12. Cái tôi là gì?

1. Cái tôi là sự sùng bái thần tượng; dấu hiệu của cái ngã hạn hẹp và tách biệt, sinh ra trong một thân xác, phải chịu khổ đau và kết thúc cuộc đời bằng cái chết. Đó là “ý muốn“ coi Ý Chúa là kẻ thù, và mang hình thức phủ nhận Ý Chúa. Cái tôi là “bằng chứng“ cho thấy sức mạnh thì yếu đuối và tình yêu thương thì đáng sợ, sự sống thực sự là cái chết, và chỉ những gì chống lại Chúa mới là sự thật.

2. Cái tôi điên rồ. Trong sợ hãi nó đứng ngoài Mọi nơi, tách rời khỏi Tất cả, tách biệt khỏi Vô hạn. Trong sự điên rồ, nó nghĩ nó đã trở thành kẻ chiến thắng chính Chúa. Và trong sự tự chủ khủng khiếp của mình, nó “nhìn thấy“ Ý muốn của Chúa đã bị phá hủy. Nó mơ thấy sự trừng phạt, và run sợ trước những hình bóng trong giấc mơ; những kẻ thù của nó, những kẻ tìm cách giết nó trước khi nó có thể đảm bảo an toàn bằng cách tấn công chúng.

3. Con Chúa không có cái tôi. Anh ấy có thể biết gì về sự điên rồ và cái chết của Chúa, khi anh ấy ở trong Người? Anh ấy có thể biết gì về nỗi buồn và khổ đau, khi anh ấy sống trong niềm vui vĩnh cửu? Anh ấy có thể biết gì về nỗi sợ hãi và trừng phạt, về tội lỗi và mặc cảm tội lỗi, về hận thù và tấn công, khi tất cả những gì bao quanh anh ấy là sự bình an vĩnh cửu, mãi mãi không có xung đột và không bị xáo trộn, trong sự im lặng và tĩnh lặng sâu sắc nhất.

4. Biết thực tại là không nhìn thấy cái tôi và những ý nghĩ, việc làm, hành động, luật lệ, niềm tin, ước mơ, hy vọng, kế hoạch cứu rỗi của nó, và cái giá phải trả cho niềm tin vào nó. Trong khổ đau, cái giá phải trả cho đức tin vào nó quá lớn đến mức sự đóng đinh Con Chúa được dâng lên hàng ngày tại đền thờ tối tăm của nó, và máu phải chảy trước bàn thờ nơi những tín đồ bệnh hoạn của nó chuẩn bị chết.

5. Tuy nhiên một đóa huệ của sự tha thứ sẽ biến bóng tối thành ánh sáng; biến bàn thờ ảo tưởng thành đền thờ của chính Sự sống. Và sự bình an sẽ được lập lại mãi mãi cho những tâm thánh mà Chúa đã tạo dựng làm Con của Người, nơi ngự trị của Người, niềm vui của Người, tình yêu thương của Người, hoàn toàn thuộc về Người, hoàn toàn là một với Người.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

___________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Cái tôi là “ý muốn” coi Ý muốn của Chúa là kẻ thù và mang hình thức phủ nhận Ý Chúa. Đó chỉ là sự nhấn mạnh rằng ý muốn của Chúa và một cái gì đó khác. Chúng ta sẽ phủ nhận Ý Chúa và chúng ta sẽ áp đặt ý muốn của riêng mình. Vậy thì việc biết ý muốn của Chúa sẽ cho chúng ta biết ý muốn chống đối này bao gồm những gì?

-Ý muốn của Chúa cho ta sự bình yên, sự vô tội vô hạn hay bất hoại. Và đó là sự an toàn vô hạn, an ổn vô hạn, tất cả những điều mà chúng ta mong muốn ở đây trong giấc mơ của cái tôi. Nhưng chúng ta đang tích cực phủ nhận tất cả những điều đó, có nghĩa là bị cuốn vào tất cả những điều trái ngược với chúng, ý muốn thực sự của chúng ta, danh tính thực sự của chúng ta và cùng với đó là di sản thiêng liêng của chúng ta mà chúng ta đang phủ nhận.

-Một điều thực sự quan trọng khác là phải thực sự hiểu rằng Chúa đã tạo ra chúng ta theo hình ảnh và giống Người. Và vì Chúa không thay đổi, nên không có quyền năng và khả năng nào có thể thay đổi chúng ta là gì. Cách Chúa thiết lập chúng ta trong tâm của Người là cách chúng ta sống trong sự thật và biết chính mình là chỉ biết có vậy thôi.

-Vì vậy, bởi vì Chúa mở rộng chính mình ra chúng ta và tạo phẩm của Người, nên ý muốn của chúng ta phải là ý muốn của Chúa. Chúng ta không thể có ý muốn khác. Ý muốn của Chúa không thay đổi và không thể có tách biệt. Vì vậy, ý tưởng về việc có một trải nghiệm ngoài Chúa sẽ như thế nào, sẽ như thế nào khi trở thành nguyên nhân thay vì là kết quả tức thời của Chúa là Nguyên nhân duy nhất, đó chỉ là một ý tưởng điên rồ nhỏ bé và là điều không thể.

Leave a comment