Bài 316: Mọi món quà ta tặng anh em đều là của ta.

1. Như mọi món quà anh em ta tặng đều là của ta, nên mọi món quà ta tặng cũng thuộc về ta. Mỗi món quà cho phép sai lầm trong quá khứ qua đi, và không để lại bóng tối nào trên tâm thánh mà Cha ta yêu thương. Ân sủng của Người được ban cho ta trong mọi món quà mà một người anh em đã nhận được trong suốt mọi thời gian, và cả vượt mọi thời gian. Kho báu của ta đầy ắp, và các thiên thần canh giữ những cánh cửa rộng mở của nó để không một món quà nào bị mất mà chỉ có thêm nhiều hơn. Hãy để ta đến nơi có kho báu của mình, và bước vào nơi ta thực sự được chào đón và ở nhà, giữa những món quà mà Chúa đã ban cho ta.

2. Thưa Cha, con xin nhận những món quà của Cha hôm nay. Con không nhận ra chúng. Nhưng con tin tưởng rằng Cha đã ban tặng chúng sẽ cung cấp phương tiện để con có thể nhìn thấy chúng, thấy được giá trị của chúng, và chỉ trân trọng chúng như những gì con muốn.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_____________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Tất cả quà ta tặng anh em đều là của ta. Điều đó thật thú vị vì cái tôi ngay lập tức nói rằng, nếu tôi tặng một món quà cho anh em mình, tôi sẽ bị mất món quà đó. Trong thế giới vật chất, điều đó có vẻ đúng. Như mọi món quà anh em ta tặng đều là của ta, mọi món quà ta tặng đều thuộc về ta. Cho là nhận. Điều này không có ý nghĩa gì đối với cái tôi.

-Ân sủng của Người được ban cho ta trong mọi món quà mà một người anh em đã nhận được trong suốt mọi thời gian và vượt qua mọi thời gian. Câu nói đó lớn đến mức vượt quá tâm suy nghĩ của ta mà đi thẳng vào trái tim ta. Ta chỉ có thể đón nhận điều này. Đó là sự vô hạn. Chúng ta thậm chí không thể tưởng tượng được có bao nhiêu món quà đang chờ đợi sự nhận thức và tiếp nhận của chúng ta. Và đây là điều chúng ta tự bảo vệ mình chống lại, đây là điều chúng ta sẽ giữ xa khỏi nhận thức của mình với toàn bộ lời nói dối rằng ta là một cái thân di chuyển trong không gian thời gian. Đó chỉ là sự điên rồ.

-Chúng ta có thực sự chỉ muốn những món quà của Chúa? Một khi chúng ta bắt đầu nhận được chúng thì chúng ta không còn muốn ngay cả những gì thế giới mô tả hoặc tin tưởng là thứ tốt nhất trong số những thứ tốt nhất trong hệ thống suy nghĩ của cái tôi. Cái mà cái tôi đanh giá là tốt nhất không là gì so với trạng thái được cảm nhận chưa bao giờ rới khỏi ta, không thể lấy khỏi ta và không bao giờ thay đổi, đó là nhận thức về việc chúng ta là mọi thứ. Làm sao chúng ta có thể thiếu thứ gì khi chúng ta là tất cả. Chúng ta không phải là một người riêng biệt đang cố gắng để có được điều gì đó. Đó là trạng thái ta là tình yêu thương, ta là tinh thần, ta là vô hạn và ta là một với anh em của mình. Đó là việc nhận ra Vương quốc Thiên đường ở trong ta.

Bài 315: Mọi món quà anh em tặng đều thuộc về ta.

