1. Thưa Cha, hôm nay thật tĩnh lặng! Mọi sự đều yên bình đến lạ! Đây là ngày được chọn làm thời điểm để con hiểu ra bài học rằng con không cần phải làm gì cả. Trong Cha, mọi lựa chọn đều đã được thực hiện. Trong Cha, mọi xung đột đã được giải quyết. Trong Cha, mọi điều con hy vọng tìm thấy đã được ban cho con. Sự bình an của Người là của con. Lòng con tĩnh lặng, và tâm con thanh thản. Tình yêu thương của Người là Thiên đường, và Tình yêu thương của Người là của con.
2. Sự tĩnh lặng của ngày hôm nay sẽ mang lại cho chúng ta hy vọng rằng chúng ta đã tìm thấy con đường, và đã đi một chặng đường dài trên con đường đó đến một mục tiêu hoàn toàn chắc chắn. Hôm nay, chúng ta sẽ không còn nghi ngờ về kết cục mà chính Chúa đã hứa ban cho chúng ta. Chúng ta tin tưởng vào Người, và vào Ngã của mình, Đấng vẫn là một với Người.
-Không có cách nào trên thế giới ta có thể bước vào không gian bình yên đó, không gian thiêng liêng đó thực sự mà không chấp nhận sự chuộc lỗi. Đó là chấp nhận sự sửa chữa không chỉ về lỗi lầm của tâm bản ngã mà còn chấp nhận nó. Điều đó thay đổi danh tính của chúng ta trong khoảnh khắc đó từ cái ta ảo tưởng đến Ngã thánh.
-Vì vậy, khi ta làm điều đó, tất nhiên ta đang thắp lên ngọn lửa cho mọi người bởi vì tâm của chúng ta được nối kết. Sự thật là chúng liên tục vì chúng là một. Và thực sự nghỉ ngơi trong sự bình yên đó là thành tựu cao nhất mà chúng ta có thể đạt được, một tâm bình yên và biết ơn để phục vụ ý muốn của chúng ta, cũng là ý muốn của Chúa.
-Vương quốc Thiên đường ngay tại đây và nếu Người đã hoàn thành mọi thứ và nếu chúng ta hoàn toàn chấp nhận sự chuôc lỗi rằng sự tách biệt là không thể xảy ra thì chúng ta còn lại gì để làm ngoài việc chấp nhận nó và đón nhận nó bất cứ lúc nào.
1. Hôm nay, ta thức dậy với niềm vui, mong chờ chỉ những điều hạnh phúc của Chúa đến với ta. Ta chỉ cầu xin những điều này đến, và nhận ra rằng lời mời của ta sẽ được đáp lại bằng những suy nghĩ mà ta đã gởi đến. Ta sẽ chỉ cầu xin những điều vui tươi ngay khi ta chấp nhận sự thánh khiết của mình. Vì nỗi đau sẽ có ích gì cho ta, khổ đau của ta sẽ đạt được mục đích gì, và nỗi đau buồn và mất mát sẽ giúp ích gì cho ta nếu sự điên rồ biến mất khỏi ta ngày hôm nay, và thay vào đó ta chấp nhận sự thánh khiết của mình?
2. Thưa Cha, sự thánh khiết của con là của Người. Xin cho con được vui mừng về điều đó, và nhờ sự tha thứ mà con được phục hồi sự sáng suốt. Con của Cha vẫn như Người đã tạo dựng nên. Sự thánh khiết của con là một phần của con, và cũng là một phần của Người. Và điều gì có thể thay đổi chính Sự Thánh Khiết ấy?
-Vì thế bài học hôm nay nói rằng chúng ta thực sự rất tuyệt vời và hoàn hảo và chúng ta hoàn toàn được chăm sóc mọi lúc. Đó là sự thật. Chỉ khi chúng ta rơi vào cám dỗ để tin rằng chúng ta là cái tôi, chúng ta là cái thân thì chúng ta mới có thể lạc đường và cảm thấy như thể chúng ta không còn phù hợp với sự thật.
-Nhưng khi chúng ta nhớ rằng Chúa chưa bao giờ thay đổi cái biết của Người về chúng ta là gì, khi nhớ rằng chúng ta là con yêu quý nhất của Người, chúng ta là Christ thì chúng ta cũng nhớ rằng chúng ta không có gì khác hơn thế. Và chúng ta cần cầu nguyện để cảm nhận được những điều này hơn chỉ là cái hiểu biết bằng trí năng.
