1. Anh em là người cảm thấy bị đe dọa bởi thế giới đang thay đổi này, những thay đổi của số phận và những trò đùa cay đắng của nó, những mối quan hệ ngắn ngủi của nó và tất cả những “món quà” mà nó chỉ cho mượn để lấy đi một lần nữa; hãy chú ý kỹ bài học này. Thế giới không mang lại sự an toàn. Nó bắt nguồn từ sự tấn công, và tất cả những “món quà” có vẻ an toàn của nó đều là những sự lừa dối ảo tưởng. Nó tấn công, rồi lại tấn công. Không thể có tâm bình an nơi có nguy hiểm đe dọa như vậy.
2. Thế giới chỉ làm phát sinh sự phòng thủ. Vì mối đe dọa mang đến sự tức giận, sự tức giận khiến cuộc tấn công có vẻ hợp lý, bị khiêu khích thực sự, và chính đáng dưới danh nghĩa tự vệ. Tuy nhiên, sự phòng thủ là mối đe dọa kép. Vì nó chứng tỏ sự yếu kém, và thiết lập một hệ thống phòng thủ không thể hoạt động. Giờ đây, những kẻ yếu còn suy yếu hơn nữa, vì có sự phản bội bên ngoài và vẫn còn có sự phản bội lớn hơn bên trong. Tâm bây giờ bối rối, và không biết quay về đâu để tìm lối thoát khỏi những tưởng tương của nó.
3. Điều đó giống như một vòng tròn giữ chặt lấy nó, trong đó một vòng tròn khác trói buộc nó và một vòng tròn khác trong vòng tròn đó, cho đến khi không còn có thể hy vọng hoặc tìm được lối thoát. Tấn công, phòng thủ; phòng thủ, tấn công trở thành những vòng tròn của giờ và ngày trói buộc cái tâm bằng những dải thép nặng được bọc sắt, quay trở lại chỉ để bắt đầu lại. Dường như không có sự phá vỡ cũng không có sự kết thúc trong sự kềm kẹp ngày càng siết chặt của sự giam cầm đối với tâm.
4. Phòng thủ là cái giá đắt nhất trong tất cả những cái giá mà cái tôi đòi hỏi. Trong chúng ẩn chứa sự điên rồ dưới một hình thức nghiệt ngã đến mức hy vọng về sự lành mạnh dường như chỉ là một giấc mơ viễn vông, vượt quá khả năng. Cảm giác về mối đe dọa mà thế giới khuyến khích còn sâu sắc hơn rất nhiều, và vượt xa mức độ điên cuồng và cường độ mà anh em có thể hình dung, đến mức anh em không hề biết gì về tất cả sự tàn phá mà nó đã gây ra.
5. Anh em là nô lệ của nó (sự phòng thủ). Anh em không biết phải làm gì vì sợ nó. Anh em không hiểu anh em đã được tạo ra để hy sinh nhiều như thế nào, người cảm nhận được sự kềm kẹp sắt đá của nó lên trái tim mình. Anh em không nhận ra anh em đã làm gì để phá hoại sự bình an thánh của Chúa bằng sự phòng thủ của anh em. Vì anh em nhìn thấy Con Chúa chỉ là một nạn nhân bị tấn công bởi những điều tưởng tượng, những giấc mơ và những ảo tưởng mà anh ấy đã tạo ra; tuy nhiên bất lực trước sự hiện diện của chúng, chỉ cần được bảo vệ bằng nhiều tưởng tượng hơn nữa và những giấc mơ mà ảo tưởng về sự an toàn của anh ta an ủi anh ta.
6. Không phòng thủ là sức mạnh. Nó chứng tỏ sự công nhận Đấng Christ trong anh em. Có lẽ anh em sẽ nhớ lại đoạn văn khẳng định rằng sự lựa chọn luôn được thực hiện giữa sức mạnh của Đấng Christ và sự yếu đuối của chính anh em, được coi tách biệt khỏi Ngài. Sự không phòng thủ không bao giờ có thể bị tấn công, vì nó nhận ra sức mạnh quá lớn nên tấn công là điều điên rồ, hay một trò chơi ngớ ngẩn mà một đứa trẻ mệt mỏi có thể chơi, khi nó quá buồn ngủ để nhớ mình muốn gì.
