1. Sự kết thúc của những giấc mơ đã được hứa với ta, vì Con Chúa không bị Tình yêu thương của Người bỏ rơi. Chỉ trong những giấc mơ mới có lúc anh ấy dường như bị giam cầm và chờ đợi một sự tự do trong tương lai, nếu có. Nhưng thật ra, những giấc mơ của anh ấy đã tan biến, thay vào đó là sự thật. Và bây giờ, tự do đã thuộc về anh ấy. Ta có nên chờ đợi trong xiềng xích đã bị chặt đứt để được giải thoát, khi Chúa đang ban cho ta tự do ngay lúc này không?
2. Con sẽ chấp nhận lời hứa của Người hôm nay, và đặt trọn niềm tin của con vào đó. Cha của con yêu Con mà Người đã tạo nên giống như chính Người. Liệu Người có giữ lại những món quà Người đã ban cho con không?
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
_________________________________________________________________________________________
Chú thích:
-Sự tự do của tạo phẩm phải là tình yêu thương trọn vẹn, vĩnh viễn không có đối nghịch. Đó chính là chúng ta là một phần của Chúa, thuộc về Chúa. Đó là tình yêu thương bao trùm tất cả, có nghĩa là tội lỗi, cảm giác tội lỗi và nỗi sợ hãi cùng với hệ quả của chúng không tồn tại, ngoại trừ trong giấc mơ.
-Nhưng trong giấc mơ chúng ta vẫn lầm tưởng rằng nỗi sợ hãi đó và tất cả hệ quả của nó như sự tức giận, tội lỗi, đổ lỗi, bệnh tật, cái chết, nạn nhân, thủ phạm hay bất cứ điều gì, chúng ta vẫn tin rằng chúng có sức mạnh ngang bằng với tình yêu thương và cũng có thật như tình yêu thương. Và đây là lý do tại sao sự tha thứ cho tâm bị chia cắt của chúng ta là phương pháp chữa trị duy nhất cho sự chia tách giữa sợ hãi và tình yêu thương.
-Với tâm chia cắt, sợ hãi đi vào trong suy nghĩ của chúng ta. Không có nỗi sợ hãi đó thì chỉ có tình yêu thương không bị gián đoạn không có đối nghịch. Và tạo phẩm luôn là tinh thần và hoàn hảo, có mặt ngay bây giờ ngay tại đây. Nỗi sợ hãi ngăn cản chúng ta trải nghiệm những gì trong tầm tay và nó được trao cho chúng ta như một di sản thừa kế.
-Bài học này thực sự đang làm rõ một cái bẫy lớn của cái tôi mà chúng ta rơi vào rằng sự cứu rỗi của chúng ta sẽ đến vào một thời điểm nào đó trong tương lai, rằng sự sửa lỗi cần có một quá trình phải trải qua, rằng ta không được là kẻ có tội và hãy trở nên trong sạch trước khi Chúa sẽ tha thứ cho chúng ta. Nó khiến chúng ta mù quáng trước sự thật rằng sự hoàn hảo, sự trong sáng của chúng ta theo cách chúng ta được tạo ra đang thực sự diễn ra ngay tại nơi ta đang ở hiện tại. Vì vậy nó có thể được trải nghiêm ngay lập tức. Đó là lý do tại sao Chúa Giêsu có thể chữa lành ngay tức thì.
-Tại sao chúng ta phải đợi trong xiềng xích đã được chặt đứt. Ta có nên chờ đợi trong xiềng xích khi Chúa đang ban cho ta sự tự do ngay bây giờ không? Ta có thể chấp nhận nó bây giờ. Và đôi khi khi mọi việc cần có thời gian bởi vì chúng ta đã xen vào niềm tin rằng việc đó cần có thời gian, thì chúng ta đổ trách nhiệm đó cho Chúa. “Chúa ơi, con đây. Tại sao Chúa không trả lời con. Con chắc chắn không xứng đáng hoặc là Chúa đang trừng phạt con hoặc Chúa đang ngăn cản con.”
-Đã bao nhiêu lần ta chửi rủa Chúa vì điều gì đó đang ám ảnh ta hoặc khiến ta gặp rắc rối mà vẫn chưa được giải quyết. Hãy nhận ra rằng đây là các biện pháp bảo vệ của cái tôi khi nói rằng điều đó là có thật. Nó cần có thời gian, phải có một quá trình. Ta vẫn chưa ở đó hoặc là người tốt nhất. Chúa chưa thấy ta xứng đáng. Ta vẫn chưa đủ khổ đau.
-Tất cả chỉ là những lớp phòng thủ của cái tôi. Chúng ta hãy thừa nhận rằng chúng ta có thể từ bỏ tất cả những điều đó và nói rằng điều duy nhất còn lại để sửa chữa là mong muốn sâu sắc được biết mình là Con Chúa. Ta không có bất cứ điều gì mà ta đã cố gắng thêm vào đó. Một lần nữa, chúng ta quỳ gối, từ bỏ những gì không phải là mình và với lòng khiêm tốn sâu sắc, với lòng tôn kính lớn nhất đối với Chúa.
“Con chấp nhận Người, Chúa của con, và bản thân như Người đã tạo dựng nên con. Con tôn vinh Chúa. Con không có thần tượng nào khác trước Người. Con chỉ muốn sự thật. Bây giờ con đang tha thứ cho tất cả những gì con nghĩ con đã làm để ngăn cản con khỏi ký ức của Người. Con đây, lạy Chúa, như Chúa đã tạo dựng nên con. Con hoàn toàn khỏe mạnh, vô tội và thánh khiết. Danh con là Christ. Con chưa bao giờ thay đổi. Cha ơi, con xin khôi phục vương quốc của Người.”