Bài 151: Mọi thứ đều là tiếng vọng của Tiếng nói của Chúa.

1. Không ai có thể phán xét dựa trên bằng chứng một phần. Đó không phải là sự phán xét. Nó chỉ đơn thuần là một ý kiến ​​dựa trên sự thiếu hiểu biết và nghi ngờ. Cái vẻ chắc chắn của nó chỉ là sự che đậy cho sự không chắc chắn mà nó muốn che giấu. Nó cần sự bảo vệ phi lý bởi vì nó là phi lý. Và sự bảo vệ của nó có vẻ mạnh mẽ, thuyết phục, và không có nghi ngờ gì vì tất cả những nghi ngờ đều ẩn bên dưới.

2. Anh em dường như không nghi ngờ thế giới mà anh em nhìn thấy. Anh em thực sự không đặt câu hỏi về những gì được thể hiện qua con mắt trần. Anh em cũng không hỏi tại sao anh em tin vào điều đó, mặc dù anh em đã học được từ lâu rằng các giác quan của anh em thực sự lừa dối. Việc anh em tin chúng đến từng chi tiết cuối cùng mà chúng báo cáo thậm chí còn kỳ lạ hơn, khi anh em dừng lại để nhớ lại chúng thực sự đã làm chứng sai nhiều lần như thế nào ! Tại sao anh em lại hoàn toàn tin tưởng chúng như vậy? Tại sao ngoại trừ vì mối nghi ngờ ẩn bên dưới, điều mà anh em muốn che giấu để tỏ ra chắc chắn?

3. Làm thế nào anh em có thể phán xét? Sự phán xét của anh em dựa trên bằng chứng ​​mà các giác quan đưa ra cho anh em. Tuy nhiên, chứng cứ chưa bao giờ giả dối hơn thế này. Nhưng còn cách nào khác để anh em đánh giá thế giới mà anh em nhìn thấy? Anh em đặt niềm tin thảm hại vào những gì mắt và tai anh em báo cáo. Anh em nghĩ rằng ngón tay của anh em chạm vào thực tại và đến gần sự thật. Đây là nhận thức mà anh em hiểu và nghĩ là thực hơn những gì được chứng kiến ​​bởi Tiếng nói vĩnh cửu cho chính Chúa.

4. Đây có thể là sự phán xét không? Anh em thường được thúc giục kiềm chế phán xét, không phải vì đó là quyền bị từ chối đối với anh em. Anh em không thể phán xét. Anh em chỉ có thể tin vào những phán đoán của cái tôi, tất cả chúng đều sai. Nó hướng dẫn các giác quan của anh em một cách cẩn thận, để chứng tỏ anh em yếu đuối đến mức nào; bất lực và sợ hãi biết bao, sợ hãi về sự trừng phạt công bằng, đen tối vì tội lỗi như thế nào, khốn khổ đến mức nào trong cảm giác tội lỗi của mình.

5. Điều này nó nói đến, và sẽ bảo vệ, nó cho biết anh em là chính mình. Và anh em tin điều này là như vậy một cách chắc chắn bướng bỉnh. Tuy nhiên, bên dưới vẫn là sự nghi ngờ tiềm ẩn rằng những gì nó cho anh em thấy là thực tại với niềm tin chắc chắn như vậy nó không tin. Nó chỉ lên án bản thân mình. Nó nhìn thấy tội lỗi trong chính nó. Đó là sự tuyệt vọng của chính nó mà nó nhìn thấy ở anh em.

6. Đừng nghe giọng nói của nó. Những nhân chứng mà nó gửi đến để chứng minh cho anh em thấy tội ác của nó là của chính anh em đều sai, và nói một cách chắc chắn về những gì chúng không biết. Niềm tin của anh em vào chúng là mù quáng bởi vì anh em sẽ không chia sẻ những nghi ngờ mà chúa của chúng (cái tôi) không thể đánh bại hoàn toàn. Anh em tin rằng nghi ngờ chư hầu của nó (giác quan của anh em) là nghi ngờ chính mình.