1. Mỗi ngày hàng ngàn báu vật đến với ta trong từng khoảnh khắc trôi qua. Ta được ban phước với những món quà suốt cả ngày, giá trị vượt xa mọi thứ ta có thể hình dung. Một người anh em mỉm cười với người khác, và lòng ta vui mừng. Ai đó nói một lời biết ơn hoặc thương xót, và tâm ta đón nhận món quà này và coi đó là của chính mình. Và bất cứ ai tìm thấy con đường đến với Chúa đều trở thành vị cứu tinh của ta, chỉ đường cho ta, và cho ta niềm tin chắc chắn rằng những gì anh ấy học được chắc chắn cũng là của ta.

2. Thưa Cha, con tạ ơn Cha vì biết bao ân huệ đến với con hôm nay và mỗi ngày từ mỗi Người Con của Chúa. Những món quà mà anh chị em con dành cho con thật vô hạn. Bây giờ con xin dâng lên họ lòng biết ơn, để lòng biết ơn đó có thể dẫn con đến với Đấng tạo dựng và tưởng nhớ Người.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Điều này bao gồm cả những người đã gây ra những điều tồi tệ cho chúng ta. Họ mang đến cho chúng ta món quà lớn nhất là cơ hội để chúng ta tha thứ cho những cản trở của chúng ta đối với nhận thức về tình yêu thương mà chúng ta là, cơ hội để tha thứ cho những phóng chiếu tội lỗi của chúng ta lên họ vì trong họ là Đấng Christ, Ngã thánh mà chúng ta cùng chia sẻ. Thấy được sự vô tội trong họ cũng là thấy sự vô tội của chính mình.

-Và mọi khía cạnh của tâm mà chúng ta chia sẻ trong một con duy nhất của Chúa như những khía cạnh riêng lẻ, vì vậy ta không thể không nhận được phước lành khi điều gì đó có thật xuất hiện qua một người anh em khác. Và nếu chúng ta cởi mở với điều đó thì chúng ta nhận thức được nó và biết ơn điều đó. Đó là cách chúng ta cho phép mình trở thành người nhận trong số hàng ngàn kho báu này trong từng khoảnh khắc trôi qua, chỉ cần biết rằng biết rằng tất cả chúng ta đều đang làm điều này và không có sự thức tỉnh cá nhân hóa. Tất cả đều là một.

-Ngày nay có hàng tỷ con của Chúa tưởng chừng như đang ngủ trên hành tinh này trong giấc mơ. Vì vậy, chỉ cần nghĩ về điều này đó là mỗi khi một trong những người đó thực sự vượt qua lợi ích cá nhân của họ trong một suy nghĩ, hành động, cảm giác hoặc bất kỳ thứ gì thì đó là một món quà mà chúng ta có thể nhận được, mặc dù chúng ta có thể không biết cá nhân người này. Đó là sự toàn ảnh.

Bài 314: Ta tìm kiếm một tương lai khác với quá khứ.

1. Từ nhận thức mới về thế giới, một tương lai rất khác với quá khứ hiện ra. Tương lai bây giờ được nhận ra chỉ là sự mở rộng của hiện tại. Những sai lầm trong quá khứ không thể phủ bóng lên nó, nên sợ hãi mất đi những thần tượng và hình ảnh của nó, và vì không có hình tướng nên nó không có tác động gì. Cái chết bây giờ sẽ không thể đòi hỏi tương lai, vì sự sống giờ đây là mục tiêu của nó, và tất cả những phương tiện cần thiết đều được cung cấp một cách vui vẻ. Ai có thể đau buồn hay khổ đau khi hiện tại đã được giải phóng, mở rộng sự an toàn và bình yên của nó thành một tương lai yên bình tràn ngập niềm vui.

