nhất chúng lại trong một mục đích, vì mỗi tâm trong số chúng đều cần thiết như nhau đối với tất cả chúng.
2. Ý muốn của Chúa dành cho anh em là hạnh phúc trọn vẹn. Tại sao anh em nên chọn đi ngược lại Ý muốn của Người? Vai trò mà Người đã dành cho anh em để thực hiện kế hoạch của Người, được trao cho anh em để anh em có thể được phục hồi những gì Người muốn. Vai trò này rất cần thiết cho kế hoạch của Người cũng như cho hạnh phúc của anh em. Niềm vui của anh em phải trọn vẹn để những ai mà Người đưa anh em đến sẽ hiểu được kế hoạch của Người. Họ sẽ nhìn thấy chức năng của họ trên gương mặt rạng ngời của anh em, và nghe thấy Chúa đang gọi họ trong tiếng cười hạnh phúc của anh em.
3. Anh em thực sự cần thiết cho kế hoạch của Chúa. Không có niềm vui của anh em, niềm vui của Người không trọn vẹn. Không có nụ cười của anh em, thế giới không thể được cứu. Trong khi anh em buồn, ánh sáng mà chính Người đã chỉ định là phương tiện để cứu rỗi thế giới trở nên lu mờ và không có ánh sáng, và không ai cười vì mọi tiếng cười chỉ có thể vọng lại tiếng cười của anh em.
4. Anh em thực sự cần thiết cho kế hoạch của Chúa. Giống như ánh sáng của anh em làm tăng thêm mọi ánh sáng chiếu sáng trên Thiên đường, cũng vậy niềm vui của anh em trên trần thế kêu gọi mọi cái tâm hãy để nỗi buồn của họ qua đi, và nhận vị trí của họ bên cạnh anh em trong kế hoạch của Chúa. Các sứ giả của Chúa luôn vui vẻ, và niềm vui của họ chữa lành nỗi buồn và sự tuyệt vọng. Chúng là bằng chứng rằng Chúa muốn hạnh phúc trọn vẹn cho tất cả những ai đón nhận những món quà của Cha mình như của họ.
5. Chúng ta sẽ không để mình phải buồn ngày hôm nay. Vì nếu như vậy, chúng ta sẽ không thể đảm nhận vai trò thiết yếu đối với kế hoạch của Chúa, cũng như nhãn quan của chúng ta. Nỗi buồn là dấu hiệu cho thấy anh em muốn có một vai trò khác, thay vì những gì Chúa đã giao cho anh em. Như vậy, anh em không thể cho thế giới thấy niềm hạnh phúc mà Người muốn dành cho anh em lớn lao đến mức nào. Và vì thế anh em cũng không nhận ra nó là của anh em.
6. Hôm nay chúng ta sẽ cố gắng hiểu niềm vui là chức năng của chúng ta ở đây. Nếu anh em buồn, vai trò của anh em không được hoàn thành, và cả thế giới cũng vì thế mà bị tước mất niềm vui cùng với anh em. Chúa muốn anh em hạnh phúc, để thế giới có thể thấy Người yêu Con của Người biết bao, và không muốn nỗi buồn nào dấy lên lấn át niềm vui của anh ấy; không có nỗi sợ hãi nào quấy nhiễu sự bình yên của anh ấy. Hôm nay anh em là sứ giả của Chúa. Anh em đem hạnh phúc của Người đến với tất cả những ai anh em nhìn thấy; sự bình an của Người dành cho tất cả những ai nhìn vào anh em và thấy được thông điệp của Người trên khuôn mặt hạnh phúc của anh em.
7. Chúng ta sẽ chuẩn bị mình cho điều này ngày hôm nay, trong những buổi thực tập năm phút, bằng cách cảm thấy hạnh phúc khởi lên trong mình theo Ý muốn của Cha và của chúng ta. Bắt đầu các bài tập với suy nghĩ mà ý tưởng của ngày hôm nay chứa đựng. Sau đó hãy nhận ra vai trò của anh em là hạnh phúc. Chỉ có điều này được yêu cầu ở anh em hay bất kỳ ai muốn đảm nhận vị trí của mình trong số những sứ giả của Chúa. Hãy nghĩ xem điều này có nghĩa là gì. Anh em thực sự đã sai khi tin rằng cần phải có sự hy sinh. Anh em chỉ nhận được theo kế hoạch của Chúa và không bao giờ mất mát, hy sinh hay chết.
8. Bây giờ chúng ta hãy cố gắng tìm thấy niềm vui đó chứng minh cho chúng ta và toàn thế giới Ý muốn của Chúa dành cho chúng ta. Chức năng của anh em là tìm thấy nó ở đây, và tìm thấy nó ngay bây giờ. Vì điều này mà anh em đã đến. Hãy để ngày này là ngày anh em thành công! Hãy nhìn sâu vào bên trong anh em, không nản lòng trước mọi ý nghỉ nhỏ nhặt và những mục tiêu ngớ ngẩn mà anh em phải vượt qua khi anh em tiến lên để gặp Ngã Christ trong anh em.
9. Người sẽ ở đó. Và anh em có thể đến với Người ngay bây giờ. Anh em có thể nhìn thấy điều gì thay vì Người chờ đợi rằng anh em có thể nhìn thấy Người? Ý nghĩ nhỏ nhặt nào có sức mạnh kìm hãm anh em? Mục tiêu ngu ngốc nào có thể ngăn cản anh em thành công khi Đấng kêu gọi anh em chính là Chúa?
10. Người sẽ ở đó. Anh em rất cần thiết cho kế hoạch của Người. Anh em là sứ giả của Người ngày hôm nay. Và anh em phải tìm thấy những gì mà Người muốn anh em cho đi. Đừng quên ý tưởng cho ngày hôm nay giữa các buổi thực tập hàng giờ của anh em. Chính Ngã của anh em đang kêu gọi anh em ngày hôm nay. Và chính Người mà anh em trả lời, mỗi khi anh em nói với chính mình anh em là cần thiết cho kế hoạch cứu rỗi thế giới của Chúa.
-Trong thế giới tách biệt này, các tâm dường như tách biệt với nhau và tách biệt với Chúa. Các tâm này xung đột nhau vì chúng khác biệt. Nhưng sự thật chỉ có một tâm đó là Tâm của Chúa. Sự cứu rỗi hay sự tha thứ sẽ đảo ngược niềm tin vào sự tách biệt và hợp nhất các tâm lại với nhau trong một mục đích. Sự tha thứ dẫn chúng ta đến một tâm duy nhất, sự nhận thức rằng khống có sự khác biệt, đến một thực tại chung.
Ta không thể bị kích hoạt trừ khi ta đang nhìn thông qua bộ lọc của cái tôi hay tâm riêng tư. Chỉ có cái tôi mới bị kích động, bị xúc phạm, phán xét. Vì vậy điều tương tự cũng sẽ xảy ra nếu ta bị kích động bởi nỗi đau thể xác hoặc bệnh tật hoặc bất cứ điều gì, chính cái tôi đang nhận thức điều đó. Đằng sau bệnh tật chính là ý tưởng về cái ngã tách biệt. Vì vậy chúng ta cần tha thứ cho niềm tin về sự tách biệt.
– Chúng ta nghĩ chúng ta có rất nhiều vấn đề khác nhau nhưng sự thật ta chỉ có một vấn đề duy nhất là niềm tin vào sự tách biệt và phương thuốc duy nhất cho điều đó là sự tha thứ và nhận ra câu trả lời của Chúa cho lời yêu cầu này đó là điều không thể tưởng tượng được, không thể xảy ra được. Chỉ có cái tôi mới có thể nhìn thấy vấn đề hoặc trải qua sự thiếu thốn, bệnh tật hoặc thậm chí cái chết và đó không phải là chúng ta. Chỉ có một vấn đề đó là sự tách biệt và chỉ có một giải pháp và đó là sự tha thứ.
