Bài 285: Sự thánh khiết của ta tỏa sáng rạng ngời ngày hôm nay.

1. Hôm nay, ta thức dậy với niềm vui, mong chờ chỉ những điều hạnh phúc của Chúa đến với ta. Ta chỉ cầu xin những điều này đến, và nhận ra rằng lời mời của ta sẽ được đáp lại bằng những suy nghĩ mà ta đã gởi đến. Ta sẽ chỉ cầu xin những điều vui tươi ngay khi ta chấp nhận sự thánh khiết của mình. Vì nỗi đau sẽ có ích gì cho ta, khổ đau của ta sẽ đạt được mục đích gì, và nỗi đau buồn và mất mát sẽ giúp ích gì cho ta nếu sự điên rồ biến mất khỏi ta ngày hôm nay, và thay vào đó ta chấp nhận sự thánh khiết của mình?

2. Thưa Cha, sự thánh khiết của con là của Người. Xin cho con được vui mừng về điều đó, và nhờ sự tha thứ mà con được phục hồi sự sáng suốt. Con của Cha vẫn như Người đã tạo dựng nên. Sự thánh khiết của con là một phần của con, và cũng là một phần của Người. Và điều gì có thể thay đổi chính Sự Thánh Khiết ấy?

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

____________________________________________________________________________________

Chú thich:

-Vì thế bài học hôm nay nói rằng chúng ta thực sự rất tuyệt vời và hoàn hảo và chúng ta hoàn toàn được chăm sóc mọi lúc. Đó là sự thật. Chỉ khi chúng ta rơi vào cám dỗ để tin rằng chúng ta là cái tôi, chúng ta là cái thân thì chúng ta mới có thể lạc đường và cảm thấy như thể chúng ta không còn phù hợp với sự thật.

-Nhưng khi chúng ta nhớ rằng Chúa chưa bao giờ thay đổi cái biết của Người về chúng ta là gì, khi nhớ rằng chúng ta là con yêu quý nhất của Người, chúng ta là Christ thì chúng ta cũng nhớ rằng chúng ta không có gì khác hơn thế. Và chúng ta cần cầu nguyện để cảm nhận được những điều này hơn chỉ là cái hiểu biết bằng trí năng.

-Sự thành khiết của ta là sự vô tội không thay đổi của ta, là nhận thức của ta và sự chấp nhận của ta về sự vô tội không thay đổi của ta. Khi ta cảm nhận được điều đó, ta có thể giải tỏa mọi căng thẳng, ta có thể giải phóng mọi cám dỗ để tin rằng ta không thánh khiết.

-Vậy là chúng ta thực sự chấp nhận và đón nhận sự vô tội của mình là sự bình an của Chúa. Bởi vì khi chúng ta chấp nhận sự vô tội không thay đổi của chúng ta, không chỉ về mặt trí năng mà còn về mặt trải nghiệm, kết quả của việc đó phải là sự bình an của Chúa. Nó không thể là bất cứ điều gì khác, và chính trong sự bình an của Chúa mà mọi sự hướng dẫn đều đến từ Người.

-Tại sao ta lại cần đau buồn? Tại sao tôi lại cần nỗi đau? Tại sao tôi lại cần xung đột? Tại sao tôi lại cần phải cảm thấy không xứng đáng? Đây là tất cả những biện pháp phòng vệ chống lại Đấng Christ mà ta là. Vì vậy, nếu chúng ta chấp nhận sự thánh khiết của mình, điều đó sẽ làm nảy sinh lòng mong đợi những điều tốt lành mà Chúa dành cho chúng ta. Và nếu chúng ta nhìn vào bên trong và tìm ra tội lỗi, một kẻ tách biệt có thể chết và cảm thấy tội lỗi, thì chúng ta sẽ gọi cho chúng ta những hình ảnh để xác nhận sự nhận dạng bản thân đó.

Leave a comment