Ta không phải là một cái thân. Ta tự do.
Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.
(198) Chỉ có sự lên án của ta mới làm ta tổn thương.
Sự lên án của ta giữ cho nhãn quan của ta tối tăm, và qua con mắt mù quáng của ta, ta không thể thấy được hình ảnh vinh quang của mình. Nhưng hôm nay ta có thể chiêm ngưởng vinh quang này và vui mừng.
Ta không phải là một cái thân. Ta tự do.
Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
_______________________________________________________________________________________
Chú thích:
-Ta không phải là một cái thân. Ta có tin điều đó là sự thật không? Ngay khi ta bắt đầu nghĩ về cái thân, thì đây là thuốc giải độc. Ta hoàn toàn vô hạn và tự do bởi vì ta giống như Chúa đã tạo nên ta theo hình ảnh của Người và giống như Người. Đó là sự thật và không có gì khác là sự thật. Ta không quan tâm các giác quan đang nói gì, đó là những kẻ nói dối. Ta đang bám lấy sự thật. Ta kiên trì, cảnh giác nắm giữ sự thật rằng ta không phải là một cái thân.
-Cách mà chúng ta đang khai thác cái thân hoặc là những thú vui thể xác hoặc sử dụng nó như biện pháp phòng vệ chống lại sự thật thông qua bệnh tật, tuỗi già, coi thường hoặc phán xét nó, tất cả những điều đó phải ra đi bởi vì chúng đều giống nhau, đó là sự tôn thờ cái thân, dù ta ghét hay thích nó. Néu chúng ta vẫn đang nắm giữ những suy nghĩ về thân xác và nói đây là ta. thì đó là con đường cụt. và Thánh Linh sẽ giúp ta quay đầu lại.
-Sự lên án duy trì nhãn quan tăm tối của ta. Sự lên án đồng nhất ta với cái thân. Nó che khuất ánh sáng, nhớ rằng cái thân là chiếc hộp đóng kín làm át đi ánh sáng. Hôm nay chúng ta nhìn thấy vinh quang và vui mừng rằng có một cách nhìn vượt qua cái thân đến sự thật phía sau thông qua nhãn quan của Christ và điều đó mang lại niềm vui thực sự.
-Chúng ta không coi thường hay nói xấu cái thân. Thế giới này và cái thân chỉ là trung tính. Điều chúng ta đang nói ở đây là việc sử dụng của cái tôi đối với cái thân để củng cố sự tách biệt, điều duy nhất chúng ta từng biết trong giấc mơ của cái tôi. Chúng ta đang nói về quá trình chuyển niềm tin từ sợ hãi sang yêu thương và điều đó đòi hỏi chúng ta phải hoàn toàn cho phép Thánh Linh đặt lại và diễn giải lại mục đích của cái thân một cách yêu thương.
-Chúng ta không phải là cái thân. Chúng ta là Tâm và cái thân chỉ là một ý tưởng trong tâm của ta. Ta là ai, ta đang ở đâu và nguồn cảm hứng đều đến từ tâm của Chúa. Đó là ánh sáng mà chúng ta là đang sử dụng cái thân chứ không phải cái thân chứa ánh sáng.