1. Ai chỉ sử dụng nhãn quan của Đấng Christ sẽ tìm thấy một sự bình an thật sâu sắc và tĩnh lặng, không thể xáo trộn và hoàn toàn không thay đổi, đến nỗi thế giới không có gì tương tự. Những so sánh yên lặng trước sự bình an này. Và cả thế giới ra đi trong im lặng khi sự bình an này bao bọc nó, và nhẹ nhàng đưa nó đến với sự thật, không còn là nơi trú ngụ của nỗi sợ hãi nữa. Vì tình yêu thương đã đến và chữa lành thế giới bằng cách ban cho nó sự bình an của Đấng Christ.
2. Thưa Cha, sự bình an của Đấng Christ được ban cho chúng con, vì Ý muốn của Người là chúng con được cứu rỗi. Xin giúp chúng con hôm nay chỉ đón nhận món quà của Người, và không phán xét nó. Vì nó đến để cứu chúng con khỏi sự phán xét của chính mình.
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
____________________________________________________________________________________
Chú thích:
-Chúng ta có suy nghĩ cho rằng bản thân mình chưa trọn vẹn và rằng chúng ta sẽ tìm thấy hạnh phúc và bình an của mình khi chúng ta hoàn thành được điều này hay điều kia. Nhưng tất cả mọi thứ mà chúng ta nghĩ rằng sẽ hoàn thành ở đây trong giấc mơ này, chúng ta đừng quên rằng đó là một hệ thống suy nghĩ hoàn toàn ảo tưởng.
-Sự bình an của Chúa là sự bình an duy nhất. Vì vậy, cõi hợp nhất của chúng ta với Chúa là nơi chúng ta trải nghiệm sự bình an bất biến. Tất nhiên cái tôi có lời hứa về sự bình an. Nó có bản sao của mọi thứ thuộc về Chúa. Nó cố gắng thuyết phục chúng ta về sự bình an của nó, nhưng chúng ta tìm mà không thấy. Đơn giản vì không thể có bình an mà không có sự tha thứ hoàn toàn.
-Sự bình an của Chúa là nguyên nhân và kết quả tự nhiên của viêc chấp nhận và cảm nhận được sự vô tội không đổi của chúng ta. Kết quả của việc đó là sự bình an của Chúa, sự vô tội không đổi đó tất nhiên được chia sẻ với tất cả anh chị em của ta. Vì vậy sự bình an là điều kiện để từ đó có câu trả lời và sự bình an là kết quả của sự chấp nhận rằng ta vô tội.
-Khi ta thực sự nhận ra và đón nhận sự bình an của Chúa, điều ta đang làm là ta chấp nhận ta là sự bình an của Chúa trong khoảnh khắc đó. Chúng ta không phải là một thực thể độc lập được bao quanh bởi sự bình an của Chúa vì đó vẫn là cái tôi tâm linh đang thực hiện sự bình an của Chúa. Nó thực sự không vững vàng cho đến khi chúng ta có cảm nghiệm chấp nhận và tiếp nhận rằng chúng ta là sự bình an của Chúa bởi vì tại thời điểm chúng ta chấp nhận và nhận được điều đó, chúng ta là sự bình an của Chúa.
-Điều đó phù hợp với tuyên bố có sự bình an mà Đấng Christ ban cho chúng ta. Vì vậy, một lần nữa, không phải là cái ta ảo tưởng đạt được một mức độ bình an, không phải là cái ta ảo tưởng đang làm bất cứ điều gì để đến được nơi bình yên mà Đấng Christ ban tặng, chỉ có trong sự đầu hàng hoàn toàn của cái tôi và giấc mơ của nó. Và đó là lúc sự thật bừng sáng trong tâm chúng ta.
-Sự bình an của Chúa sẽ không thể đến khi vẫn còn cái tôi và các vấn đề của nó, cho đến khi nhận ra rằng cái tôi đó không phải là ta. Đó là sự thanh lọc của tâm, loại bỏ tất cả những vấn đề, quá khứ, tất cả những điều mà chúng ta nghĩ là chúng ta muốn, ý thức về ta như một con người riêng biệt.