1. Điều gì ngoài nhãn quan của Christ ta sẽ sử dụng ngày hôm nay, khi nó có thể cho ta một ngày mà ta thấy một thế giới giống Thiên đường đến nỗi một ký ức xa xưa lại trở về với ta? Hôm nay ta có thể quên đi thế giới mà ta đã tạo ra. Hôm nay ta có thể vượt qua mọi sợ hãi, và được phục hồi tình yêu thương, sự thánh khiết và bình an. Hôm nay ta được cứu chuộc, và được sinh trở lại vào một thế giới của lòng thương xót và sự chăm sóc; của lòng nhân từ và bình an của Chúa.
2. Và như thế, thưa Cha, chúng con trở về với Người, nhớ lại chúng con chưa bao giờ rời xa; nhớ lại những món quà thánh của Người ban cho chúng con. Với lòng biết ơn và tạ ơn, chúng con đến với hai bàn tay trắng, trái tim và tâm rộng mở, chỉ cầu xin những gì Người ban cho. Chúng con không thể dâng đủ lễ với tư cách là Con của Người. Nhưng trong Tình yêu thương của Người, món quà của Đấng Christ là món quà của anh ấy.
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
__________________________________________________________________________________________
Chú thích:
-Món quà của Đấng Christ nói trong bài này chính là nhãn quan của Đấng Christ. Con của Người là tất cả chúng ta, mọi tạo phẩm.
-Món quà của Christ là tất cả những gì ta tìm kiếm vì đó là tất cả những gì ta muốn. Điều này gợi lên trong tâm sự cảnh giác vì những gì ta thấy là những gì ta muốn, do đó những gì xảy ra với ta là điều ta muốn, thân ta cảm thấy như thế nào là điều ta muốn. Đó là việc cái ta nào, là cái tôi hay Christ?
-Vì vậy, trước khi chúng ta có thể thực sự cảm nhận được nhãn quan của Đấng Christ, chúng ta phải cảnh giác nói không với năm giác quan, với những gì chúng đang báo cáo cho chúng ta, đồng thời không được bỏ qua.
-Năm giác quan phục vụ cái thân và những gì nó nhìn thấy chỉ là cái tôi và những ham muốn của nó và đó chỉ là ảo tưởng về giấc mơ tách biệt. Mọi thứ trong giấc mơ đều xuất phát từ mong muốn được tách biệt của chúng ta. Và vì vậy, đó là việc lùi lại và nhận ra rằng nó chưa bao giờ mang lại cho chúng ta bất cứ thứ gì chúng ta muốn. Vì tâm chúng ta không bao giờ được bình an nên chúng ta không bao giờ có thể nhận được những ân huệ của Chúa.
-Chúng ta đã nói về điều này ngày hôm qua. Vậy chỉ có nhãn quan của Đấng Christ mới cho ta thấy một thế giới mà ta mong muốn. Nó sẽ tiết lộ sự vô tội, hòa vào dòng chảy là một cách khác mà chúng ta đã nói. Vậy tại sao chúng ta lại không muốn điều đó khi nó có thể mang lại cho chúng ta một ngày mà chúng ta có thể nhìn thấy một thế giới rất gần hoặc giống thiên đường đến mức ký ức xa xưa về quê hương, về Chúa, về sự vô tội của chúng ta quay trở lại với chúng ta?