-Sự thành khiết của ta là sự vô tội không thay đổi của ta, là nhận thức của ta và sự chấp nhận của ta về sự vô tội không thay đổi của ta. Khi ta cảm nhận được điều đó, ta có thể giải tỏa mọi căng thẳng, ta có thể giải phóng mọi cám dỗ để tin rằng ta không thánh khiết.
-Vậy là chúng ta thực sự chấp nhận và đón nhận sự vô tội của mình là sự bình an của Chúa. Bởi vì khi chúng ta chấp nhận sự vô tội không thay đổi của chúng ta, không chỉ về mặt trí năng mà còn về mặt trải nghiệm, kết quả của việc đó phải là sự bình an của Chúa. Nó không thể là bất cứ điều gì khác, và chính trong sự bình an của Chúa mà mọi sự hướng dẫn đều đến từ Người.
-Tại sao ta lại cần đau buồn? Tại sao tôi lại cần nỗi đau? Tại sao tôi lại cần xung đột? Tại sao tôi lại cần phải cảm thấy không xứng đáng? Đây là tất cả những biện pháp phòng vệ chống lại Đấng Christ mà ta là. Vì vậy, nếu chúng ta chấp nhận sự thánh khiết của mình, điều đó sẽ làm nảy sinh lòng mong đợi những điều tốt lành mà Chúa dành cho chúng ta. Và nếu chúng ta nhìn vào bên trong và tìm ra tội lỗi, một kẻ tách biệt có thể chết và cảm thấy tội lỗi, thì chúng ta sẽ gọi cho chúng ta những hình ảnh để xác nhận sự nhận dạng bản thân đó.
1. Mất mát không còn là mất mát khi được nhận thức đúng đắn. Nỗi đau là điều không thể. Không có nỗi đau buồn nào có nguyên nhân cả. Và khổ đau dưới bất kỳ hình thức nào cũng chỉ là một giấc mơ. Đây là sự thật, lúc đầu chỉ được nói ra rồi lặp lại nhiều lần; và sau đó được chấp nhận chỉ là đúng một phần, với nhiều nghi ngại. Rồi được xem xét nghiêm túc hơn, và cuối cùng được chấp nhận là sự thật. Ta có thể lựa chọn thay đổi mọi suy nghĩ gây tổn thương. Và ta sẽ vượt lên trên những lời này hôm nay, vượt qua mọi nghi ngại và đi đến sự chấp nhận hoàn toàn sự thật trong đó.
2. Thưa Cha, những gì Cha đã ban cho không thể làm tổn thương, nên sự đau buồn và đau đớn phải là điều không thể. Xin cho con không mất lòng tin cậy nơi Người hôm nay, chỉ chấp nhận những điều vui mừng như những món quà của Người; chỉ chấp nhận những điều vui mừng là sự thật.
-Tất cả chỉ là sự lựa chọn. Suy nghĩ của chúng ta dựa vào người thầy mà chúng ta chọn và điều này lại dựa vào việc ta đồng nhất với cái gì. Vì vậy nếu ta là cái ngã ảo tưởng, ta sẽ nghe theo hệ thống suy nghĩ của cái tôi và nó chỉ kéo theo những suy nghĩ phản ánh sự sợ hãi, tội lỗi dằn vặt, hận thù, nỗi đau thể xác, bệnh tật, cái chết và tất cả những hình thức khổ đau khác. Hoặc ta có thể chọn nhận ra mình là Con Chúa và cho phép Thánh Linh, tâm đúng đắn của ta dẫn dắt, soi sáng, chỉ lối cho chúng ta và gợi lên những suy nghĩ về sự thật và bình an.
– Và thực sự chúng ta có thể yên nghỉ trong Chúa vì Chúa sống trong ta và rằng không có người thực hiện chỉ có người cho phép đang diễn ra. Chúng ta không phải là người thực hiện theo nghĩa tự quyết định và hành động theo cái tôi, chúng ta là người cho phép Thánh Linh dẫn dắt. Chúng ta nhận được sự nhắc nhở, gợi ý, hướng dẫn từ Thánh Linh, tất cả sẽ trở nên dễ dàng, không mất sức, tất cả hòa vào trong dòng chảy yêu thương tự nhiên.
-Chúng ta đã đến được nơi này trong cuộc hành trình và nhận ra rằng thế giới tách biệt này hoạt động như thế nào, và rằng nó không xảy ra với chúng ta mà nó lại đến từ chúng ta. Ta muốn nhìn nhận mình hoặc trải nghiệm mình như thế nào là những suy nghĩ mà ta sẽ nghĩ và những suy nghĩ mà ta nghĩ và tin tưởng sẽ là trải nghiệm của ta trong cõi này.
