Bài 354: Chúng con đứng cùng nhau, Đấng Christ và con, trong sự bình an và sự chắc chắn về mục đích. Và trong Ngài ấy (Christ) có Đấng tạo dựng, cũng như Ngài ấy ở trong con.

1. Sự hiệp nhất của con với Đấng Christ thiết lập con như là Con của Cha, vượt ra ngoài tầm với của thời gian, và hoàn toàn thoát khỏi mọi luật lệ ngoài luật lệ của Người. Con không có cái ngã nào ngoài Đấng Christ trong con. Con không có mục đích nào ngoài mục đích của Ngài ấy. Và Ngài giống như Cha của Ngài. Vì vậy, con phải là một với Người cũng như với Ngài ấy. Vì Đấng Christ là ai nếu không phải là Con của Người như Người đã tạo dựng nên. Và con là gì nếu không phải là Đấng Christ trong con?

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

______________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Chúa và Đấng Christ là một trong sự hiện hữu. Đấng Christ trong anh em chúng ta là Đấng Christ trong chính chúng ta. Và đó là Đấng Christ là một với Chúa, giống như Chúa. Chúa là tất cả những gì hiện hữu đối với Đấng Christ, vì vậy chúng ta luôn quyết định liệu chúng ta là Đấng Christ trong thời điểm đó, trong mọi thời điểm, sự thật về bản thể của chúng ta hay chúng ta là cái tôi hoang đường. Và câu hỏi đó đang được trả lời, thậm chí chúng ta không nghĩ về nó, chỉ là những lời mà ta đang nói và chia sẻ là gì, ta đang làm gì, tại sao ta lại làm việc đó, hiện giờ ta đang cảm thấy thế nào? Có phải suy nghĩ, cảm xúc, điều ta đang nói và hành động của ta đều phù hợp một cách chân thật như là Christ không?

-Và điều đó xuất phát từ sự trưởng thành về mặt tâm linh cũng như việc đặt trước ý định để nhớ mục đích của mình là gì, và nhớ rằng một phần mục đích của ta là luôn hỏi cái này để làm gì? Vì vậy, nếu ta bị kích hoạt, ta đang tham gia vào cái ta hoang đường của cái ngã giả tạo, cái tôi. Ta cần phải hỏi kích hoạt này để làm gì? Nó dùng để làm gì? Và để kích hoạt cụ thể đó được Thánh Linh định lại mục đích ngay lập tức.

-Mỗi ngày nên dành cho những phép lạ. Mục đích của thời gian là giúp ta học cách sử dụng thời gian một cách tích cực. Trong thời điểm cụ thể này bất cứ điều gì đang xảy ra, ví dụ ta có thể buồn bã, xung đột, nghi ngờ bản thân, bối rối, cảm giác choáng ngợp, đau đớn, bệnh tật và tất cả những điều này. Nó dùng để làm gì? Đó là điều ta phải hỏi bởi vì thông qua cái tôi, ta ngay lập tức tin rằng ta biết cái này dùng để làm gì, rằng ta biết đây là vấn đề gì và ta cần phải sửa nó. Nhưng đó là điều để chữa lành tâm của ta khỏi những nhận thức sai lầm đau đớn của nó.

Leave a comment