Bài 294: Thân của ta là một thứ hoàn toàn trung tính.

1. Ta là Con Chúa. Và ta có thể là một thứ khác nữa không? Chúa có tạo ra thứ hoại diệt và hư nát không? Những gì phải chết có ích gì cho Con yêu dấu của Chúa? Tuy nhiên, một thứ trung tính không thấy cái chết, vì những ý nghĩ sợ hãi không được đầu tư vào đó, cũng không có sự chế giễu tình yêu thương được ban tặng cho nó. Tính trung tính của nó bảo vệ nó khi nó còn được sử dụng. Và sau đó, không còn mục đích, nó được bỏ sang một bên. Nó không bệnh tật, không già nua hay bị tổn thương. Nó chỉ không còn hoạt động, không còn cần thiết và được bỏ đi. Ta đừng xem nó nhiều hơn thế này ngày hôm nay; phục vụ trong một thời gian và phù hợp để phục vụ, để duy trì được tính hữu ích của nó trong khi nó còn có thể phục vụ, và sau đó được thay thế vì điều tốt đẹp hơn (thức tỉnh khỏi giấc mơ).

2. Thưa Cha, thân của con không thể là Con của Người. Và những gì không được tạo dựng thì không thể là tội lỗi hay vô tội; không tốt cũng không xấu. Vậy, xin cho con sử dụng giấc mơ này (cái thân) để giúp thực hiện kế hoạch của Người giúp chúng con thức tỉnh khỏi mọi giấc mơ mà chúng con đã tạo ra.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_____________________________________________________________________________________

Chú thich:

-Cái thân được sử dụng để giúp đỡ kế hoạch của Chúa giúp chúng ta thức tỉnh khỏi mọi giấc mơ mà chúng ta đã tạo ra bằng cách sử dụng cái thân để truyền đạt Tình yêu thương cho anh em mình. Đó là cách thân xác có thể phục vụ kế hoạch của Chúa. Tình yêu đó có xu hướng bị cái tôi cố ý hiểu sai. Cái thân để truyền đạt Tình yêu thương của Chúa và sự hợp nhất đến anh em mình. Đây là cái thân vượt ra ngoài cái thân. Đây là một bài học rất lớn.

-Cái thân không bị bệnh và Chúa không cần chữa lành. Cái thân tự nó không thể làm được gì cả. Đó là một hình ảnh trung tính trong tâm chúng ta. Vậy nếu Chúa không cần chữa lành và thân xác không thể bị bệnh thì điều duy nhất cần được sửa chữa là gì? Điều duy nhất cần chỉnh sửa là ý tưởng cho rằng có một tâm ngoài Chúa.

-Tâm tách biệt đó là hệ thống suy nghĩ của cái tôi, và bên trong đó là tất cả nỗi buồn, bệnh tật, xung đột, đau đớn và cái chết. Và do đó chỉ là tâm cần được điều chỉnh. Chúng ta không bao giờ phải lo lắng hay cố gắng sửa chữa hay chữa trị một thân xác. Chúng ta chỉ đơn giản là chấp nhận cách Chúa đã tạo ra chúng ta. Chúng ta đang nói đồng ý với Chúa và điều đó đang chữa lành tâm ta.

-Đó là chúng ta thực sự chấp nhận sự chuộc lỗi và chúng ta tha thứ cho chính mình đã dùng thân xác để tấn công chúng ta. Khi sự tha thứ đó diễn ra và chúng ta đạt được lòng biết ơn chân thành đó đối với chính bài học qua thân xác, lúc đó nguyên nhân được chữa lành. Nguyên nhân được chữa lành bởi vì kết quả được chữa lành cùng với nó. Nếu thấn xác không được chữa lành thì điều đó có nghĩa chúng ta chưa thực sự chấp nhận sự chữa lành nguyên nhân trong tâm ta.

Leave a comment