-Sự tha thứ, sự cứu rỗi và niềm vui là như nhau, đó là chức năng của ta ở đây. Cảm giác vui thú của thế gian không phải là niềm vui thực sự và sẽ biến thành nỗi buồn khi có vấn đề phát sinh. Niềm vui thưc sự đến từ việc thực hiện chức năng của ta là tha thứ. Đó là niềm vui không bị gián đoạn, không thay đổi, liên tục, thường hằng và vô tận. Nó luôn có mặt, chỉ có nhận thức của ta về nó bị cản trở khi ta không ở trong chức năng của mình. Khi ta buồn, ta không hoàn thành vai trò của mình và cả thế giới bị tước đi niềm vui cùng với ta.
-Khi ta nghĩ kế hoạch cứu rỗi của Chúa và vai trò của ta trong đó, ta nghĩ ngay đến phần việc ta phải làm trong kế hoạch đó. Nhưng bài học này chỉ nói về niềm vui, niềm hạnh phúc trong tâm. Ta cũng nghĩ ngay đến những gì nó sẽ yêu cầu ở ta, sự hy sinh nào cần phải có, nhưng bài học chỉ nói đến những phúc lớn mà ta nhận được và không có sự mất mát, hy sinh hay cái chết vì chúng không có thật, chúng là sự phóng chiếu của thế gian lên Chúa chỉ là tình yêu thương. Hãy nhớ đến cười vì mọi người phải vang vọng tiếng cười nhân từ của Chúa trong mình.
-Mỗi người chúng ta đều có một vai trò quan trọng trong kế hoạch cứu rỗi của Chúa. Không ai khác có thể hoàn thành vai trò của ta trong kế hoạch cứu rỗi của Người. Và ta có thể thấy rằng không có hai sứ giả nào của Chúa giống nhau, và mỗi người chúng ta đều có những món quà và phẩm chất tuyệt vời này. tất cả đều có Vương quốc Thiên đường bên trong mình, nhưng được nhấn mạnh với mỗi người trong cách thể hiện cá nhân ở đây. Chúng ta có những món quà và tài năng và đó là để mang thông điệp của Chúa đến với các con của Người, cho dù đó là thông qua âm nhạc, kinh doanh hay nghệ thuật, hoặc thầy giáo của Khóa học, có vô hạn cách. Mỗi món quà và tài năng của chúng ta đều có lý do, nhưng chúng ta đang dành nó để phục vụ ai? Để tôn vinh một ngã không tồn tại hoặc để tôn vinh Chúa.
1. Sự cứu rỗi và sự tha thứ giống nhau. Cả hai đều ngụ ý rằng có điều gì đó đã sai; điều gì đó cần được cứu, được tha thứ; điều gì đó sai lầm cần thay đổi để khắc phục; điều gì đó ngoài hoặc khác với Ý muốn của Chúa. Như vậy, cả hai thuật ngữ đều ngụ ý một điều không thể xảy ra nhưng đã xảy ra, dẫn đến trạng thái xung đột giữa cái hiện hữu và cái không bao giờ có thể tồn tại.
2. Sự thật và ảo tưởng giờ đây đều ngang nhau, vì cả hai đều đã xảy ra. Điều không thể trở thành điều anh em cần tha thứ, được cứu khỏi. Sự cứu rỗi bây giờ trở thành ranh giới giữa sự thật và ảo tưởng. Nó phản ánh sự thật vì nó là phương tiện để anh em có thể thoát khỏi ảo tưởng. Tuy nhiên nó chưa phải là sự thật vì nó hủy bỏ những gì chưa bao giờ được thực hiện.
3. Làm thế nào có thể có một nơi gặp gỡ ở đó trái đất và Thiên đường có thể dung hòa trong một tâm nơi mà cả hai cùng tồn tại. Cái tâm nhìn thấy ảo tưởng cho rằng chúng có thật. Chúng tồn tại như là những ý nghĩ. Tuy nhiên, chúng không có thật, bởi vì cái tâm nghĩ những suy nghĩ này thì tách biệt với Chúa.
4. Điều gì kết nối tâm và những suy nghĩ tách biệt với Tâm và Suy nghĩ mãi mãi là Một? Kế hoạch nào có thể giữ cho sự thật không bị xâm phạm nhưng vẫn nhận ra nhu cầu mà ảo tưởng mang lại và đưa ra những phương tiện để xóa bỏ chúng mà không có tấn công và không gây đau đớn? Điều gì ngoại trừ một Ý nghĩ của Chúa có thể là kế hoạch này, theo đó những gì không bao giờ được thực hiện được bỏ qua và những tội lỗi không bao giờ có thật được lãng quên?
5. Thánh Linh nắm giữ kế hoạch này của Chúa đúng như kế hoạch đã được Ngài tiếp nhận trong Tâm của Chúa và trong tâm của anh em. Nó tách biệt khỏi thời gian ở chỗ Nguồn của nó là vô tận. Tuy nhiên, nó vận hành trong thời gian, bởi vì anh em tin rằng thời gian là có thật. Không bị lay chuyển, Thánh Linh nhìn vào những gì anh em thấy; về tội lỗi, nỗi đau và cái chết, đau buồn, chia ly và mất mát. Tuy nhiên Ngài có biết một điều vẫn phải là sự thật; Chúa vẫn là Tình yêu thương, và đây không phải là Ý muốn của Người.
6. Đây là Ý nghĩ mang ảo tưởng đến với sự thật và xem chúng là những hiện tướng đằng sau đó là cái bất biến và cái chắc chắn. Đây là Ý nghĩ sẽ cứu rỗi và tha thứ, vì nó không đặt niềm tin vào những gì không được tạo ra bởi Nguồn duy nhất mà nó biết. Đây là Ý tưởng có chức năng cứu rỗi bằng cách trao cho anh em chức năng của nó như của chính anh em. Sự cứu rỗi là chức năng của anh em với Đấng mà kế hoạch đã được ban cho. Bây giờ anh em được giao phó kế hoạch này cùng với Ngài. Ngài có câu trả lời cho mọi hiện tướng; bất kể hình thức, kích thước, chiều sâu hay bất cứ thuộc tính nào mà chúng dường như có:
Sự cứu rỗi là chức năng duy nhất của ta ơ đây.
Chúa vẫn là Tình yêu thương, và đây không phải là Ý muốn của Người.
7. Anh em là những người sẽ thực hiện phép lạ, hãy chắc chắn rằng anh em thực tập tốt ý tưởng cho ngày hôm nay. Cố gắng cảm nhận sức mạnh trong những gì anh em nói, vì đây là những lời thể hiện sự tự do của anh em. Cha của anh em yêu thương anh em. Tất cả thế giới đau thương không phải là Ý muốn của Người. Hãy tha thứ cho bản thân khi nghĩ rằng Người muốn điều này cho anh em. Sau đó, hãy để Ý nghĩ mà Người đã thay thế mọi sai lầm của anh em đi vào những nơi tăm tối trong tâm của anh em, nơi đã nghĩ ra những suy nghĩ không bao giờ là Ý muốn của Người.
8. Phần này thuộc về Chúa, phần còn lại cũng vậy. Nó không nghĩ những suy nghĩ đơn độc của mình, và biến chúng thành có thật bằng cách giấu chúng khỏi Người. Hãy để ánh sáng chiếu vào, và anh em sẽ không gặp trở ngại nào đối với những gì Người muốn dành cho anh em. Hãy mở những bí mật của anh em ra đón ánh sáng nhân từ của Người, và hãy xem ánh sáng này vẫn chiếu sáng rực rỡ trong anh em như thế nào.
