Bài 334: Hôm nay, con xin những món quà mà sự tha thứ mang lại.

1. Ta sẽ không đợi một ngày nào nữa để tìm thấy kho báu mà Cha ta ban tặng cho ta. Mọi ảo tưởng đều phù phiếm, và những giấc mơ sẽ tan biến ngay cả trong khi chúng được dệt nên từ những suy nghĩ dựa trên nhận thức sai lầm. Đừng để ta nhận những món quà tầm thường như vậy nữa hôm nay. Tiếng nói của Chúa đang ban tặng sự bình an của Chúa cho tất cả những ai nghe thấy và chọn đi theo Ngài. Đây là lựa chọn của ta ngày hôm nay. Và vì thế ta đi tìm những kho báu mà Chúa đã ban cho ta.

2. Con chỉ tìm kiếm điều vĩnh cửu. Vì Con Chúa không thể bằng lòng với bất cứ điều gì ít hơn thế này. Vậy thì điều gì có thể an ủi anh ấy nếu không phải là điều Người đang ban cho cái tâm hoang mang và trái tim sợ hãi của anh ấy, để mang lại cho anh ấy sự chắc chắn và bình an? Hôm nay con muốn thấy anh em của mình vô tội. Đây là Ý muốn của Người dành cho con, vì như thế con sẽ thấy mình vô tội.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

____________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Hôm nay ta đòi những món quà mà sự tha thứ mang lại và chúng là vĩnh cữu. Và chỉ có những gì vĩnh cửu mới làm hài lòng Con Chúa. Vì vậy, bất cứ điều gì mà chúng ta cứ nghĩ rằng chúng ta sẽ thu thập hoặc đạt được trên thế giới sẽ luôn khiến chúng ta trống rỗng. Khi ta nổ lực đạt được điều gì đó, thế giới nói rằng bây giờ bạn sẽ hạnh phúc. Nó đã bao giờ như vậy chưa nếu chúng ta có thể thành thật về điều đó và thực sự xem xét thiết lập của cái tôi ‘tìm và không thấy’. Và chỉ những gì có thể được chia sẻ một cách chân thành mới là có thật.

-Món quà đầu tiên ta nghĩ đến của sự tha thứ thực sự là sự thánh khiết, đó là sự vô tội không thể hư hoại. Và ở trong sự thánh khiết đó, sự vô tội không thể thay đổi đó mà ta khẳng định mình không thể bị tổn thương trước mọi cuộc tấn công mà cái tôi phóng chiếu trong cơ thể, trên thế giới, trong quá khứ, bất cứ điều gì, đối với ta thì đó như một món quà vô cùng to lớn.

-Có thể nói đó là điều vĩ đại nhất, bởi vì cái tâm biết sự vô tội bất hoại của nó thì không có tội lỗi và do đó không sợ hãi, vì thế không có cuộc tấn công nào cả. Nó có thể nhìn thấy những hình ảnh mà trước đây nó từng coi là vấn đề, và bây giờ trong tâm không còn gì có thể liên quan đến cuộc tấn công. Đó là việc biết ta là người không gì có thể làm hại.

Leave a comment