-Và ta có thể tha thứ cho thế giới bên ngoài, bởi vì tất cả đang diễn ra trong tâm ta. Và nhận ra rằng ta luôn có sự lựa chọn. Ta sẽ làm theo ý Chúa hoặc bất chấp Chúa.
1. Thưa Cha, con đã tạo ra hình ảnh của chính mình, và con gọi đây là Con Chúa. Tuy nhiên, tạo phẩm vẫn như vậy, vì tạo phẩm của Người là không thể thay đổi. Xin đừng để con tôn thờ thần tượng. Con là người mà Cha yêu thương. Sự thánh khiết của con vẫn là ánh sáng của Thiên đường và Tình yêu thương của Chúa. Không phải những gì Người yêu thương đều được an toàn sao? Không phải ánh sáng của Thiên đường là vô hạn sao? Không phải Con của Người là Danh tính thực sự của con, khi Người tạo dựng nên mọi thứ sao?
2. Bây giờ chúng ta là một trong Danh tính chung, với Chúa Cha chúng ta là Nguồn mạch duy nhất của chúng ta, và mọi thứ được tạo nên đều là một phần của chúng ta. Và như thế chúng ta ban phước lành cho muôn vật, hợp nhất một cách yêu thương với toàn thế giới, mà sự tha thứ của chúng ta đã làm nên một với chúng ta.
-Danh tính thực sự của chúng ta ở trong Chúa và chỉ ở trong Chúa. Danh tính của chúng ta là sự bình an của Chúa và đó là điều chúng ta được yêu cầu làm bất cứ khi nào chúng ta bị cám dỗ, bởi vì đó là một phần của việc khẳng định danh tính thực sự của chúng ta là sự bình an của Chúa.
-Cho nên khi một người anh em bị mê hoặc như thế họ nghĩ rằng họ có điều gì đó không ổn và sau đó là lời kêu gọi giúp đỡ thì đây chỉ là ảo tưởng vì nó không xảy ra trong Chúa và ai đó đã mang điều đó đến nhận thức của chúng ta. Nếu ta yêu họ và ta lo lắng cùng họ thì chỉ thêm vào vấn đề, giải pháp thực sự là thoát khỏi hệ thống suy nghĩ đó hoàn toàn.
-Chúng ta phải đến được sự thật là danh tính của ta ở trong Chúa. Đó là Ngã thánh của ta ở trong anh em mình và trong Chúa. Đó là danh tính mà chúng ta cùng chia sẻ. Ta có thể tìm thấy nó trong anh em mình nếu ta sẵn lòng nhìn họ như họ là mà không phải thông qua lăng kính của cái tôi.
-Chúng ta phải đến được nơi bình yên trong tâm. Hãy để tình yêu cho tâm ta biết Chúa đang nhìn hoàn cảnh này như thế nào và bất cứ điều gì ta nhận được trong khoảnh khắc đó từ Thánh Linh hoặc sau này, ta có thể chia sẻ, truyền đạt hoặc chuyển động như ta được hướng dẫn làm. Ta chỉ có thể giúp đỡ khi sự sửa lỗi đến với tâm ta.
1. Nếu ta có thể nhận ra chỉ điều này ngày hôm nay, sự cứu rỗi sẽ đến với toàn thế giới. Đây là quyết định không điên rồ và chấp nhận mình như chính Chúa, Cha ta và Nguồn cội của ta, đã tạo nên ta. Đây là quyết tâm không ngủ quên trong giấc mơ về cái chết, trong khi sự thật vẫn mãi sống trong niềm vui của tình yêu thương. Và đây là sự lựa chọn để nhận ra Ngã mà Chúa đã tạo dựng là Con mà Người yêu thương, và vẫn là Danh tính duy nhất của ta.
2. Thưa Cha, Danh Cha là Tình yêu thương và danh con cũng vậy. Sự thật là như vậy. Và sự thật có thể thay đổi chỉ bằng cách đặt cho nó một cái tên khác không? Tên gọi của nỗi sợ hãi chỉ đơn giản là một sai lầm. Xin đừng để con sợ sự thật hôm nay.