9. Hãy thực tập Ý tưởng của Người ngày hôm nay, và để ánh sáng của Người tìm kiếm và thắp sáng mọi điểm tối, và chiếu sáng qua chúng để kết nối chúng với phần còn lại. Đó là Ý muốn của Chúa rằng tâm của anh em là một với tâm của Người. Đó là Ý muốn của Chúa rằng Người chỉ có một Con. Đó là Ý muốn của Chúa rằng Con Một của Người là anh em. Hãy nghĩ đến những điều này khi thực tập ngày hôm nay, và bắt đầu bài học mà chúng ta học hôm nay với lời dạy này về con đường của sự thật:
Sự cứu rỗi là chức năng duy nhất của ta ở đây.
Sự cứu rỗi và sự tha thứ đều giống nhau.
Sau đó, hãy hướng về Ngài chia sẻ chức năng của anh em ở đây, và để Ngài dạy anh em những gì anh em cần học để gạt bỏ mọi sợ hãi sang một bên, và biết Ngã của anh em là Tình yêu thương không có điều gì đối lập trong anh em.
10. Hãy tha thứ cho mọi suy nghĩ chống lại sự thật về sự hoàn thiện, sự thống nhất và sự bình yên của anh em. Anh em không thể đánh mất những món quà mà Cha anh em đã ban cho. Anh em không muốn trở thành một cái ngã khác. Anh em không có chức năng nào không thuộc về Chúa. Hãy tha thứ cho bản thân về người mà anh em nghĩ anh em đã tạo ra. Tha thứ và cứu rỗi là như nhau. Hãy tha thứ cho những gì anh em đã tạo ra và anh em được cứu.
11. Có một thông điệp đặc biệt cho ngày hôm nay có sức mạnh loại bỏ mọi hình thức nghi ngờ và sợ hãi mãi mãi khỏi tâm của anh em. Nếu anh em bị cám dỗ để tin rằng chúng là sự thật, hãy nhớ rằng các hiện tướng không thể chống lại sự thật mà những lời mạnh mẽ này chứa đựng:
Sự cứu rỗi là chức năng duy nhất của ta ở đây.
Chúa vẫn là Tình yêu thương, và đây không phải Ý muốn của Người.
12. Chức năng duy nhất của anh em cho anh em biết anh em là một. Hãy nhắc nhở bản thân về điều này giữa những lần anh em dành năm phút để chia sẻ với Ngài, Đấng chia sẻ kế hoạch của Chúa với anh em. Hãy nhắc nhở bản thân rằng:
Sự cứu rỗi là chức năng duy nhất của ta ở đây.
Vì vậy, anh em hãy đặt sự tha thứ vào tâm của anh em và nhẹ nhàng gạt bỏ mọi sợ hãi sang một bên, để tình yêu thương có thể tìm thấy vị trí xứng đáng của nó trong anh em và cho anh em thấy rằng anh em là Con của Chúa.
-Cái hiện hữu nói ở đoạn một trong bài học có ý nói đến Chúa, còn cái không bao giờ tồn tại là niềm tin rằng có Chúa và có điều gì khác, vì vậy có niềm tin vào Chúa và những nỗi đau, niềm tin rằng có hai sức mạnh nhưng chỉ có một là có thật.
-Sự cứu rỗi và sự tha thứ là một. Để được cứu rỗi, ta phải tha thứ cho những gì không bao giờ là sự thật và chấp nhận và thức tỉnh với những gì luôn là sự thật. Sự thật là ta không bao giờ có thể rời khỏi Nguồn của mình. Niềm tin vào sự tách biệt khỏi Chúa là ý nghĩ cần được tha thứ. Và tha thứ là con đường duy nhất để thức tỉnh và trở về ngôi nhà thực sự của mình. Không có con đường nào khác.
-Ta có thể theo đuổi tất cả các loại mục tiêu khác nhau từ đời này sang đời khác và cũng sẽ đi đến cùng một kết luận rằng không có gì mà ta thực sự muốn ở đây, và sự lựa chọn duy nhất của ta là thức tỉnh và cách duy nhất để thức tỉnh là thông qua sự tha thứ. Và đó là chức năng duy nhất của ta, chấp nhận nó bây giờ hoặc sau này nhưng hãy chấp nhận nó ngay bây giờ. Đó là tất cả những gì chúng ta có thể làm ở đây.
1. Hôm nay là một ngày dâng hiến đặc biệt. Chúng ta chỉ đứng về một phía ngày hôm nay. Chúng ta đứng về phía sự thật và từ bỏ ảo tưởng. Chúng ta sẽ không dao động giữa hai bên, nhưng giữ vững lập trường với Đấng duy nhất. Hôm nay chúng ta dâng mình cho sự thật và cho sự cứu rỗi như Chúa đã định. Chúng ta sẽ không tranh luận rằng đó là điều gì khác. Chúng ta sẽ không tìm kiếm nó ở nơi không có nó. Chúng ta vui mừng chấp nhận nó như nó vốn là, và đảm nhận phần mà Chúa giao cho chúng ta.
2. Hạnh phúc biết bao khi được chắc chắn! Tất cả những nghi ngờ của chúng ta, chúng ta gạt sang một bên ngày hôm nay, và giữ vững lập trường của mình với mục đích chắc chắn, và với lòng biết ơn vì sự nghi ngờ đã biến mất và sự chắc chắn đã đến. Chúng ta có một mục đích to lớn để hoàn thành, và đã được ban cho mọi thứ chúng ta cần để đạt được mục tiêu. Không một sai lầm nào cản đường chúng ta. Vì chúng ta đã được tha thứ khỏi những lỗi lầm. Tất cả tội lỗi của chúng ta đều được rửa sạch khi nhận ra rằng chúng chỉ là những sai lầm.
3. Người vô tội không sợ hãi, vì họ được an toàn và nhận ra sự an toàn của mình. Họ không dùng phép thuật, cũng không nghĩ ra cách thoát khỏi những mối đe dọa tưởng tượng không có thật. Họ yên tâm chắc chắn rằng họ sẽ làm những gì được giao cho họ làm. Họ không nghi ngờ khả năng của chính mình bởi vì họ biết chức năng của họ sẽ được hoàn thành trọn vẹn vào thời gian và địa điểm hoàn hảo. Họ đã giữ lập trường mà chúng ta sẽ thể hiện ngày hôm nay, để chúng ta có thể chia sẻ sự chắc chắn của họ và như vậy tăng cường sự chắc chắn đó bằng cách tự mình chấp nhận nó.
4. Họ sẽ ở bên chúng ta; tất cả những người đứng trên lập trường như chúng ta ngày hôm nay sẽ vui lòng trao cho chúng ta tất cả những gì họ đã học được và mọi lợi ích họ đã đạt được. Những người còn chưa chắc chắn cũng sẽ tham gia cùng chúng ta, và vay mượn sự chắc chắn của chúng ta, sẽ làm cho nó trở nên mạnh mẽ hơn nữa. Trong khi những người chưa được sinh ra sẽ nghe thấy tiếng gọi mà chúng ta đã nghe, và đáp lại khi họ đến để đưa ra lưa chọn của mình một lần nữa. Chúng ta không chỉ lựa chọn cho chính mình ngày hôm nay.
5. Không đáng để anh em dành năm phút mỗi giờ để có thể đón nhận hạnh phúc mà Chúa ban cho anh em sao? Không đáng năm phút mỗi giờ để nhận ra chức năng đặc biệt của anh em ở đây sao? Không phải năm phút chỉ là một yêu cầu nhỏ bé để đạt được phần thưởng lớn đến mức không thể đo lường được sao? Anh em đã có ít nhất một ngàn cuộc trao đổi thua lỗ.
