Bài 277: Xin đừng để con trói buộc Con của Người bằng những luật lệ mà con đặt ra.

1. Con của Người là tự do, thưa Cha. Xin đừng để con tưởng tượng rằng con đã trói buộc anh ấy bằng những luật lệ con đã đặt ra để điều khiển cái thân. Anh ấy không phải tuân theo bất cứ luật lệ nào con đã đặt ra để cố gắng làm cho cái thân được an toàn hơn. Anh ấy không bị thay đổi bởi những gì có thể thay đổi. Anh ấy không phải là nô lệ của bất cứ quy luật nào của thời gian. Anh ấy như Người đã tạo dựng nên, vì anh ấy không biết luật lệ nào ngoài luật lệ của tình yêu thương.

2. Chúng ta đừng tôn thờ thần tượng, cũng đừng tin vào bất kỳ luật nào mà việc tôn thờ thần tượng sẽ đặt ra để che giấu sự tự do của Con Chúa. Anh ấy không bị ràng buộc ngoại trừ bởi niềm tin của mình. Tuy nhiên, anh ấy là gì vượt xa niềm tin của anh ấy vào sự nô lệ hay tự do. Anh ấy tự do bởi vì anh ấy là Con của Cha mình. Và anh ấy không thể bị ràng buộc trừ khi sự thật của Chúa có thể nói dối, và Chúa có thể muốn Người lừa dối chính mình.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Chúng ta hãy nhớ lại Con Chúa là ai. Chúng ta là con Chúa. Chúng ta là một, danh tính của chúng ta là Christ là Ngã duy nhất mà chúng ta cùng chia sẻ. Đó là Con Chúa mà bài học đề cập tới. Và khi nói về những luật mà chúng ta đã đặt ra, điều đó đang nói về ước muốn tách biệt do một tâm riêng biệt tạo ra. Ý nghĩ về nhị nguyên, Chúa và điều gì khác, cuộc sống của sự tách biệt.

-Thực ra chúng ta là gì vượt ra ngoài cái gọi là sự tách biệt. Thực ra chúng ta là gì thì không thể thay đổi được. Bởi vì Chúa là Đấng không thay đổi. Bất cứ điều gì thay đổi dường như chỉ xảy ra trong giấc mơ tách biệt. Vì vậy điều này nói rằng chúng ta, với tư cách là con Chúa trong danh tính thực sự của mình, không bao giờ có thể bị ảnh hưởng hoặc thay đổi bởi bất kỳ ảo tường nào, bất cứ điều gì xảy ra trong cái gọi là thế giới của sự tách biệt,

-Chúng ta với tư cách là Con Chúa không bao giờ làm nô lệ cho bất kỳ cái gọi là quy luật nào của thời gian. Quy luật đó nói rằng ta có ngày sinh, rằng bằng cách nào đó ta đã bước vào giấc mơ tách biệt, rằng ta được sinh ra trong vật chất, rằng ta đang di chuyển theo một dòng thời gian, rằng một số quy luật ảnh hưởng đến tình trạng sức khỏe của ta tùy thuộc vào độ tuổi của mình, rằng chắc chắn cơ thể sẽ già đi và bắt đầu suy yếu, đau nhức và bệnh tật và cuối cùng quy luật lớn của thời gian là cái chết là điều không thể tránh khỏi và thực sự tự nhiên.

-Vì vậy, sự thật chúng ta là gì không làm nô lệ cho bất kỳ niềm tin nào trong số đó. Đó là cái tôi. Nó đã cố gắng xiềng xích con Chúa như thế nào. Con Chúa vẫn như Người tạo dựng nên và không thể thay đổi. Chúng ta không biết quy luật nào ngoài quy luật của tình yêu thương. Đó là những gì đã viết trong tim chúng ta khi tình yêu tạo dựng nên chúng ta như chính nó.

Bài 276: Lời Chúa được ban cho ta để nói.

1. Lời Chúa là gì? “Con của Ta thanh khiết và thánh khiết như chính Ta.” Và như thế, Chúa đã trở thành Cha của Con mà Người yêu thương, vì anh ấy được tạo dựng như vậy. Lời này Con của Người không tạo nên cùng với Người, vì trong lời đó Con của Người được sinh ra. Chúng ta hãy đón nhận vai trò làm Cha của Người, và tất cả đều được ban cho chúng ta. Phủ nhận chúng ta được tạo nên trong Tình yêu thương của Người và chúng ta phủ nhận Ngã của mình, không chắc chắn về việc chúng ta là ai, Cha chúng ta là ai, và mục đích chúng ta đến đây là gì. Tuy nhiên, chúng ta chỉ cần thừa nhận Đấng đã ban Lời của Người cho chúng ta trong sự tạo dựng nên chúng ta, để nhớ đến Người và nhờ đó nhớ lại Ngã của chúng ta.

