1. Sự tha thứ là phương tiện được chỉ định để kết thúc nhận thức. Cái biết được khôi phục sau khi nhận thức ban đầu được thay đổi, và sau đó nhường chỗ hoàn toàn cho những gì mãi mãi vượt ngoài tầm với cao nhất của nó. Vì hình ảnh và âm thanh, tốt nhất chỉ có thể dùng để gợi lại ký ức nằm ngoài tất cả chúng. Sự tha thứ quét sạch những méo mó, và mở ra bàn thờ ẩn giấu cho sự thật. Những bông hoa huệ của nó chiếu sáng vào tâm, và kêu gọi tâm quay trở lại và nhìn vào bên trong, để tìm thấy những gì nó đã tìm kiếm một cách vô ích bên ngoài. Vì ở đây, và chỉ ở đây sự bình yên trong tâm mới được phục hồi, vì đây là nơi ngự của chính Chúa.
2. Trong yên lặng, nguyện xin sự tha thứ xóa sạch những giấc mơ tách biệt và tội lỗi của con. Vậy thì, thưa Cha, xin cho con nhìn vào bên trong, và thấy lời hứa của Người về sự vô tội của con vẫn được giữ; Lời của Người vẫn không thay đổi trong tâm của con, Tình yêu thương của Người vẫn ngự trong trái tim của con.
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
_________________________________________________________________________________________
Chú thích:
-Chúng ta hãy nhớ lại trong bài học trước sự tha thứ là câu trả lời của Chúa. Đó là phương tiện duy nhất, phương tiện thực sự để chúng ta có thể hóa giải nỗi sợ hãi trong tâm mình và hòa nhập lại với Ngã thánh của mình. Chúng ta chịu trách nhiệm về thế giới mà chúng ta đã tạo ra thông qua sự phóng chiếu. Chúng ta mang nó trở lại tâm mình với sự tha thứ thực sự, đó là việc chấp nhận sự chuộc lỗi rằng sự tách biệt chưa bao giờ xảy ra, điều mà các giác quan không hề ủng hộ.
-Sự tha thứ cho ta biết rằng mọi tâm được kết nối và khi sự ngăn cách giữa tâm chúng ta được dỡ bỏ, trải nghiệm mà chúng ta ngày càng có nhiều hơn, trạng thái cảm nhận mà chúng ta có được là trạng thái mà ở đây gọi là sự vô tội. Và khi chúng ta biết rằng chúng ta là ý muốn của Chúa trong trạng thái cảm nhận đó, chúng ta cũng có thể biết điều đó cho những người khác, bởi vì tâm của chúng ta thực sự đã hòa nhập với nhau. Tất cả chúng luôn được kết nối. Nhưng trong giấc mơ này, chúng ta tin chúng ta là những cái thân tách biệt, những cái tâm riêng biệt. Nhưng khi ký ức về Chúa trở lại, chúng ta trải nghiệm được sự hợp nhất với tất cả anh em khác.