7. Tuy nhiên, anh em phải học cách nghi ngờ bằng chứng của chúng (vì điều này) sẽ dọn đường để (anh em) nhận ra chính mình, và để một mình Tiếng nói của Chúa là Người phán xét điều gì xứng đáng với niềm tin của chính anh em. Ngài sẽ không nói với anh em rằng anh em của mình nên được đánh giá bởi những gì mắt của anh em nhìn thấy ở anh ấy, hoặc những gì miệng của anh ấy nói vào tai của anh em, hoặc những gì tay của anh em chạm vào cho biết về anh ấy. Ngài vượt qua những chứng cớ vu vơ như vậy, chỉ làm chứng dối về Con Chúa. Ngài chỉ nhận ra những gì Chúa yêu thương, và trong ánh sáng thánh của những gì Ngài nhìn thấy, mọi giấc mơ của cái tôi về anh em là gì tan biến trước vẻ huy hoàng mà Ngài nhìn thấy.

8. Hãy để Ngài phán xét anh em là gì, vì Ngài có sự chắc chắn trong đó không còn nghi ngờ gì nữa, bởi vì nó dựa trên Sự chắc chắn (Đấng Christ) lớn đến mức sự nghi ngờ là vô nghĩa trước mặt Nó. Đấng Christ không thể nghi ngờ chính mình. Tiếng nói cho Chúa chỉ có thể tôn vinh Người (Đấng Christ), vui mừng trong sự vô tội hoàn hảo, vĩnh viễn của Người. Những người mà Ngài đã phán xét chỉ có thể cười vào tội lỗi, giờ đây không muốn chơi với đồ chơi tội lỗi; phớt lờ các nhân chứng của cái thân trước sự sung sướng của khuôn mặt thánh của Đấng Christ.

9. Và như vậy Ngài phán xét anh em. Hãy chấp nhận Lời của Ngài về anh em là gì, vì Ngài làm chứng cho sự tạo dựng đẹp đẽ của anh em, và Tâm (Chúa) mà Ý nghĩ của Người đã tạo ra thực tại của anh em. Cái thân có thể có ý nghĩa gì đối với Đấng biết vinh quang của Cha và Con? Những lời thì thầm nào của cái tôi mà Ngài có thể nghe thấy? Điều gì có thể thuyết phục Ngài rằng tội lỗi của anh em là có thật? Hãy để Ngài cũng phán xét mọi điều dường như xảy ra với anh em trên thế giới này. Những bài học của Ngài sẽ giúp anh em thu hẹp khoảng cách giữa ảo tưởng và sự thật.

10. Ngài sẽ loại bỏ mọi niềm tin mà anh em đã đặt vào nỗi đau, tai họa, khổ đau và mất mát. Ngài ban cho anh em nhãn quan có thể nhìn xa hơn những hiện tướng nghiệt ngã này, và có thể nhìn thấy khuôn mặt hiền từ của Đấng Christ trong tất cả chúng. Anh em sẽ không còn nghi ngờ rằng chỉ những điều tốt lành mới có thể đến với anh em, những người được Chúa yêu quý, vì Ngài sẽ phán xét mọi sự việc xảy ra, và dạy bài học duy nhất mà tất cả chúng đều chứa đựng.

11. Ngài sẽ chọn lọc các yếu tố trong đó thể hiện sự thật, và bỏ qua những khía cạnh chỉ phản ánh những giấc mơ vu vơ. Và Ngài sẽ diễn giải lại tất cả những gì anh em thấy, mọi sự việc xảy ra, từng hoàn cảnh và mọi diễn biến dường như có liên quan đến anh em theo bất kỳ cách nào từ một hệ quy chiếu duy nhất của Ngài, hoàn toàn thống nhất và chắc chắn. Và anh em sẽ thấy tình yêu thương vượt lên trên sự hận thù, sự bất biến trong sự thay đổi, sự trong sạch trong tội lỗi và chỉ có phước lành của Thiên đường ban cho thế giới.

12. Đó là sự sống lại của anh em, vì cuộc sống của anh em không phải là một phần của bất cứ điều gì anh em nhìn thấy. Nó vượt ra ngoài cái thân và thế giới, vượt qua mọi bằng chứng cho sự không thánh khiết, bên trong Đấng Thánh (Chúa), cũng thánh như chính Người. Trong mọi người và trong mọi thứ, Tiếng nói của Ngài sẽ không nói với anh em về điều gì ngoài Ngã và Đấng tạo dựng của anh em, là Một với Ngã ấy. Vì vậy, anh em sẽ nhìn thấy khuôn mặt thánh của Đấng Christ trong mọi thứ, và không nghe thấy âm thanh nào trong mọi sự ngoài tiếng vọng của Tiếng nói của Chúa.

