Bài 289: Quá khứ đã qua. Nó không thể chạm đến ta.

1. Trừ khi quá khứ không còn trong tâm ta nữa, thế giới thực phải biến mất khỏi cái thấy của ta. Vì ta thực sự không nhìn vào đâu cả; chỉ thấy những gì không có ở đó. Vậy làm thế nào ta có thể cảm nhận được thế giới mà sự tha thứ mang lại? Điều này quá khứ được tạo ra để che giấu, vì thế giới này chỉ có thể được nhìn thấy ngay lúc này. Nó không có quá khứ. Vì điều gì có thể được tha thứ ngoài quá khứ, và nếu nó được tha thứ thì nó không còn nữa.

2. Thưa Cha, xin đừng để con nhìn vào một quá khứ không tồn tại. Vì Người đã ban cho con sự thay thế của chính Người, trong một thế giới hiện tại mà quá khứ đã để lại nguyên vẹn và không còn tội lỗi. Đây là sự kết thúc của cảm giác tội lỗi. Và đây con đã sẵn sàng cho bước cuối cùng của Người. Con có nên xin Người chờ đợi lâu hơn nữa để Con của Người tìm được vẻ đáng yêu mà Người đã định là sự kết thúc của mọi giấc mơ và mọi nỗi đau của anh ấy không?

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

______________________________________________________________________________________

Chú thích:

– Đây là lời nhắc nhở tuyệt vời rằng Nước Thiên Đàng đang có mặt ngay tại đây, ngay bây giờ cho chúng ta trải nghiệm. Và đó sẽ là môt giấc mơ hạnh phúc của chúng ta, một thế giới được tha thứ, một thế giới thực. Điều cản trở và ngăn cản chúng ta trải nghiệm điều đó một lần nữa chính là những yếu tố kích hoạt trong tâm chúng ta sinh ra trong quá khứ mà ta liên tục lôi ra và cho phép nó làm sai lệch nhận thức của chúng ta. Những kinh nghiệm trong quá khứ của chúng ta, những phán xét trong quá khứ, ý kiến ​​của chúng ta, tình trạng bị điều kiện hóa của chúng ta, những câu chuyện của cái ta không có thật, đó là tất cả các lớp không tha thứ mà chúng ta cần phải xóa bỏ và chấp nhận rằng nó không có trong sự thật.

-Vì vậy, tóm lại, về mặt thực tế là mỗi khi ta bị ai đó kích hoạt hoặc bởi cái thân hoặc ký ức về quá khứ hoặc tin tức của thế giới, đó là bởi vì ta đang áp đặt quá khứ của cái tôi lên giây phút hiện tại. Khi chúng ta bị kích hoạt, ta không nhận thức rằng chúng ta đã áp đặt quá khứ đó là nỗi sợ hãi lên hiện tại. Đó là lý do tại sao ta cần phải tha thứ.

Leave a comment