6. Đây là một lời đề nghị đảm bảo cho anh em được giải thoát hoàn toàn khỏi mọi nỗi đau, và có được niềm vui mà thế giới không thể chứa đựng được. Anh em có thể đánh đổi một ít thời gian của mình để lấy sự bình an trong tâm và sự chắc chắn về mục đích, với lời hứa thành công trọn vẹn. Và vì thời gian không có ý nghĩa gì nên anh em không bị yêu cầu điều gì để đổi lấy tất cả. Đây là sự trao đổi mà anh em không thể thua thiệt. Và những gì mà anh em đạt được thực sự là vô hạn.
7. Mỗi giờ hôm nay hãy dành cho Ngài món quà nhỏ bé của anh em chỉ là năm phút. Ngài sẽ ban cho lới mà anh em sử dụng để thực tập ý tưởng của ngày hôm nay niềm tin sâu sắc và sự chắc chắn mà anh em còn thiếu. Lời của Ngài sẽ kết hợp với lời của anh em, và biến mỗi lần lặp lại ý tưởng của ngày hôm nay thành một sự dâng hiến hoàn toàn, được thực hiện trong đức tin hoàn hảo và chắc chắn như Ngài tin vào anh em. Sự tin tưởng của Ngài vào anh em sẽ mang lại ánh sáng cho tất cả những lời anh em nói và anh em sẽ vượt ra ngoài âm thanh của chúng để hiểu được ý nghĩa thực sự của chúng. Hôm nay anh em thực tập với Ngài, khi anh em nói:
Con sẽ chấp nhận vai trò của mình trong kế hoạch cứu rỗi của Chúa.
8. Trong mỗi năm phút anh em dành cho Ngài, Ngài sẽ chấp nhận lời của anh em và trao lại chúng cho anh em, tất cả đều sáng ngời với niềm tin và sự tự tin mạnh mẽ và vững vàng đến mức chúng sẽ thắp sáng thế giới với niềm hy vọng và niềm vui. Đừng bỏ lỡ một cơ hội nào để trở thành người vui mừng nhận những món quà của Ngài, để anh em có thể trao chúng cho thế giới ngày hôm nay.
9. Hãy giao cho Ngài lời nói, và Ngài sẽ làm phần còn lại. Ngài sẽ giúp anh em hiểu được chức năng đặc biệt của mình. Ngài sẽ mở ra con đường dẫn đến hạnh phúc, và sự bình an và sự tin tưởng sẽ là quà tặng của Ngài; câu trả lời của Ngài cho lời nói của anh em. Ngài sẽ đáp lại với tất cả niềm tin, niềm vui và sự chắc chắn của Ngài rằng những gì anh em nói là sự thật. Và khi đó anh em sẽ có được niềm tin chắc chắn về Ngài, Đấng biết rõ chức năng của anh em trên trái đất cũng như trên Thiên đường. Ngài sẽ ở bên anh em trong mỗi thời gian thực tập mà anh em chia sẻ với Ngài, trao đổi từng khoảnh khắc mà anh em dành cho Ngài để lấy sự vô tận và sự bình an.
10. Trong suốt một giờ, hãy dành thời gian để chuẩn bị vui vẻ cho năm phút tiếp theo mà anh em sẽ lại dành cho Ngài. Hãy lặp lại ý tưởng của ngày hôm nay trong khi chờ đợi thời gian vui vẻ lại đến với anh em. Hãy lặp lại điều này thường xuyên và đừng quên mỗi lần anh em làm như vậy, anh em đã để cho tâm của mình sẵn sàng cho khoảng thời gian hạnh phúc sắp đến.
11. Và khi một giờ trôi qua và Ngài lại ở đó để dành một chút thời gian với anh em, hãy biết ơn và từ bỏ mọi công việc trần thế, mọi suy nghĩ nhỏ nhặt và những ý tưởng hạn hẹp, và lại trải qua thời gian hạnh phúc với Ngài. Hãy nói với Ngài một lần nữa rằng anh em chấp nhận vai trò mà Ngài muốn anh em đảm nhận và giúp anh em hoàn thành, và Ngài sẽ làm cho anh em tin chắc rằng anh em muốn sự lựa chọn này, điều mà Ngài đã thực hiện với anh em và anh em với Ngài.
-Chúng ta không thể bị đe dọa khi chúng ta biết sự vô tội vĩnh viễn của mình. Điều đó là không thể. Chỉ khi chúng ta tin rằng chúng ta đã phạm tội, rằng chúng ta có tội và do đó chúng ta mong đợi sự trừng phạt.
-Sự cứu rỗi được ban cho chúng ta trong từng khoảnh khắc. Vì vậy, ngay cả khi chúng ta đã bị vấp ngã, hoặc nếu chúng ta đang ở giữa một phản ứng dữ dội của cái tôi, chúng ta có thể bất cứ lúc nào quyết định kết hợp với Thánh Linh và quan sát những gì đang xảy ra. Nói cách khác, hãy tự hỏi bản thân, ai đang trải nghiệm điều này. Đây có phải là cái tôi không? Hay đây là ta với tư cách là con Chúa, con yêu dấu của Chúa? Đó là ai?
-Và nếu đó là cái tôi, chúng ta có thể ngay lập tức tha thứ cho nó, vì đó là mục đích của chúng ta. Đó là nơi mà sự chắc chắn của chúng ta đến. Sự chắc chắn của chúng ta luôn đến từ mong muốn được cứu rỗi của chúng ta, có nghĩa là mong muốn nhớ lại chức năng của chúng ta là gì, chức năng duy nhất của chúng ta đó là sự tha thứ.
-Bất cứ lúc nào chúng ta cũng có thể tha thứ, và sự tha thứ là ta đã nhầm lẫn đồng nhất với câu chuyện này. Và nếu ta là tinh thần, như bài học trước, thì đó không phải là ta. Ta có sự lựa chọn hoặc là đồng nhất với niềm tin sai lầm hoặc đồng nhất với sự thật như Chúa đang nói ta là gì.
1. Ý tưởng của ngày hôm nay đồng nhất anh em với một Ngã duy nhất của mình. Nó không chấp nhận bất kỳ danh tính chia cắt nào, cũng không cố gắng kết hợp các yếu tố đối lập vào thành sự thống nhất. Nó chỉ đơn giản nói lên sự thật. Hãy thực tập lẽ thật này ngày hôm nay thường xuyên nhất có thể, vì nó sẽ đưa tâm của anh em từ xung đột đến vùng bình an yên tĩnh. Không cảm giác sợ hãi nào có thể xâm nhập, vì tâm của anh em đã được giải thoát khỏi sư điên rồ, từ bỏ những ảo tưởng về một danh tính chia cắt.
2. Chúng ta khẳng định một lần nữa sự thật về Ngã của anh em, Con thánh của Chúa ngự trong anh em mà tâm đã được khôi phục lại sự lành mạnh. Anh em là tinh thần được ưu ái ban cho tất cả Tình yêu thương, sự bình an và niềm vui của Cha anh em. Anh em là tinh thần hoàn thiện chính Người và chia sẻ chức năng của Người như là Đấng tạo dựng. Người luôn ở bên anh em, như anh em ở bên Người.
3. Hôm nay, chúng ta cố gắng đem thực tại đến gần hơn với tâm của anh em. Mỗi khi anh em thực tập, nhận thức ít nhất cũng được mang đến gần hơn một chút; có khi cả ngàn năm hoặc hơn nữa được cứu. Những phút giây anh em cho đi được nhân lên nhiều lần, vì phép lạ sử dụng thời gian, mà không bị nó chi phối. Sự cứu rỗi là một phép lạ, đầu tiên và cuối cùng; đầu tiên cũng là cuối cùng, vì nó là một.