2. Thưa Cha, chúng con đã sai lầm trong quá khứ, và chọn sử dụng hiện tại để được giải thoát [khỏi quá khứ]. Bây giờ, chúng con xin phó thác tương lai trong tay Người, bỏ lại đằng sau những lỗi lầm trong quá khứ, và tin chắc rằng Cha sẽ giữ những lời hứa hiện tại của Người, và dẫn dắt tương lai trong ánh sáng thánh của chúng.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Niềm tin vào tội lỗi và sự tách biệt của chúng ta làm phát sinh cảm giác tội lỗi và sợ hãi. Và điều đó thật quá bất tiện, vì vậy, để loại bỏ điều đó, chúng ta xóa bỏ cái đó ra khỏi tâm mình bằng cách phóng chiếu nó ra thế giới và lên những người anh em của chúng ta, không phải ta mà là họ. Tất cả những cảm giác tội lỗi và suy nghĩ tấn công ngoài kia thực sự tạo ra quá khứ, điều sẽ tạo ra tương lai. Đó là cách mà tương lai hay thời gian được tồn tại. Nó được duy trì bởi một quá khứ không được tha thứ.

-Vì vậy, bây giờ chúng ta có niềm tin vào quá khứ mà chúng ta đã tạo ra để che giấu những vấn đề của mình và sau đó quá khứ đó tạo ra bộ lọc hiện tại, bộ lọc này sẽ che phủ tương lai của chúng ta nếu chúng ta không tha thứ cho tất cả những điều này.

Bài 313: Bây giờ hãy để một nhận thức mới đến với ta.

1. Thưa Cha, có một nhãn quan nhìn thấy mọi thứ đều vô tội, đến nỗi sự sợ hãi biến mất, và nơi nó từng tồn tại là tình yêu thương được mời gọi vào. Và tình yêu thương sẽ đến bất cứ nơi nào nó được cầu xin. Nhãn quan này là món quà của Cha. Đôi mắt của Đấng Christ nhìn vào một thế giới được tha thứ. Trong cái nhìn của Ngài, mọi tội lỗi của thế gian đều được tha thứ, vì Ngài chẳng thấy tội lỗi nào trong bất kỳ điều gì Ngài nhìn vào. Giờ đây, xin cho nhận thức chân thật của Ngài đến với con, để con có thể thức tỉnh khỏi giấc mơ tội lỗi và nhìn vào bên trong sự vô tội của mình, điều mà Cha đã giữ hoàn toàn tinh khiết trên bàn thờ dành cho Con thánh của Người, là Ngã (Bản thể) mà con muốn đồng nhất.

2. Hôm nay chúng ta hãy nhìn nhau trong ánh mắt của Đấng Christ. Chúng ta thật đẹp làm sao! Thánh khiết và yêu thương biết bao! Anh em, hãy đến và tham gia cùng ta hôm nay. Chúng ta cứu thế giới khi chúng ta kết hợp. Vì trong nhãn quan của chúng ta, thế giới trở nên thánh như ánh sáng trong chúng ta.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

__________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Hãy để trái tim chúng ta mở ra và đón nhận điều này. Chúng ta đang chữa lành cho nhau.

-Ngã thánh của ta hoàn toàn vô tội và không bị ô nhiễm. Không có gì ta từng nghĩ có thể thay đổi được điều đó. Không có quá khứ sai lầm nào có thể thay đổi được nó. Tình yêu thật hoàn hảo đến nỗi nó chỉ thế thôi, giữ cho ta bất khả xâm phạm và an toàn giống như chưa bao giờ, ta chưa bao giờ làm gì cả.

Bài 312: Ta thấy mọi thứ như ta muốn chúng như vậy.

1. Nhận thức theo sau phán xét. Do đó, sau khi phán xét, chúng ta thấy những gì chúng ta muốn thấy. Vì thị giác chỉ có thể mang lại điều chúng ta muốn thấy. Không thể bỏ qua những gì chúng ta muốn thấy, và không thấy những gì chúng ta đã chọn để nhìn. Vậy, chắc chắn thế giới thực phải đến để chào đón cái thấy thánh của bất kỳ ai lấy mục đích của Thánh Linh làm mục tiêu nhìn thấy của mình. Và người ấy không thể không nhìn vào những gì Đấng Christ muốn họ thấy, và chia sẻ Tình yêu thương của Đấng Christ dành cho những gì họ nhìn vào.

