Bài 322: Ta có thể từ bỏ chỉ những gì chưa bao giờ là thật.

1. Ta hy sinh ảo tưởng; không gì hơn. Và khi ảo tưởng trôi qua, ta tìm thấy những món quà mà ảo tưởng đã cố gắng che giấu, đang chờ đợi ta trong sự chào đón nồng nhiệt, và sẵn sàng trao cho ta những thông điệp cổ xưa của Chúa. Ký ức về Người ngự trị trong mỗi món quà ta nhận được từ Người. Và mỗi giấc mơ chỉ nhằm che giấu Ngã là Con độc nhất của Chúa, là hình ảnh của chính Người, Đấng Thánh vẫn ở trong Chúa mãi mãi, như Ngài vẫn ở trong ta.

2. Thưa Cha, đối với Cha mọi hy sinh vẫn mãi mãi không thể tưởng tượng được. Và vì vậy con không thể hy sinh ngoại trừ trong mơ. Như Người đã tạo dựng nên con, con không thể từ bỏ bất cứ điều gì Người đã ban cho con. Những gì Cha không ban tặng thì không có thật. Con có thể lường trước sự mất mát nào ngoại trừ mất đi nỗi sợ hãi, và sự trở lại của tình yêu thương trong tâm con?

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

__________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Ta chỉ có thể từ bỏ những gì không bao giờ có thật. Điều đó có nghĩa là gì? Điều duy nhất mà chúng ta khó có thể từ bỏ là sự sai lầm. Hãy hiểu điều này một cách thực tế, một trong những nỗi sợ hãi lớn nhất của chúng ta với tư cách là cái ta tưởng tượng là nỗi sợ mất mát. Đó là một cái gì đó có giá trị, đó là sự hy sinh, Nhưng ta chỉ có thể hy sinh những gì ngay từ đầu đã không bao giờ có thật. Không có gì thật có thể bị đe dọa, không có gì không thực có thể tồn tại. Đó là sự thật.

-Có một món quà đằng sau mọi ảo tưởng. Ta tìm những món quà mà ảo tưởng cố gắng che giấu. Và ngay lập tức đây là sự vô tội không thể thay đổi của ta, đó chắc chắn là một trong những món quà tuyệt vời nhất để nhớ lại hoặc nhận ra Chúa và Ngã của ta. Một lần nữa, đó là sự vô tội bất hoại của ta, bởi vì đó là khả năng miễn nhiễm của ta với tất cả các quy luật của cái tôi trong giấc mơ.

-Và thông qua việc tuyên bố đó, ta cũng sẽ chào đón sự an toàn, sự an ổn vô hạn của ta, sự bình yên, niềm vui, tình yêu thương. Đó là món quà lớn, tất cả những thứ đó. Và đó là điều cái tôi đã cố gắng che giấu.

-Bởi vì đằng sau mỗi ảo tưởng đều có ánh sáng. Nó ở đó để khi chúng ta không muốn nhìn thấy ảo tưởng, chúng ta sẽ nhận ra ánh sáng, và có món quà lưu giữ ký ức về Chúa. Và khi chúng ta nhớ đến Chúa, chúng ta nhớ đến chính mình, sự thánh khiết của chúng ta hoặc sự vô tội không thể thay đổi.

-Và khi ta biết sự vô tội của mình, không có gì cái tôi có thể nghĩ ra có thể chạm đến ta, bởi vì không có phần nào trong tâm ta có bất kỳ cảm giác tội lỗi nào có thể liên kết với cái tôi hoặc tin vào nó. Và đó là nơi sự không sợ hãi xuất hiện, bởi vì cảm giác tội lỗi đã qua đi, nên không thể có nỗi sợ hãi nào nếu không có cảm giác tội lỗi đó hoặc không có cảm giác không xứng đáng đó.

Leave a comment