4. Anh em là tinh thần mà trong tâm anh em ngự trị phép lạ khiến mọi thời gian đều dừng lại; phép lạ khiến một phút dành cho việc sử dụng những ý tưởng này trở thành khỏang thời gian không có giới hạn và không có kết thúc. Vậy thì, hãy sẵn lòng trao những giây phút này, và tin tưởng vào Ngài đã hứa đặt sự vượt thời gian bên cạnh chúng. Ngài sẽ dành hết sức mạnh của Ngài cho từng nỗ lực nhỏ nhất mà anh em thực hiện. Hãy trao cho Ngài những giây phút mà Ngài cần ngày hôm nay, để giúp anh em hiểu với Ngài, anh em là tinh thần ở trong Ngài, và kêu gọi qua Tiếng nói của Ngài đến mọi loài sống; ban tặng cái nhìn của Ngài cho bất kỳ ai cầu xin; thay thế lỗi lầm bằng sự thật đơn giản.
5. Thánh linh sẽ vui mừng khi lấy năm phút mỗi giờ từ tay của anh em và mang chúng đi khắp thế giới đau đớn này nơi mà nỗi đau và sự khốn khổ dường như thống trị. Ngài sẽ không bỏ qua một tâm cởi mở nào sẽ chấp nhận những món quà chữa lành mà chúng mang đến, và Ngài sẽ đặt chúng ở mọi nơi mà Ngài biết rằng chúng sẽ được chào đón. Và chúng sẽ tăng sức mạnh chữa lành mỗi khi ai đó chấp nhận chúng như suy nghĩ của mình, và sử dụng chúng để chữa lành.
6. Như vậy, mỗi món quà dâng lên Ngài sẽ được nhân lên gấp ngàn lần và hàng chục ngàn lần nữa. Và khi nó được trả lại cho anh em, nó sẽ có sức mạnh vượt trội hơn hẳn món quà nhỏ bé mà anh em đã tặng như ánh sáng chói lọi của mặt trời rực sáng hơn sự lấp lánh yếu ớt mà một con đom đóm tạo ra trong một khoảnh khắc không chắc chắn và vut tắt. Sự chói sáng vững chắc của ánh sáng này vẫn còn và dẫn dắt anh em ra khỏi bóng tối, anh em sẽ không thể quên đường một lần nữa.
7. Bắt đầu những bài tập vui vẻ này với những lời mà Thánh Linh nói với anh em, và để chúng vang vọng khắp thế giới qua Ngài:
Ta là tinh thần, Con thánh của Chúa, thoát khỏi mọi giới hạn, an toàn, được chữa lành và toàn vẹn, tự do tha thứ, và tự do cứu rỗi thế giới.
Được thể hiện qua anh em, Thánh Linh sẽ chấp nhận món quà này mà anh em nhận được từ Ngài, gia tăng sức mạnh của nó và trao lại cho anh em.
8. Hãy vui mừng dâng mỗi buổi thực tập hôm nay lên Ngài. Và Ngài sẽ nói chuyện với anh em, nhắc nhở anh em rằng anh em là tinh thần, là một với Ngài và Chúa, với những người anh em và Ngã của mình. Hãy lắng nghe sự đảm bảo của Ngài mỗi khi anh em nói những lời mà Ngài ban tặng cho anh em ngày hôm nay, và hãy để Ngài nói với tâm của anh em rằng những lời đó là sự thật. Hãy sử dụng chúng để chống lại sự cám dỗ, và thoát khỏi những hậu quả đáng tiếc của nó nếu anh em tin rằng mình là một thứ khác. Thánh Linh ban cho anh em sự bình an hôm nay. Hãy đón nhận lời Ngài, và dâng chúng cho Ngài.
-Thực tập ý tưởng ngày hôm nay ta là tinh thần nhưng đồng thời ta cũng tin mình là con người, là cái thân có những trải nghiệm tâm linh. Hầu hết những người trong chúng ta khi bắt đầu hành trình tâm linh đều tin như vậy. Những gì nói trong bài học này là nhằm đưa chúng ta ra khỏi tâm cái tôi, cái tâm chia cắt tin rằng nó vừa là tâm vừa là thân, và nó cố gắng làm cho chúng ta cảm nhận được điều đó.
-Và mặc dù ý tưởng này có thể chưa được chấp nhận. nhưng nó cần được đưa ra, ít nhất cũng mở rộng trái tim và tâm của chúng ta đối với điều này. Ta không thể vừa là thể xác vừa là tinh thần. Chỉ có một cái là thật. Ta là tinh thần và không là gì khác ngoài tinh thần. Đến một thời điểm nào đó khi lòng tin của chúng ta tăng lên, ta cần đưa ra một quyết định ta là tinh thần hoặc là cái tôi. Chọn cái tôi là chọn khổ đau vì cái tôi là sự lựa chọn khổ đau.
-Những gì Chúa tạo dựng là vĩnh cữu và không đổi, không thể thêm vào hoặc lấy đi. Vì vậy nếu Chúa là tinh thần và Chúa là Đấng tạo dựng duy nhất thì mọi thứ phải là tinh thần và do đó vật chất chỉ có thể phát sinh trong giấc mơ, trong trạng thái đang mơ của tâm.
-Ta là tinh thần, một cách khác để nói điều đó là ta là tâm, cái tâm phóng chiếu ra cái thân và thế giới . Ta là tâm, ta không phải là vật chất, ta không phải là một cái thân. Đừng cố gắng tìm hiểu, hãy chấp nhận, hãy để tâm cởi mở và để sự thật được tiết lộ cho ta thấy.
-Thật là khích lệ khi biết rằng năm phút thực tập mỗi giờ của chúng ta sẽ được ban cho sức mạnh và được nhân lên gấp nhiều lần và mãi mãi, vượt ra ngoài sự hiểu biết của chúng ta đến với mọi tâm cởi mở đang cầu xin sự thật sẽ đón nhận được nó. Và nó cũng không chỉ ở chiều thời gian này. Sự chữa lành vang dội và chạm đến những người tin rằng họ đang ở trong các chiều thời gian khác, nó thậm chí còn chạm đến những người sẵn sàng chấp nhận điều này, những người tin rằng họ đang trong giấc mơ của cái chết thể xác đang chờ đợi một kiếp hóa thân khác, đó là một giấc mơ nhưng họ cần điều này, họ cần sự chữa lành này.
1. Mặc dù anh em là một Ngã, anh em trải nghiệm bản thân như hai; cả tốt và xấu, yêu và ghét, tâm và thân. Cảm giác bị chia thành hai mặt đối lập này gây ra cảm giác xung đột gay gắt và liên tục, và dẫn đến những nổ lực điên cuồng để hòa giải những khía cạnh mâu thuẫn của nhận thức này về bản thân. Anh em đã tìm kiếm nhiều giải pháp như vậy, và không có giải pháp nào hiệu quả. Những mặt đối lập mà anh em nhìn thấy trong anh em sẽ không bao giờ tương thích với nhau. Nhưng một thứ tồn tại.
2. Thực tế là sự thật và ảo tưởng không thể dung hòa được, bất kể anh em cố gắng như thế nào, anh em sử dụng phương tiện gì và nhìn thấy vấn đề ở đâu, phải được chấp nhận nếu anh em muốn được cứu. Cho đến khi anh em chấp nhận điều này, anh em sẽ nỗ lực thực hiện một danh sách dài vô tận những mục tiêu mà anh em không thể đạt được; một loạt công sức và thời gian tiêu tốn vô nghĩa, hy vọng và nghi ngờ, mỗi lần đều vô ích như lần trước, và chắc chắn sẽ thất bại như lần sau.
3. Những vấn đề không có ý nghĩa thì không thể giải quyết được trong khuôn khổ mà chúng được đặt ra. Hai cái ngã xung đột không thể giải quyết được, tốt và xấu không có điểm chung. Cái ngã do anh em tạo ra không bao giờ có thể là Ngã của anh em, Ngã của anh em cũng không thể bị phân chia làm hai, mà vẫn là Nó và mãi mãi phải như vậy. Tâm và thân không thể cùng tồn tại. Đừng cố gắng dung hòa cả hai, vì cái này phủ nhận cái kia có thể là có thật. Nếu anh em là thể xác, thì tâm của anh em sẽ biến mất trong quan niệm về bản thân của anh em, vì nó không có chỗ nào để nó có thể thực sự là một phần của anh em. Nếu anh em là tinh thần, vậy thì cái thân phải là vô nghĩa đối với thực tại của anh em.
