1. Sự thánh khiết của ta vượt xa khả năng hiểu hoặc biết của ta. Tuy nhiên Chúa, Cha ta, Đấng đã tạo dựng nên nó, thừa nhận sự thánh khiết của ta là của Người. Ý muốn của chúng ta cùng nhau hiểu được điều đó. Và Ý muốn của chúng ta cùng nhau biết rằng điều đó là như vậy.
2. Thưa Cha, sự thánh khiết của con không phải do con. Nó không phải là của con để bị tội lỗi hủy diệt. Nó không phải là của con để chịu đựng sự tấn công. Ảo tưởng có thể che khuất nó, nhưng không thể dập tắt hào quang hay làm lu mờ ánh sáng của nó. Nó vẫn mãi mãi hoàn hảo và không bị ảnh hưởng. Trong đó, mọi thứ đều được chữa lành, vì chúng vẫn như Người đã tạo dựng. Và con có thể biết được sự thánh khiết của mình. Vì chính sự Thánh Khiết đã tạo nên con, và con có thể biết Nguồn của mình bởi vì đó là Ý của Cha muốn Người được biết đến.
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
_________________________________________________________________________________________
Chú thích:
-Chúng ta cần phải nói rõ rằng sự thánh khiết là sự vô tội không thay đổi và bất hoại của chúng ta, nên chúng ta chưa bao giờ phạm tội. Chúng ta không bao giờ có thể có tội. Đó là sự thánh khiết của chúng ta. Nó là vĩnh viễn, vĩnh cửu và vô tận và nó được chia sẻ với mọi anh chị Em của chúng ta. Sự thánh khiết của chúng ta là của Chúa và của chúng ta. Đó là bản thể của chúng ta.
-Cũng cần làm rõ từ tôi mà chúng ta đang đề cập đến trong bài học là thứ duy nhất tồn tại trong sự thật, được chia sẻ với Chúa và tất cả anh em mình, Ngã thánh duy nhất. Nhưng cái tôi mà dường như vẫn tách biệt và dường như tin rằng nó là một cái thân, không phải là cái tôi đó. Cái tôi đó không tồn tại.
-Sự thánh khiết của ta được đề cập đến như là ánh sáng. Chúa và sự mở rộng của Người, trạng thái hiện hữu của chúng ta là hoàn toàn không thể hư hỏng, là tinh thần, thiêng liêng, đáng yêu. Đó là cách Chúa biết chúng ta, đó là cách Chúa tạo ra chúng ta và đó là cách chúng ta tồn tại. Tuy nhiên, chúng ta nuôi dưỡng tất cả những hình ảnh khác này trong tâm để cố gắng che khuất nó. Nhưng ân điển của Chúa luôn giữ gìn trọn vẹn danh tính thật của chúng ta được an toàn, không vết nhơ, hoàn hảo.
-Và trong sự thừa nhận rằng chúng ta là ánh sáng chứ không phải những thứ mà chúng ta đã cố gắng áp đặt lên ánh sáng đó để ngăn chặn nó khỏi nhận thức của chúng ta khi chúng ta tiếp xúc với nó, điều đó nói lên rằng mọi thứ đều được chữa lành vì mọi thứ vẫn như Chúa đã tạo dựng nên.
-Bởi vì ánh sáng đó chính là tình yêu thương. Và tất cả những thứ mà chúng ta đã cố gắng áp đặt lên, tất cả những cái bóng, những hình ảnh, những biểu tượng, những diễn giải và phán xét, tất cả đều là nỗi sợ hãi trong tâm, và khi nỗi sợ hãi được tha thứ, ánh sáng đó sẽ chiếu sáng, không hề thay đổi, mạnh mẽ, bình an. Nó chỉ là vậy thôi. Và như vậy, sự sợ hãi và những hình ảnh của nó phải từ bỏ chính nó. Trong nhận thức về ánh sáng đó, sự sợ hãi bị đốt cháy. Không có một hình ảnh nào có thể còn lại khi nó được mang đến anh sáng. Thật là nhẹ nhõm.
-Vì vậy đó chỉ là sự lựa chọn, câu trả lời, ánh sáng luôn có mặt trong tâm ta nhưng chúng ta phải chấp nhận nó, mong muốn nó. Việc thực hiện việc chữa lành, việc thực hiện mọi sự sửa chữa không hề mất thời gian. Tuy nhiên, việc chấp nhận, tiếp nhận nó dường như kéo dài mãi mãi.