Bài 297: Tha thứ là món quà duy nhất ta trao tặng.

1. Sự tha thứ là món quà duy nhất ta trao tặng, vì đó là món quà duy nhất ta muốn. Và mọi thứ ta cho đi, ta đều cho chính mình. Đây là công thức đơn giản của sự cứu rỗi. Và ta, người muốn được cứu, sẽ biến công thức đó thành của mình, để trở thành cách ta sống trong một thế giới cần sự cứu rỗi, và sẽ được cứu khi ta chấp nhận sự Chuộc lỗi cho chính mình.

2. Thưa Cha, đường lối của Cha thật vững chắc biết bao; kết quả cuối cùng của chúng thật chắc chắn làm sao, và mỗi bước trong sự cứu rỗi của con đều đã được thiết lập và hoàn thành một cách trung thành như thế nào bởi ân điển của Người. Cảm ơn Cha về những món quà vĩnh cửu của Người, và cảm ơn Cha về Bản sắc của con.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Kết quả của mọi sự tha thứ là sự vô tội của ta và do đó xóa bỏ hoàn toàn nỗi sợ hãi. Ta trở nên không sợ hãi, và một khi ta trở nên không sợ hãi thì trò chơi của cái tôi đã kết thúc, Ta nhận ra mình là tình yêu của Chúa, kho báu yêu quý nhất của Người.

-Hãy cho đi mọi thứ mà ta muốn nhận. Như ta cho ta sẽ nhận, như ta dạy ta sẽ học, như ta nhìn thấy anh em khác ta sẽ thấy chính mình. Ta luôn ngạc nhiên trước sự hoàn hảo trong bài học và trí tuệ của Tình yêu thương. Nhưng nó sẽ không được tặng cho ta cho đến khi ta nhận nó và chia sẻ nó với anh em mình. Không bao giờ ta không thể có được nó một mình. Cái tôi muốn chấp nhận điều này cho riêng nó. Đối với cái tôi, luôn có ngoại lệ cho quy luật này, có thể không đúng cho ai đó. Nhưng chỉ có một người trong chúng ta nên không thể có ngoại lệ.

-Sự cứu rỗi của ta là chắc chắn vì nó được thực hiện bởi ân điển của Chúa, không phải cái ta ảo tưởng và cái tâm ‘tôi biết’ dựa trên những gì học được từ quá khứ. Chúng ta không thể nghi ngờ trải nghiệm thức tỉnh, hành trình của mình mà không nghi ngờ Chúa, nhưng khi chúng ta có sự chắc chắn và niềm tin vào Chúa thì tất cả đều được thực hiện bởi ân sủng của Người. Khi ta thực sự có thể chấp nhận điều đó, đó là nhờ ân sủng của Người mà chúng ta sống bởi vì nếu không thì chúng ta sẽ thực hiện điều này mãi mãi, mãi mãi và mãi mãi mà không bao giờ thoát được.

Leave a comment