7. Phòng thủ là điểm yếu. Nó tuyên bố rằng anh em đã chối bỏ Đấng Christ và trở nên sợ hãi sự giận dữ của Cha Ngài. Bây giờ điều gì có thể cứu anh em khỏi ảo tưởng về một vị thần giận dữ, mà hình ảnh đáng sợ anh em tin rằng anh em nhìn thấy đang hoạt động trong mọi điều ác trên thế giới? Điều gì ngoài ảo tưởng có thể bảo vệ anh em bây giờ, khi anh em chỉ chiến đấu với ảo tưởng.
8. Hôm nay chúng ta sẽ không chơi những trò trẻ con như vậy nữa. Vì mục đích thực sự của chúng ta là cứu thế giới, và chúng ta sẽ không đánh đổi niềm vui bất tận mà chức năng của chúng ta mang lại cho chúng ta để lấy sự ngu ngốc. Chúng ta sẽ không để hạnh phúc của chúng ta trôi qua bởi vì một mảnh giấc mơ vô nghĩa (thế giới) tình cờ lướt qua tâm chúng ta, và chúng ta nhầm lẫn những hình ảnh trong đó với Con Chúa; khoảnh khắc nhỏ bé của nó với sự vĩnh cữu.
9. Hôm nay, chúng ta nhìn vượt qua những giấc mơ, và nhận ra rằng chúng ta không cần phải phòng vệ bởi vì chúng ta được tạo nên không thể bị tấn công, không có bất kỳ suy nghĩ, ước muốn hay giấc mơ nào trong đó tấn công có ý nghĩa gì. Bây giờ chúng ta không thể sợ hãi, vì chúng ta đã bỏ lại mọi ý nghĩ sợ hãi phía sau. Và trong sự không phòng thủ, chúng ta đứng vững, yên tâm chắc chắn về sự an toàn hiện tại của mình, chắc chắn về sự cứu rỗi; chắc chắn rằng chúng ta sẽ hoàn thành mục đích đã chọn của mình, khi sứ vụ của chúng ta mở rộng phước lành thánh của nó trên khắp thế giới.
10. Hãy tĩnh lặng một lúc, và trong im lặng hãy nghĩ mục đích của anh em thánh khiết biết bao, anh em an toàn như thế nào, không gì có thể chạm tới trong ánh sáng của nó. Những người phụng sự Chúa đã chọn rằng sự thật ở bên họ. Ai thánh khiết hơn họ? Ai có thể chắc chắn hơn rằng hạnh phúc của mình được đảm bảo hoàn toàn. Và ai có thể được bảo vệ mạnh mẽ hơn? Những người trong số những người được Chúa chọn, bởi sự lưa chọn của Người và cũng của chính họ có thể cần đến sự bảo vệ nào?
11. Chức năng của những người phục vụ Chúa là giúp anh em của mình lựa chọn như họ đã làm. Chúa đã chọn tất cả, nhưng ít người nhận ra Ý muốn của Người chỉ là của chính họ. Và trong khi anh em không dạy được những gì anh em đã học, sự cứu rỗi vẫn chờ đợi và bóng tối giam giữ thế giới trong sự giam cầm nghiệt ngã. Anh em cũng sẽ không biết rằng ánh sáng đã đến với anh em, và việc giải thoát của anh em đã hoàn thành. Vì anh em sẽ không nhìn thấy ánh sáng, cho đến khi anh em mang nó đến cho tất cả anh em của mình. Khi họ nhận nó từ tay của anh em, anh em cũng sẽ nhận ra nó là của mình.
12. Sự cứu rỗi có thể được xem là một trò chơi mà những trẻ em hạnh phúc vui chơi. Nó được thiết kế bởi Đấng yêu thương con cái của Người, và sẽ thay thế những đồ chơi đáng sợ của chúng bằng những trò chơi vui nhộn, dạy chúng biết rằng trò chơi sợ hãi đã không còn nữa. Trò chơi của Người dạy dỗ trong hạnh phúc vì không có kẻ thua cuộc. Mọi người chơi đều phải chiến thắng, và trong sự chiến thắng của mình, lợi ích của mọi người được đảm bảo. Trò chơi của sợ hãi được vui vẻ gạt sang một bên, khi trẻ con thấy được những lợi ích mà sự cứu rỗi đem lại.
