Bài 152: Quyền quyết định là của ta.

1. Không ai có thể chịu mất mát trừ khi đó là quyết định của chính mình. Không ai phải chịu đau khổ ngoại trừ anh ấy chọn trạng thái này cho mình. Không ai có thể đau buồn, sợ hãi hay nghĩ rằng anh ấy bị bệnh trừ khi đây là những kết quả mà anh ấy muốn. Và không ai chết mà không có sự đồng ý của chính mình. Không có gì xảy ra ngoại trừ việc thể hiện mong muốn của anh em, và không có gì anh em chọn mà bị bỏ qua. Đây là thế giới của anh em, đầy đủ mọi chi tiết. Đây là toàn bộ thực tại của nó dành cho anh em. Và sự cứu rỗi chỉ có ở đây.

2. Anh em có thể tin rằng cách nhìn này là cực đoan và quá bao quát để có thể là sự thật. Tuy nhiên, sự thật có thể có ngoại lệ không? Nếu anh em có món quà về mọi thứ, liệu mất mát có thể là thật không? Nỗi đau có thể là một phần của bình an hay đau buồn là một phần của niềm vui không? Sợ hãi và bệnh tật có thể xâm nhập vào một tâm nơi tình yêu thương và sự thánh khiết hoàn hảo ngự trị không? Sự thật phải bao hàm tất cả, nếu nó là sự thật. Không chấp nhận những điều đối lập và không có ngoại lệ, vì làm như thế là mâu thuẫn hoàn toàn với sự thật.

3. Sự cứu rỗi là sự thừa nhận rằng sự thật là sự thật và không có cái gì khác là sự thật. Điều này anh em đã từng nghe trước đây, nhưng có thể chưa chấp nhận cả hai phần của nó. Không có cái thứ nhất thì cái thứ hai không có ý nghĩa. Nhưng không có cái thứ hai thì cái thứ nhất không còn đúng nữa. Sự thật không thể có điều ngược lại. Điều này không thể thường xuyên nói và nghĩ tới. Vì nếu điều không đúng cũng đúng như điều đúng, vậy thì một phần sự thật là sai. Và sự thật đã mất đi ý nghĩa của nó. Không có gì ngoài sự thật là đúng, và cái gì sai là sai.

4. Đây là cách phân biệt đơn giản nhất, nhưng cũng khó hiểu nhất. Nhưng không phải vì đó là sự phân biệt khó nhận ra. Nó ẩn đằng sau vô số lựa chọn dường như không hoàn toàn là của anh em. Và do đó sự thật có vẻ có một số khía cạnh phủ nhận sự nhất quán, nhưng dưởng như không phải vậy mà là những mâu thuẫn do anh em đưa ra.

5. Như Chúa tạo nên anh em, anh em phải không thay đổi, với những trạng thái nhất thời theo định nghĩa là sai. Và điều đó bao gồm tất cả những thay đổi về cảm giác, những thay đổi về tình trạng của thân và tâm; trong mọi nhận thức và trong mọi phản ứng. Đây là tính bao hàm tất cả, phân biệt sự thật với sự giả dối, và điều giả dối được tách biệt khỏi sự thật, như nó vốn là.

6. Không lạ sao khi anh em tin rằng nghĩ rằng anh em đã tạo ra thế giới mà anh em nhìn thấy là ngạo mạn? Chúa không tạo ra nó. Về điều này anh em có thể chắc chắn. Người có thể biết gì về điều vô thường, tội lỗi và cảm giác mắc tội, sợ hãi, khổ đau và cô đơn, và cái tâm sống trong một cái thân phải chết? Anh em chỉ buộc tội Người là điên rồ, khi nghĩ rằng Người đã tạo ra một thế giới nơi những điều như vậy dường như là có thật. Người không điên. Tuy nhiên, chỉ có sự điên rồ mới tạo ra một thế giới như thế náy.

7. Nghĩ rằng Chúa đã tạo ra sự hỗn loạn là mâu thuẫn với Ý muốn của Người, bày ra những điều trái ngược với sự thật, và chịu chết để chiến thắng sự sống; tất cả điều này là sự kiêu ngạo. Sự khiêm nhường sẽ nhận ra ngay những điều này không phải của Người. Và anh em có thể thấy những gì Chúa không tạo ra không? Nghĩ rằng anh em có thể chỉ đơn thuần là tin rằng anh em có thể nhận thức được những gì Chúa không muốn. Và điều gì có thể kiêu ngạo hơn thế này.

8. Hôm nay, chúng ta hãy thực sự khiêm nhường, và chấp nhận những gì chúng ta đã tạo ra như nó là. Quyền quyết định là của chúng ta. Hãy quyết định chỉ chấp nhận vị trí xứng đáng của anh em với tư cách là người đồng tạo dựng nên vũ trụ, và tất cả những gì anh em nghĩ mình đã tạo ra sẽ biến mất. Những gì hiện lên trong nhận thức khi đó sẽ là tất cả những gì đã từng có, vĩnh viễn như bây giờ. Và nó sẽ thay thế cho sự tự lừa dối được thực hiện chỉ để chiếm đoạt bàn thờ của Cha và Con.