2. Con không có mục đích nào cho ngày hôm nay ngoài việc nhìn ngắm một thế giới được giải phóng, thoát khỏi mọi phán xét mà con đã đưa ra. Thưa Cha, đây là Ý muốn của Người dành cho con hôm nay, và vì thế nó cũng phải là mục tiêu của con.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Ta nhìn nhận mọi thứ theo cách ta muốn và quyết định đó dựa trên cách ta nhìn nhận bản thân mình, đó có phải là ta đang ước muốn với cái tôi hoặc ta đang mong muốn với Chúa.

-Chúng ta quyết định chúng ta là gì, cái ta tưởng tượng hay con Chúa, dựa vào quyết định đó mà chúng ta chọn ra người thầy dẫn dắt chúng ta suốt cả ngày, thông qua tâm của chúng ta. Đó là Thánh Linh, nếu chúng ta là Đấng Christ hay cái tôi nếu chúng ta là cái ta tưởng tượng, và do đó việc lựa chọn người thầy chắc chắn sẽ dẫn đến những hình ảnh và cách chúng ta nhìn thấy và những gì chúng ta nhìn thấy. Vì vậy, những gì chúng ta đang nhìn vào dựa vào lựa chọn đầu tiên ta là ai.

-Vì vậy, chúng ta không thấy bất cứ điều gì xảy ra với chúng ta. Chúng ta không bao giờ trở thành nạn nhân của những gì nhận thức cho chúng ta thấy, cách chúng ta nhìn, cảm giác, điều chúng ta nghe, những gì chúng ta đang cảm nhận.

-Vì vậy, chúng ta cần phải nhìn vào trong trước khi nhìn ra ngoài. Làm thế nào ta biết được danh tính nào ta tin là mình. Ta có bị kích động không? Nếu ta bị kích động thì rõ ràng cái tôi bị kích hoạt, đó không phải là Đấng Christ, không phải ngã thánh.

Bài 311: Ta phán xét mọi thứ như ta muốn chúng là vậy.

1. Sự phán xét được tạo ra để trở thành vũ khí chống lại sự thật. Nó tách biệt những gì nó được sử dụng đế chống lại, và tách chúng ra nhự thể đó là một thứ riêng biệt. Và sau đó sẽ biến chúng thành những gì anh em muốn. Nó phán xét những gì nó không thể hiểu, bởi vì nó không thể nhìn thấy tổng thể và vì vậy phán xét sai lầm. Chúng ta đừng sử dụng nó ngày hôm nay, mà hãy dâng nó cho Đấng có cách sử dụng khác cho nó. Ngài sẽ giải thoát chúng ta khỏi nỗi đau của mọi sự phán xét mà chúng ta tự đặt ra cho mình, và lập lại sự bình an trong tâm bằng cách ban cho chúng ta sự phán xét của Chúa về Con của Người.

2. Thưa Cha, chúng con với tâm rộng mở ngày hôm nay chờ đợi để nghe sự Phán xét của Người về Con mà Người yêu thương. Chúng con không biết anh ấy, và chúng con không thể phán xét. Và vì vậy, chúng con để Tình yêu thương của Cha quyết định anh ấy mà Người đã tạo dựng làm Con của Người phải như thế nào.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

______________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Đó là sự cần thiết tuyệt đối của việc nhận ra rằng trong khi chúng ta đồng nhất với một cảm giác ảo tưởng về bản thân, chúng ta không biết mình là gì. Chứng mất trí nhớ ngăn cản chúng ta nhớ lại bản chất thực sự của mình, vốn được chia sẻ với tất cả tạo phẩm. nó chỉ là một. Vì vậy chúng ta không biết chúng ta là gì và chúng ta nghĩ chúng ta là gì đều dựa trên một quá khứ ảo tưởng, tất cả những gì ta học được trong quá khứ.