13. Anh em là người đã chơi đến mức mất hết hy vọng, bị Cha mình bỏ rơi, bị bỏ lại một mình trong nỗi kinh hoàng trong một thế giới đáng sợ, bị tội lỗi và cảm giác tội lỗi làm cho phát điên; bây giờ hãy vui vẻ lên. Trò chơi đó đã kết thúc. Bây giờ thời kỳ yên tĩnh đã đến, trong đó chúng ta vứt bỏ những trò chơi tội lỗi, và vĩnh viễn chặn đứng những suy nghĩ kỳ lạ và trẻ con về tôi lỗi của chúng ta khỏi tâm trong sáng và thánh khiết của con cái Thiên đường và Con của Chúa.
14. Chúng ta chỉ tạm dừng thêm một giây lát nữa, để chơi trò chơi hạnh phúc cuối cùng của chúng ta trên trái đất này. Và sau đó chúng ta đi đến vị trí xứng đáng của mình nơi sự thật tồn tại và trò chơi là vô nghĩa. Như thế câu chuyện kết thúc. Hãy để ngày này mang chương cuối cùng đến gần hơn với thế giới, để mọi người có thể biết được câu chuyện anh ấy đọc về số phận kinh hoàng, sự thất bại của mọi hy vọng, sự bảo vệ đáng thương của anh ấy trước sự báo thù mà anh ấy không thể thoát khỏi, nhưng chỉ là tưởng tượng mê lầm của chính anh ấy. Những người phụng sự Chúa đã đến để đánh thức anh ấy khỏi những giấc mơ đen tối mà câu chuyện này đã gợi lên trong ký ức bối rối, hoang mang về câu chuyện bị bóp méo này. Con Chúa cuối cùng có thể mĩm cười khi biết rằng điều này không đúng.
15. Hôm nay chúng ta sẽ thực hành theo một hình thức mà chúng ta sẽ duy trì trong một thời gian dài. Chúng ta sẽ bắt đầu mỗi ngày bằng cách chú ý vào ý tưởng hàng ngày càng lâu càng tốt. Năm phút bây giờ trở thành thời gian ít nhất chúng ta dành cho việc chuẩn bị cho một ngày mà sự cứu rỗi là mục tiêu duy nhất của chúng ta. Mười phút sẽ tốt hơn; mười lăm phút càng tốt hơn nữa. Và khi sự phân tâm không còn xuất hiện để làm chúng ta xa rời mục đích của mình, chúng ta sẽ thấy rằng nửa tiếng là thời gian quá ngắn để dành cho Chúa. Chúng ta cũng sẽ không sẵn sàng dành ít hơn vào buổi tối, với lòng biết ơn và niềm vui.
16. Mỗi giờ làm tăng thêm sự bình an ngày càng tăng của chúng ta, khi chúng ta nhớ trung thành với Ý muốn mà chúng ta chia sẻ với Chúa. Đôi khi, có lẽ, một phút, thậm chí ít hơn, sẽ là thời gian nhiều nhất chúng ta có thể dành ra khi giờ đã điểm. Đôi lúc chúng ta sẽ quên. Những lúc khác, công việc của thế giới sẽ đến gần chúng ta, và chúng ta không thể rút lui một lát, và hướng suy nghĩ của mình về Chúa.
17. Tuy nhiên khi chúng ta có thể, chúng ta sẽ quan sát sự tin tưởng của chúng ta như những người phụng sự Chúa, trong việc hàng giờ nhớ đến sứ mệnh của chúng ta và Tình yêu thương của Người. Và chúng ta sẽ yên lặng ngồi bên cạnh và chờ đợi Người và lắng nghe Tiếng nói của Người, và tìm hiểu điều Người muốn chúng ta làm trong giờ sắp đến; trong khi cảm ơn Người vì tất cả những món quà Người đã ban cho chúng ta trong giờ đã qua.
18. Trong thời gian, với sự thực hành, anh em sẽ không bao giờ ngừng suy nghĩ về Người, và nghe Tiếng nói yêu thương của Người dẫn dắt bước chân của anh em vào những con đường tĩnh lặng, nơi anh em sẽ bước đi trong sự không phòng vệ thực sự. Vì anh em sẽ biết rằng Thiên đường đi cùng anh em. Anh em cũng sẽ không để tâm của mình rời xa Người một giây phút nào, mặc dù thời gian của anh em được dành để mang lại sự cứu rỗi cho thế giới. Anh em nghĩ rằng Người sẽ không làm cho điều này trở thành có thể, với anh em những người đã chọn thực hiện kế hoạch của Người để cứu rỗi thế giới và anh em?