9. Hôm nay chúng ta thực hành sự khiêm nhường thật sự, từ bỏ sự giả vờ giả tạo mà cái tôi tìm cách chứng tỏ điều đó là kiêu ngạo. Chỉ có cái tôi mới có thể kiêu ngạo. Nhưng sự thật thì khiêm nhường khi thừa nhận sức mạnh, sự bất biến và sự toàn vẹn vĩnh cửu của nó, bao trùm tất cả, món quà hoàn hảo của Chúa dành cho Con yêu dấu của Người. Chúng ta gạt bỏ sự kiêu ngạo nói rằng chúng ta là kẻ tội lỗi, mắc tội và sợ hãi, xấu hổ về chúng ta là gì; và thay vào đó hướng lòng mình với sự khiêm nhường thật sự lên Đấng đã tạo nên chúng ta vô nhiễm, giống như chính Người trong quyền năng và trong tình yêu thương.

10. Quyền quyết định là của chính chúng ta. Và chúng ta chấp nhận từ Người những gì chúng ta là, và khiêm nhường nhận ra Con Chúa. Công nhận Con Chúa cũng ngụ ý rằng mọi quan niệm về bản thân được gạt sang một bên và được coi là sai lầm. Sự kiêu ngạo của chúng đã được nhận thấy. Và trong sự khiêm nhường, ánh sáng rực rỡ của Con Chúa, sự hiền lành, sự vô tội hoàn hảo của anh ấy, Tình yêu thương của Cha, quyền được lên Thiên đường và giải thoát khỏi địa ngục của anh ấy, đều được vui vẻ chấp nhận là của chúng ta.

11. Bây giờ chúng ta cùng nhau vui mừng thừa nhận rằng những lời nói dối là sai, và chỉ có sự thật là đúng. Chúng ta chỉ nghĩ về sự thật khi chúng ta thức dậy, và dành năm phút thực tập theo cách của nó, khuyến khích tâm sợ hãi của chúng ta với điều này:

Quyền quyết định là của ta.

Ngày hôm nay, ta sẽ chấp nhận bản thân mình như

Ý muốn của Cha ta đã tạo nên ta.

Sau đó chúng ta sẽ chờ đợi trong im lặng, từ bỏ mọi sự tự lừa dối, khi chúng ta khiêm tốn cầu xin Ngã của chúng ta để Ngài tiết lộ chính Ngài cho chúng ta. Và Đấng không bao giờ rời đi sẽ trở lại với nhận thức của chúng ta, biết ơn vì đã khôi phục lại ngôi nhà của Ngài cho Chúa, như ban đầu.

12. Hãy kiên nhẫn chờ đợi Ngài suốt cả ngày, và hàng giờ mời Ngài bằng những lời bắt đầu một ngày, kết thúc nó với lời mời tương tự đến Ngã của anh em. Tiếng nói của Chúa sẽ trả lời, vì Ngài nói thay cho anh em và cho Cha của anh em. Ngài sẽ thay thế sự bình an của Chúa cho mọi ý nghĩ điên cuồng của anh em, sự thật của Chúa cho sự tự lừa dối, và Con Chúa thay cho những ảo tưởng của anh em về chính mình.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

___________________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Quy luật cơ bản của nhận thức là những gì ta tin thì có ở đó và ta tin nó ở đó bởi vì ta muốn nó ở đó. Nhận thức không có quy luật nào khác ngoài quy luật này. Chúng ta luôn thấy, cảm nhận, nghe và trải nghiệm chính xác những gì chúng ta tin là có ở đó và cách duy nhất chúng ta có thể nhận thức được bất kỳ xung đột hoặc nghịch cảnh nào là dựa trên một tiền đề rằng chúng ta mong muốn điều đó. Điều này nghe có vẻ điên rồ và phản trực giác nhưng thực sự chúng ta mong muốn điều đó. Chúng ta đã tách ra thông qua cái tôi, tách ra và giấu đi ham muốn trong cái mà chúng ta gọi là hầm chứa của cái tôi với hy vọng rằng chúng ta sẽ không bao giờ tìm thấy nó và chữa lành nó. Chúng ta thực sự mong muốn mọi thứ mà chúng tôi cảm nhận được dù đó là những điều tồi tệ, mọi thứ chúng ta trải nghiệm đều xuất phát từ mong muốn của chúng tôi về nó.

-Điều này khá lớn, phải không? Đó là lý do tại sao quyền quyết định phải là của riêng ta, bởi vì nếu chúng ta không lấy lại được quyền quyết định đó, chúng ta sẽ không bao giờ có thể quyết định cùng Chúa, chúng ta sẽ luôn quyết định trong bóng tối sâu thẳm hầm chứa bản ngã vô thức để tự tấn công mình.

Leave a comment