Bài 280: Ta có thể đặt ra những giới hạn nào cho Con Chúa?

1. Người mà Chúa tạo nên vô hạn thì tự do. Ta có thể nghĩ ra sự giam cầm đối với anh ấy nhưng chỉ trong ảo tưởng, không phải sự thật. Không một Ý nghĩ nào của Chúa rời khỏi Tâm của Cha mình. Không có bất kỳ Ý nghĩ nào của Chúa bị giới hạn cả. Không có Ý nghĩ nào của Chúa mà không thuần khiết mãi mãi. Ta có thể đặt ra những giới hạn cho Con Chúa, mà Cha anh ấy muốn rằng anh ta trở nên vô hạn, và giống như chính Người trong tự do và trong tình yêu thương không?

2. Hôm nay xin cho con tôn vinh Con của Người, vì chỉ như vậy con mới tìm được đường đến với Người. Thưa Cha, con không đặt ra bất kỳ giới hạn nào cho Con mà Người yêu thương và Người đã tạo dựng nên vô hạn. Sự tôn vinh mà con dành cho anh ấy là của Người, và những gì của Người cũng thuộc về con.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

____________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Nhớ rằng chúng ta là ý nghĩ trong tâm của Chúa. Nếu chúng ta là một tâm, vậy giới hạn lớn nhất mà chúng ta áp đặt lên Con Chúa là gì nếu không phải là coi anh ấy như một cái thân. Và mọi giới hạn khác mà chúng ta áp đặt đều xuất phát từ suy nghĩ đó.

-Chúng ta sẽ thấy dường như bất cứ nơi nào có anh em chúng ta ở đó đều có Đấng Christ là Con Chúa như Chúa đã tạo dựng nên. Vì thế ta biết rằng không có vật chất, không có tội lỗi, không có sự khác biệt. Mắt trần không cho thấy được sự thật về biểu hiện đó của Chúa.

-Mọi thứ chúng ta nhìn thấy qua các giác quan của cơ thể thực chất là một hình thức tấn công. Nó đang nói với mọi người rằng ta sẽ không thấy họ như họ thực sự là. Ta sẽ áp đặt cách ta coi họ là người nhỏ bé, dễ bị tổn thương, bị giam hãm và bị cầm tù. Và với tất cả những phán xét mà ta đặt ra dựa trên niềm tin đầu tiên rằng họ là một cái thân, ta sẽ kết án tử hình họ vì kết quả tự nhiên và tất yếu của cái gọi là cuộc sống trong cái thân, đều dẫn đến cái chết.

-Chúng ta có bao giờ dừng lại và sẵn sàng xem xét những gì hệ thống suy nghĩ của cái tôi phán xét mọi người và do đó phán xét chính chúng ta. Chúng ta muốn ai đó nhìn thấy ta như thế nào phải là điều chúng ta muốn cho chính mình. Hay ta muốn ai đó cuối cùng trao cho ta quyền tự do giải phóng mình khỏi tình trạng mà ta chưa bao giờ nhìn thấy sự vinh quang, vẻ đẹp đáng yêu và sự thánh khiết của ta cũng như ta thực sự là gì, thì điều đầu tiên ta phải trao điều đó cho anh em của mình để thực sự biết được sự thật ta là gì

-Và tình yêu thương là điều thúc đẩy chúng ta muốn nhìn thấy anh em mình như họ thực sự là. Nó có nghĩa là hoàn toàn từ bỏ hệ thống suy nghĩ của cái tôi và đến với mọi người từ tình yêu thiêng liêng đó là chúng ta. Đó là động lực để giải thoát cho một người anh em. Ta sẽ giải phóng họ nếu ta tha thứ cho bản thân vì đã nhìn thấy họ như họ chưa từng là, vì nghĩ rằng họ đã nói những điều mà họ chưa bao giờ nói.

Leave a comment