-Không ai trong chúng ta sẽ thừa nhận hoặc có ý thức rằng chúng ta sợ tình yêu thương. Chúng ta không nghĩ rằng chúng ta sợ tình yêu thương. Chúng ta muốn tình yêu thương. Đó chính là điều chúng ta đang tìm kiếm trong giấc mơ này. Chúng ta đang tìm kiếm tình yêu thương ở những nơi không phù hợp và chúng ta không nhận ra nó. Đó là lý do tại sao chúng tôi sợ nó.
-Nhưng trước hết hãy xem tình yêu thương trên thế giới này là gì? Nó rất độc quyền và dựa trên cái thân. Nó có nhiều loại và tin vào sự thiếu thốn nên tìm cách có được điều gì từ người khác. Khóa học này gọi đó là mối quan hệ đặc biệt và nó có thể thay đổi liên tục rất nhanh chóng. Nếu người kia làm ta nổi giận, ta sẽ rút lại tình yêu thương.
-Thế còn tình yêu thực sự là gì? Đó là những gì chúng ta thực sự đang học trong suốt khóa học. Tình yêu thực sự này là cái đối lập trực tiếp với tình yêu đặc biệt. Đó là mối quan hệ thánh, là tình yêu thương của Chúa tỏa sáng một cách tự do và hoàn hảo trên tất cả mọi người. Nó bao gồm tất cả, không loại trừ ai, không thay đổi và không sợ hãi. Không có cái ta ảo tưởng trong đó vì cái ngã phân biệt là trạng thái sợ hãi do tách rời khỏi tình yêu thương. Đó là tình yêu duy nhất thực sự tồn tại.
1. Thưa Cha, Con của Người thật hoàn hảo. Khi con nghĩ rằng con bị tổn thương theo bất kỳ cách nào, đó là vì con đã quên mất mình là ai, và con như Chúa đã tạo dựng nên con. Những Ý nghĩ của Người chỉ có thể mang lại cho con hạnh phúc. Nếu có khi nào con buồn, bị tổn thương hoặc ốm đau, con đã quên những gì Người nghĩ, và đặt những ý tưởng nhỏ bé vô nghĩa của con vào nơi thuộc về những Ý nghĩ của Người, và nơi chúng hiện hữu. Con không thể bị tổn thương bởi bất cứ điều gì ngoài suy nghĩ của mình. Những suy nghĩ con cùng nghĩ với Người chỉ có thể ban phước. Chỉ những suy nghĩ con nghĩ với Người mới là sự thật.
2. Hôm nay ta sẽ không làm hại chính mình. Vì ta vượt xa mọi nỗi đau. Cha ta đã đặt ta an toàn trên Thiên đường, dõi theo ta. Và ta sẽ không tấn công Con mà Người yêu thương, vì những gì Người yêu thương cũng là điều ta yêu thương.
-Ta không thể bị tổn thương bởi bất cứ điều gì ngoại trừ những suy nghĩ ta nghĩ khác biệt với Chúa. Mọi suy nghĩ mà chúng ta nghĩ tách rời khỏi Chúa đều giống nhau và tất cả chúng đều là biện pháp bảo vệ của cái tôi để không chia sẻ những suy nghĩ mà chúng ta nghĩ với Chúa và mỗi một suy nghĩ đó sẽ mang lại cho chúng ta nỗi đau vì nó tạo ra tội lỗi trong tâm, một cảm giác tội lỗi vì nói không với Chúa và nói có với ảo tưởng.
-Đó là lý do tại sao chúng ta cần Thánh Linh và chúng ta sẵn sàng nhận ra sai lầm về suy nghĩ của mình, về niềm tin của chúng ta, và điều đó cho phép Thánh Linh loại bỏ nó khỏi chúng ta. Đó là sự từ bỏ tâm cho rằng ta biết. Và đó là sự khiêm nhường của chúng ta khi chỉ nhìn thấy những suy nghĩ thực sự, những suy nghĩ mà ta chia sẻ với Chúa. Ta sẽ yên lặng và để điều đó được tiết lộ cho ta bởi vì bất cứ điều gì bắt nguồn từ cái ta tách biệt chỉ là ảo tưởng nhiều hơn. Chỉ có ý nghĩ của Chúa mới có thể mang lại cho chúng ta hạnh phúc.
