Bài 332: Nỗi sợ hãi trói buộc thế giới. Sự tha thứ giải phóng nó.

1. Cái tôi tạo ra ảo tưởng. Sự thật xóa bỏ những giấc mơ xấu xa của nó bằng cách chiếu sáng xua tan chúng. Sự thật không bao giờ tấn công. Nó chỉ đơn thuần hiện hữu. Và bởi sự hiện diện của nó, tâm được gọi ra khỏi những tưởng tượng, thức tỉnh với thực tại. Sự tha thứ mời gọi sự hiện diện này bước vào, và chiếm lấy vị trí xứng đáng của nó trong tâm. Không có sự tha thứ, tâm sẽ bị xiềng xích, tin vào sự vô ích của chính mình. Tuy nhiên với sự tha thứ, ánh sáng sẽ chiếu rọi xuyên qua giấc mơ tăm tối, mang đến cho nó hy vọng và cho nó phương tiện để nhận ra sự tự do mà nó được thừa hưởng.

2. Chúng con không muốn trói buộc thế gian này thêm lần nữa hôm nay. Nỗi sợ hãi giam cầm nó. Nhưng Tình yêu thương của Cha đã ban cho chúng con phương tiện để giải phóng nó. Thưa Cha, chúng con muốn giải thoát nó ngay bây giờ. Vì khi chúng con trao đi sự tự do, sự tự do sẽ được ban cho chúng con. Và chúng con không muốn ở lại làm tù nhân, trong khi Người đang ban sự tự do cho chúng con.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

__________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Sở dĩ chúng ta sợ hãi là vì chúng ta muốn nó. Đó là lý do tại sao chúng ta có nỗi sợ hãi. Và chúng ta không thể sợ hãi nếu không có niềm tin rằng có tội lỗi và cảm giác phạm tội. Và do đó sản phẩm phụ của tội lỗi và cảm giác có tội là sự sợ hãi. Sợ hãi chính là sợ bị trừng phạt vì niềm tin của chúng ta vào tội lỗi. Vì vậy, đó là cách chúng ta duy trì cái tôi hay cái ta tưởng tượng.

-Bốn bước để vô hiệu hóa cái tôi. Bốn bước này thực sự rất quan trọng trong việc xóa bỏ nó, tất nhiên đó là sự tha thứ, nhưng chúng ta hãy nhìn vào động lực và cách thức của chúng.

-Thứ nhất là chúng ta có niềm tin vào nó. Chúng ta có niềm tin vào tội lỗi, cảm giác tội lỗi và sợ hãi. Điều thứ hai là chúng ta mong muốn nó bằng cách muốn giữ lại cảm giác tội lỗi luôn ẩn giấu bên dưới nỗi sợ hãi. Và điều thứ ba là chúng ta coi trọng nó bằng cách phóng chiếu cảm giác tội lỗi và đổ lỗi. Chúng ta muốn nhìn thấy nó ở ngoài đó. Chúng ta muốn nhìn thấy nó ở những người khác, trên thế giới, trong quá khứ và chúng ta muốn nhìn thấy bằng chứng về nó trong cái thân của mình.

-Và chúng ta muốn làm điều đó thay vì xem nguyên nhân của mọi chuyện nằm ở đâu, vốn ở trong tâm chúng ta, và tha thứ ở đó. Đó là những gì chúng ta làm. Chúng ta làm vậy để duy trì cái tôi và bước cuối cùng là chúng ta bảo vệ nó bằng cách không tha thứ cho bản thân vì tất cả những phóng chiếu đau đớn đó. Đó là cách chúng ta duy trì cái tôi trong tâm mình. Chúng tôi có niềm tin vào nó. Chúng tôi mong muốn nó, chúng tôi coi trọng nó và chúng tôi bảo vệ nó.

-Và sau đó chúng ta xóa bỏ nỗi sợ hãi bằng cách sử dụng bốn bước đó. Chúng tôi có niềm tin vào điều ngược lại, tức là chúng ta có niềm tin, bất chấp hiện tướng đầy cám dỗ được kích hoạt bởi bên ngoài chúng ta, chúng ta có niềm tin vào sự thật. Chúng ta có niềm tin nơi tình yêu thương của Chúa, nơi Đấng Christ, Ngã thánh mà chúng ta chia sẻ với tất cả anh chị em mình. Chúng ta phải có đức tin đó, dù thế nào đi chăng nữa.

Leave a comment