4. Tinh thần sử dụng tâm làm phương tiện để tìm thấy sự thể hiện Ngã của mình. Và cái tâm phục vụ tinh thần sẽ được bình an va tràn ngập niềm vui. Sức mạnh của nó đến từ tinh thần, và nó đang hạnh phúc hoàn thành chức năng của mình ở đây. Tuy nhiên, tâm cũng có thể thấy nó tách rời khỏi tinh thần, và nhận thức chính mình trong một cái thân mà nó nhầm lẫn với chính nó. Không có chức năng của mình, nó không có bình an, và hạnh phúc là xa lạ với suy nghĩ của nó.
5. Tuy nhiên, tâm tách biệt với tinh thần không thể suy nghĩ. Nó đã phủ nhận Nguồn sức mạnh của mình, và thấy mình bất lực, bị giới hạn và yếu đuối. Giờ đây khi đã tách khỏi chức năng của mình, nó nghĩ rằng mình đơn độc và tách biệt, bị hiệp binh tấn công chống lại nó và ẩn náu trong sự che chở yếu ớt của cái thân. Bây giờ nó phải dung hòa cái không thích với cái thích, vì đây là điều nó nghĩ nó dành cho việc này.
6. Đừng lãng phí thời gian vào việc này thêm nữa. Ai có thể giải quyết những xung đột vô nghĩa mà một giấc mơ mang lại? Giải pháp có thể có ý nghĩa gì trong sự thật? Nó có thể phục vụ mục đích gì? Nó dùng để làm gì? Sự cứu rỗi không thể biến ảo tưởng thành sự thật, cũng như không thể giải quyết một vấn đề không tồn tại. Có lẽ anh em hy vọng nó có thể. Tuy nhiên, anh em có muốn kế hoạch của Chúa để giải phóng Con thân yêu của Người mang lại nỗi đau cho anh ấy, và không giải thoát được cho anh ấy không?
7. Ngã của anh em giữ lại những Ý nghĩ của Nó, và chúng vẫn ở trong tâm của anh em và trong Tâm của Chúa. Thánh Linh giữ sự cứu rỗi trong tâm của anh em, và ban cho nó con đường dẫn đến bình an. Sự cứu rỗi là một ý nghĩ anh em chia sẻ với Chúa, vì Tiếng nói của Người đã chấp nhận nó cho anh em và nhân danh anh em trả lời rằng điều đó đã được thực hiện. Như vậy, sự cứu rỗi được giữ trong những Ý nghĩ mà Ngã của anh em trân trọng và giữ gìn cho anh em.
8. Hôm nay chúng ta sẽ cố gắng tìm ra ý nghĩ này mà sự hiện diện của nó trong tâm của anh em được đảm bảo bởi Đấng nói với anh em từ Ngã duy nhất của anh em. Việc thực tập năm phút mỗi giờ của chúng ta sẽ là một cuộc tìm kiếm Ngài trong tâm của anh em. Sự cứu rỗi đến từ một Ngã này thông qua Ngài là Cầu nối giữa tâm của anh em và Nó. Hãy kiên nhẫn chờ đợi, và để Ngài nói với anh em về Ngã của anh em, và những gì tâm của anh em có thể làm, được phục hồi cho Nó và tự do phục vụ Ý muốn của Nó.
9. Bắt đầu bằng nói câu này:
Sự cứu rỗi đến từ một Ngã duy nhất của ta. Những Ý nghĩ của Nó là của ta để sử dụng.
Sau đó, tìm kiếm những Ý nghĩ của Nó, và coi chúng là của riêng anh em. Đây là những suy nghĩ thực sự của chính anh em mà anh em đã phủ nhận, và để cho tâm của mình lang thang trong một thế giới mơ mộng, để tìm thấy những ảo tưởng ở vị trí của chúng. Đây là những suy nghĩ của anh em, những suy nghĩ duy nhất mà anh em có. Sự cứu rỗi nằm trong số đó; hãy tìm nó ở đó.
10. Nếu anh em thành công, những suy nghĩ đến với anh em sẽ cho anh em biết rằng anh em đã được cứu rỗi, và tâm của anh em đã tìm thấy chức năng mà nó tìm cách đánh mất. Ngã của anh em sẽ chào đón nó và mang lại cho nó sự bình yên. Được phục hồi sức mạnh, nó sẽ lại tuôn chảy từ tinh thần đến tinh thần trong mọi thứ được tạo ra bởi Tinh thần như chính Nó. Tâm của anh em sẽ ban phước cho tất cả mọi thứ. Sự nhầm lẫn đã kết thúc, anh em được phục hồi, vì anh em đã tìm thấy Ngã của mình.
11. Ngã của anh em biết rằng anh em không thể thất bại ngày hôm nay. Có lẽ tâm của anh em vẫn chưa chắc chắn trong một thời gian ngắn. Đừng thất vọng vì điều này. Niềm vui mà Ngã của anh em trải qua Nó sẽ lưu lại cho anh em, và niềm vui đó sẽ vẫn là của anh em trong nhận thức đầy đủ. Mỗi khi anh em dành năm phút mỗi giờ để tìm kiếm Ngài, người kết nối tâm với Ngã của anh em, anh em dâng lên Ngài một kho báu khác để giữ cho anh em.
12. Hôm nay, mỗi khi anh em nói với tâm điên cuồng của mình rằng sự cứu rỗi đến từ Ngã duy nhất của anh em, anh em đang đặt một báu vật khác trong kho báu ngày càng tăng của mình. Và tất cả sẽ được ban cho bất kỳ ai cầu xin, và sẽ chấp nhận món quà đó. Vậy thì hãy nghĩ xem có bao nhiêu thứ được trao cho anh em để cho đi ngày hôm nay, để nó sẽ được ban cho anh em.
-Khi ta đang suy nghĩ thông qua cái ngã sai lầm thì Ngã thánh của ta mất đi trong nhận thức của ta và khi ta hoàn toàn nhận thức được mình là Ngã thánh, nhận thức được sự hợp nhất với Ngã duy nhất của mình và Chúa, hợp nhất với anh chị em của mình thì cái ngã ảo, cái tôi biến mất. Chúng hoàn toàn loại bỏ nhau, ta không thể có cả hai cùng một lúc, cái này hoặc cái kia và cái này hoàn toàn làm lu mờ cái kia.
-Ta vẫn quan niệm về bản thân như một cái thân hay cao hơn là một “phức hợp thân tâm” hoặc “thân, tâm và tinh thần”. Bài học này dạy rằng ta không thể dung hòa những thứ này. Ta không thể là ngã tổng hợp. Ta là tinh thần, ta vĩnh cữu. Về khía cạnh tâm, ta chia sẻ tâm của Chúa, là một ý tưởng trong tâm của Chúa. Cái gì sinh bởi thể xác là thể xác, cái gì sinh bởi tinh thần là tinh thần. Nếu ta là tinh thần, ta không thể là một cái thân, nếu ta là cái thân, ta không thể là tinh thần.
-Nếu ta tin tách rời khỏi tinh thần, đó là niềm tin vào sự tách biệt, và điều này sinh ra quan niệm về bản thân dường như coi mình là một cái thân nhìn ra thế giới bên ngoài thông qua năm giác quan. Đó là trò lừa về tính cá nhân, xem bản thân và mọi thứ đều là cá nhân.
