3. Thế giới là gì?

1. Thế giới là sự nhận thức sai lầm. Nó sinh ra từ lỗi lầm, và nó chưa rời khỏi nguồn của nó. Nó sẽ không tồn tại lâu hơn cái ý nghĩ đã sinh ra nó được trân trọng. Khi ý nghĩ tách biệt được chuyển thành ý nghĩ tha thứ thực sự, thế giới sẽ được nhìn thấy trong một ánh sáng hoàn toàn khác; một ánh sáng dẫn đến sự thật, nơi toàn bộ thế giới phải biến mất và mọi lỗi lầm của nó đều tan biến. Bây giờ nguồn gốc của nó đã mất, và hậu quả của nó cũng không còn.

2. Thế giới được tạo ra như một cuộc tấn công vào Chúa. Nó tượng trưng cho nỗi sợ hãi. Và sợ hãi là gì ngoại trừ sự vắng bóng của tình yêu thương? Vì vậy, thế giới được định là nơi mà Chúa không thể bước vào, và nơi Con của Người có thể tách rời khỏi Người. Tại đây, nhận thức được sinh ra, vì cái biết không thể gây ra những ý nghĩ điên rồ như vậy. Nhưng mắt đánh lừa, và tai nghe lầm. Bây giờ, sai lầm có thể xảy ra, vì sự chắc chắn đã không còn nữa.

3. Các cơ chế của ảo tưởng [các giác quan của cơ thể] đã được sinh ra thay vào đó. Và bây giờ chúng đi tìm những gì đã được trao cho chúng để tìm kiếm. Mục tiêu của chúng là hoàn thành mục đích mà thế giới được tạo ra để chứng kiến và biến thành có thật. Chúng chỉ thấy trong ảo tưởng của thế giới một nền tảng vững chắc nơi sự thật tồn tại, được duy trì tách biệt khỏi sự dối trá. Tuy nhiên, mọi thứ mà chúng báo cáo chỉ là ảo tưởng xa rời sự thật.

4. Vì thị giác được tạo ra để dẫn dắt tránh xa sự thật nên nó có thể được chuyển hướng. Âm thanh trở thành lời kêu gọi Chúa, và mọi nhận thức có thể được ban cho một mục đích mới bởi Đấng mà Chúa đã chỉ định làm Đấng Cứu thế cho thế gian. Hãy đi theo ánh sáng của Ngài, và nhìn thế giới như Ngài nhìn thấy. Chỉ nghe thấy Tiếng nói của Ngài trong tất cả những gì nói với anh em. Và hãy để Ngài ban cho anh em sự bình an và chắc chắn, những điều anh em đã vứt bỏ, nhưng Thiên đường đã gìn giữ cho anh em trong Ngài.

5. Chúng ta đừng hài lòng cho đến khi thế gian chấp nhận nhận thức đã thay đổi của chúng ta. Chúng ta đừng thỏa mãn cho đến khi sự tha thứ được thực hiện trọn vẹn. Và chúng ta đừng cố gắng thay đổi chức năng của mình. Chúng ta phải cứu thế gian. Vì chúng ta, những người đã tạo ra nó, phải nhìn nó qua con mắt của Đấng Christ, rằng những gì được tạo ra để chết có thể được phục hồi cho sự sống đời đời.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_______________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Thế giới là niềm tin sai lầm về sự tách biệt được trân quý. Khi niềm tin ấy được tha thứ, được rút lại, nguồn hay nguyên nhân của nó đã mất, nó cùng những tác động của nó sẽ không còn nữa. Đó là sự cứu rỗi, đó là sự giải thoát hay sự thức tỉnh.

-Niềm tin vào sự tách biệt là có thật đã sinh ra tội lỗi và cảm giác có tội, là thứ sinh ra nỗi sợ hãi về sự trừng phạt. Và đó là tội lỗi và sợ hãi là kết quả của ý nghĩ về sự tách biệt mà chúng ta phóng chiếu và vì vậy thế giới là sự nhận thức sai lầm. Nó chỉ là ý nghĩ được phóng chiếu, không bao giờ có thật. Những bài học gần đây nói rằng không có gì thật trên thế giới này.

-Thế giới tượng trưng cho nỗi sợ hãi và mọi sự sợ hãi trên thế gian đều phát sinh từ nỗi sợ hãi ban đầu này. Nỗi sợ hãi còn là sự vắng mặt của tình yêu thương khi ta tin rằng ta tách rời khỏi Đấng tạo dựng của mình là tình yêu thương vô hạn. Tình yêu thương đó là vĩnh cữu luôn có mặt ngay bây giờ ngay ở đây. Vì vậy sợ hãi chỉ là nỗ lực của chúng ta nhằm làm Chúa biến mất và cố gắng không biết đến Chúa và tình yêu thương của Người là điều vĩnh cữu.

-Tình yêu thương là ánh sáng, sợ hãi là bóng tối, vậy thì sợ hãi chính là sự thiếu vắng ánh sáng trong tâm ta. Đó là ước muốn bóng tối bởi nỗi sợ hãi trong tâm ta, đó là một sự lựa chọn. Khi ta chọn sự sợ hãi và tin vào sự sợ hãi thì đó là sự tấn công vào Chúa vì Người chỉ là tình yêu thương thuần khiết và không có gì khác. Đó không phải là thứ mà ta muốn thừa nhận hoặc nhận thức được. Và ta có quyền chọn lại bằng cách tha thứ.

-Trong cõi trí hay cái biết trên Thiên đường không có nhận thức, không có cái gọi là thức vì thức là tâm tách biệt, tâm phân biệt là lãnh vực của cái tôi. Trong cõi của cái biết, chỉ có một tạo phẩm duy nhất hay chỉ có một Con của Chúa là Christ và chúng ta là một khía cạnh của Con đó. Tất cả đều là một trong cõi đồng nhất này.

Leave a comment