1. Thưa Cha, Người chỉ có một Con. Và chính là con ấy mà con muốn nhìn vào hôm nay. Anh ấy là tạo phẩm duy nhất của Người. Tại sao con phải thấy hàng ngàn hình dạng trong những gì vẫn là một? Tại sao con phải đặt cho điều duy nhất này cả ngàn cái tên, khi chỉ một cái tên là đủ? Vì Con Cha phải mang Danh Cha, vì Người đã tạo nên anh ấy. Xin đừng để con nhìn anh ấy như một người xa lạ với Cha mình, hay như môt người xa lạ với chính con. Vì anh ấy là một phần của con và con là một phần của anh ấy, và chúng con là một phần của Người, Đấng là Nguồn mạch của chúng con, mãi mãi hợp nhất trong Tình yêu thương của Người; mãi mãi là Con thánh của Chúa.
2. Chúng ta, những người là một, muốn nhận ra sự thật về chính mình hôm nay. Chúng ta muốn trở về nhà và an nghỉ trong sự hợp nhất. Vì nơi đó là sự bình an và không nơi nào khác có thể tìm kiếm và tìm thấy bình an.
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
________________________________________________________________________________
Chú thích:
-Chúa chỉ có một Con ám chỉ Ngã thánh hay Ngã toàn thể, một tạo phẩm đồng nhất mà tất cả chúng ta cùng chia sẻ. Khi ta nhìn anh em mình, ta muốn thấy Ngã thánh này, vượt qua những hình tướng như những cá nhân riêng biệt, ảo tưởng của cái tôi.
-Ta ở trong anh em của mình, anh em của mình ở trong ta và chúng ta ở trong Chúa. Tất cả là một. Đó là trí tuệ, là kế hoạch cứu rỗi hoàn hảo rằng chúng ta không thể biết chính mình cho đến khi chúng ta sẵn sàng coi mỗi anh em mà không có ngoại lệ nào là một với chúng ta. Đó là trở về với sự hợp nhất, là chấp nhận sự sửa lỗi rằng sự tách biệt không hề xảy ra trong sự thật.
-Và cách mà cái tôi ngăn cản cuộc gặp gỡ thánh này, ký ức thánh này nảy sinh là bằng cách sử dụng sự phán xét và các hình tướng, thông qua các giác quan nhận thấy sự khác biệt. Và trong khi chúng ta tin vào giác quan của mình, chúng ta sẽ thần tượng hóa và đồng ý với suy nghĩ về sự khác biệt dựa trên những đánh giá, dựa trên kinh nghiệm trong quá khứ của chúng ta, dựa trên những gì chúng ta nghĩ là chúng ta biết và không có điều nào trong số đó là sự thật.
-Khi ta gặp ai đó, hãy nhớ rằng đó là một cuộc gặp gỡ thánh. ²Như ta nhìn thấy họ, ta sẽ thấy chính mình. ³Như ta đối xử với họ, ta sẽ đối xử với chính mình. ⁴Như ta nghĩ về họ, ta sẽ nghĩ về chính mình. ⁵Đừng bao giờ quên điều này, vì ở họ ta sẽ tìm thấy chính mình hoặc đánh mất chính mình. (T-8.III.4:1-5)
-Vì vậy chúng ta chỉ được yêu cầu tha thứ cho mọi khác biệt, tha thứ cho mọi phán xét, có nghĩa là bỏ qua những câu chuyện mà ta đang đọc trên các phương tiện truyền thông. Ta đang từ bỏ những gì giác quan của ta đang mách bảo. Ta gắn bó với Chúa và cái nhìn duy nhất của Người về tạo phẩm hoàn hảo của Mình. Ta đang tôn vinh Người, tin mà không cần thấy.
-Và khi chúng ta trao tặng món quà tình yêu hoàn hảo đó bất chấp các giác quan đang mách bảo thì đó là bước khai thông đột phá. Đó là lúc chúng ta được ban cho nhãn quan. Nhưng trước tiên chúng ta phải thực hiện phần việc của mình là, ‘Tôi không muốn điều này nữa. Nó không đúng. Anh em khác là một với chính tôi. Tôi sẽ biết bản thân mình trong anh em.’ Đó là tình yêu hoàn hảo.