1. Thánh Linh làm trung gian giữa ảo tưởng và sự thật. Vì Ngài phải bắc cầu giữa thực tại và mộng tưởng, nên nhận thức dẫn đến cái biết nhờ ân sủng mà Chúa đã ban cho Ngài, để trở thành món quà của Ngài dành cho tất cả những ai tìm đến Ngài để tìm kiếm sự thật. Bên kia cây cầu mà Ngài ban tặng, mọi giấc mơ đều được đưa đến sự thật để bị xua tan trước ánh sáng của cái biết. Ở đó, hình ảnh và âm thanh mãi mãi bị gạt sang một bên. Và nơi chúng được nhận thức trước đây, sự tha thứ đã khiến cho nhận thức có thể kết thúc một cách yên bình.
2. Mục tiêu mà lời dạy của Thánh Linh đặt ra chỉ là sự kết thúc của những giấc mơ này. Vì hình ảnh và âm thanh phải được chuyển đổi từ những nhân chứng của nỗi sợ hãi trở thành những nhân chứng của tình yêu thương. Và khi điều này được hoàn thành trọn vẹn, việc học đã đạt được mục tiêu duy nhất mà nó có trong sự thật. Vì việc học, như Thánh Linh dẫn dắt đến kết quả mà Ngài nhận thức được cho nó, trở thành phương tiện để vượt qua chính nó, để được thay thế bằng sự thật vĩnh cửu.
3. Nếu anh em biết Cha của anh em khao khát anh em nhận ra sự vô tội của mình đến mức nào, anh em sẽ không để cho Tiếng nói của Người kêu gọi vô ích, cũng không ngoảnh mặt khỏi sự thay thế của Ngài đối với những hình ảnh và giấc mơ đáng sợ mà anh em đã tạo ra. Thánh Linh hiểu những phương tiện anh em đã tạo ra, qua đó anh em đạt được điều mà mãi mãi không thể đạt được. Và nếu anh em đưa chúng cho Ngài, Ngài sẽ sử dụng những phương tiện mà anh em đã tạo ra cho sự lưu đày để đưa tâm của anh em trở về nơi nó thực sự ở nhà.
4. Từ cái biết, nơi Chúa đã đặt Ngài, Thánh Linh kêu gọi anh em hãy để sự tha thứ ngự trị trong những giấc mơ của mình, và được phục hồi sự sáng suốt và bình an trong tâm. Nếu không có sự tha thứ, những giấc mơ của anh em sẽ vẫn còn làm anh em sợ hãi. Và ký ức về tất cả Tình yêu thương của Cha anh em sẽ không trở lại để báo hiệu sự kết thúc của những giấc mơ đã đến.
5. Hãy đón nhận món quà của Cha anh em. Đó là Lời kêu gọi từ Tình yêu thương đến Tình yêu thương, để Tình yêu thương chỉ là chính Nó. Thánh Linh là món quà của Người, nhờ đó sự tĩnh lặng của Thiên đường được phục hồi cho Con yêu dấu của Chúa. Anh em có từ chối đảm nhận chức năng hoàn thiện Chúa không, khi tất cả những gì Người muốn là anh em được hoàn thiện?
-Thánh Linh hiểu được phương tiện mà ta tạo ra, đó là giấc mơ về tội lỗi và nỗi sợ hãi, về thời gian, thân xác và giấc mơ trung tâm của cái tôi là cái chết. Đó là phương tiện chúng ta tạo ra qua đó chúng ta mong muốn đạt được điều mà vĩnh viễn không thể đạt được, đó là sự tách biệt khỏi Chúa và anh em của mình. Điều đó không thể đạt được vì đó chỉ là giấc mơ, đó không phải là một phần của Chúa. Và nếu ta giao những ảo tưởng này cho Thánh Linh, Ngài sẽ sử dụng chúng để khôi phục lại tâm của chúng ta về nơi chúng thực sự thuộc về.
-Ta sẽ phải suy nghĩ về điều này là con đường duy nhất về nhà, cách duy nhất để thức tỉnh là chấp nhận món quà của Cha dành cho ta là Thánh Linh. Vì vậy mặc dù chúng ta muốn trải nghiệm bản thân như tách biệt và chúng ta để cho ý tưởng về tội lỗi đi vào tâm, chúng ta lạc vào mọi tầng lớp và sự phức tạp của hệ thống suy nghĩ của cái tôi, nhưng Thánh Linh luôn hiện diện trong tâm chúng ta. Đó là món quà của Chúa. chắc chắn rằng chúng ta không thể bị lạc mãi mãi.
