1. Thưa cha, con muốn điều trái với ý muốn của con, và không muốn điều con muốn có. Xin Cha hãy uốn nắn tâm con. Nó đang bệnh hoạn. Nhưng Cha đã ban cho con sự tự do, và con chọn đón nhận món qùa của Cha hôm nay. Và vì vậy, con giao phó mọi phán xét cho Đấng mà Cha đã ban cho con để phán xét thay con. Ngài thấy những gì con nhìn thấy, nhưng Ngài biết sự thật. Ngài nhìn vào nỗi đau, nhưng Ngài hiểu nó không có thật, và trong sự hiểu biết của Ngài, nó được chữa lành. Ngài ban những phép lạ mà những giấc mơ của con muốn che giấu khỏi nhận thức của con. Hãy để Ngài phán xét hôm nay. Con không biết ý muốn của con, nhưng Ngài chắc chắn đó là Ý muốn của Cha. Và Ngài sẽ nói thay cho con, và kêu gọi những phép lạ của Cha đến với con.
2. Hãy lắng nghe hôm nay. Hãy thật tĩnh lặng, và lắng nghe Tiếng nói nhẹ nhàng của Chúa, Đấng bảo đảm với anh em rằng Chúa đã phán xét anh em như là Con mà Người yêu thương.
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
______________________________________________________________________________________
Chú thích:
-Cái ta ảo tưởng mà ta đồng nhất không biết ý muốn thực sự của ta là gì và do đó đi ngược với ý muốn của chúng ta.
-Thật thú vị khi phán xét được cho là một thứ bệnh, như một cái tâm bệnh hoạn cần được uốn nắn, chữa lành. Và những gì chúng ta đang phán xét chỉ là ảo tưởng. Tại sao chúng ta lại phán xét ảo tưởng vì ta muốn chúng là có thật và đánh giá chúng là đúng. Và sau đó chúng ta tiếp tục hành động như thể chúng đang thực sự xảy ra với chúng ta thay vì xảy ra từ chúng ta. Tất cả đều nằm trong tâm của chúng ta.
-Vì vậy sự tức giận là phương tiện để chúng ta bảo vệ sự phán xét của mình. Bất kỳ cảm xúc nào chúng ta thêm vào sự phán xét của mình rằng ảo tưởng giờ đây là sự thật đều là cách chúng ta giữ chúng. Tất cả cảm xúc đó, cơn thịnh nộ, tự biện minh, phẫn nộ, ghen tị …đều là cách để cho thấy ảo tưởng là có thật.
-Nhưng như bài học trước dưới cái nhìn của Thánh Linh, tất cả đều là hoặc biểu hiện của tình yêu thương hoặc tiếng kêu gọi yêu thương. Không có nơi nào mà tình yêu thương không có mặt. Nhưng trong khi chúng ta coi mình là cái tôi tưởng tượng, chúng ta muốn những ảo tưởng này là sự thật, vì vậy phán xét chúng và chúng ta muốn tự biện minh về những phán xét của mình.