Bài 307: Những mong muốn xung đột không thể là ý muốn của con.

1. Thưa Cha, Ý Cha là ý của con, và chỉ có thế. Con không có ý muốn nào khác. Xin đừng để con cố gắng tạo ra một ý muốn khác, vì nó vô nghĩa và sẽ gây đau khổ cho con. Chỉ có ý muốn của Cha mới có thể đem lại hạnh phúc cho con, và chỉ Ý muốn của Người hiện hữu. Nếu con muốn có những gì chỉ mình Cha có thể ban cho, con phải chấp nhận Ý muốn của Người cho con, và bước vào sự bình an nơi không thể có xung đột. Con của Người là một với Người trong bản thể và ý muốn, và không có gì mâu thuẫn với sự thật thánh rằng con vẫn như Người đã tạo dựng nên con.

2. Và với lời cầu nguyện này chúng ta lặng lẽ bước vào trạng thái không thể xảy ra xung đột, bởi vì chúng ta kết hợp ý thánh của chúng ta với ý Chúa, khi nhận ra rằng chúng là một.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_______________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Những mong muốn xung đột nhau không thể là ý muốn của ta trừ khi ta là hai thứ khác nhau nhưng điều đó cũng không thể được. Nếu ta là Christ và là một thứ gì khác thì ta có thể có những ý muốn mâu thuẫn nhau nhưng vì ta chỉ là một thứ như Chúa đã tạo dựng, nên ta không thể có những ý muốn trái ngược nhau được.

-Cái tôi chỉ có thể ước muốn, nó không thể có ý muốn. Và Ngã thánh hay Đấng Christ mà chúng ta là chỉ có thể ý muốn cùng Chúa. Và ý muốn là sức mạnh của tạo phẩm. Đó là lý do tại sao cái tôi không bao giờ thực sự tạo dưng, đó là lý do tại sao những gì chúng ta đang nhìn thấy ở đây chỉ là ảo ảnh, đó là lý do tại sao nó có thể thay đổi trong khoảnh khắc.

-Hãy dành một phút để thực sự đi sâu vào bên trong và chấp nhận sự thật rằng chúng ta là ý muốn của Chúa và không có đối thủ. Không có mong muốn nào của cái tôi có thể chống lại ý muốn của Chúa và chúng ta là như vậy. Chúng ta có thể thực sự cảm nhận được điều đó với lòng biết ơn không? Hãy nhớ rằng chúng ta là ý muốn của Chúa và không gì khác hơn là ý muốn của Chúa.

Bài 306: Món quà của Đấng Christ là tất cả những gì ta tìm kiếm hôm nay.

1. Điều gì ngoài nhãn quan của Christ ta sẽ sử dụng ngày hôm nay, khi nó có thể cho ta một ngày mà ta thấy một thế giới giống Thiên đường đến nỗi một ký ức xa xưa lại trở về với ta? Hôm nay ta có thể quên đi thế giới mà ta đã tạo ra. Hôm nay ta có thể vượt qua mọi sợ hãi, và được phục hồi tình yêu thương, sự thánh khiết và bình an. Hôm nay ta được cứu chuộc, và được sinh trở lại vào một thế giới của lòng thương xót và sự chăm sóc; của lòng nhân từ và bình an của Chúa.

2. Và như thế, thưa Cha, chúng con trở về với Người, nhớ lại chúng con chưa bao giờ rời xa; nhớ lại những món quà thánh của Người ban cho chúng con. Với lòng biết ơn và tạ ơn, chúng con đến với hai bàn tay trắng, trái tim và tâm rộng mở, chỉ cầu xin những gì Người ban cho. Chúng con không thể dâng đủ lễ với tư cách là Con của Người. Nhưng trong Tình yêu thương của Người, món quà của Đấng Christ là món quà của anh ấy.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

__________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Món quà của Đấng Christ nói trong bài này chính là nhãn quan của Đấng Christ. Con của Người là tất cả chúng ta, mọi tạo phẩm.

-Món quà của Christ là tất cả những gì ta tìm kiếm vì đó là tất cả những gì ta muốn. Điều này gợi lên trong tâm sự cảnh giác vì những gì ta thấy là những gì ta muốn, do đó những gì xảy ra với ta là điều ta muốn, thân ta cảm thấy như thế nào là điều ta muốn. Đó là việc cái ta nào, là cái tôi hay Christ?

-Vì vậy, trước khi chúng ta có thể thực sự cảm nhận được nhãn quan của Đấng Christ, chúng ta phải cảnh giác nói không với năm giác quan, với những gì chúng đang báo cáo cho chúng ta, đồng thời không được bỏ qua.

-Năm giác quan phục vụ cái thân và những gì nó nhìn thấy chỉ là cái tôi và những ham muốn của nó và đó chỉ là ảo tưởng về giấc mơ tách biệt. Mọi thứ trong giấc mơ đều xuất phát từ mong muốn được tách biệt của chúng ta. Và vì vậy, đó là việc lùi lại và nhận ra rằng nó chưa bao giờ mang lại cho chúng ta bất cứ thứ gì chúng ta muốn. Vì tâm chúng ta không bao giờ được bình an nên chúng ta không bao giờ có thể nhận được những ân huệ của Chúa.

