Bài 302: Nơi đã từng là bóng tối, ta nhìn thấy ánh sáng.

1. Thưa Cha, mắt chúng con cuối cùng cũng đã mở ra. Thế giới thánh của Người đang chờ đợi chúng con, khi cái thấy của chúng con cuối cùng đã được phục hồi và chúng con có thể nhìn thấy. Chúng con tưởng rằng chúng con đã chịu khổ đau. Nhưng chúng con đã quên mất người Con mà Cha đã tạo dựng. Giờ đây, chúng con thấy rằng bóng tối là do chính chúng con tưởng tượng ra, và ánh sáng ở đó để chúng con nhìn thấy. Nhãn quan của Đấng Christ biến bóng tối thành ánh sáng, vì nỗi sợ phải tan biến khi tình yêu thương đến. Xin cho con tha thứ thế giới thánh của Người hôm nay, để con có thể nhìn vào sự thánh khiết của nó và hiểu rằng nó chỉ phản ánh sự thánh khiết của chính con.

2. Tình yêu thương của chúng ta luôn chờ đợi khi chúng ta đến với Người, và đồng hành bên cạnh chỉ đường cho chúng ta. Người không thất bại trong việc gì. Người là Mục đích mà chúng ta tìm kiếm, và Người là Phương tiện để chúng ta đến với Người.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

________________________________________________________________________________________

Chú thich:

-Trong bài có nói đến chúng ta cần phải tha thứ cho Thế giới thánh của Chúa, nhưng điều này chỉ muốn nói rằng chúng ta cần tha thứ cho chính mình vì những gì chúng ta đã áp đặt lên Thế giới thực đang có mặt ngay tại đây,

-Bất kỳ bóng tối nào ta nhìn thấy đều đến từ bóng tối mà ta đã chọn trong tâm mình. Bóng tối mà ta từng tin tưởng ở trong tâm giờ chỉ còn là ánh sáng, vì vậy mọi thứ ta nhìn vào, ta nhìn từ ánh sáng đó trong tâm.

-Những gì chúng ta thấy ở ngoài kia thực sự là một tấm gương hoàn hảo phản chiếu tâm chúng ta. Và vì vậy, trong khi tâm tối tăm vì sợ hãi, ta sẽ nhìn thấy hình ảnh chính xác của nó ở bên ngoài thế giới. Nhưng khi tâm được chữa lành, nỗi sợ hãi sẽ bị loại bỏ. Không có gì ngăn cản, nỗi sợ hãi không còn, chúng ta bắt đầu nhìn thấy những hình ảnh về thế giới thực của thế giới được tha thứ.

-Thật tuyệt vời khi được yên nghỉ và biết rằng vấn đề sẽ không còn ở ngoài kia khi tâm ta được chữa lành. Khi ánh sáng ở trong tâm, ta sẽ cảm nhận được ánh sáng trong mọi hoàn cảnh, trong các mối quan hệ, trong công việc hay chức năng của mình. Chúng thực sự giống nhau. Đó là lý do tại sao nó không bao giờ liên quan đến anh em mình hay vấn đề gì cả. Đó là về việc ta cần chữa lành tâm mình. Hãy tha thứ cho cho bất cứ điều gì vẫn là một đốm đen trong tâm ta.

-Điều này có vẻ khó khăn hơn khi áp dụng cho cái thân nhưng không có thứ bậc trong ảo tưởng. Mọi ảo tưởng đều như nhau. Cái thân là một trong nhiều nơi mà ta phóng chiếu bóng tối trong tâm và vì nó có vẻ cá nhân hơn nên nó có vẻ tồi tệ hơn nhưng thực ra nó là nơi cuối cùng ra đi. Nếu cái thân mang tính cá nhân hơn đối với ta thì điều đó có nghĩa là ta coi trọng nó hơn bất kỳ ảo tưởng nào khác.

-Khi tâm chúng ta được chữa lành và trở nên toàn vẹn và biết rằng ta và Cha ta là một và đó là tất cả sự tạo dựng thì cái thân tràn ngập ánh sáng và đó là cách cái thân chúng ta hoạt động khi nó phục vụ ý muốn của Chúa, khi nó được cho một mục đích khác bởi Thánh Linh và nó chỉ là phương tiện cho sự chuyển động của Đấng Christ ở đây trong giấc mơ này.

-Chúng ta càng nghĩ rằng cái thân là chính mình thì chúng ta sẽ bắt đầu coi đó là vị thần của mình, nó sẽ trở nên dày đặc hơn, tuân theo quy luật bản ngã nhiều hơn và bệnh tật, già đi hoặc chết nhanh hơn thay vì giữ cho suy nghĩ của chúng ta hoàn toàn nâng cao và chỉ tập trung vào Chúa. Cái thân sẽ khỏe mạnh hơn ở mức độ chúng ta không còn bận tâm đến nó. Đó là sự thật.

Leave a comment