Ta không phải là một cái thân. Ta tự do.
Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.
(199) Ta không phải là một cái thân. Ta tự do.
Ta là Con Chúa. Hãy tĩnh lặng, hỡi tâm của ta, và suy nghĩ một chút về điều này. Và rồi hãy trở lại trần gian, không có nhầm lẫn về điều mà Cha ta yêu thương mãi mãi như là Con của Người.
Ta không phải là một cái thân. Ta tự do.
Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
__________________________________________________________________________________________
Chú thích:
-Ta nhớ lại ta là gì và khi trở lại thế gian không còn nhầm lẫn về tình yêu thương của Chúa dành cho con của Người và chia sẻ tình yêu đó. Đó không chỉ là nhớ lại và nghĩ rằng đó là tất cả. Điều quan trọng là nhận được, sau đó mở rộng bằng cách chia sẻ nó, củng cố bằng cách chia sẻ nó với anh em của mình.
-Đó không phải là sự thức tỉnh cá nhân nhưng rất nhiều con đường tâm linh thực sự tập trung vào sự tỉnh thức một cách cô lập này. Cho nên vẫn có một tâm riêng tư nghĩ rằng ta đã giác ngộ và vẫn có những người khác chưa giác ngộ, nhưng cho đến khi toàn thể đoàn con thức tỉnh, không ai thực sự về nhà.
-Vì vậy chúng ta cần phải phụng sự. Có cả một chức năng mà Thánh Linh giao cho mỗi chúng ta thực hiện và cho đến khi chúng ta hoàn thành chức năng đó, chúng ta vẫn ở trong chu kỳ sinh tử. Và nó mang lại cho chúng ta niềm vui lớn khi làm điều đó.
-Cái thân là phương tiện để con Chúa trở lại sự lành mạnh, trở về với toàn thể. Nếu tâm tin rằng cái thân là mục tiêu của nó, nó sẽ bóp méo nhận thức của nó về cái thân, và bằng cách ngăn cản sự mở rộng của chính nó ra ngoài thân xác, nó sẽ gây ra bệnh tật bằng cách thúc đẩy sự tách biệt. (T-8.VII.11:3).
-Đó là tất cả bệnh tật, những thôi thúc phép lạ hay sự mở rộng bị chặn lại. Mọi bệnh tật đều xuất phát từ việc chúng ta từ chối mở rộng thôi thúc phép lạ mà không bị cản trở.