-Như vậy cái tôi có thể nói ta phải từ bỏ cái thân và điều này đặt một áp lực khác lên chúng ta để học cách chối bỏ cái thân. Không, đó không phải là việc chối bỏ cái thân, mà là giao cái thân này cho Thánh Linh để mang lại cho nó một ý nghĩa khác. Đối với cái tôi, mục đích của cái thân là tách biệt, khổ đau và cuối cùng là chết. Thánh Linh sẽ nhận lấy tất cả những thứ đó từ chúng ta và sau đó đặt lại mục đích cho cái thân một cách đẹp đẽ để nó trở thành biểu tượng của sự hợp nhất chứ không phải tách biệt, sự hòa hợp, sức khỏe và nó trở thành biểu tượng của cuộc sống vĩnh cửu chứ không phải cái chết thể xác.
-Khi tâm tách rời khỏi tinh thần thì nó không thể nghĩ. Vì vậy, tất cả những suy nghĩ mà ta nghĩ về quá khứ hay tương lai, hay những suy nghĩ về ký ức, về những gì đã xảy ra hay những cảm xúc, đều không phải là những suy nghĩ thực sự. Tâm khi đó chỉ là trống rỗng vì nó nghĩ về cái không có gì, vì nó cố gắng suy nghĩ mà không có tinh thần, không có Chúa.
-Tâm là phương tiện cho tinh thần và trong khi chúng ta cho phép nó phép hoạt động đúng chức năng của nó là phương tiện cho tinh thần thì nó hạnh phúc, nó bình yên nhưng khi nó nhầm lẫn với cái thân và bắt đầu cho phép cái tôi điều khiển suy nghĩ của mình đó là lúc nó trở nên hoàn toàn vô nghĩa, hỗn loạn, không còn bình yên và hạnh phúc trở nên xa lạ với nó.
-Khi ta tách rời khỏi tinh thần, tách rời khỏi chức năng tha thứ của mình, ta cảm thấy yếu ớt và phải dung hòa cái thích với cái không thích. Đó là lý do tại sao ta lại quan tâm đến việc ta có được người khác chấp nhận hay không, ta có nổi tiếng hay không.
1. Ý tưởng của ngày hôm nay mô tả chính xác anh em như Chúa đã tạo nên anh em. Anh em là một trong chính mình, và là một với Người. Sự duy nhất của anh em là sự duy nhất của tất cả tạo phẩm. Sự duy nhất hoàn hảo của anh em khiến anh em không thể thay đổi được. Anh em không chấp nhận điều này, và anh em không nhận ra rằng nó phải như vậy, chỉ vì anh em tin rằng anh em đã thay đổi chính mình rồi.
2. Anh em thấy mình là sự bắt chươc lố bịch về tạo phẩm của Chúa; yếu đuối, xấu xa, xấu xí và tội lỗi, khốn khổ và đầy dẫy nỗi đau. Đó là phiên bản của anh em về chính mình; một cái ngã bị chia cắt thành nhiều phần xung đột, tách biệt khỏi Chúa, và được gắn kết với nhau một cách mong manh bởi kẻ làm ra nó bất thường và thất thường mà anh em cầu nguyện. Nó không nghe thấy lời cầu nguyện của anh em, vì nó bị điếc. Nó không thấy sự đồng nhất trong anh em, vì nó bị mù. Nó không hiểu anh em là Con Chúa, vì nó ngu muội và không hiểu gì hết.
3. Hôm nay chúng ta sẽ cố gắng chỉ để ý những gì có thể nghe và nhìn thấy, và những gì hoàn toàn có ý nghĩa. Chúng ta sẽ một lần nữa hướng các bài tập của mình tới việc đến được Ngã duy nhất của anh em, được hợp nhất với Đấng tạo dựng của Nó. Với sự kiên nhẫn và hy vọng chúng ta sẽ thử lại ngày hôm nay.
4. Việc sử dụng năm phút đầu tiên của mỗi giờ trong ngày để thực tập ý tưởng cho ngày này có những lợi ích đặc biệt ở giai đoạn học tập hiện nay của anh em. Ở thời điểm này, thật khó để không cho phép tâm của anh em lang thang, nếu nó thực hiện việc thực tập kéo dài. Bây giờ anh em chắc chắn đã nhận ra điều này. Anh em đã thấy mức độ thiếu kỷ luật của tâm và nhu cầu cần rèn luyện cho tâm của mình. Anh em cần nhận thức được điều này, vì nó thực sự là một trở ngại cho sự tiến bộ của anh em.
6. Những buổi thực tập thường xuyên nhưng ngắn hơn có những lợi thế khác cho anh em tại thời điểm này. Ngoài việc nhận ra những khó khăn của anh em trong việc duy trì sự chú ý, anh em cũng phải nhận thấy rằng, trừ khi anh em được nhắc nhở thường xuyên về mục đích của mình, anh em có xu hướng quên nó trong một thời gian dài. Anh em thường không nhớ những áp dụng ngắn của ý tưởng trong ngày, và anh em chưa hình thành thói quen sử dụng ý tưởng đó như một phản ứng tự động trước cám dỗ.
6. Vậy thì, cấu trúc là cần thiết cho anh em tại thời điểm này, được lên kế hoạch bao gồm những lời nhắc nhở thường xuyên về mục tiêu của anh em và những nỗ lực đều đặn để đạt được mục tiêu đó. Tính đều đặn về mặt thời gian không phải là yêu cầu lý tưởng cho hình thức thực tập có lợi nhất trong sự cứu rỗi. Tuy nhiên, điều đó có lợi cho những người có động cơ không nhất quán, và những người vẫn kiên quyết chống lại việc học.
7. Do đó, chúng ta sẽ duy trì những buổi thực tập năm phút mỗi giờ này trong một thời gian, và khuyên anh em nên bỏ qua càng ít càng tốt. Sử dụng năm phút đầu tiên của mỗi giờ sẽ đặc biệt hữu ích, vì nó áp đặt cấu trúc vững chãi hơn. Tuy nhiên, đừng lấy việc bỏ lỡ lịch trình này như một cái cớ để không quay lại với nó ngay khi anh em có thể. Có thể có khuynh hướng xem ngày này bị mất vì anh em đã không làm được những gì được yêu cầu. Tuy nhiên, điều này chỉ nên được nhìn nhận như nó là; một sự từ chối để sai lầm của anh em được sửa chữa, và không sẵn lòng thử lại.
8. Thánh Linh không trì hoãn việc dạy dỗ của Ngài vì những lỗi lầm của anh em. Ngài chỉ có thể bị cản trở nếu anh em không muốn từ bỏ chúng. Vì vậy, chúng ta hãy quyết tâm, đặc biệt cho khoảng tuần tới, sẵn sàng tha thứ cho bản thân vì những thiếu sót trong sự siêng năng và những thất bại trong việc tuân theo những hướng dẫn để thực tập ý tưởng trong ngày. Sự khoan dung đối với điểm yếu này sẽ giúp chúng ta bỏ qua nó, thay vì cho nó sức mạnh để trì hoãn việc học tập của chúng ta. Nếu chúng ta cho nó quyền hạn để làm điều này, chúng ta đang coi nó là sức mạnh, và đang nhầm lẫn sức mạnh với sự yếu đuối.
9. Khi anh em không tuân thủ những yêu cầu của khóa học này, anh em chỉ đơn thuần mắc sai lầm. Điều này yêu cầu phải sửa chữa, và không có gì khác. Cho phép một sai lầm tiếp tục là phạm những sai lầm khác, dựa trên sai lầm đầu tiên và củng cố nó. Quá trình này phải được gạt sang một bên, vì đó chỉ là một cách khác để anh em bảo vệ ảo tưởng chống lại sự thật.
