Bài 224: Chúa là Cha ta, và Người yêu thương Con của Người.

1. Danh tính thực sự của ta rất vững chắc, rất cao cả, vô tội, vinh quang và vĩ đại, hoàn toàn nhân từ và không chút tội lỗi, đến mức Thiên đường trông cậy vào Ta để ban ánh sáng cho Ta. Nó cũng thắp sáng thế giới. Đó là món quà Cha ta đã ban cho ta; cũng là món quà ta mang lại cho thế giới. Không có món quà nào ngoài món quà này có thể được cho hoặc nhận. Đây là thực tại, và chỉ có vậy. Đây là sự kết thúc của ảo tưởng. Đó là sự thật.

2. Thứa Cha, Danh con vẫn được Người biết đến. Con đã quên mất Nó, và không biết con đang đi đâu, con là ai, hay con đang làm gì. Xin Cha hãy nhắc nhở con ngay bây giờ, vì con mệt mỏi với thế giới mà con nhìn thấy. Xin Cha cho con thấy điều Người muốn con nhìn thấy thay vào đó.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

____________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Chúng ta được nhắc nhở rằng những thực hành này là nỗ lực với mong muốn vượt ra ngoài lời nói để đi vào một trạng thái được cảm nhận. Chúng ta nói ngắn gọn và sau đó chúng ta chờ đợi trải nghiệm về Chúa đến với nhận thức của chúng ta, vào tâm chúng ta.

-Có cảm giác như đây là sự kết thúc của mọi sự khiêm nhường giả tạo, mọi sự kiêu ngạo về ta là gì. Danh tính thực sự là Ngã thánh toàn thể mà ta chia sẻ với mọi người. Đây là thực tại duy nhất, là sự kết thúc ảo tưởng. Đây là sự thật. Đây là cách chúng ta vượt lên trên sự đồng nhất với cái thân.

-Đó là ánh sáng thống nhất, không phải là bạn có ánh sáng, tôi có ánh sáng. Ánh sáng này là danh tính chung của chúng ta. Đây là ánh sáng mà chúng ta đã cố gắng che giấu đằng sau hình dạng của cái thân, nhưng không có chúng ánh sáng này kết hợp với chính nó một cách dễ dàng bởi vì nó là một. Và vì vậy trong một cái thân là cách chúng ta cố gắng đóng gói và che đậy mình, phủ nhận và chối bỏ thẳng thừng cuộc sống vinh quang mà chúng ta đang có.

-Chúa không biết về thân xác, Chúa biết đến ánh sáng và vì vậy ý ​​tưởng về cái thân ngay khi bạn nhìn thấy nó thì đó là một ảo tưởng. Phán xét của ta, suy nghĩ của ta, giác quan nhìn thấy mọi thứ, tất cả đều không có gì xảy ra cả. Chúng ta thực sự có thể đi đến kết luận là ta sẽ tha thứ cho bản thân vì đã coi anh em mình như một thân xác. Lựa chọn của ta là nhìn thấy cái thân và đi vào bóng tối hoặc muốn hòa nhập với ánh sáng bên kia nơi danh tính thực sự của chúng ta đang thực sự tồn tại.

-Bất cứ điều gì bên cạnh cái thân, nếu ta có một ý nghĩ về cái thân được gọi là sân hận, bệnh tật hay thiếu thốn… thì đều là sự xao nhãng lừa dối. Cái tôi không muốn chúng ta biết sự lừa dối đầu tiên và thực sự hỏi liệu cái thân này có thật không. Nó ngăn cản chúng ta khỏi ánh sáng. Chúng ta đã trải qua hàng ngàn kiếp sống chỉ để cố gắng sửa chữa những gì không có ở đó. Chúng ta đã sống trong thế giới của những sự phân tâm lừa dối và tin rằng nó có ở đó và cố gắng khắc phục nó.

Leave a comment