-Và Thánh Linh ở trong tâm chúng ta và cho đến khi chúng ta kiệt sức với ý nghĩ rằng chúng ta có thể đạt được điều gì đó có giá trị ngoài Chúa, hoặc chúng ta có thể hoàn thiện mà không cần Chúa và hướng về Ngài với lời mời gọi đó chính là sự tha thứ. Đó là chức năng của chúng ta để nhìn vào những gì chúng ta nghĩ rằng chúng ta đã làm và tha thứ cho nó, nhận ra rằng điều đó chưa bao giờ xảy ra. Và cũng để khẳng định rằng nó không có gi mà chúng ta muốn.
1. Người mà Chúa tạo nên vô hạn thì tự do. Ta có thể nghĩ ra sự giam cầm đối với anh ấy nhưng chỉ trong ảo tưởng, không phải sự thật. Không một Ý nghĩ nào của Chúa rời khỏi Tâm của Cha mình. Không có bất kỳ Ý nghĩ nào của Chúa bị giới hạn cả. Không có Ý nghĩ nào của Chúa mà không thuần khiết mãi mãi. Ta có thể đặt ra những giới hạn cho Con Chúa, mà Cha anh ấy muốn rằng anh ta trở nên vô hạn, và giống như chính Người trong tự do và trong tình yêu thương không?
2. Hôm nay xin cho con tôn vinh Con của Người, vì chỉ như vậy con mới tìm được đường đến với Người. Thưa Cha, con không đặt ra bất kỳ giới hạn nào cho Con mà Người yêu thương và Người đã tạo dựng nên vô hạn. Sự tôn vinh mà con dành cho anh ấy là của Người, và những gì của Người cũng thuộc về con.
-Nhớ rằng chúng ta là ý nghĩ trong tâm của Chúa. Nếu chúng ta là một tâm, vậy giới hạn lớn nhất mà chúng ta áp đặt lên Con Chúa là gì nếu không phải là coi anh ấy như một cái thân. Và mọi giới hạn khác mà chúng ta áp đặt đều xuất phát từ suy nghĩ đó.
-Chúng ta sẽ thấy dường như bất cứ nơi nào có anh em chúng ta ở đó đều có Đấng Christ là Con Chúa như Chúa đã tạo dựng nên. Vì thế ta biết rằng không có vật chất, không có tội lỗi, không có sự khác biệt. Mắt trần không cho thấy được sự thật về biểu hiện đó của Chúa.
-Mọi thứ chúng ta nhìn thấy qua các giác quan của cơ thể thực chất là một hình thức tấn công. Nó đang nói với mọi người rằng ta sẽ không thấy họ như họ thực sự là. Ta sẽ áp đặt cách ta coi họ là người nhỏ bé, dễ bị tổn thương, bị giam hãm và bị cầm tù. Và với tất cả những phán xét mà ta đặt ra dựa trên niềm tin đầu tiên rằng họ là một cái thân, ta sẽ kết án tử hình họ vì kết quả tự nhiên và tất yếu của cái gọi là cuộc sống trong cái thân, đều dẫn đến cái chết.
-Chúng ta có bao giờ dừng lại và sẵn sàng xem xét những gì hệ thống suy nghĩ của cái tôi phán xét mọi người và do đó phán xét chính chúng ta. Chúng ta muốn ai đó nhìn thấy ta như thế nào phải là điều chúng ta muốn cho chính mình. Hay ta muốn ai đó cuối cùng trao cho ta quyền tự do giải phóng mình khỏi tình trạng mà ta chưa bao giờ nhìn thấy sự vinh quang, vẻ đẹp đáng yêu và sự thánh khiết của ta cũng như ta thực sự là gì, thì điều đầu tiên ta phải trao điều đó cho anh em của mình để thực sự biết được sự thật ta là gì
-Và tình yêu thương là điều thúc đẩy chúng ta muốn nhìn thấy anh em mình như họ thực sự là. Nó có nghĩa là hoàn toàn từ bỏ hệ thống suy nghĩ của cái tôi và đến với mọi người từ tình yêu thiêng liêng đó là chúng ta. Đó là động lực để giải thoát cho một người anh em. Ta sẽ giải phóng họ nếu ta tha thứ cho bản thân vì đã nhìn thấy họ như họ chưa từng là, vì nghĩ rằng họ đã nói những điều mà họ chưa bao giờ nói.
1. Sự kết thúc của những giấc mơ đã được hứa với ta, vì Con Chúa không bị Tình yêu thương của Người bỏ rơi. Chỉ trong những giấc mơ mới có lúc anh ấy dường như bị giam cầm và chờ đợi một sự tự do trong tương lai, nếu có. Nhưng thật ra, những giấc mơ của anh ấy đã tan biến, thay vào đó là sự thật. Và bây giờ, tự do đã thuộc về anh ấy. Ta có nên chờ đợi trong xiềng xích đã bị chặt đứt để được giải thoát, khi Chúa đang ban cho ta tự do ngay lúc này không?
