Bài 201: Ôn (181)

Ta không phải là một cái thân. Ta tự do.

Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.

(181) Ta tin tưởng anh em của ta, là một với ta.

Không ai không là anh em của ta. Ta được ban cho sự hợp nhất với vũ trụ và Chúa, Cha của ta, một Đấng tạo dựng của cái toàn thể đó là Ngã của ta, mãi mãi là Một với ta.

Ta không phải là một cái thân. Ta tự do.

Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Ngã của ta là toàn thể. Điều này có nghĩa Ngã của ta không bị phân chia, điều này cũng có nghĩa Nó không thể có đối thủ, không thể có xung đột trong đó. Không thể có mối đe dọa nào đối với Nó từ bên ngoài bởi vì không có gì bên ngoài.

-Tin tưởng anh em của mình là điều cần thiết để thiết lập và giữ vững lòng tin của ta vào khả năng vượt qua sự nghi ngờ và trong đó có sự nghi ngờ bản thân. Khi ta tấn công một người anh em, ta tuyên bố rằng anh ta bị giới hạn bởi những gì ta đã nhận thấy ở anh ta. Ta không nhìn xa hơn những lỗi lầm của anh ấy mà thay vào đó, chúng được phóng đại lên trở thành những thứ cản trở nhận thức của ta về Ngã nằm ngoài những sai lầm của chính ta và vượt qua những tội lỗi dường như của anh ấy cũng như của ta. Đó là Ngã toàn thể, Ngã thánh của chúng ta. Chúng ta đánh mất nhãn quan và cái biết về Ngã thánh mà chúng ta cùng chia sẻ.

-“Không thể tha thứ cho người khác, vì anh em chỉ nhìn thấy tội lỗi của mình ở họ. ³Anh em muốn nhìn thấy chúng ở đó chứ không phải trong anh em. ⁴Đó là lý do tại sao sự tha thứ cho người khác là một ảo tưởng. ⁵Tuy nhiên, đó là giấc mơ hạnh phúc duy nhất trên thế giới; giấc mơ duy nhất không dẫn đến cái chết. ⁶Chỉ ở người khác, anh em mới có thể tha thứ cho chính mình, vì anh em đã gọi anh ta là tội lỗi của anh em, và bây giờ sự vô tội của anh em phải được tìm thấy trong anh ta.” (S-2.I.4:2-6) – The Song of Prayer.

Leave a comment