Bài 323: Ta vui mừng “hy sinh” nỗi sợ hãi.

1. Đây là sự “hy sinh” duy nhất mà Cha yêu cầu nơi Con yêu dấu của Cha; Cha yêu cầu anh ấy từ bỏ mọi khổ đau, mọi cảm giác mất mát và buồn bã, mọi lo lắng và nghi ngờ, và tự do để Tình yêu thương của Người tràn vào nhận thức của anh ấy, chữa lành nỗi đau, và ban cho anh ấy niềm vui vĩnh cữu của chính Người. Đó là sự “hy sinh” mà Người yêu cầu nơi con, và con vui lòng thực hiện; cái “giá” duy nhất để khôi phục lại ký ức về Người cho con, vì sự cứu rỗi của thế giới.

2. Và khi chúng ta trả món nợ mà chúng ta nợ sự thật,- một món nợ chỉ đơn thuần là buông bỏ sự tự lừa dối và những hình ảnh mà chúng ta đã tôn thờ một cách sai lầm- sự thật trở về với chúng ta trong sự trọn vẹn và niềm vui. Chúng ta không còn bị lừa dối nữa. Tình yêu thương bây giờ đã trở lại trong nhận thức của chúng ta. Và chúng ta lại được bình yên, vì nỗi sợ hãi đã biến mất và chỉ còn lại tình yêu thương.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_____________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Ta vui vẻ ‘hy sinh’ nỗi sợ hãi và sự hy sinh hiển nhiên được đặt trong dấu ngoặc kép vì đó là cái tôi. Cái tôi kiên quyết rằng sự thức tỉnh sẽ đòi hỏi sự hy sinh từ phía chúng ta. Đoạn đầu tiên trong bài học này này là một lời cầu nguyện được viết ở ngôi thứ ba, chúng ta có thể chuyển nó sang ngôi thứ nhất, điều mà chúng ta có thể cảm thấy có tác động nhiều hơn.

-Chúng ta có niềm tin bẩm sinh rằng chúng ta đã thực sự rời bỏ Chúa và rằng Chúa đang tức giận, sẽ trừng phạt con của Người. Cho dù chúng ta có ý thức được điều này hay không thì điều này vẫn đang vận hành trong nền tảng của hệ thống suy nghĩ của cái tôi rằng để trả lại nhận thức của chúng ta cho Chúa, loại bỏ ý muốn độc lập giả tạo và sai lầm của chúng ta và tuân theo ý muốn của Người, sẽ có sự hy sinh lớn lao từ sự trừng phạt của Chúa.

-Và cái tôi có một danh sách dài những điều chúng ta tin, cho đến khi chúng ta xem xét những niềm tin đó dưới ánh sáng cùng với Thánh Linh.

-Chúng ta hãy dành ra 10-15 phút, 20 phút gì đó để ngồi với điều đó và liệt kê những điều mà ta sẽ nói là đúng về Chúa là Đấng tốt lành và yêu thương, v.v. Nhưng sau đó cũng hỏi và trả lời câu hỏi một cách trung thực, điều gì sẽ xảy ra nếu ta dâng tất cả những lĩnh vực trong cuộc sống của ta cho Chúa. Và ta sẽ hơi ngạc nhiên về những nỗi sợ hãi dâng lên và kết thúc của bài tập đó là sự chia rẽ trong tâm chúng ta về Chúa, Chúa là Đấng yêu thương nhưng chưa hết, liệu ta có dâng tài chính của mình cho Chúa, và cả cái thân, bệnh tật và cuối cùng là cái chết hay không. Điều đó được gọi là nỗi sợ Chúa.

Leave a comment