-Vì vậy, trong sự khiêm tốn sâu sắc, từ bỏ quá khứ và những gì học được trong quá khứ, rồi dần nhận ra rằng cái ta tưởng tượng không biết nó là gì và nó đang sử dụng cách học sai lầm để cố gắng nhìn ra một thế giới và nghĩ rằng nó biết bất cứ điều gì và nó đánh giá những gì nó đang nhìn thấy và tất cả đều hỗn loạn, đều đen tối, không có ánh sáng trong đó. Qúa khứ được cái tôi tạo ra và phóng chiếu vào tương lai và hiện tại chúng ta không nhìn thấy bất cứ điều gì như chúng thực sự là, vì chúng ta chỉ thấy quá khứ cho đến khi chúng ta tha thứ cho nó. Và chúng ta không thể tha thứ cho quá khứ trừ khi chúng ta tha thứ cho chính mình.

10. Sự phán xét cuối cùng là gì?

1. Sự trở lại lần hai của Đấng Christ ban cho Con Chúa món quà này: được nghe Tiếng nói của Chúa tuyên bố rằng điều gì sai thì vẫn là sai, và điều gì đúng thì không bao giờ thay đổi. Đây là sự phán xét nơi nhận thức kết thúc. Lúc đầu, anh em nhìn thấy một thế giới đã chấp nhận điều này là đúng, được phóng chiếu từ một cái tâm nay đã được điều chỉnh. Và với cái nhìn thánh khiết này, nhận thức ban tặng một phước lành thầm lặng rồi biến mất, mục tiêu của nó được hoàn thành và sứ mệnh của nó đã xong.

2. Sự phán xét cuối cùng trên thế giới không hề chưa đựng sự lên án. Vì nó nhìn thế giới như được tha thứ hoàn toàn, không còn tội lỗi và hoàn toàn không có mục đích. Không có nguyên nhân, và giờ đây không còn chức năng trong cái thấy của Đấng Christ, nó chỉ trôi vào hư vô. Nơi đó nó được sinh ra, và nơi đó nó cũng kết thúc. Và tất cả những nhân vật trong giấc mơ mà thế giới bắt đầu đều ra đi cùng nó. Thân xác bây giờ vô dụng, và do đó sẽ tàn lụi, vì Con Chúa là vô hạn.

3. Anh em những người tin rằng sự Phán xét Cuối cùng của Chúa sẽ kết án cả thế giới xuống địa ngục cùng với anh em, hãy chấp nhận sự thật thánh này: sự Phán xét của Chúa là món quà về sự Sửa chữa mà Người ban cho mọi lỗi lầm của anh em, giải thoát anh em khỏi chúng, và mọi hậu quả mà chúng dường như đã gây ra. Sợ hãi ân sủng cứu rỗi của Chúa chẳng qua chỉ là sợ hãi được giải thoát hoàn toàn khỏi khổ đau, trở về với bình an, yên ổn và hạnh phúc, và hợp nhất với Bản thể của chính mình.

4. Sự Phán xét Cuối cùng của Chúa cũng nhân từ như mỗi bước trong kế hoạch đã định của Người để ban phước cho Con của Người, và kêu gọi anh ấy trở về với sự bình an vĩnh cửu mà Người chia sẻ với anh ấy. Đừng sợ tình yêu thương. Vì chỉ có tình yêu thương mới có thể chữa lành mọi nỗi buồn, lau sạch mọi nước mắt, và nhẹ nhàng đánh thức Con mà Người thửa nhận là Con của Người khỏi giấc mơ đau đớn. Đừng sợ điều này. Sự cứu rỗi yêu cầu anh em hãy chào đón nó. Và thế gian đang chờ sự chấp nhận vui vẻ của anh em, điều sẽ giải phóng nó.

5. Đây là sự Phán xét Cuối cùng của Chúa: “Con vẫn là Con thánh của ta, mãi mãi vô tội, mãi mãi yêu thương và mãi mãi được yêu thương, vô hạn như Đấng tạo dựng của con, và hoàn toàn không thay đổi và mãi mãi trong sạch. Vì vậy hãy thức tỉnh và trở về với ta. Ta là Cha của con và con là Con ta.”

