Bài 277: Xin đừng để con trói buộc Con của Người bằng những luật lệ mà con đặt ra.

1. Con của Người là tự do, thưa Cha. Xin đừng để con tưởng tượng rằng con đã trói buộc anh ấy bằng những luật lệ con đã đặt ra để điều khiển cái thân. Anh ấy không phải tuân theo bất cứ luật lệ nào con đã đặt ra để cố gắng làm cho cái thân được an toàn hơn. Anh ấy không bị thay đổi bởi những gì có thể thay đổi. Anh ấy không phải là nô lệ của bất cứ quy luật nào của thời gian. Anh ấy như Người đã tạo dựng nên, vì anh ấy không biết luật lệ nào ngoài luật lệ của tình yêu thương.

2. Chúng ta đừng tôn thờ thần tượng, cũng đừng tin vào bất kỳ luật nào mà việc tôn thờ thần tượng sẽ đặt ra để che giấu sự tự do của Con Chúa. Anh ấy không bị ràng buộc ngoại trừ bởi niềm tin của mình. Tuy nhiên, anh ấy là gì vượt xa niềm tin của anh ấy vào sự nô lệ hay tự do. Anh ấy tự do bởi vì anh ấy là Con của Cha mình. Và anh ấy không thể bị ràng buộc trừ khi sự thật của Chúa có thể nói dối, và Chúa có thể muốn Người lừa dối chính mình.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Chúng ta hãy nhớ lại Con Chúa là ai. Chúng ta là con Chúa. Chúng ta là một, danh tính của chúng ta là Christ là Ngã duy nhất mà chúng ta cùng chia sẻ. Đó là Con Chúa mà bài học đề cập tới. Và khi nói về những luật mà chúng ta đã đặt ra, điều đó đang nói về ước muốn tách biệt do một tâm riêng biệt tạo ra. Ý nghĩ về nhị nguyên, Chúa và điều gì khác, cuộc sống của sự tách biệt.

-Thực ra chúng ta là gì vượt ra ngoài cái gọi là sự tách biệt. Thực ra chúng ta là gì thì không thể thay đổi được. Bởi vì Chúa là Đấng không thay đổi. Bất cứ điều gì thay đổi dường như chỉ xảy ra trong giấc mơ tách biệt. Vì vậy điều này nói rằng chúng ta, với tư cách là con Chúa trong danh tính thực sự của mình, không bao giờ có thể bị ảnh hưởng hoặc thay đổi bởi bất kỳ ảo tường nào, bất cứ điều gì xảy ra trong cái gọi là thế giới của sự tách biệt,

-Chúng ta với tư cách là Con Chúa không bao giờ làm nô lệ cho bất kỳ cái gọi là quy luật nào của thời gian. Quy luật đó nói rằng ta có ngày sinh, rằng bằng cách nào đó ta đã bước vào giấc mơ tách biệt, rằng ta được sinh ra trong vật chất, rằng ta đang di chuyển theo một dòng thời gian, rằng một số quy luật ảnh hưởng đến tình trạng sức khỏe của ta tùy thuộc vào độ tuổi của mình, rằng chắc chắn cơ thể sẽ già đi và bắt đầu suy yếu, đau nhức và bệnh tật và cuối cùng quy luật lớn của thời gian là cái chết là điều không thể tránh khỏi và thực sự tự nhiên.

-Vì vậy, sự thật chúng ta là gì không làm nô lệ cho bất kỳ niềm tin nào trong số đó. Đó là cái tôi. Nó đã cố gắng xiềng xích con Chúa như thế nào. Con Chúa vẫn như Người tạo dựng nên và không thể thay đổi. Chúng ta không biết quy luật nào ngoài quy luật của tình yêu thương. Đó là những gì đã viết trong tim chúng ta khi tình yêu tạo dựng nên chúng ta như chính nó.

Leave a comment