13. Chúng ta thực tập không lời ngày hôm nay, ngoại trừ lúc bắt đầu thời gian dành cho Chúa. Chúng ta mở đầu những khoảng thời gian này chỉ bằng một lần lặp lại chậm rãi duy nhất ý tưởng bắt đầu một ngày. Và sau đó chúng ta quan sát những suy nghĩ của mình, im lặng kêu cầu Ngài, Đấng nhìn thấy các yếu tố của sự thật trong đó. Hãy để Ngài đánh giá từng suy nghĩ xuất hiện trong tâm, loại bỏ những yếu tố mơ mộng, trả lại chúng như những ý tưởng trong sáng không mâu thuẫn với Ý muốn của Chúa.

14. Hãy trao cho Ngài những suy nghĩ của anh em, và Ngài sẽ ban lại chúng như những phép lạ, vui mừng công bố sự toàn vẹn và hạnh phúc mà Chúa muốn cho Con của Người, như bằng chứng về Tình yêu thương vĩnh cữu của Người. Và khi mỗi ý nghĩ được biến đổi như vậy, nó sẽ nhận được sức mạnh chữa lành từ Tâm đã nhìn thấy sự thật trong đó, và không bị lừa dối bởi những gì đã được thêm vào một cách sai lầm. Tất cả những thứ tưởng tượng đã biến mất. Và những gì còn lại được thống nhất thành một Ý nghĩ hoàn hảo mang đến sự hoàn hảo của nó ở khắp mọi nơi

15. Hãy dành mười lăm phút như vậy khi anh em thức dậy, và sẵn sàng dành thêm mười lăm phút nữa trước khi đi ngủ. Việc phụng sự của anh em bắt đầu khi tất cả những ý nghĩ của anh em được làm trong sạch. Vì vậy anh em đã được dạy để dạy cho Con Chúa bài học thánh về sự thánh khiết của anh ấy. Không ai có thể không lắng nghe, khi anh em nghe Tiếng nói của Chúa tôn vinh Con Chúa. Và mọi người sẽ chia sẻ với anh em những ý nghĩ mà Ngài đã diễn dịch lại trong tâm của anh em.

16. Đó là Lễ Phục sinh của anh em. Và vì vậy anh em đặt món quà là những bông hoa huệ trắng như tuyết trên thế giới, thay thế những nhân chứng cho tội lỗi và cái chết. Qua sự biến hình của anh em, thế giới được cứu chuộc và vui mừng được giải thoát khỏi tội lỗi. Giờ đây chúng ta nâng tâm được hồi sinh của chúng ta lên trong niềm hân hoan và biết ơn đối với Đấng đã khôi phục lại sự lành mạnh cho chúng ta.

17. Và chúng ta sẽ hằng giờ nhớ đến Ngài là Đấng cứu rỗi và giải thoát. Khi chúng ta tạ ơn, thế giới hợp nhất với chúng ta và vui vẻ chấp nhận những suy nghĩ thánh của chúng ta mà Thiên đường đã sửa chữa và làm cho trong sạch. Giờ đây, sứ vụ của chúng ta cuối cùng cũng đã bắt đầu, để mang đi khắp thế giới tin mừng rằng sự thật không có ảo tưởng, và sự bình an của Chúa, qua chúng ta, thuộc về mọi người.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_____________________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Cái ta ảo tưởng cần phải đúng trong tất cả hoàn cảnh, nó phải chứng minh rằng nó biết và nó chắc chắn. Vì vậy nếu chúng ta nghi ngờ những gì chúng ta đang thấy thì đó là nghi ngờ chính nó, đó là lý do tại sao nó từ chối nghi ngờ những gì nó thấy là đúng và đó là lý do tại sao nó đưa ra tuyên bố thấy mới tin. Thực ra thì ngược lại, tin mới thấy nhưng một khi chúng ta tin vào điều gì đó thì chúng ta coi trọng nó, một khi chúng ta coi trọng nó thì chúng ta sẽ đầu tư vào nó và nếu chúng ta thực sự tin vào tất cả những điều đó thì chúng ta không thể thoát ra được.

-Vì vậy chúng ta luôn nhìn thấy những gì chúng ta đang coi trọng và đó là một lựa chọn được đưa ra trước khi ta nhìn thấy. Đó là chìa khóa, tuy nhiên ta phải học cách nghi ngờ bằng chứng của các giác quan đưa ra, ta phải học cách nghi ngờ bằng chứng của chúng sẽ dọn đường để nhận ra ta đang không nhìn đúng, nó sẽ dọn đường để ta nhận ra chính mình và để một mình tiếng nói của Chúa phán xét điều gì là xứng đáng với niềm tin của ta.

Leave a comment