2. Con sẽ chấp nhận lời hứa của Người hôm nay, và đặt trọn niềm tin của con vào đó. Cha của con yêu Con mà Người đã tạo nên giống như chính Người. Liệu Người có giữ lại những món quà Người đã ban cho con không?
-Sự tự do của tạo phẩm phải là tình yêu thương trọn vẹn, vĩnh viễn không có đối nghịch. Đó chính là chúng ta là một phần của Chúa, thuộc về Chúa. Đó là tình yêu thương bao trùm tất cả, có nghĩa là tội lỗi, cảm giác tội lỗi và nỗi sợ hãi cùng với hệ quả của chúng không tồn tại, ngoại trừ trong giấc mơ.
-Nhưng trong giấc mơ chúng ta vẫn lầm tưởng rằng nỗi sợ hãi đó và tất cả hệ quả của nó như sự tức giận, tội lỗi, đổ lỗi, bệnh tật, cái chết, nạn nhân, thủ phạm hay bất cứ điều gì, chúng ta vẫn tin rằng chúng có sức mạnh ngang bằng với tình yêu thương và cũng có thật như tình yêu thương. Và đây là lý do tại sao sự tha thứ cho tâm bị chia cắt của chúng ta là phương pháp chữa trị duy nhất cho sự chia tách giữa sợ hãi và tình yêu thương.
-Với tâm chia cắt, sợ hãi đi vào trong suy nghĩ của chúng ta. Không có nỗi sợ hãi đó thì chỉ có tình yêu thương không bị gián đoạn không có đối nghịch. Và tạo phẩm luôn là tinh thần và hoàn hảo, có mặt ngay bây giờ ngay tại đây. Nỗi sợ hãi ngăn cản chúng ta trải nghiệm những gì trong tầm tay và nó được trao cho chúng ta như một di sản thừa kế.
-Bài học này thực sự đang làm rõ một cái bẫy lớn của cái tôi mà chúng ta rơi vào rằng sự cứu rỗi của chúng ta sẽ đến vào một thời điểm nào đó trong tương lai, rằng sự sửa lỗi cần có một quá trình phải trải qua, rằng ta không được là kẻ có tội và hãy trở nên trong sạch trước khi Chúa sẽ tha thứ cho chúng ta. Nó khiến chúng ta mù quáng trước sự thật rằng sự hoàn hảo, sự trong sáng của chúng ta theo cách chúng ta được tạo ra đang thực sự diễn ra ngay tại nơi ta đang ở hiện tại. Vì vậy nó có thể được trải nghiêm ngay lập tức. Đó là lý do tại sao Chúa Giêsu có thể chữa lành ngay tức thì.
-Tại sao chúng ta phải đợi trong xiềng xích đã được chặt đứt. Ta có nên chờ đợi trong xiềng xích khi Chúa đang ban cho ta sự tự do ngay bây giờ không? Ta có thể chấp nhận nó bây giờ. Và đôi khi khi mọi việc cần có thời gian bởi vì chúng ta đã xen vào niềm tin rằng việc đó cần có thời gian, thì chúng ta đổ trách nhiệm đó cho Chúa. “Chúa ơi, con đây. Tại sao Chúa không trả lời con. Con chắc chắn không xứng đáng hoặc là Chúa đang trừng phạt con hoặc Chúa đang ngăn cản con.”
-Đã bao nhiêu lần ta chửi rủa Chúa vì điều gì đó đang ám ảnh ta hoặc khiến ta gặp rắc rối mà vẫn chưa được giải quyết. Hãy nhận ra rằng đây là các biện pháp bảo vệ của cái tôi khi nói rằng điều đó là có thật. Nó cần có thời gian, phải có một quá trình. Ta vẫn chưa ở đó hoặc là người tốt nhất. Chúa chưa thấy ta xứng đáng. Ta vẫn chưa đủ khổ đau.
-Tất cả chỉ là những lớp phòng thủ của cái tôi. Chúng ta hãy thừa nhận rằng chúng ta có thể từ bỏ tất cả những điều đó và nói rằng điều duy nhất còn lại để sửa chữa là mong muốn sâu sắc được biết mình là Con Chúa. Ta không có bất cứ điều gì mà ta đã cố gắng thêm vào đó. Một lần nữa, chúng ta quỳ gối, từ bỏ những gì không phải là mình và với lòng khiêm tốn sâu sắc, với lòng tôn kính lớn nhất đối với Chúa.
