Bài 172: Ôn (153-154)

Chúa chỉ là Tình yêu thương, và do đó ta cũng vậy.

(153) Trong sự không phòng vệ của ta là sự an toàn của ta.

Chúa chỉ là Tình yêu thương, và do đó ta cũng vậy.

(154) Ta là một trong những người phụng sự Chúa

Chúa chỉ là Tình yêu thương, và do đó ta cũng vậy.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Chúa chỉ là tình yêu thương, và do đó ta cũng vậy. Cái ta nói ở đây là Ngã mà ta chia sẻ cùng mọi người, là Christ, không phải là cái ta cá nhân. Nếu ta chấp nhận điều này, nếu ta biết rằng ta không phải là gì ngoài tình yêu của Chúa, ta cũng sẽ biết rằng tình yêu thương và sự sợ hãi không cùng tồn tại ở một nơi. Ta sẽ cảm nhận ta thực sự là gì trong sự thật, điều này có nghĩa ta sẽ tồn tại trong trạng thái vô tội không đổi của mình. Ta sẽ biết cảm giác tội lỗi và sợ hãi không là gì, chúng ta thậm chí không để ý đến chúng. Và sẽ không có cách nào mà sự cám dỗ của ý tưởng tách biệt có thể đi vào tâm của ta. Và đó là trạng thái mà Chúa Giê-su đã bước vào. Ngay cả khi Ngài ở trong hoàn cảnh khó khăn nhất, Ngài vẫn yêu thương. Và trong hành động cuối cùng của họ là cố gắng tra tấn và giết chết thân xác, Ngài vẫn kiên định cầu nguyện cho họ: “xin Cha tha thứ cho họ vì họ không biết việc họ làm.”

-Một tình yêu biết rằng nó không thể bị tấn công, nó không thể chết và không thể bị đe dọa. Và đó là trạng thái trong sự không phòng vệ là sự an toàn của ta. Chúng ta không bảo vệ vì chúng ta biết chúng ta là gì. Đó là sự an toàn thực sự khỏi hệ thống suy nghĩ của cái tôi. Ta không bị cám dỗ xem một anh em là kẻ thù. Ta sẽ chỉ mãi mãi nhìn thấy hoặc tình yêu hoặc tiếng gọi tình yêu, và biết rằng là tình yêu thương, ta có thể đáp lại tiếng gọi tình yêu đó bằng yêu thương mà không phải gì khác.

– Khi chúng ta thực sự bị kích động bởi ai đó hoặc điều gì đó, chúng ta sợ hãi ngay lập tức và sau đó phản công hoặc phòng thủ. Ta giờ đây rơi vào tình huống nguy hiểm vì ta xem phòng thủ là an toàn. Thông qua cái tôi, chúng ta thấy tấn công là an toàn. Chúng ta đang biến những phóng chiếu của chính mình thành hiện thực và tự trang bị để bảo vệ mình khỏi những gì ta tạo ra ngay từ đầu trong tâm và phóng chiếu ra ngoài. Đây thực sự ở cấp độ của tâm nhiều hơn. Khi bất ngờ ta rơi vào tình huống nguy hiểm, đừng tìm cách thay đổi hiện tượng bên ngoài vì ta vẫn đang chịu quy luật của cái tôi, mà thay đổi ta đang nhìn với ai. Cái tôi luôn nhìn thấy mối đe dọa. Trong một tích tắc, ta cần chọn lại rằng có một cách nhìn khác về anh em của mình, có một tình yêu đang hiện diện ngay ở đây. Trong phút chốc, tìm thấy ánh sáng bên trong, cảm giác bình an bên trong và cầu xin Chúa hay Thánh Linh cho ta biết phải làm gì hay nói gì. Ta sẽ được đưa ra một suy nghĩ và truyền đạt ý nghĩ đó sẽ phá vở sự mê lầm không những trong tâm ta mà cả trong tâm của kẻ tấn công tiềm năng. Nhiều kẻ tấn công tiềm năng bông chốc thấy mình đứng đó lầm bầm điều gì hoặc nói lời xin lỗi rồi bỏ đi hoặc vấp ngã.

-Ta nằm trong số những người phụng sự Chúa, điều đó có nghĩa là ta không thể tin rằng mình không xứng đáng hoặc có bất kỳ sự khiêm tốn giả tạo nào, bị đối xử bất công hoặc bị tấn công. Việc đánh giá giá trị của chúng ta không phải là việc của chúng ta, giá trị của ta do Chúa xác định.

-Chúa chỉ là tình yêu thương, do đó ta cũng vậy, vì vậy sứ vụ của chúng ta bao gồm việc thể hiện và mở rộng tình yêu thương mà chúng ta là. Chúng ta là những người phục vụ luôn sẵn sàng chờ đợi sự hướng dẫn từ tiếng nói của Chúa.

-Về mặt thực tế, đó là mong muốn của chúng ta thực sự vượt qua lợi ích cá nhân bởi vì chúng ta không thể là một trong những người phục vụ Chúa nếu chúng ta vẫn cố gắng tìm kiếm lợi ích cá nhân tách rời khỏi những người khác, khi chúng ta vẫn tin rằng chúng ta là một cái tâm riêng tư với các mục tiêu cá nhân có thể xung đột với các mục tiêu của người khác, điều này sẽ không có kết quả.

Leave a comment