2. Thưa Cha, Lời Cha là lời của con. Và đây là điều con muốn nói với tất cả anh chị em của con, những người được ban cho con để trân trọng như chính con, như con được Chúa yêu thương, ban phước và cứu rỗi.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Có rất nhiều sức mạnh trong đó, vì lời Chúa là Lời hằng sống. Lời Chúa là tất cả sức mạnh.

-Vì vậy khi chúng ta dừng lại và cho phép tiếng nói đó, điều mà chúng ta đã hằng kinh hãi suốt bao đời, nhưng khi chúng ta nhận ra rằng không có gì để mất và chúng ta để cho tâm của Chúa trở lại như tâm của chúng ta, thì lời Chúa được ban cho ta. Ta không cần phải học hỏi nó. Ta không cần phải tìm hiểu nó. Nó sẽ được trao cho ta để nói.

-Chúng ta được sinh ra trong lời của Chúa, vì thế chúng ta là lời của Chúa. Ta không nghĩ mình từng thấy điều này như vậy trước đây. Vậy là Chúa nói và chúng ta hiện hữu. Chúng ta có thể để nó đi sâu vào trong tâm và chúng ta có thể đón nhận nó không. Ta cũng có thể nghe thấy điều đó theo thuật ngữ của một tình yêu hoàn hảo đã có một suy nghĩ và chúng ta là tình yêu đó đã lay động và chúng ta là kết quả mà tình yêu đó đã nói.

-Anh chị em của chúng ta thực sự được Người gửi đến cho chúng ta để trân trọng như của riêng mình. Điều này lớn lao biết bao. Và dựa trên sự nhận biết đó, ta nhận ra rằng ta không thể không hòa nhập hoàn toàn với họ. Nếu họ được Chúa ban cho ta để yêu thương thì không thể có sự phân chia, tách biệt và có nhiều thứ để chúng ta buông bỏ.

-Có rất nhiều điều sáng tỏ hơn khi chúng ta bắt đầu có ý thức tốt hơn về cái ngã không phải trong một cái thân mà là những gì vượt ra ngoài cái thân và sự tầm thường của cái thân, không phải như những gì ta nghĩ về nó, nhưng nó chỉ là một thiết bị liên lạc, một phương tiện để học tập, một người thực hiện, không có chức năng suy nghĩ và quyết định. Nó hoặc lắng nghe và làm theo cái tôi hoặc lắng nghe Thánh Linh hướng dẫn.

-Thật là nhẹ nhõm biết bao. Thực sự là điều đó khiến người thực hiện được nghỉ ngơi hoàn toàn, đó là món quà về cái chết của người thực hiện, nếu ta có thể tóm tắt như vậy.

-Nếu ta là người thực hiện, ta đúng và anh em của ta sai. Nếu ta là người làm, ta đang chiếm đoạt tâm Chúa. Nếu ta là người làm, ta đang khẳng định một ý muốn độc lập. Và khi ta đúng, đó không gì khác hơn là cái chết, một sự mong muốn cái chết của người khác để ta có thể sống với cái giá phải trả là thứ gì khác. Và nó giống như sự tha thứ hoàn toàn đối với người làm nên bây giờ điều này đang xảy ra, nghỉ ngơi, chẳng có gì để làm. nghỉ ngơi, cho phép, đón nhận. Nó là như vậy.

-Ta không cần làm gì như Khóa học đã nói, điều đó không có nghĩa là chúng ta không làm gì cả nhưng điều đó luôn được thúc đẩy hoặc truyền cảm hứng, được truyền cảm hứng từ Đấng Christ bên trong.

Bài 275: Tiếng nói chữa lành của Chúa bảo vệ mọi sự ngày hôm nay.

1. Hôm nay chúng ta hãy chú ý lắng nghe Tiếng nói của Chúa nói lên một bài học cổ xưa, đúng cho ngày hôm nay như bất kỳ ngày nào khác. Tuy nhiên, ngày này đã được chọn là thời điểm để chúng ta sẽ tìm kiếm, nghe thấy, học hỏi và thấu hiểu. Hãy cùng ta lắng nghe. Vì Tiếng nói của Chúa nói cho chúng ta biết những điều chúng ta không thể tự mình hiểu, hoặc không thể học riêng lẻ. Chính trong điều này mà mọi thứ được được bảo vệ. Và trong điều này, sự chữa lành của Tiếng nói của Chúa được tìm thấy.