“Con chấp nhận Người, Chúa của con, và bản thân như Người đã tạo dựng nên con. Con tôn vinh Chúa. Con không có thần tượng nào khác trước Người. Con chỉ muốn sự thật. Bây giờ con đang tha thứ cho tất cả những gì con nghĩ con đã làm để ngăn cản con khỏi ký ức của Người. Con đây, lạy Chúa, như Chúa đã tạo dựng nên con. Con hoàn toàn khỏe mạnh, vô tội và thánh khiết. Danh con là Christ. Con chưa bao giờ thay đổi. Cha ơi, con xin khôi phục vương quốc của Người.”
1. Nếu ta chấp nhận rằng ta là tù nhân trong một thân xác, trong một thế giới mà mọi thứ dường như đang sống đều có vẻ chết, thì Cha ta cũng là tù nhân với ta. Và điều này ta tin, khi ta duy trì quy luật thế giới tuân theo, ta cũng phải tuân theo; những yếu đuối và tội lỗi mà ta nhận thấy là có thật, và không thể thoát khỏi. Nếu ta bị ràng buộc theo bất kỳ cách nào , ta không biết Cha ta cũng như Ngã của ta. Và ta bị lạc mất mọi thực tại. Vì sự thật là tự do, và những gì bị ràng buộc không phải là một phần của sự thật.
2. Thưa Cha, con không cầu xin gì ngoài sự thật. Con đã có nhiều suy nghĩ ngớ ngẩn về bản thân và sự tạo dựng của con, và đã mang một giấc mơ sợ hãi vào tâm con. Hôm nay, con sẽ không mơ mộng nữa. Con chọn con đường đến với Người thay vì điên rồ và sợ hãi. Vì sự thật là an toàn, và chỉ có tình yêu thương là chắc chắn.
-Có thể có một số nhầm lẫn vì tất nhiên sự thật Chúa không thể bị ràng buộc nhưng trong khi con mà Người tạo ra để mở rộng Người đang mê ngủ thì sự giao tiếp giữa tâm của Cha và tâm của con bị đóng lại. Và vì vậy, trong khi chúng ta kiêu ngạo, ngủ quên và khép mình lại khỏi sự giao tiếp với Chúa để có một giấc mơ tách biệt, hoặc niềm tin vào sự tách biệt, thì Chúa dường như bị giới hạn.
-Cảm ơn Chúa vì trong sự thật, Chúa là vô hạn và chúng ta đang ở nhà trong Chúa, và đây chẳng qua là một giấc mơ tách biệt. Nhưng hãy nhìn vào sự lựa chọn và sự kiêu ngạo của cái tôi khi nghĩ rằng chúng ta có thể sống một cuộc sống xa Chúa, bị ràng buộc trong thể xác, bị giới hạn và cuối cùng bị chết. Đây là nơi chúng tôi sẽ cố gắng trói buộc Cha và cố gắng giết con của Người dưới danh nghĩa kiêu ngạo.
-Vậy chúng ta hãy trở về, hãy tôn vinh Người, hãy chữa lành tâm của chúng ta và mở ra các kênh liên lạc và hãy tiếp tục đồng tạo dựng với Người. Vì đây là sự bình an của chúng ta, đây là niềm vui của chúng ta, đây là lý do chúng ta tồn tại và sống. Đó là trạng thái tự nhiên của chúng ta.
-Do đó nếu ta bị ràng buộc thì Cha ta sẽ không được tự do. Thuốc giải cho điều đó tất nhiên là sự tha thứ. Đó cũng là học cách nghỉ ngơi trong tình yêu của Người với tư cách là Christ. Điều đó đã được thực hiện cho chúng ta rồi. Không có gì để làm. Và liệu chúng ta có sẵn lòng nghỉ ngơi trong tình yêu của Người một cách thực sự không? Bởi vì chính trong sự yên nghỉ đó, chính trong niềm tin đó, trong sự tin tưởng đó mà chúng ta giải phóng sự ràng buộc trong tâm nói rằng chúng ta là một ngã riêng biệt với một cái thân riêng biệt sống trong một giấc mơ tách biệt ngoài Chúa. Tất cả đều tan biến khi chúng ta thực sự nghỉ ngơi trong tình yêu của Người và rồi nhận được nó.