1. Như mọi món quà anh em ta tặng đều là của ta, nên mọi món quà ta tặng cũng thuộc về ta. Mỗi món quà cho phép sai lầm trong quá khứ qua đi, và không để lại bóng tối nào trên tâm thánh mà Cha ta yêu thương. Ân sủng của Người được ban cho ta trong mọi món quà mà một người anh em đã nhận được trong suốt mọi thời gian, và cả vượt mọi thời gian. Kho báu của ta đầy ắp, và các thiên thần canh giữ những cánh cửa rộng mở của nó để không một món quà nào bị mất mà chỉ có thêm nhiều hơn. Hãy để ta đến nơi có kho báu của mình, và bước vào nơi ta thực sự được chào đón và ở nhà, giữa những món quà mà Chúa đã ban cho ta.
2. Thưa Cha, con xin nhận những món quà của Cha hôm nay. Con không nhận ra chúng. Nhưng con tin tưởng rằng Cha đã ban tặng chúng sẽ cung cấp phương tiện để con có thể nhìn thấy chúng, thấy được giá trị của chúng, và chỉ trân trọng chúng như những gì con muốn.
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
_____________________________________________________________________________________________
Chú thích:
-Tất cả quà ta tặng anh em đều là của ta. Điều đó thật thú vị vì cái tôi ngay lập tức nói rằng, nếu tôi tặng một món quà cho anh em mình, tôi sẽ bị mất món quà đó. Trong thế giới vật chất, điều đó có vẻ đúng. Như mọi món quà anh em ta tặng đều là của ta, mọi món quà ta tặng đều thuộc về ta. Cho là nhận. Điều này không có ý nghĩa gì đối với cái tôi.
-Ân sủng của Người được ban cho ta trong mọi món quà mà một người anh em đã nhận được trong suốt mọi thời gian và vượt qua mọi thời gian. Câu nói đó lớn đến mức vượt quá tâm suy nghĩ của ta mà đi thẳng vào trái tim ta. Ta chỉ có thể đón nhận điều này. Đó là sự vô hạn. Chúng ta thậm chí không thể tưởng tượng được có bao nhiêu món quà đang chờ đợi sự nhận thức và tiếp nhận của chúng ta. Và đây là điều chúng ta tự bảo vệ mình chống lại, đây là điều chúng ta sẽ giữ xa khỏi nhận thức của mình với toàn bộ lời nói dối rằng ta là một cái thân di chuyển trong không gian thời gian. Đó chỉ là sự điên rồ.
-Chúng ta có thực sự chỉ muốn những món quà của Chúa? Một khi chúng ta bắt đầu nhận được chúng thì chúng ta không còn muốn ngay cả những gì thế giới mô tả hoặc tin tưởng là thứ tốt nhất trong số những thứ tốt nhất trong hệ thống suy nghĩ của cái tôi. Cái mà cái tôi đanh giá là tốt nhất không là gì so với trạng thái được cảm nhận chưa bao giờ rới khỏi ta, không thể lấy khỏi ta và không bao giờ thay đổi, đó là nhận thức về việc chúng ta là mọi thứ. Làm sao chúng ta có thể thiếu thứ gì khi chúng ta là tất cả. Chúng ta không phải là một người riêng biệt đang cố gắng để có được điều gì đó. Đó là trạng thái ta là tình yêu thương, ta là tinh thần, ta là vô hạn và ta là một với anh em của mình. Đó là việc nhận ra Vương quốc Thiên đường ở trong ta.
–