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

__________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Sự trở lại lần hai của Đấng Christ ban cho con Chúa, đó là chúng ta. món quà được nghe tiếng Chúa tuyên bố rằng điều gì sai là sai và điều gì đúng chưa bao giờ thay đổi. Tạ ơn Chúa dù chúng ta có nhận thức được điều đó hay không, vì khi chúng ta không nhận thức được thì chúng ta đau khổ. Chúng ta đang đau khổ, phải không? Vì thế. điều đang nói ở đây là chúng ta không còn phải lựa chọn giữa những gì hoàn toàn không có thực, đó là bất kỳ nhận thức nào về sự tách biệt, bất kỳ nhận thức nào về nỗi đau, bệnh tật, cái chết, xung đột, sự khan hiếm. Vì vậy, chúng ta không lựa chọn giữa những gì hoàn toàn không có thật và ánh sáng rực rỡ của danh tính chung của chúng ta, đó là Ngã thánh, Đấng Christ.

-Chúng ta không còn mong muốn bằng cái tôi nữa mà thay vào đó chúng ta sẵn lòng với Chúa. Đó là sự thay đổi về danh tính, thực sự không chỉ là sự thay đổi trong suy nghĩ. Đó là sự sẵn lòng trở thành Christ. Đó là sự sẵn lòng trở thành Ngã thánh và không là gì khác ngoài cái Ngã toàn thể. Và Thánh Linh tạo ra sự thay đổi đó cho chúng ta khi chúng ta muốn trở thành Ngã thánh bởi vì chúng ta không còn là cái ta ảo tưởng nữa.

Bài 310: Trong sự không sợ hãi và yêu thương ta trải qua ngày hôm nay.

1. Ngày hôm nay, Cha ơi, con muốn dành trọn với Người, như Người đã chọn mọi ngày của con nên là như vậy. Và những gì con sẽ trải qua không hoàn toàn thuộc về thời gian. Niềm vui đến với con không phải là ngày hay giờ, vì nó đến từ Thiên đường đến với Con của Người. Ngày hôm nay sẽ là lời nhắc nhở ngọt ngào của Cha hãy nhớ đến Người, lời kêu gọi đầy ân sủng của Cha dành cho Con thánh của Người, dấu hiệu cho thấy ân sủng của Cha đã đến với con, và đó là Ý muốn của Người con được giải thoát hôm nay.

2. Chúng ta cùng nhau trải qua ngày hôm nay, anh em và ta. Và cả thế giới cùng chúng ta hát bài ca tạ ơn và hân hoan dâng lên Đấng đã ban ơn cứu rỗi và giải thoát chúng ta. Chúng ta được phục hồi sự bình an và thánh khiết. Trong chúng ta không còn chỗ cho sự sợ hãi ngày hôm nay, vì chúng ta đã chào đón tình yêu thương vào trong trái tim mình.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

___________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Thể hiện mong muốn và cam kết của chúng ta muốn dành trọn ngày hôm nay để kết nối, nhận biết và hòa hợp với ý Chúa. Nhấn mạnh niềm tin rằng ý muốn của Chúa cho mỗi ngày của một người là sự bình an, tình yêu và sự hiệp nhất, chứ không phải là sự sợ hãi, xung đột hay đau khổ mà thế gian thường trải nghiệm.

-Đây là một lời nhắc nhở mạnh mẽ về việc lựa chọn nhận thức về sự hiện diện của Chúa trong mọi khoảnh khắc, thay vì bị cuốn vào những lo toan vật chất và ảo ảnh của thế giới.

Bài 309: Ta sẽ không sợ nhìn vào bên trong, hôm nay.

