1. Nhãn quan của Christ nhìn qua ta hôm nay. Cái nhìn của Ngài cho ta thấy mọi thứ được tha thứ và bình an, và cũng ban nhãn quan này cho thế giới. Và ta chấp nhận nhãn quan này nhân danh nó, cho cả chính ta và cho thế giới nữa. Chúng ta nhìn thấy vẻ đẹp tuyệt vời biết bao hôm nay! Chúng ta thấy bao quanh mình sự thánh khiết biết bao! Và nó được ban cho chúng ta để nhận ra rằng đó là sự thánh khiết mà chúng ta cùng chia sẻ; đó là sự Thánh Khiết của chính Chúa.
2. Hôm nay tâm con yên lặng, để đón nhận những Ý nghĩ Người ban cho con. Và con chấp nhận những gì đến từ Người, thay vì từ chính con. Con không biết đường đến với Người. Nhưng Người hoàn toàn chắc chắn. Thưa Cha, xin dẫn dắt Con của Cha trên con đường yên tĩnh dẫn đến Người. Xin cho sự tha thứ của con được trọn vẹn, và xin cho ký ức về Người trở về với con.
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
_______________________________________________________________________________________
Chú thích:
-Đây thực sự là lời cầu nguyện ngay trước khi thế giới thực bắt đầu xuất hiện. Đó là việc đi vào trong sự tĩnh lặng và yên lặng và nhận ra rằng ta không biết đường đi. Chúng ta không thể biết đường đến với Chúa. Nhưng chúng ta có thể chấp nhận sự chắc chắn của Chúa đối với chúng ta và xin Người hướng dẫn chúng ta quay lại với Người trong sự tha thứ hoàn toàn của chúng ta đối với mọi thứ mà chúng ta nghĩ rằng chúng ta đã làm. Và rồi hãy đi vào nơi an nghỉ yên tĩnh của sự phó thác hoàn toàn, để ký ức về Chúa trở về với ta , trong nhận thức của ta.
-Đó là một vấn đề lớn đối với tất cả những tâm cho rằng tôi biết ở ngoài kia, bởi vì tâm tôi biết có lẽ là một trong những trở ngại lớn nhất cho sự bình an. Ý muốn của Chúa không thể được biết nếu không có sự bình an đó. Vì vậy tâm tôi biết là một chướng ngại đối với Chúa. Chúng ta nghĩ rằng sẽ có điều gì đó tốt đẹp khi có một tâm nghĩ rằng nó biết, hoặc để khẳng định trí thông minh của mình hoặc những gì mình đã học được để thể hiện bản thân. Một cách đơn giản hơn đó là tâm có nhu cầu cần phải đúng.
-Tâm tôi biết là tâm suy nghĩ tách biệt khỏi Chúa và nền tảng của nó là sự sợ hãi.