Bài 225: Chúa là Cha ta, và Con của Người yêu thương Người.

1. Thưa Cha, con phải đáp lại Tình yêu thương của Người dành cho con, vì cho và nhận là một, và Cha đã ban tất cả Tình yêu thương của Người cho con. Con phải đáp lại, vì con muốn tình yêu ấy thuộc về con trong sự nhận thức đầy đủ, rực sáng trong tâm con và giữ tâm con trong ánh sáng dịu dàng của nó, không bị xâm phạm, được yêu thương, với nỗi sợ hãi phía sau và chỉ có bình an phía trước. Thật tĩnh lặng làm sao con đường mà Con yêu thương của Người được dẫn dắt đến với Người!

2. Anh em, giờ đây chúng ta tìm thấy sự tĩnh lặng đó. Con đường đã rộng mở. Bây giờ chúng ta cùng nhau bước đi trong bình an. Anh em đã đưa tay ra cho ta và ta sẽ không bao giờ rời xa anh em. Chúng ta là một, và chỉ có sự hợp nhất này là thứ mà chúng ta tìm kiếm, khi chúng ta hoàn thành một vài bước cuối cùng này, khép lại một hành trình chưa từng bắt đầu.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_____________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Tình yêu mà Chúa ban cho chúng ta là trọn vẹn, không chút giới hạn. Để đáp lại, trong nhận thức của mình tình yêu đó cũng phải trọn vẹn bởi vì cái tôi sẽ nói rằng Chúa sẽ không thực hiện những bước cuối cùng và điều này gây sợ hãi. Điều đó có nghĩa rằng nếu ta vẫn còn nỗi sợ Chúa thì giấc mơ tách biêt này sẽ không được khép lại.

-Vậy làm thế nào để chúng ta vượt qua bất kỳ niềm tin đáng sợ nào về Chúa trong tâm mình và có rất nhiều niềm tin này cho dù chúng ta có ý thức được chúng hay không. Nếu cái chết là có thật, nếu bệnh tật là có thật, nếu cơn đau là có thật thì Chúa không tồn tại hoặc Chúa thật tàn nhẫn. Chúng ta sẽ tìm ra cách để khôi phục nhận thức của chúng ta về tình yêu của chúng ta dành cho Chúa thông qua người anh em của chúng ta. Chúng ta hãy cùng nhau đi theo con đường bình an cởi mở này.

Leave a comment