19. Hôm nay chủ đề của chúng ta là sự không phòng vệ của chúng ta. Chúng ta chào đón điều đó, khi chúng ta chuẩn bị đón tiếp một ngày. Chúng ta vươn lên mạnh mẽ trong Christ, và để cho sự yếu đuối của ta biến mất, khi chúng ta nhớ rằng sức mạnh của Ngài ở trong chúng ta. Chúng ta sẽ nhắc nhở mình rằng Ngài vẫn ở bên cạnh chúng ta trong suốt cả ngày, và không bao giờ để sự yếu đuối của chúng ta không được nâng đỡ bởi sức mạnh của Ngài. Chúng ta kêu gọi sức mạnh của Ngài mỗi khi chúng ta cảm thấy mối đe dọa từ sự phòng thủ của chúng ta làm suy yếu mục đích chắc chắn của chúng ta. Chúng ta sẽ tạm dừng một lát, khi Ngài nói với chúng ta, “Ta ở đây.”
20. Sự thực tập của anh em bây giờ sẽ bắt đầu cần có sự tha thiết của tình yêu thương, để giúp anh em giữ cho tâm mình không lang thang khỏi ý định của nó. Đừng sợ hãi và rụt rè. Không thể nghi ngờ rằng anh em sẽ đạt được mục tiêu cuối cùng của mình. Những người phụng sự Chúa không bao giờ có thể thất bại, bởi vì tình yêu thương và sức mạnh và sự bình an tỏa sáng từ họ đến với tất cả anh em của họ đến từ Người. Đây là những món quà của Người dành cho anh em. Sự không phòng vệ là tất cả những gì anh em cần để đáp lại Ngài. Anh em đặt sang một bên chỉ những gì chưa bao giờ có thật, để nhìn vào Christ và thấy sự vô tội của Ngài.
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
___________________________________________________________________________________________________________
Chú thich:
-Trong sự không phòng vệ của ta là sự an toàn của ta. Điều này không phải trái ngược với cách chúng ta được nuôi dưỡng và giáo dục trên thế giới này sao, bởi vì cái tôi nói rằng sự an toàn của ta nằm ở khả năng phòng thủ của ta. Nhưng ở đây nói rằng sự không phòng vệ của ta là nơi ta được an toàn.
-Thế giới đó là một hệ thống khép kín của phòng thủ và tấn công, phòng thủ sinh ra tấn công, tấn công sinh ra phòng thủ và nó cứ tiếp tục diễn ra như vậy, nó đã diễn ra hơn 13 tỷ năm trong ảo tưởng về thời gian. Ý nghĩ đầu tiên là ta là cái ngã tách biệt. Ta bây giờ yếu đuối và dễ bị tổn thương, đơn độc một mình không có Chúa, không còn sự hợp nhất. nỗi sợ hãi và cảm giác tội lỗi đang điều khiển cuộc chơi.
-Vậy thì cuộc tấn công đầu tiên của lời nói dối này về việc ta là cái ngã tách biệt, ngay sau đó cảm giác tội lỗi đó được phóng chiếu vào bất cứ điều gì, vô số cách mà cái tôi sẽ tự dán nhãn cho là tấn công. vậy có phải chúng ta đang phóng chiếu tội lỗi trong tâm mình ra thế giới và nó quay trở lại với chúng ta dưới dạng bệnh tật, thiếu thốn, xung đột, bất kể vấn đề mà ta có thể gặp phải là gì. Có thứ gì đó ở ngoài kia mà ta cần phải tự bảo vệ mình vì ta yếu đuối và có thứ gì đó có vẻ thật ngoài kia và bây giờ ta đang cố gắng tự bảo vệ mình trước một mối đe dọa thực sự.
-Trò chơi này nó cứ lặp đi lặp lại, lặp đi lặp lại nhưng tất cả đều bắt đầu với cái ta tách biệt, phóng chiếu, phòng thủ, tấn công, phòng thủ, tấn công lặp đi lặp lại và không bao giờ có giải pháp nào cả, không có cách nào thoát khỏi nó cho đến khi ai đó nói rằng phải có cách tốt hơn, tôi từ bỏ trò chơi này là sự điên rồ và chúng ta học cách nhận ra được. Đây là tâm và nó không ở ngoài kia mà tất cả đang diễn ra ở đây trong tâm và đó là cảm giác tội lỗi.