2. Tiếng nói chữa lành của Người bảo vệ mọi sự ngày hôm nay, và vì vậy con phó thác mọi việc cho Người. Con không cần phải lo lắng gì cả. Vì Tiếng nói của Người sẽ cho con biết phải làm gì và đi đâu; nói với ai và nói gì với họ, phải nghĩ gì, nói gì với thế giới. Sự an toàn mà con mang đến được ban cho con. Thưa Cha, Tiếng nói của Người bảo vệ mọi sự qua con.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

___________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Bây giờ ở vị trí hiện tại của chúng ta trong hành trình này của mình, chúng ta chỉ có thể đưa ra lựa chọn xem ta sẽ tham gia cùng người thầy nào, mục tiêu là gì, sợ hãi hay yêu thương, sai lầm hay sự thật, cái chết hay sự sống. Đó thực sự là sự lựa chọn mà chúng ta đang đưa ra trong từng khoảnh khắc, tùy thuộc vào việc ta có mặt và lắng nghe tiếng nói của Chúa hay ta đang bị phân tâm và ngủ quên và cho phép cái tôi hoạt động điên cuồng. Và một lần nữa khi chúng ta thấy rõ điều gì đang thúc đẩy, tiếng nói của Chúa hay cái gọi là tiếng nói của cái tôi, chúng ta sẽ có động lực để có mặt đủ nhiều và luôn luôn chọn Chúa.

-Như bài học hôm qua có đề cập, trong khi chúng ta chỉ chạy loanh quanh với tư cách là cái ta tưởng tượng và không thực hành việc dừng lại để lắng nghe tiếng nói của Chúa, chúng ta cần nhìn thấy và ít nhất thừa nhận với bản thân rằng mọi thứ chúng ta đang làm dù là việc mặc quần áo đẹp hay có vẻ như đang có cảm giác dễ chịu nhất thời, thì thực sự nền tảng và nguồn gốc của nó là sự sợ hãi.

-Vì vậy, khi chúng ta nhìn thấy điều đó và chúng ta biết từ kết quả cuộc sống của mình, chúng ta đang trải nghiệm cuộc sống như thế nào, tình trạng các mối quan hệ, cái thân, tài chính, công việc của chúng ta, chúng ta có hạnh phúc tột cùng không, chúng ta có vui vẻ và bình an không. Nếu không thì chúng ta biết rằng điều gì đang xảy ra, chúng ta đang lắng nghe ai. Hãy lắng nghe tiếng nói của Chúa và nhìn vào đó vì tiếng nói của Chúa sẽ cho ta biết phải làm gì và đi đâu, nói với ai và nói gì với anh ấy, những suy nghĩ nào cần suy nghĩ, những lời nào sẽ dành cho thế giới.

Bài 274: Hôm nay thuộc về tình yêu thương. Đừng để ta sợ hãi.

1. Thưa Cha, hôm nay con muốn để mọi sự như Người đã tạo dựng, và dành cho Con của Người sự tôn vinh xứng đáng với sự vô tội của anh ấy; tình yêu thương của anh em dành cho anh em và bạn bè của mình. Nhờ điều này con được cứu chuộc. Cũng nhờ điều này, sự thật sẽ đi vào nơi từng là ảo tưởng, ánh sáng sẽ thay thế mọi bóng tối và Con Chúa sẽ biết anh ấy như Người đã tạo dựng nên.

2. Hôm nay một phúc lành đặc biệt đến với chúng ta từ Đấng là Cha của chúng ta. Hãy dâng ngày này cho Người và hôm nay sẽ không còn sợ hãi, vì ngày này được dành cho tình yêu thương.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

___________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Những bài học này đều nhằm mục đích tạo ra sự tách biệt tích cực giữa cách Chúa tạo nên chúng ta và biết về Chúng ta cũng như việc chúng ta phải như thế nào và cảm giác về sự tách biệt. Đến một lúc nào đó, chúng ta phải thực hiện sự chuyển đổi đó trong suy nghĩ của mình, ngừng đồng nhất với cái thân mà lùi lại và nhận ra, quay lưng lại với quan niệm sai lầm về bản thân và chấp nhận chúng ta là gì trong sự thật.