1. Sự phán xét được tạo ra để trở thành vũ khí chống lại sự thật. Nó tách biệt những gì nó được sử dụng đế chống lại, và tách chúng ra nhự thể đó là một thứ riêng biệt. Và sau đó sẽ biến chúng thành những gì anh em muốn. Nó phán xét những gì nó không thể hiểu, bởi vì nó không thể nhìn thấy tổng thể và vì vậy phán xét sai lầm. Chúng ta đừng sử dụng nó ngày hôm nay, mà hãy dâng nó cho Đấng có cách sử dụng khác cho nó. Ngài sẽ giải thoát chúng ta khỏi nỗi đau của mọi sự phán xét mà chúng ta tự đặt ra cho mình, và lập lại sự bình an trong tâm bằng cách ban cho chúng ta sự phán xét của Chúa về Con của Người.
2. Thưa Cha, chúng con với tâm rộng mở ngày hôm nay chờ đợi để nghe sự Phán xét của Người về Con mà Người yêu thương. Chúng con không biết anh ấy, và chúng con không thể phán xét. Và vì vậy, chúng con để Tình yêu thương của Cha quyết định anh ấy mà Người đã tạo dựng làm Con của Người phải như thế nào.
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
______________________________________________________________________________________
Chú thích:
-Đó là sự cần thiết tuyệt đối của việc nhận ra rằng trong khi chúng ta đồng nhất với một cảm giác ảo tưởng về bản thân, chúng ta không biết mình là gì. Chứng mất trí nhớ ngăn cản chúng ta nhớ lại bản chất thực sự của mình, vốn được chia sẻ với tất cả tạo phẩm. nó chỉ là một. Vì vậy chúng ta không biết chúng ta là gì và chúng ta nghĩ chúng ta là gì đều dựa trên một quá khứ ảo tưởng, tất cả những gì ta học được trong quá khứ.
-Vì vậy, trong sự khiêm tốn sâu sắc, từ bỏ quá khứ và những gì học được trong quá khứ, rồi dần nhận ra rằng cái ta tưởng tượng không biết nó là gì và nó đang sử dụng cách học sai lầm để cố gắng nhìn ra một thế giới và nghĩ rằng nó biết bất cứ điều gì và nó đánh giá những gì nó đang nhìn thấy và tất cả đều hỗn loạn, đều đen tối, không có ánh sáng trong đó. Qúa khứ được cái tôi tạo ra và phóng chiếu vào tương lai và hiện tại chúng ta không nhìn thấy bất cứ điều gì như chúng thực sự là, vì chúng ta chỉ thấy quá khứ cho đến khi chúng ta tha thứ cho nó. Và chúng ta không thể tha thứ cho quá khứ trừ khi chúng ta tha thứ cho chính mình.