1. Trong ta là sự vô tội vĩnh cửu, bởi vì Ý Chúa muốn nó ở đó mãi mãi. Ta, Con của Người, có ý muốn vô hạn như Người, không thể muốn thay đổi điều này. Vì chối bỏ Ý Cha ta là chối bỏ ý muốn của chính mình. Nhìn vào bên trong chỉ là tìm thấy ý muốn của ta như Người đã tạo ra, và như nó vốn là. Ta sợ nhìn vào bên trong vì ta nghĩ mình đã tạo ra một ý muốn khác không đúng sự thật, và biến nó thành hiện thực. Tuy nhiên, nó không có tác dụng. Trong ta là sự Thánh khiết của Chúa. Trong ta là ký ức về Người.

2. Bước đi của con hôm nay, Cha ơi, là sự giải thoát chắc chắn khỏi những giấc mơ tội lỗi hão huyền. Bàn thờ của Người đứng đó thanh tịnh và không bị ô uế. Đó là bàn thờ thánh thiêng cho Ngã của con, và ở đó con tìm thấy Danh tính thật sự của mình.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

__________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Cái tôi rất sợ ta nhìn vào bên trong, vì thế nó tạo ra cả thế giới để làm ta xao lãng, bận rộn với những việc bên ngoài. Nó nói rằng nếu ta nhìn vào trong ta sẽ thấy mình là kẻ có tội. Nó không muốn chúng ta biết rằng mọi thứ đều xuất phát từ tâm chúng ta. Và nếu chúng ta nhìn vào trong và tha thứ cho những suy nghĩ sai lầm của chúng ta, chúng ta sẽ nhận ra ánh sáng ở trong ta, nhận ra nhân dạng thưc sự của ta là Christ, tâm Christ. Đây sẽ là sự xóa bỏ toàn bộ hệ thống suy nghĩ của cái tôi. Nó sẽ biết mất. Đó là điều nó sợ nhất.

Bài 308: Khoảnh khắc này là thời gian duy nhất tồn tại.

1. Ta đã quan niệm về thời gian theo cách khiến ta đánh bại mục tiêu của mình. Nếu ta chọn vượt qua thời gian để đạt đến trạng thái vượt thời gian, ta phải thay đổi nhận thức của mình về việc thời gian dùng để làm gì. Mục đích của thời gian không thể là giữ cho quá khứ và tương lai hòa làm một. Khoảng thời gian duy nhất ta có thể thoát khỏi thời gian chính là hiện tại. Vì trong khoảnh khắc này sự tha thứ đã đến để giải thoát ta. Sự ra đời của Đấng Christ là hiện tại, không có quá khứ hay tương lai. Ngài đã đến để ban phước lành hiện tại của Ngài cho thế giới, khôi phục nó trở lại trạng thái vô tận và yêu thương. Và tình yêu thương luôn hiện hữu, ở đây và bây giờ.

2. Con cảm ơn vì khoảnh khắc này, thưa Cha. Chính là hiện tại con được cứu chuộc. Khoảnh khắc này là thời điểm Cha đã định để giải thoát Con của Người, và cứu rỗi thế giới trong anh ấy.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

______________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Thời gian duy nhất tồn tại là bây giờ. Chừng nào ta còn tin vào sự liên tục của thời gian thì thời gian đó chỉ được trải nghiệm thông qua cái tôi đó là nỗi sợ hãi. Ta tin ta là cái thân và dường như nhân vật này đi theo dòng thời gian. Nhưng tình yêu thương luôn có mặt ngay bây giờ và ở đây. Nó không đổi và vĩnh cữu. Chúng ta đã áp đặt nỗi sợ hãi và thời gian lên nó.

-Khoảng thời gian duy nhất mà ta có thể được cứu khỏi thời gian là bây giờ, có nghĩa là khoảng thời gian duy nhất mà ta có thể được chữa lành là bây giờ. Vì ngay lúc này, sự tha thứ đến để giải phóng ta, tức là chấp nhận sự vô tội của chúng ta.