-Chúng ta đã nói về điều này ngày hôm qua. Vậy chỉ có nhãn quan của Đấng Christ mới cho ta thấy một thế giới mà ta mong muốn. Nó sẽ tiết lộ sự vô tội, hòa vào dòng chảy là một cách khác mà chúng ta đã nói. Vậy tại sao chúng ta lại không muốn điều đó khi nó có thể mang lại cho chúng ta một ngày mà chúng ta có thể nhìn thấy một thế giới rất gần hoặc giống thiên đường đến mức ký ức xa xưa về quê hương, về Chúa, về sự vô tội của chúng ta quay trở lại với chúng ta?

Bài 305: Có một sự bình an mà Đấng Christ ban cho chúng ta.

1. Ai chỉ sử dụng nhãn quan của Đấng Christ sẽ tìm thấy một sự bình an thật sâu sắc và tĩnh lặng, không thể xáo trộn và hoàn toàn không thay đổi, đến nỗi thế giới không có gì tương tự. Những so sánh yên lặng trước sự bình an này. Và cả thế giới ra đi trong im lặng khi sự bình an này bao bọc nó, và nhẹ nhàng đưa nó đến với sự thật, không còn là nơi trú ngụ của nỗi sợ hãi nữa. Vì tình yêu thương đã đến và chữa lành thế giới bằng cách ban cho nó sự bình an của Đấng Christ.

2. Thưa Cha, sự bình an của Đấng Christ được ban cho chúng con, vì Ý muốn của Người là chúng con được cứu rỗi. Xin giúp chúng con hôm nay chỉ đón nhận món quà của Người, và không phán xét nó. Vì nó đến để cứu chúng con khỏi sự phán xét của chính mình.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

____________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Chúng ta có suy nghĩ cho rằng bản thân mình chưa trọn vẹn và rằng chúng ta sẽ tìm thấy hạnh phúc và bình an của mình khi chúng ta hoàn thành được điều này hay điều kia. Nhưng tất cả mọi thứ mà chúng ta nghĩ rằng sẽ hoàn thành ở đây trong giấc mơ này, chúng ta đừng quên rằng đó là một hệ thống suy nghĩ hoàn toàn ảo tưởng.

-Sự bình an của Chúa là sự bình an duy nhất. Vì vậy, cõi hợp nhất của chúng ta với Chúa là nơi chúng ta trải nghiệm sự bình an bất biến. Tất nhiên cái tôi có lời hứa về sự bình an. Nó có bản sao của mọi thứ thuộc về Chúa. Nó cố gắng thuyết phục chúng ta về sự bình an của nó, nhưng chúng ta tìm mà không thấy. Đơn giản vì không thể có bình an mà không có sự tha thứ hoàn toàn.

-Sự bình an của Chúa là nguyên nhân và kết quả tự nhiên của viêc chấp nhận và cảm nhận được sự vô tội không đổi của chúng ta. Kết quả của việc đó là sự bình an của Chúa, sự vô tội không đổi đó tất nhiên được chia sẻ với tất cả anh chị em của ta. Vì vậy sự bình an là điều kiện để từ đó có câu trả lời và sự bình an là kết quả của sự chấp nhận rằng ta vô tội.

-Khi ta thực sự nhận ra và đón nhận sự bình an của Chúa, điều ta đang làm là ta chấp nhận ta là sự bình an của Chúa trong khoảnh khắc đó. Chúng ta không phải là một thực thể độc lập được bao quanh bởi sự bình an của Chúa vì đó vẫn là cái tôi tâm linh đang thực hiện sự bình an của Chúa. Nó thực sự không vững vàng cho đến khi chúng ta có cảm nghiệm chấp nhận và tiếp nhận rằng chúng ta là sự bình an của Chúa bởi vì tại thời điểm chúng ta chấp nhận và nhận được điều đó, chúng ta là sự bình an của Chúa.

-Điều đó phù hợp với tuyên bố có sự bình an mà Đấng Christ ban cho chúng ta. Vì vậy, một lần nữa, không phải là cái ta ảo tưởng đạt được một mức độ bình an, không phải là cái ta ảo tưởng đang làm bất cứ điều gì để đến được nơi bình yên mà Đấng Christ ban tặng, chỉ có trong sự đầu hàng hoàn toàn của cái tôi và giấc mơ của nó. Và đó là lúc sự thật bừng sáng trong tâm chúng ta.

-Sự bình an của Chúa sẽ không thể đến khi vẫn còn cái tôi và các vấn đề của nó, cho đến khi nhận ra rằng cái tôi đó không phải là ta. Đó là sự thanh lọc của tâm, loại bỏ tất cả những vấn đề, quá khứ, tất cả những điều mà chúng ta nghĩ là chúng ta muốn, ý thức về ta như một con người riêng biệt.