10. Hãy để những lỗi lầm này qua đi bằng cách nhận ra bản chất của chúng. Chúng là những nỗ lực khiến anh em không biết rằng anh em là một Ngã, hợp nhất với Đấng tạo dựng của mình, là một với mọi khía cạnh của tạo phẩm, đồng thời có quyền năng và sự bình an vô hạn. Đây là sự thật, không có gì khác là sự thật. Hôm nay, chúng ta sẽ khẳng định sự thật này một lần nữa, và cố gắng đến được nơi trong anh em mà ở đó không còn nghi ngờ gì nữa rằng chỉ có điều này là đúng.
11. Hãy bắt đầu tiết thực tập ngày hôm nay bằng sự đảm bảo này, được đưa ra cho tâm của anh em với tất cả sự chắc chắn mà anh em có thể đưa ra:
Ta là một Ngã, hợp nhất với Đấng tạo dựng của ta, là một với mọi khía cạnh của tạo phẩm, và vô hạn về quyền năng và sự bình an.
Sau đó nhắm mắt lại và nói với mình một lần nữa, chậm rãi và sâu sắc, cố gắng để cho ý nghĩa của những lời này thấm vào tâm anh em, thay thế những ý tưởng sai lầm:
Ta là một Ngã.
Lặp lại điều này vài lần, và sau đó cố gắng cảm nhận ý nghĩa mà những lời này truyền tải.
12. Anh em là một Ngã, hợp nhất và an toàn trong ánh sáng, niềm vui và sự bình an. Anh em là Con Chúa, một Ngã, có một Đấng tạo dựng và một mục tiêu; để mang lại nhận thức về sự đồng nhất này cho mọi tâm, rằng sự tạo dựng thực sự có thể mở rộng sự toàn vẹn và sự duy nhất của Chúa. Anh em là một Ngã, trọn vẹn, được chữa lành và toàn vẹn, có sức mạnh vén bức màn tăm tối khỏi thế giới, và để ánh sáng trong anh em đi qua để dạy cho thế giới sự thật về chính mình.
13. Anh em là một Ngã, hài hòa hoàn toàn với tất cả những gì đang có, và tất cả những gì sẽ có. Anh em là một Ngã, Con thánh của Chúa, hợp nhất với anh em của mình trong Ngã đó; hợp nhất với Chúa Cha theo Ý muốn của Người. Hãy cảm nhận Ngã này trong anh em, và để Nó chiếu sáng xua tan mọi ảo tưởng và nghi ngờ của anh em. Đây là Ngã của anh em, Con của chính Chúa, vô tội như Đấng tạo dựng của Nó, với sức mạnh của Người trong anh em và Tình yêu thương của Người mãi mãi là của anh em. Anh em là một Ngã, nó được ban cho anh em để cảm nhận Ngã này bên trong mình, và loại bỏ mọi ảo tưởng của anh em khỏi một Tâm duy nhất chính là Ngã này, sự thật thánh trong anh em.
14. Đừng quên ngày hôm nay. Chúng ta cần sự giúp đỡ của anh em; phần nhỏ bé của anh em trong việc mang lại hạnh phúc cho toàn thế giới. Và Thiên đường trông cậy vào anh em với niềm tin rằng anh em sẽ cố gắng ngày hôm nay. Vậy thì, hãy chia sẻ sự chắc chắn của nó, vì nó là của anh em. Hãy tĩnh táo. Đừng quên ngày hôm nay. Suốt cả ngày đừng quên mục tiêu của anh em. Hãy lặp lại ý tưởng của ngày hôm nay thường xuyên nhất có thể, và hiểu rằng mỗi khi anh em làm như vậy, ai đó sẽ nghe thấy tiếng nói của hy vọng, sự khuấy động của sự thật trong tâm của họ, tiếng vỗ cánh nhẹ nhàng của đôi cánh bình an.
15. Sự thừa nhận của chính anh em rằng anh em là một Ngã, hợp nhất với Cha của anh em, là lời kêu gọi toàn thế giới hòa làm một với anh em. Đối với tất cả những người anh em gặp ngày hôm nay, hãy chắc chắn đưa ra lời hứa về ý tưởng của ngày hôm nay và nói với họ điều này:
Bạn là một Ngã với tôi, hợp nhất với Đấng tạo dựng của chúng ta trong Ngã này.
-Nhắc lại từ sự đồng nhất, một ý tưởng điên rồ nhỏ bé nảy sinh và chúng ta nghĩ chúng ta đã ngủ quên và mơ giấc mơ rằng những gì là một và sẽ luôn là một trong Chúa bị tách ra thành hàng tỷ tâm riêng tư trong các thân riêng tư với những suy nghĩ riêng tư có quy luật riêng.
-Vì vậy chúng ta đã học cách coi mình là phiên bản nhại lại về tạo phẩm của Chúa. Nhưng ta giống như Chúa đã tạo ra ta và rằng thực sự chỉ có một Ngã, một con của Chúa là cách mà chúng ta được yêu cầu xem xét chính mình. Cái ngã mà ta tạo ra chỉ là sự thay thế cho Ngã thánh hay Christ mà chúng ta là.
-Cái ngã ảo hay ngã cá nhân tách biệt sợ hãi bị triệt tiêu bởi cái Ngã thánh đó. Chúng ta rất sợ điều đó. Và cái ngã ảo đó chỉ là một điều đơn giản và đó là sự lựa chọn để khổ đau. Cái ta sai lầm này hoàn toàn là sự lựa chọn để khổ đau bởi vì chọn cách xa rời nguồn gốc của mình và với anh chị em của mình là sự lựa chọn để khổ đau. Chỉ thế thôi.
-Đó là một thứ nghiện ngập, nghiện ngập khổ đau khi nghĩ rằng bằng cách nào đó chúng ta có thể sửa cho đúng như vượt qua khổ đau ở cùng cấp độ mà khổ đau đã nảy sinh và điều này là không thể. Tại sao điều đó phải như vậy, rằng điều này phải là đau khổ bởi vì nếu ta muốn tách biệt khỏi điều tốt, khỏi sự an toàn và sự đồng nhất, khỏi tình yêu thương, khỏi sự phong phú, khỏi sự bình yên thì ta biết điều ngược lại với Chúa là khổ đau, điều trái ngược với tình yêu thương là hận thù, điều trái ngược với dư thừa là sự khan hiếm. Đó là điều không thể. nhưng chúng ta đang mơ giấc mơ và thứ luật trong giấc mơ này hoàn toàn trái ngược với Chúa nên đó là sự khổ đau hoàn toàn, là sự khổ hình đối với con Chúa.
-Ta là một Ngã, hợp nhất với Đấng tạo dựng của mình, là một với tất cả. Nhưng nếu ta đồng nhất với cái ngã ảo, cái tôi sẽ nói hãy nhìn quá khứ của ta, ta không xứng đáng, và làm sao ta có thể là một Ngã hợp nhất với Chúa mà ta không biết, làm sao ta có thể đồng nhất với những người anh em mà ta ghét bỏ. Và ta có thể sợ hãi Chúa vì những hiểu biết sai lầm về Chúa mà ta học được trong quá khứ. Đây là những cách mà chúng ta đưa ra để chống lại việc trở về với chính mình, hợp nhất với Đấng tạo dựng nên chúng ta.
-Ta giống như Chúa đã tạo ra ta, chứ không phải những gì ta tạo ra từ chính mình. ²Bất kể ta nghĩ mình đã làm điều xấu gì, ta cũng giống như Chúa đã tạo ra ta. ³Dù ta có phạm phải sai lầm gì thì sự thật về ta vẫn không thay đổi. ⁴Tạo phẩm là vĩnh cửu và không thể thay đổi. ⁵Sự vô tội của ta được Chúa đảm bảo. ⁶Ta đang và sẽ mãi mãi giống hệt như ta được tạo ra. ⁷Ánh sáng, niềm vui và sự bình an ở trong ta vì Chúa đã đặt chúng ở đó. (Bài 93).